Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Chương 6: Kiếm lạnh đao sương, hoa xuân đơn chiếc

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Giấc mộng tuy dài mà tiêu điều vô tận.

Dường như tiếng sênh ca vừa dứt, khách lãng du rời đi, chỉ còn bộn bề những cánh hoa màu hồng tàn rụng, rơi xuống lẫn với đất bùn[1], kéo thành một khúc nhạc cuối xuân khác không có người thương tiếc.

[1]. Nguyên tác dùng chữ “linh lạc thành nê” (Cánh hoa mai rơi xuống, lẫn với bùn), lấy theo ý tứ bài từ Vịnh mai theo điệu Bốc Toán Tử của Lục Du.

Thế nhưng nếu đây là mộng thì nhất định sẽ có lúc phải tỉnh dậy.

Xung quanh đưa tới cảm giác có nhiều người lướt qua, thế nhưng tất cả lại đều lặng lẽ, im lìm, chưa từng cất lên bất cứ lời nói tiếng cười nào, bên giường hình như lúc nào cũng có duy nhất một người ngồi đợi. Hơi thở nặng nề của người đó cùng tôi đi vào mộng ảo, cho dù là ban ngày hay đêm đen.

Cuối cùng, sau khi đã tỉnh dậy khỏi giấc mơ, tôi mới dần ý thức được rằng, thì ra tôi vẫn chưa chết.

Cho dù vô cùng gian nan, nhưng tôi vẫn còn sống sót.

Khi mở mắt ra tôi nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ, vui mừng của một người hầu nữ, sau đó thấy người này lùi lại phía sau vài bước, vội vã đi gọi người đàn ông đang nằm gục trên bàn: “Hầu gia, hầu gia mau lại xem, Ninh cô nương tỉnh rồi, Ninh cô nương đã tỉnh lại rồi”.

Người đàn ông đó nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn về phía tôi, ánh mắt mơ màng, mệt mỏi bỗng nhiên tỉnh hẳn lại. Khóe miệng nhoẻn nụ cười, hắn đứng dậy bước về phía tôi, cúi người xuống xem sắc mặt của tôi, hắn liền hỏi: “Thanh Vũ, nàng cảm thấy sao rồi?”

Người này chính là Đường Thiên Trọng.

Thì ra tất cả không phải là mộng, bao gồm cả việc hắn cứu mạng tôi.

Nhìn khắp cả chốn Hoàng cung này, quả thực cũng chỉ có mình hắn mới nguyện lòng và đủ khả năng để cứu tôi từ cung Hy Khánh của Thẩm hoàng hậu.

Mở miệng ra, tôi mới cảm thấy miệng mình khô đến mức khó chịu, đầu lưỡi vừa chuyển động đôi chút, lập tức ngửi thấy mùi vị ngọt ngào bay tới, còn cổ họng vẫn ho sặc sụa, hổn hển mãi chẳng nói được tiếng nào.

Người hầu nữ đứng cạnh liền bê bát canh tới, cười rồi nói: “Cô nương, uống chút canh để miệng đỡ khô đi”.

Nước canh vừa tới miệng, vị ngọt ngào, mang theo mùi hương thanh nhã êm mềm quen thuộc. Định thần lại, tôi mới nhận ra đây là chè hạt sen nấu đường.

Đường Thiên Trọng thấy tôi ngây người, bèn cau mày hỏi: “Nàng không thích dùng món này sao?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, hắn đã giơ cao tay ra lệnh: “Đổi một món mới lên, đi hỏi thái y, phải cho món nào mềm mềm, dễ ăn, dễ tiêu hóa”.

Món chè hạt sen nhanh chóng bị đưa xuống, lúc này tôi mới có thời gian suy ngẫm, dưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh. Gọn gàng sạch sẽ, bàn ghế giá tủ đều được làm bằng gỗ lim, góc cạnh sắc sảo, màn trướng rèm che đều được dùng màu đậm, trong sự rộng rãi trang nhã lại ẩn chứa khí thế uy nghiêm không thể xem thường.

Tôi cúi xuống nhìn thân thể mình, cả người mặc bộ trang phục mới, sạch sẽ, vết thương sau lưng được băng bó chắc chắn, cẩn thận, tuy rằng vẫn còn hơi đau nhưng không còn cảm giác nhói tim, khó lòng nhẫn nhịn như trước nữa.

Bàn tay to lớn đưa tới, dịu dàng, nhẹ nhàng cầm lấy món tóc đen nhánh dài xòa xuống trước áo, dịu dàng se lại, sau đó mới thận trọng vén ra phía sau gáy cho tôi.

“Nàng còn đau không? Đừng sợ, thái y đã nói rồi, máu đọng trong lục phủ ngũ tạng đã tan hết, chỉ cần an dưỡng cẩn thận thì sẽ nhanh chóng phục hồi thôi”.

Hắn cúi thấp đầu nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm mà huyền bí đó rất dịu dàng, thận trọng mà ôn hòa nhưng đôi lúc vẫn toát ra sự ngạo mạn, nghiêm nghị. bàn tay của hắn sau khi vén tóc ra sau gáy cho tôi vẫn không hề rút ra mà đặt mãi dưới đầu tôi, nhẹ nhàng đỡ lấy.

Lòng bàn tay ấm áp, lạ lẫm mà xa vời khiến cho tôi bất giác muốn trốn chạy.

“Đa tạ ơn cứu mạng của hầu gia! Đợi khi nào Hoàng thượng bình phục chắc chắn cũng rất đa tạ hành động ra tay cứu vớt thần thiếp của ngài”. Tôi đưa bàn tay chống lấy thân thể, ngồi dậy, vừa lui người ra phía sau, vừa cúi gập người đa tạ hắn.

“Nàng nói cái gì?” Đôi mắt của Đường Thiên Trọng đột nhiên quắc lên, bàn tay nhanh chóng rút ra theo như mong muốn của tôi.

Tôi đưa mắt nhìn sang cửa sổ, nơi tràn ngập ánh nắng sáng trong mà chói mắt, mỉm cười nói: “Nhất định là thần thiếp đã ngủ rất lâu rồi đúng không? Trong thời gian dài như vậy, long thể của Hoàng thượng đã hoàn toàn bình phục lại chưa?”

Đường Thiên trọng đứng bật dậy, lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm rồi cười mỉa mai: “Ninh Thanh Vũ, đến tận bây giờ mà nàng vẫn còn nhớ nhung đến Hoàng thượng tốt của mình hay sao? Tại sao nàng không nghĩ xem nếu như hắn thật sự có thể bảo vệ được nàng thì nàng sao lại lâm đến bước đường khốn khổ như bây giờ? Nếu như không phải bản hầu nhận được cấp báo, kịp thời đến cung Hy Khánh, thì ba hôm trước, xác của nàng đã bị vứt ra bãi đất hoang rồi”.

Thế nhưng thảm cảnh bị vứt ra bãi đất hoang đó, chẳng phải là do ngươi đã ban cho ta hay sao? Lẽ nào còn bắt ta phải cảm kích từ tận đáy lòng nữa ư?

“Ninh Thanh Vũ cũng cảm tạ ơn cứu mạng của hầu gia! Hiện nay thần thiếp đã là một chiêu nghi trong hậu cung, Hoàng thượng đương nhiên là người chồng, là bầu trời của thần thiếp. Đáng tiếc thần thiếp chỉ là một cô gái yếu mềm, trong người chẳng có vật gì đáng giá để đền đáp ân đức của ngài, vậy nên đương nhiên phải mong ngóng đến việc Hoàng thượng sẽ báo đáp thay thần thiếp”. Tôi mỉm cười rồi từ từ nằm xuống, quay đầu vào phía trong, nhắm mắt lại dưỡng thần.

Phía sau lưng rất lâu chẳng truyền lại bất cứ động tĩnh gì.

Đúng vào lúc tôi đang đoán mò phải chăng người đàn ông tự phụ, ngạo mạn ngất trời này đã bỏ đi, thì tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền tới, tiếp đó là tiếng nói của một người hầu nữ hỏi hắn: “Bẩm hầu gia, hình như cô nương đã ngủ rồi, liệu có cần gọi cô nương dậy ăn chút đồ không?”

“Thái y nói thế nào?” Giọng nói của Đường Thiên Trọng vẫn ở ngay sát giường, nghe rất bình tĩnh, hòa nhã.

“Thái y nói, ăn uống, sinh hoạt như bình thường thì cô nương sẽ hồi phục nhanh hơn đôi chút”.

Phần vai tôi liền bị vỗ lên nhẹ nhàng. “Thanh Vũ, mau dậy ăn chút đồ rồi hãy ngủ tiếp”.

Trong chiếc khay của người hầu gái kia là sáu loại canh khác nhau, nào là long nhãn, nào là tổ yến, vô cùng đa dạng, đều là những món đồ thượng phẩm, hảo hạng, bốc khói nghi ngút.

“Nàng muốn ăn món nào?” Đường Thiên Trọng mỉm cười cất tiếng hỏi.

Tôi do dự một hồi rồi nhẹ nhàng đáp: “Chè hạt sen nấu đường”.

Đường Thiên Trọng cau chặt đôi mày hỏi người hầu gái: “Là món nào hả?”

Người hầu gái nhìn tôi chốc lát rồi mới nói: “Chính là… món lúc nãy bị đem xuống”.

Ánh mắt Đường Thiên Trọng hiện rõ thái độ thiếu kiên nhẫn, quay lại nhìn tôi: “Nếu đó là món nàng thích ăn, tại sao lúc nãy không lên tiếng?’

Tôi khẽ cười đáp: “Mong hầu gia lượng thứ, nghĩ đi nghĩ lại, thần thiếp mới thấy, thì ra món ban đầu là món ngon nhất”.

Một lời hai nghĩa, hàm ý sắc bén.

Hắn không phải kẻ ngốc nghếch, đương nhiên sẽ hiểu được ẩn ý trong câu nói này, sắc mặt hắn nhanh chóng sầm lại, đột nhiên phất mạnh tay áo nói: “Mau bê lên cho nàng ấy dùng”.

Nói xong, hắn nhanh chóng quay người bước ra khỏi phòng, điều này khiến cho tâm trạng tôi thoải mái hơn. Khi dùng món chè hạt sen nấu đường kia, vị giác của tôi cũng đã hồi phục lại nhiều, quả nhiên là thơm ngon, ngọt miệng.

Hạt sen mất tâm, tự nhiên không đắng.

Không hề cố ý nghe ngóng tình hình nhưng tôi cũng nhanh chóng nhận ra mình thật sự vẫn chưa rời khỏi Hoàng cung.

Nơi đây là điện Cần Chính, là chỗ xử lý việc chính sự trong cung của hai cha con Nhiếp chính vương. Còn gian phòng này chính là phòng ngủ trong cung của Đường Thiên Trọng, ở góc Tây Nam điện Cần Chính, có một cái tên rất hay gọi là Phú Liên Các. Còn người hầu gái thường xuyên xuất hiện, hầu hạ bên cạnh tôi cũng là cung nữ thân cận bên Đường Thiên Trọng.

Ngay người cung nữ thân cận cũng vô song, thì đương nhiên chủ nhân phải ngạo mạn vô song rồi!

Nghĩ tới việc hắn ta có thể hạ độc thủ như vậy ngay với em họ mình, cho dù sau đó đã cứu cái mạng nhỏ bé của tôi vào khoảnh khắc sau cùng, thì tôi cũng chẳng có chút cảm tình nào với hắn cả. Những lúc hắn bước vào trong phòng thăm hỏi, nếu tôi không quay mặt vào trong giả vờ đã ngủ thì cũng lễ độ, khách khí nhìn hắn mỉm cười, rồi nghe ngóng tình hình hồi phục của Đường Thiên Tiêu.

Nói cho cùng thì tôi đang trọng thương, hơn nữa trên người lại mang thân phận chiêu nghi danh chính ngôn thuận, tuy đã rơi vào lòng bàn tay của Đường Thiên Trọng, nhưng hắn không hề dám vô lễ, mạo muội với tôi như buổi tối hôm trước nữa. Chỉ có điều mỗi khi tôi hỏi về tình hình của Đường Thiên Tiêu, sắc mặt của hắn lại sầm xuống rõ ràng, sau đó không nói bất cứ lời nào rồi tức giận bỏ đi.

Tôi không hề hỏi hắn ta về tình hình của Nam Nhã Ý.

Từ việc hàng ngày thấy hắn xuất hiện ở điện Cần Chính là có thể tưởng tượng được hắn lãnh đạm với Nam Nhã Ý tới mức nào rồi.

May mắn là Nam Nhã Ý cũng giống như tôi, hoàn toàn không cần đến tình yêu và sự quan tâm của hắn. Có thể sống lặng thầm không gây chú ý giữa chốn thâm cung hiểm ác này chính là toàn bộ mong ước hiện nay của hai chúng tôi.

Tuy rằng không có ai nói cho tôi biết, nhưng qua việc Hoàng hẫu vẫn còn tâm tư xử lý việc của tôi, điện Cần Chính vẫn có người ra người vào bình thường như mọi khi, tôi hoàn toàn có thể liệu được Đường Thiên Tiêu chắc không gặp chuyện gì bất trắc.

Bản thân tôi là một chiêu nghi trong cung, nếu như ngài đã bình an vô sự, chuyện đón tôi quay trở về cung Di Thanh cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Cho dù Đường Thiên Trọng quyền cao chức trọng cũng chẳng thể nào giữ một phi tần của Hoàng đế bên cạnh mình mãi, để tránh người khác đưa lời thị phi, phá hỏng thanh danh của bản thân.

So với Khang hầu lúc nào cũng khiến tôi cảm thấy lo lắng, bất an này thì tôi càng mong muốn được quay về cạnh bên Đường Thiên Tiêu hơn. Chí ít thì ngài cũng tận hết sức lực của mình để bảo vệ tôi, hơn nữa… cũng để cho tôi sống một cách lặng thầm, chờ đợi, chờ đợi một người có lẽ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại.

Chỉ có điều, một khi đã đắc tội với Thẩm Phượng Nghi, sau này tôi muốn có cuộc sống thanh bình, yên ổn, bình dị trong cung e rằng sẽ ngày càng khó khăn hơn trước.

Đường Thiên Trọng không giỏi việc quan sát sắc mặt, thái độ bên ngoài của người ta, nhưng tâm tư, đầu óc vô cùng linh hoạt, thông minh, nên không hề thua kém so với Đường Thiên Tiêu. Mấy lần nhìn sắc mặt muộn phiền, sầu tư của tôi, hắn đều lặng lẽ đứng sang một bên rồi bảo Vô Song pha một chén trà dâng lên, im lặng thưởng thức, không nói bất cứ lời nào.

Còn tôi lại càng quen thuộc với sự tĩnh lặng hơn hắn, cho dù cả ngày không nói một câu, tôi cũng chẳng cảm thấy cô đơn, vô vị. Tôi chỉ cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng đã nghe nói, quá nửa những việc triều chính trong tay Nhiếp chính vương đều do con trai xử lý, vậy hắn lấy đâu ra nhiều thời gian như vậy để cả ngày ở trong thư phòng, đối diện với một người phụ nữ vô vị chẳng khác nào kẻ câm như tôi? Hơn nữa còn bình thản thưởng trà, ngoại trừ hơi thở của hai người thì chẳng nghe thấy bất cứ điều gì khác.

Lẽ nào hắn không hề cảm thấy buồn chán, vô vị hay sao?

Vết thương phía sau lưng dần dần lên da non, cũng theo đó mà trên da cảm thấy ngứa ngáy khó chịu. Nhớ lại lời thái y đã dặn dò từ trước, tuy tôi nhẫn nhịn không nói gì, nhưng Vô Song cũng cảm thấy có điều khác thường. Vậy nên vào buổi chiều tối mỗi ngày, cô bé đều cởi áo bôi thuốc cho tôi.

“Cô nương đã cảm thấy dễ chịu hơn chưa?” Vô Song nhẹ nhàng bôi thuốc cho tôi rồi mỉm cười nói: “Đây là loại thuốc hảo hạng do hầu gia dặn dò thái y đặc biệt điều chế, không những làm cho làn da thanh mát mà còn có hiệu quả tiêu trừ vết sẹo. Thái y còn nói, sau khi dùng cho dù vết thương có sâu đến đâu cũng sẽ hồi phục lại như ban đầu, không để lại sẹo”.

Mặc cho Đường Thiên Trọng đã tốn bao nhiêu tâm tư sai bảo kẻ dưới điều chế loại thuốc thần kỳ này, thì trong lòng tôi vẫn cảm thấy không thoải mái, dễ chịu.

Cái khác chưa nói đến, riêng lúc Vô Song bôi thuốc cho tôi, một người đàn ông như hắn vẫn cứ ở trong phòng mà không hề tránh né. Tuy rằng đã cách một tấm rèm che và không phát ra bất cứ tiếng động nào, nhưng cũng khiến người khác cảm thấy toàn thân khó chịu.

Sự ngạo mạn và bá đạo của hắn không phải bất cứ người thường nào cũng có thể chịu đựng nổi.

Hôm nay vừa thức dậy, tôi nhìn thấy ánh sáng bên ngoài đã tràn vào qua khe cửa sổ, trời đã bừng sáng. Tôi vừa mới khẽ ho một tiếng, Vô Song đã bê nước nóng đến cho tôi rửa ráy, cảm giác dễ chịu, thoải mái vô cùng, ngay cả vết thương cũng không còn đau đớn, nhức nhối nữa.

Đang lúc nghĩ liệu nên quay về giường nằm tiếp hay là đến bên cửa sổ hít thở không khí trong lành, tôi đột nhiên nghe thấy bước chân nhẹ nhàng mà chắc nịch truyền tới. Không cần ngẩng đầu lên nhìn tôi cũng có thể đoán ra người đang đi tới chính là Đường Thiên Trọng.

Ý định muốn ra ngoài tản bộ của tôi hoàn toàn bị tiêu tan, đành phải lặng lẽ nhắm mắt ngồi trên giường dưỡng thần.

Đường Thiên Trọng liền khẽ tiếng hỏi Vô Song: “Nàng ấy đã tỉnh chưa?”

Cách một tấm rèm mỏng manh, Vô Song quay sang nhìn tôi rồi đáp: “Bẩm hầu gia, cô nương đã rửa ráy qua rồi nhưng vẫn chưa dùng bữa sáng. Hình như vẫn cảm thấy hơi mệt mỏi cho nên đang nhắm mắt dưỡng thần ạ”.

Đường Thiên Trọng gật gật đầu nhưng không nói lời nào, nhẹ cất bước tiến về bàn sách rồi đọc những giấy tờ trên đó.

Đúng lúc tôi đang do dự không biết có nên nhịn đói giữ im lặng đến cùng hay không, thì phía ngoài cửa truyền vào tiếng cười sang sảng kèm với giọng nói dõng dạc của một người trẻ tuổi.

“Hoàng huynh, đệ đã thắc mắc tại sao mấy hôm nay không thấy huynh hồi phủ, thì ra lời đồn thổi là có thật, ngài quả thực giấu phụ nữ ở phòng ngủ của mình tại điện Cần Chính”.

Cách một tấm rèm, mờ mờ ảo ảo, tuy rằng không nhìn rõ tướng mạo, nhưng vẫn có thể thấy được, người tới đây là một thiếu niên trẻ tuổi, thân người cao lớn, khỏe mạnh, cử chỉ hành động đều cho thấy rõ ngạo khí của một người xuất thân từ gia đình phú quý.

Giọng nói này vô cùng lạ lẫm, tôi dám chắc mình chưa từng nghe thấy trước kia. Thế nhưng những người không qua truyền báo trước tự tiện xông thẳng vào phòng của Đường Thiên Trọng quả thực là chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Người này còn gọi Đường Thiên Trọng là hoàng huynh, nên chắc chắn là đệ đệ của Đường Thiên Trọng – Đường Thiên Kỳ, con trai thứ hai của Nhiếp chính vương Đường Thừa Sóc.

Quả nhiên, vừa nhìn thấy người thanh niên kia bước vào, Đường Thiên Trọng liền từ từ gấp bản tấu trong tay lại, thần sắc hiếm khi lộ ra được đôi chút ấm áp, thân tình, mỉm cười rồi hỏi: “Nhị đệ, tại sao hôm nay lại rảnh rỗi tới đây thế?”

Đường Thiên Kỳ bước tới phía trước bữa sáng được chuẩn bị cho tôi, chậm rãi nhấc chiếc thìa lên, ăn vài miếng rồi nói: “Đệ thì có thể có chuyện gì được chứ? Lúc nãy vừa qua chỗ Thái hậu chơi thôi”.

“Chơi chán bên đó rồi sang bên chỗ ta chơi tiếp hả?”

“Đệ muốn xem xét rốt cuộc mỹ nhân được mọi người đồn thổi trông như thế nào?”

Nói xong, Đường Thiên Kỳ bước tới không chút cấm kị, vén rèm lên nhìn về phía tôi.

Quả nhiên Đường Thiên Kỳ mới chỉ là một người trẻ tuổi tầm khoảng mười tám, mười chín mà thôi, tướng mạo tuấn tú, đôi mắt cũng sâu thẳm mà huyền bí, nhưng lúc này đang linh hoạt lia đi tứ phía, vô cùng linh động, hoạt bát, hoàn toàn khác với sát khí đáng sợ hiện lên như của Đường Thiên Trọng.

Nhìn thấy tôi ngước mắt lên, Đường Thiên Kỳ bật cười nói: “Hoàng huynh, quả nhiên là một mỹ nhân ốm yếu, chẳng khác nào Tây Thi tái thế, đệ nhìn mà thấy xót thương quá”.

Đường Thiên Trọng cũng bước lại gần, nhìn về phía tôi, nụ cười dịu dàng, ấm áp dành cho người huynh đệ vẫn còn trên mặt, khiến cho cả khuôn mặt hắn hiền hòa, dịu nhẹ hơn lúc bình thường.

“Nàng tỉnh rồi sao?” Hắn mỉm cười nhẹ nhàng, nhanh chóng kéo người đệ Đường Thiên Kỳ ra ngoài rồi mới quay sang dặn dò: “Vô Song, bữa sáng chuẩn bị cho Ninh cô nương đến đâu rồi?”

Vô Song nhanh chóng đáp lại, bê mấy loại cháo chuẩn bị cho bữa sáng tới rồi mỉm cười nói: “Nô tì nghĩ cô nương chắc cũng đã đói rồi, ăn nhiều một chút, thân thể mới sớm phục hồi được”.

Tôi gật đầu, lặng lẽ dùng bữa sáng, còn Đường Thiên Trọng thì thân tình hỏi han Đường Thiên Kỳ: “Thái hậu đã nhắc đến nàng ấy chưa?”

“Nàng ấy?” Tiếng cười của Đường Thiên Kỳ trộn lẫn sự hứng thú và trêu chọc.

Đường Thiên Trọng ngán ngẩm đưa tay chỉ về phía tôi rồi nói: “Ừ, chính là nàng ấy, Ninh Thanh Vũ”.

“Ninh Thanh Vũ? Cái tên hay quá! Đây là lần đầu tiên đệ nghe thấy tên nàng ấy. Lúc phụ thân cùng Thái hậu bàn bạc, đều gọi là Ninh chiêu nghi”.

Đường Thiên Trọng rõ ràng không hề muốn thừa nhận thân phận này của tôi, nhẹ nhàng đáp một tiếng rồi hỏi: “Hai người đã nói những gì?”

“Lại còn nói điều gì nữa? Thái hậu trách Thẩm hoàng hậu hành sự đường đột, hấp tấp, lại nói huynh hơi ngốc nghếch, tại sao lại có thể đưa phi tần hậu cung đến chỗ mình để chữa trị được? Phụ thân cũng cau chặt đôi mày, nghe khẩu khí dường như cũng có ý trách huynh làm chuyện này quá đỗi nóng nảy, lỗ mãng”.

Đường Thiên Kỳ cười ha ha rồi bước lại gần Đường Thiên Trọng, thì thầm bên tai hắn, nhưng giọng nói truyền tới vẫn vô cùng rõ ràng: “Đệ nghe thấy chuyện này không ổn, nghĩ chắc huynh cũng nên biết trước để chuẩn bị ứng phó, cho nên đã lặng lẽ chuồn tới, báo tin cho huynh biết. Đoán chắc khoảng một lúc nữa, Thái hậu hoặc phụ thân sẽ cho ngươi đến truyền ý chỉ”.

Lời nói vừa dứt thì ngoài cửa liền vọng vào tiếng thông báo gấp gáp của hai thái giám quản sự: “Thái hậu nương nương giá đáo”.

Đường Thiên Kỳ thè lưỡi, vỗ nhẹ lên đôi vai của huynh trưởng với ánh mắt đầy thương cảm, hỉ hả cười đáp: “Đệ phải trốn đi đây, đừng để cho Thái hậu biết đệ đến đây truyền tin nhé”.

Đường Thiên Trọng cau chặt đôi mày, khẽ lên tiếng: “Đệ mau tránh đi, để ta ứng phó”.

Đường Thiên Kỳ gật gật đầu, nhanh chóng giấu người phía sau tấm bình phong, còn Đường Thiên Trọng thì vén tấm rèm ngăn cách ra rồi dặn dò tôi: “Nhớ kỹ là, nếu như Thái hậu muốn đưa nàng đi, chỉ cần giả vờ thương thế nghiêm trọng chưa thể di chuyển được, có biết không?”

Tôi im lặng nhìn thẳng về phía hắn, kéo tấm chăn mỏng lên rồi đưa mắt nhìn về tấm rèm lụa có hoa văn độc đáo, tươi tắn, không nói thêm gì.

Đường Thiên Trọng đưa ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía tôi, giọng nói càng thêm dịu dàng, ôn hòa: “Thanh Vũ, nàng sẽ không khiến ta thất vọng đâu, đúng không?”

Tôi bình thản mỉm cười rồi đáp: “Được hầu gia thương mến, Thanh Vũ cảm thấy vô cùng áy náy”.

Hắn liền quay người lại, thở phào nhẹ nhõm, dường như đang mỉm cười, khẽ khàng hạ tấm rèm xuống, chậm rãi bước ra ngoài nghênh tiếp Tuyên thái hậu.

“Thiên Trọng bái kiến Thái hậu”.

Trang phục uy nghi, tóc vấn sang trọng, Tuyên thái hậu tựa vào tay cung nữ, chậm rãi bước vào, dịu dàng mỉm cười nói: “Ây da, người một nhà cả, cần gì phải đa lễ như thế? Mau đứng dậy, chúng ta ngồi xuống nói chuyện”.

Đường Thiên Trọng dẫn Thái hậu vào phía trong, mỉm cười đáp: “Bẩm Thái hậu, người có chuyện gì thì truyền chỉ một tiếng gọi Thiên Trọng đến cung Đức Thọ là được rồi, sao phải đích thân đến đây chứ?”

“Lại còn vì chuyện gì nữa!” Tuyên thái hậu than thở nói: “Chỉ có thể trách Thiên Tiêu đệ đệ của con không ra gì, xem xem, ốm đau đến mức như vậy, trong lòng vẫn luôn nhung nhớ đến chiêu nghi của mình, đang đòi ai gia mang cô ta tới đó”.

“Chiêu nghi? Vị chiêu nghi nào vậy?” Đường Thiên Trọng nhấc chén trà lên, thản nhiên đưa lời hỏi.

Khuôn mặt Đường Thiên Trọng vẫn tỏ ra như không có chuyện gì, dường như thật sự không biết đến tôi – con người bị hắn giấu ở nơi này bảy, tám hôm nay, chính là vị chiêu nghi duy nhất trong cung hiện giờ.

Tuyên thái hậu không hề lộ bất cứ vẻ ngạc nhiên nào, mỉm cười nói: “Lại còn là ai nữa? Không phải chính là người phụ nữ mà con đưa về từ tẩm cung của Hoàng hậu hôm đó hay sao? Người đó chính là bảo bối trong lòng Thiên Tiêu đệ đệ của con đấy. Mấy hôm nay tỉnh lại, luôn miệng nói với ta rằng, con nha đầu này thật nhẫn tâm, biết Hoàng thượng ốm mà cũng không tới thăm lấy một lần. Ai gia sợ Hoàng thượng lo lắng, nên chưa tiện nói về việc Hoàng hậu hấp tấp hành sự, gây ra những việc hoang đường kia. Lúc nãy nói chuyện cùng phụ thân con, ai gia nghĩ vẫn nên đưa nha đầu đó về cung cũng tiện cho Thiên Tiêu truyền gặp bất cứ lúc nào”.

“Ồ!” Đường Thiên Trọng nhấp hụm trà, mỉm cười đáp: “Thì ra người mà Thái hậu nói đến chính là người đó! Lần trước khi thần đưa nàng ấy từ cung Hy Khánh ra cũng đã bẩm báo cùng Thái hậu, người phụ nữ này… trước đây đã từng cứu mạng khi thần xông vào cung của Nam Sở, cho nên sau khi nghe thấy tin dữ, không kịp tính đến lễ nghi đã cứu nàng ấy ra khỏi cung Hoàng hậu”.

Tuyên thái hậu mỉm cười: “Hoàng hậu làm việc đúng là quá đường đột, lỗ mãng, nói ra cũng may mà Trọng Nhi đã lưu tâm, nếu không khi Tiêu Nhi tỉnh lại không nhìn thấy người trong lòng chẳng hiểu sẽ gây ra chuyện tày đình gì nữa”.

Cách một tấm rèm, tôi dường như nghe thấy được tiếng cười nhẹ nhàng của Đường Thiên Trọng mang theo chút ý mỉa mai, nhưng đôi mắt vẫn cụp xuống cho thấy vẫn giữ được chút tôn trọng hoặc cấm kị tối thiểu.

“Trọng Nhi, Ninh chiêu nghi giờ đang ở đâu?” Tuyên thái hậu đưa lời hỏi, liền ngước mắt nhìn về phía tôi, chắc hẳn đã nghe ngóng tình hình từ trước đó.

Đường Thiên Trọng khẽ cười rồi đáp: “Nàng ấy… vẫn còn đang tĩnh dưỡng tại chỗ của thần. Có điều Hoàng hậu dường như nhất quyết muốn đẩy nàng ấy vào chỗ chết, cho đánh toàn vào những chỗ chí mạng, lúc vi thần đưa nàng ấy đi thì hơi thở đã vô cùng yếu ớt, sau khi tĩnh dưỡng một thời gian, coi như cũng đã giữ được tính mạng. Hiện tại vẫn đang hôn mê bất tỉnh, không thể ngồi dậy, chỉ sợ… trước mắt vẫn chưa thể chuyển về cung được. Thái hậu, người xem, có phải nên đợi thương tích trên người nàng ấy phục hồi thêm chút nữa rồi hãy đưa về cung hay chăng?”

“Như vậy à…” Tuyên thái hậu đứng dậy, sắc mặt tỏ ra vô cùng lo lắng, bước lại gần.

Vô Song đang đứng hầu một bên, thấy Thái hậu đã đi tới trước tấm rèm, nên đành phải vén tấm rèm lên.

Tôi điều chỉnh lại hơi thở, lặng lẽ chờ đợi Thái hậu. Thái hậu đứng thẳng, thân hình cao quý hơi phát tướng, đi vào bên trong theo đúng dáng dấp của Hoàng gia, thấy vậy tôi liền lập tức ngồi dậy, chuẩn bị rời khỏi giường.

Vô Song ngay tức khắc bước tới, vội vã đỡ lấy tôi rồi khẽ khàng lên tiếng: “Ninh cô… chiêu nghi, xin hãy thận trọng”.

Xem ra cô bé vẫn còn chưa quên, cho dù đã gọi tôi đến hàng trăm ngàn câu Ninh cô nương thì nói cho cùng tôi cũng là chiêu nghi của Hoàng đế Gia Hòa, chứ không phải là người bình thường để cho chủ nhân của cô bé tùy tiện sắp xếp.

Thái hậu có đôi mắt phụng giống như của Đường Thiên Tiêu, lúc này đang hơi nhếch lên, nở nụ cười hiền từ, phúc hậu: “Ninh chiêu nghi, miễn lễ. Mau nằm xuống giường nghỉ ngơi đi”.

“Tạ ơn Thái hậu”. Tôi cúi đầu xuống, nhẹ nhàng đáp lại, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế quỳ.

Thái hậu nhìn khắp người tôi, vỗ nhẹ lên bàn tay của tôi mỉm cười: “Sức khỏe của con… đã tĩnh dưỡng đến đâu rồi?”

Phía sau lưng Thái hậu, một ánh mắt đáng sợ đang tức thì liếc tới thật nhanh. Ánh mắt ấy vẫn sắc bén như thường, nhưng lại hàm chứa sự tự tin khi nắm chắc phần thắng trong tay khiến khóe mắt cong cong lạnh lùng đó trở nên có chút hiền hòa.

Thật không hiểu nổi hắn lấy đâu ra sự tự tin như vậy. Lẽ nào hắn đã cứu mạng tôi, cho nên bắt đầu từ giờ trở đi tôi sẽ luôn phải đội ơn hắn, bất cứ chuyện gì cũng để mặc hắn làm theo ý mình hay sao?

Thế nhưng hoàn toàn không ngoài dự liệu, khí thế oai phong bất giác toát ra từ con người này luôn luôn khiến cho người khác cảm thấy sợ sệt, hãi hùng. Giống như luồng khí thế bá đạo tràn đầy sát khí ở chiến trường ác liệt đã ngấm sâu vào từng thớ thịt khiến cho nụ cười dịu dàng cũng trở nên đáng sợ, tràn đầy sát khí như vậy, chắc hẳn cả đời cũng chẳng bao giờ mất đi.

Dần dần nắm bàn tay lại, tôi lặng lẽ lau mồ hôi đang tuôn trào trong lòng bàn tay, khẽ nhoẻn miệng mỉm cười, nhẹ nhàng lên tiếng: “Đa tạ Thái hậu đã quan tâm, thân thể của thần thiếp đã khá hơn nhiều, chỉ cần dưỡng thương thêm vài ngày nữa là có thể phục hồi như ban đầu thôi”.

Ánh mắt nghiêm nghị kia quả nhiên nhanh chóng trở nên sắc bén, như thể muốn cắt hết cơ thể tôi ra thành từng miếng nhỏ vậy.

Tôi vẫn như mọi khi, tỏ ra ngây ngô, ngờ nghệch, hoàn toàn phớt lờ sự đáng sợ của hắn, đồng thời tỏ vẻ y như những phi tần bình thường hay tự nguyện khuất phục trước khí thế oai nghiêm của Thái hậu.

Đôi mày của Tuyên thái hậu giãn ra ít nhiều, không biết vô tình hay cố ý đưa mắt liếc ra sau cười nói: “Ừm, như vậy thì tốt quá. Hoàng thượng đang rất nhớ nhung đến con, ai gia còn đang sầu muộn sợ con không tiện chuyển về cung, lại khiến cho Hoàng thượng nghe thấy mà đau lòng. Nếu đã như vậy, chúng ta mau chóng khởi giá hồi cung thôi”.

Tôi lễ phép đáp lại: “Thần thiếp tuân chỉ”.

“Được, con ngoan, quả nhiên là ngoan ngoãn, nghe lời, thảo nào khiến cho Tiêu Nhi ngày nhớ đêm mong, trong lúc mê man vẫn còn đắm đuối”. Tuyên thái hậu khẽ cười, quay đầu nói với Đường Thiên Trọng: “Thiên Trọng à, nếu như Ninh chiêu nghi đã hồi phục lại ít nhiều, ai gia cũng đưa nàng về cung luôn”.

Ánh mắt Đường Thiên Trọng lúc này đã không còn nét tức giận như ban nãy nữa, khóe miệng khẽ nhếch lên, coi như đang nở nụ cười cung kính, chậm rãi nói: “Thái y đã mấy lần nói thương thế của Ninh chiêu nghi vô cùng nghiêm trọng… Có điều nếu như bản thân Ninh chiêu nghi đã nói không sao, vi thần cũng chẳng tiện ngăn cản. Ngày hôm đó cứu chiêu nghi ra khỏi cung Hy Khánh, cũng chỉ vì muốn bảo vệ người trong lòng của Hoàng thượng, nhất thời không đắn đo trước sau. Thế nhưng nói cho cùng thì quân thần cũng có sự khác biệt, chiêu nghi ở lại trong chỗ của vi thần mãi đương nhiên cũng không tiện”.

Những lời mà người khác không dám thốt ra do úy kị, lại được hắn nói ra một cách dễ dàng bình thản, ngược lại, như thể bày tỏ tấm lòng trung thành son sắt mà trời đất có thể minh chứng của mình.

Tôi không hề thầm đoán suy nghĩ thật sự trong lòng Tuyên thái hậu là gì, có điều lúc này Thái hậu mỉm cười tươi rói, cả khuôn mặt hiện rõ nét hài lòng nói: “Hầy, ai gia đã nói Thiên Trọng con là người biết giữ chừng mực mà. Nếu như Thiên Tiêu hiểu chuyện được bằng phân nửa con thôi thì ai gia đâu cần phải hao tâm tổn sức thế này chứ?”

Đường Thiên Trọng mỉm cười nói: “Hoàng thượng chẳng qua vẫn còn đang trẻ tuổi, non nớt, ham chơi đôi chút thôi, nói về thông minh tài trí thì e rằng vượt qua vi thần từ lâu, vậy nên Thái hậu không cần phải lo lắng”.

Tuyên thái hậu khẽ vỗ lên vai Đường Thiên Trọng, than thở: “Giang sơn của Đại Chu chúng ta, nói cho cùng vẫn phải do hai cha con con tận tâm tận lực thì mới có thể quốc thái dân an, phồn hoa thịnh vượng! Còn về mấy việc nữ nhi thường tình này, ai gia nhất định phải khuyên bảo Hoàng thượng cẩn thận, không thể để cho ngài quá bừa bãi được. Nói cho cùng, chúng ta vẫn lấy quốc sự làm trọng đúng không nào?”

Đường Thiên Trọng không hề trả lời, chỉ mỉm cười tiễn Tuyên thái hậu ra cửa.

Các cung nữ đứng cạnh đã bước tới từ trước đó, nửa bồng nửa ôm đặt tôi lên một chiếc kiệu mềm mại, đắp lên một tấm chăn mỏng rồi khênh ra.

Từ sau khi tôi tỏ rõ ý muốn rời khỏi đó, cho tới lúc nằm trên kiệu mềm, Đường Thiên Trọng không hề nhìn tôi lấy một lần. Mãi cho tới khi tấm rèm gấm phía trước hạ xuống, tôi mới nghe thấy hắn vừa đỡ lấy Thái hậu vừa cười nói: “Thái hậu, vi thần thấy Ninh chiêu nghi là người yếu ớt, mỏng manh, tính tình cũng vô cùng lặng lẽ, không tranh với đời, may mắn được Hoàng thượng sủng ái, e rằng bị những người khác ganh ghét, sau này chỉ sợ lại xảy ra chuyện như lần này”.

Tuyên thái hậu liền mỉm cười, hiền hậu đáp lại: “Con cứ an tâm, nếu như nàng ta đã có ơn cứu mạng con, lại là chiêu nghi trong hậu cung, ai gia đương nhiên sẽ để tâm chăm sóc, được chứ? Huống hồ lần này thương tích nặng nề, ai gia sẽ truyền lệnh xuống, để nàng ta ở trong cung Di Thanh tĩnh dưỡng, không cần phải ngày ngày đến cung Hy Khánh thỉnh an Hoàng hậu. Nếu như có việc gì gấp gáp, không cần phải đi thông báo trước, có thể trực tiếp đến cung Đức Thọ tìm gặp ai gia, có được không?”

Đường Thiên Trọng mỉm cười: “Thái hậu sắp xếp vô cùng thỏa đáng”.

Chiếc kiệu từ từ được khiêng đi, suốt dọc đường nhẹ nhàng lắc lư, tuy rất khẽ nhưng vẫn khiến cho tôi cảm thấy hoa mày chóng mặt.

Đường Thiên Trọng không phải là không tức giận, nhưng không ngờ hắn vẫn còn nhớ, bắt Tuyên thái hậu đưa ra lời hứa để cho tôi có được sự bình yên nhất thời.

Vào lúc tôi dùng hành động cụ thể để biểu đạt ý kiến của mình, tôi cho rằng với sự ngạo mạn, tự phụ của hắn, Đường Thiên Trọng chắc chắn sẽ vô cùng căm hận, tức giận tôi mới đúng. Tuy hắn tàn nhẫn vô tình, thậm chí có thể gọi là hung ác nhẫn tâm, nhưng tuyệt đối không hề có ý đẩy tôi vào chỗ chết.

Cung Di Thanh thiếu vắng chủ nhân, giữa tiết trời đầu hè ấm áp thế này, bất giác hiện lên sự u tịch và lạnh lẽo. Lúc mấy cung nữ do Tuyên thái hậu sai đưa tôi về đến cung, gió lạnh chợt ập tới, thân cây cổ thụ trăm năm cành lá xanh tươi rậm rạp rung động, khiến tôi bất giác rùng mình, ớn lạnh.

“Chiêu nghi nương nương cảm thấy lạnh sao?” Mấy người cung nữ vội vã tìm áo đắp lên cho tôi, trong cung lại nhốn nháo một trận, Ngưng Sương, Tẩm Nguyệt nhanh chóng chạy tới.

“Nương nương, nương nương…”

Ngưng Sương nhanh chóng đắp một tấm chăn mỏng màu hạnh nhân lên vai tôi, thận trọng đưa tôi vào trong cung. Nhìn thấy tôi bước đi chập choạng, Ngưng Sương nhanh chóng cùng với Tẩm Nguyệt đỡ lấy thân người tôi, sắc mặt trắng bệch, suýt chút nữa bật khóc tại chỗ.

Hai cô bé này là tâm phúc do Đường Thiên Tiêu phái đến chăm sóc cho Nam Nhã Ý, bỏ qua thân phận chủ tớ như hiện nay, chỉ nói tình cảm sớm tối bên nhau mấy tháng nay cũng không hề ít, cho nên sau khi tôi xảy ra chuyện, hai cô bé chắc chắn đã âm thầm chạy đi khắp chốn, không biết đã tốn biết bao tâm tư, rơi bao nhiêu nước mắt.

Cố gắng gượng thân người đứng thẳng lên, tôi nhìn hai cô bé, mỉm cười nói: “Ta không sao đâu, không phải vẫn quay về cung an lành hay sao?”

Tẩm Nguyệt nhìn chăm chăm vào tôi, giọng nói nấc nghẹn: “Nương nương, thế này mà gọi là an lành về cung hay sao? Thế còn Hoàng hậu…”

Tôi ôm cánh tay cô bé đang đỡ lấy mình, Tẩm Nguyệt ngay tức khắc ngưng lại, quay qua nhìn mấy cung nữ bên cung Đức Thọ đưa tôi về cung, mỉm cười nói: “May mà nhận được sự quan tâm của Thái hậu nương nương, một lòng bao bọc chiêu nghi nương nương chúng tôi”.

Các cung nữ còn lại trong cung Di Thanh cũng ra nghênh tiếp, đỡ lấy tôi, có một người còn xúc động đến mức bị vấp, suýt nữa ngã xuống khi bước qua bậc thềm.

Hàng ngày, tôi đối xử với người dưới không bạc, cho nên họ đối đãi với tôi cũng thật lòng thật dạ. Còn người đàn ông mà tôi đã từng cứu mạng, người đàn ông luôn tự cho rằng mình rất yêu thương tôi, lại nỡ lòng hạ độc Đường Thiên Tiêu ngay trong tẩm cung khiến cho tôi bị cuốn vào cuộc chiến tranh giành hoàng quyền của hai người.

Không cần biết có phải vì nguyên do Đường Thiên Tiêu nạp tôi làm phi tần hay không, mặc cho sau đó hắn đã đến cứu tôi và ra sức tận tình bù đắp, nhưng với tôi thì hành động đại nghịch vô đạo này không thể nào tha thứ.

Ra hiệu cho Ngưng Sương, cô bé nhanh chóng hiểu ý, để cho các cung nữ khác chăm sóc tôi, tự mình chạy vào trong lấy hai lạng bạc, lặng lẽ đưa cho mấy cung nữ bên cung Đức Thọ đã đưa tôi về, mỉm cười nói: “Tỷ tỷ, các tỷ đã vất vả rồi”.

Hai người cung nữ này nhìn nhau cười rồi đáp: “Chiêu nghi nương nương đúng là nhân đức, độ lượng, bọn nô tì tin rằng người gặp đại nạn mà không chết, tất có phúc về sau”.

Mắt nhìn bọn Ngưng Sương tiễn hai cung nữ này ra về, tôi cũng chẳng thể nào chống đỡ thêm được nữa, lồng ngực bỗng nhiên nhói đau dữ dội, biết rằng ngoại thương đã lành lại, nội thương cũng không quá nghiêm trọng, nhưng thật lòng không dám miễn cưỡng bản thân quá, tôi liền nằm xuống giường, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Không khí xung quanh vẫn tĩnh lặng như mọi khi, ngoại trừ một vài tiếng bước chân nhỏ nhẹ, tôi không hề nghe thấy bất cứ tiếng người nói chuyện. Đến chập tối khi tỉnh dậy, mở mắt ra nhìn thấy Vô Song đứng bên cạnh giường hầu hạ, tôi lập tức kinh ngạc, hãi hùng.

Đưa tay dụi mắt, khi xác định rõ người cung nữ ôn nhu, mỉm cười đứng trước mặt mình chính là người hầu thân cận của Đường Thiên Trọng ở Phú Liên Các, tôi bất giác cảm thấy hoài nghi phải chăng việc Tuyên thái hậu đón tôi về cung chẳng qua chỉ là một giấc mộng của tôi.

“Vô Song?”

Tôi kinh ngạc, tâm thần bất định đưa mắt nhìn xung quanh, rõ ràng bản thân tôi đang ở trong cung Di Thanh mà.

Đã theo hầu tôi ít ngày, nha đầu này cũng đoán ra được tâm sự của tôi, mỉm cười đáp lại: “Ninh cô nương, hầu gia nói nô tì đã hầu hạ cô nương quen rồi, nô tì biết rõ nhất cô nương bị thương ở đâu, đau ở đâu, cho nên đã nói với quản sự bên phòng văn thư, điều nô tì qua đây hầu hạ cô nương”.

Hầu hạ? Hay là giám sát?

Nhớ đến những thủ đoạn độc ác không chút dung tình của hắn, tôi cảm thấy vô cùng đau đầu, có điều không tiện nói ra, bình thản cảm tạ ý tốt của Khang hầu, rồi mỉm cười: “Vô Song, chỗ này là hậu cung, người qua kẻ lại nhiều, không yên tĩnh như chỗ của hầu gia, ngươi gọi ta là chiêu nghi vẫn thỏa đáng hơn”.

Cô bé ngoan ngoãn nhìn tôi rồi lập tức đáp lời: “Dạ, thưa chiêu nghi nương nương”.

Tôi mỉm cười gật đầu, chỉ mong cô bé có thể chuyển lời này của tôi đến tai của Khang hầu, để cho hắn có thể ý thức rõ ràng rằng, tôi đã có chồng rồi, đồng thời không có ý định cùng người khác, không phải dễ dàng bị người ta mua chuộc bằng mấy hành động nhỏ nhoi như thế này.

Nhân lúc cô bé không có mặt, tôi liền gọi bọn Ngưng Sương, Tẩm Nguyệt đến dặn dò, phải cung kính, tôn trọng và không được bỏ đi bất cứ lễ nghĩa nào với Vô Song, khi đề cập đến những chuyện ân oán giữa Hoàng thượng hoặc Nam Nhã Ý cùng Khang hầu thì phải hết sức cẩn trọng, tuyệt đối không được tiết lộ bất cứ điều gì trước mặt cô bé.

Dù cho Đường Thiên Trọng làm việc này vì dụng ý gì thì trước mắt, hắn cũng là nhân vật hiện nay tôi phải ra sức đề phòng và không được đắc tội.

Phụng theo khẩu dụ của Thái hậu, bởi vì thương thế nghiêm trọng nên tôi không cần phải đến cung Đức Thọ hay cung Hy Khánh thỉnh an, cuộc sống của tôi vì thế cũng yên tĩnh, bình lặng lại nhiều. Thời gian gần đây, tôi có cảm giác đang được quay trở về cuộc sống nơi lãnh cung đạm bạc mà an lành, cách xa thế sự trước kia ở Tĩnh Nghi viện.

Đáng tiếc, thiếu đi Nam Nhã Ý, thêm một Vô Song, hơn nữa cũng vì đặc thù của thân phận hiện nay tôi không thể không đề cao cảnh giác, nghe ngóng mọi thứ xung quanh.

Vô Song mang theo thứ thuốc đặc biệt mà Đường Thiên Trọng sai thái y điều chế tới đây, lại ra lệnh cho thái y một ngày hai lần đến chẩn trị nên vết thương của tôi phục hồi rất nhanh. Tôi lặng lẽ sai Ngưng Sương đi tìm Cận Thất, nghe ngóng tình hình của Đường Thiên Tiêu, quả nhiên đúng như những gì tôi dự liệu, sau một thời gian thái y ra sức cứu chữa, thứ độc trúng phải đã không còn gì đáng lo. Có điều do trúng độc nên long thể bị tổn thương nghiêm trọng, nhiều ngày liền ngài bị sốt cao, sau khi tỉnh dậy ngay tức khắc hỏi thăm tình hình của tôi, đồng thời nghĩ mọi cách để đưa tôi từ trong tay Đường Thiên Trọng về cung.

Hoàng hậu Thẩm Phượng Nghi không hề bị trách cứ quá nhiều vì sự việc của tôi.

Nghe nói, người duy nhất khiến Hoàng hậu khó xử chính là Khang hầu Đường Thiên Trọng. Ngày hôm đó, đột nhiên hắn xông thẳng vào cung Hy Khánh, không đi gặp Hoàng hậu mà đến thẳng chỗ tôi chịu hình phạt, cứu tôi khỏi đó, bế thốc vào lòng rồi nhanh chóng bước ra khỏi cung.

Thẩm Phượng Nghi biết chuyện, vừa kinh ngạc lại vừa tức giận, lập tức xông tới không ngờ còn bị Đường Thiên Trọng nghiêm mặt lại chỉ trích một trận, nói lạm dụng tư tình, uổng danh là quốc mẫu của một đất nước, không có chút lòng bao dung, độ lượng nào. Thế là hắn chọc cho Hoàng hậu tức giận đến trắng bệch cả mặt, không nói được bất cứ câu nào, đành phải để cho hắn đường đường chính chính bế tôi ra khỏi cung Hy Khánh.

Thẩm Phượng Nghi tuy ngạo mạn ngông cuồng, nhưng làm sao có thể so sánh được với Đường Thiên Trọng, người đang nắm quyền lớn trong tay, lao tâm khổ tứ gánh vác việc triều chính đại sự bao năm nay? Huống hồ chỉ có mỗi mình Hoàng hậu muốn giết chết tôi, còn Tuyên thái hậu và Đường Thiên Tiêu thì tuyệt đối không chịu bỏ qua quân cờ hữu dụng là tôi quá sớm, nên chắc chắn cũng sẽ chẳng giúp đỡ gì cho Hoàng hậu.

Cả hai bên đều không đồng tình, Hoàng hậu còn có thể nói lý cùng với ai chứ? Bị thần tử trên danh nghĩa kia mắng nhiếc cho một trận, cũng đành phải nín nhịn trong lòng, Hoàng hậu cũng thông báo lâm bệnh, ngày ngày mời thái y đến khám chữa.

Bệnh tình của Đường Thiên Tiêu chuyển biến tốt, không tới tìm tôi ngay tức khắc mà trước tiên đến cung Hy Khánh an ủi vị Hoàng hậu ưu tư thành bệnh của mình.

Dựa theo thế cân bằng quyền lực trong triều lúc này, chiêu này của ngài đương nhiên là không sai chút nào.

Bên nhà ngoại của Thẩm Phượng Nghi chính là người đứng đầu phái nắm thực quyền trong tay của Đại Chu lúc này, vốn dĩ đang bị kẹp giữa hai thế lực quyền hành lớn trong triều là Tuyên thái hậu và Nhiếp chính vương, nhưng từ sau khi Đường Thiên Trọng không thèm chú tâm đến lễ nghi quân thần, mắng nhiếc Hoàng hậu một trận, đương nhiên sẽ làm cho quan hệ giữa họ tộc nhà Thẩm Phượng Nghi với Nhiếp chính vương xấu đi ít nhiều. Đường Thiên Tiêu thừa cơ tiến tới, ngư ông đắc lợi, không mất chút công sức nào mà đạt được điều mình muốn.

Đường Thiên Trọng độc ác, Đường Thiên Tiêu cũng không hề yếu thế.

Cuộc tranh giành quyền lực giữa hai quân thần, huynh đệ này, chẳng qua mới chỉ vừa bắt đầu, nói không chừng đến khi khai hỏa tấn công đối phương, sẽ thiêu đốt, đẩy những người xung quanh đến chỗ chết mà không có đất chôn thân.

Bởi không muốn Vô Song biết được Ngưng Sương và Tẩm Nguyệt là tâm phúc của Đường Thiên Tiêu, mấy ngày gần đây, ngoại trừ bọn họ, tôi cố ý chọn thêm hai cung nữ tới để hầu hạ thân cận.

Một trong hai người đó tên là Cửu Nhi, chính là cô cung nữ hôm trước khi thấy tôi quay trở lại cung đã chạy ra cửa nghênh đón, vội vã đến mức suýt chút nữa là ngã. Khi rảnh rỗi nói chuyện phiếm, tôi mới bất giác nhận ra rằng cô bé cũng là một cung nữ trước kia của Hoàng cung Nam Sở.

“Lần đầu tiên khi nương nương nhập cung, nô tì đã nhìn thấy người, vô cùng xinh đẹp…” Đôi mắt của cô bé vừa to tròn vừa đen nháy, linh động, nhìn khắp nơi, thường hay nói với bọn Ngưng Sương rằng: “Khi đó, trong cung đồn rằng cháu gái của Đỗ thái hậu sắp nhập cung, phi tần nương nương đưa theo mấy bọn cung nữ đi tản bộ tiện thể ngắm nghía coi sao. Lúc đó liền nhìn thấy Ninh đại tiểu thư cùng mấy người cung nữ hầu cận đi vào, vừa đi vừa cười nói, vừa ngắt hoa đuổi bướm. Cung nữ do Đỗ thái hậu phải tới nhắc nhở người, khi đến địa phận của cung Hy Khánh, lúc đó là tẩm cung của Triệu hoàng hậu, người không thích người khác động vào hoa cỏ, cành liễu của mình nhất. Thế nhưng Ninh đại tiểu thư vẫn không hề để tâm, suốt cả dọc đường nhảy chân sáo, rung bẻ khiến cành liễu rơi la liệt trên mặt đất, lại còn ngắt vài nhánh hoa, cài lên mái tóc, gặp mấy phi tần nương nương, còn vui vẻ tặng hoa nữa, rồi chuẩn bị mang một đóa cho Đỗ thái hậu”.

Ngưng Sương nghi hoặc hỏi lại: “Hả? Chiêu nghi ngày xưa thích cười nói vậy sao? Lại còn cài hoa lên tóc á?”

Tẩm Nguyệt nghiêng đầu qua một bên lắng nghe, chốc chốc lại nhìn sang phía tôi, rồi Cửu Nhi, rõ ràng không mấy tin tưởng rằng người Cửu Nhi đang nói đến chính là tôi.

“Đó là…” Cửu Nhi mỉm cười nói thêm: “Lúc đó Triệu hoàng hâu tức giận đùng đùng, còn đi tới trách mắng Ninh đại tiểu thư. Ninh đại tiểu thư lắc vòng hoa trên đầu qua lại, cười hỉ hả nói Triệu hoàng hậu quá đỗi hẹp hòi, có mấy bông hoa mà cũng so đo tính toán cùng em dâu. Câu nói đó khiến cho Hoàng hậu không biết nên khóc hay cười, vừa hay gặp Hoàng thượng… Ừm, chính là Nam Hôn hầu hiện nay, đại tiểu thư còn đi mách tội, Nam Hôn hầu vừa gặp đã khen Ninh đại tiểu thư ngây thơ, đang yêu, không cho phép Triệu hoàng hậu ăn hiếp…”

Ngây thơ, đáng yêu…

Tôi lười biếng nằm trên giường, sầu muộn.

Không khí trong phòng đột nhiên tĩnh lặng, ngay bản thân tôi cũng chẳng thể nào hình dung được hình ảnh cô gái ngây thơ, đáng yêu đó có liên quan gì đến bộ dạng sầu muộn, héo hon, sống chẳng khác nào cái xác không hồn hiện nay của mình.

Cửu Nhi bật cười hỉ hả một lúc, sau khi nhận ra những người khác đều im lặng không cười, mới từ từ ngậm miệng lại, đôi mắt to tròn kia vẫn linh động chuyển tới chuyển lui, một lúc lâu sau mới miễn cưỡng nhoẻn miệng cười nói: “Làm… làm sao thế? Nô tì đã nói sai điều gì sao?”

Tôi mỉm cười nói: “Không nói sai gì cả. Lúc đó ta vẫn còn là đứa trẻ con, không biết trời cao đất dày là gì?”

Cửu Nhi liền đưa ngón tay lên tính: “Cũng không phải là thời gian quá lâu, hơn ba năm một chút thôi mà. Mùa xuân năm đó, chiêu nghi nhập cung, nô tì nhớ hoa hải đường đang nở rộ, Hoàng thượng… à, Nam Hôn hầu lúc bấy giờ còn vẽ một bức tranh tặng cho Ninh đại tiểu thư, chính là bức chiêu nghi đứng cạnh bên hoa hải đường”.

Xa với như giấc mộng kiếp trước, thế nhưng tôi vẫn còn nhớ rất rõ.

“Chỉ sợ đêm tàn hoa ngủ mất. Khêu ngọn nến cao ngắm vẻ hồng”[2]. Hai câu thơ đề trên bức họa này đã khiến cho Trang Bích Lam cau chặt đôi mày, đồng thời khuyên tôi tuyệt đối không được rời khỏi cung Đức Thọ nửa bước, tránh tiếp xúc với người anh họ chí cao vô thượng của Nam Sở lúc đó.

[2]. Dịch ý tứ hai câu cuối trong bài thơ Hải đường của Tô Đông Pha: “Chỉ khủng dạ thâm hoa thụy khứ, cố thiêu cao chúc chiếu hồng trang”. (Chỉ sợ đêm khuya hoa ngủ mất, cố đốt ngọn nến cao để chiếu rọi dung nhan trang điểm diễm lệ”.

Quả nhiên, khi hải đường tàn mất, cũng là lúc mùa xuân trôi qua.

Tuy từng ca hát, đàn múa thưởng ngoạn ánh trăng trong lầu son, nhưng vẫn chẳng thể che giấu được sự nhạt úa tàn phai của hoa sau cơn bão tố.

Tất cả mọi thứ đều không thể nào cứu vãn được nữa.

Xoạt, xoạt, xoạt…

Tiếng động nhỏ mà có nhịp điệu, chậm rãi vang lên trong phòng, chính là tiếng động Vô Song đang mài một miếng ngọc nào đó, nghe nói có tác dụng chữa lành vết sẹo hiệu quả.

Thế nhưng thần sắc của Vô Song không mấy chú ý vào tấm ngọc mài trên tay.

Rõ ràng cô bé đang nghi hoặc nhìn về phía tôi, tỏ ra thương cảm, xót xa.

Còn tôi chỉ bình thản mỉm cười.

Đường Thiên Tiêu ở lại cung Hy Khánh hai hôm, đến ngày thứ ba mới di giá đến cung Di Thanh.

Lúc này tôi đã có thể xuống giường đi lại, đang mặc trên người bộ trang phục màu lam nhạt, khoác ngoài một chiếc áo chắn gió màu lá sen, thất thần ngồi bên cạnh cửa sổ.

Ngài bước tới, cũng đưa mắt nhìn ra ngoài, tùy tiện đặt tay lên đôi vai tôi, thân tình vỗ lên đó vài lần, cười nói: “Thật sự ta không nên để cho nàng dọn đến đây sống. Ít nhất là ở Tĩnh Nghi viện vẫn còn hoa lê, hoa đào để ngắm, chứ cung điện này, ngắm đi ngắm lại chỉ có đúng một cây đại thụ, cho dù cành lá um tùm, cũng chẳng thể nào diễm lệ như các cây hoa khác được”.

Tôi cũng mỉm cười, nhìn ngài rồi đáp: “Xem ra, Hoàng thượng đã tĩnh dưỡng rất ổn, như vậy thần thiếp cũng an tâm hơn nhiều”.

Ngoài việc nhìn trông hơi gầy đi, ngài quả thực không hề có dáng vẻ vừa mới phục hồi sau cơn thập tử nhất sinh. Vẫn khoác trên người bộ trang phục màu vàng nhạt giản dị, đôi mắt phụng tươi tắn, ẩn ý vui vẻ, cử chỉ lười nhác, chậm rãi, chẳng thấy chút phiền muộn, sầu thảm gì sau khi bị người khác ám toán.

Ngài cũng đang chăm chú nhìn vào tôi, vỗ nhẹ lên đầu rồi cười nói: “Nàng cho rằng trẫm cũng yểu điệu, mỏng manh như mấy cô gái hay sao? Mau nhìn lại bản thân mình đi, gió khẽ thổi qua là nàng đã mắc lên ngọn trúc đào rồi đấy. Nói xem, Đường Thiên Trọng đó chăm sóc nàng thế nào, chứ trẫm thấy cũng bình thường thôi, ốm yếu đến mức độ này”.

Ngẩng đầu lên nhìn thấy bọn Vô Song đã lui hết ra ngoài, tôi liềm mỉm cười đầy mỉa mai: “Hoàng thượng, người xưa có câu, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, nếu như thân đã là một quân cờ, thì việc tan xương nát thịt, không chốn dung thân cũng là chuyện hoàn toàn có thể đoán trước, có thể giữ lại được mạng sống rẻ mạt này, coi như thần thiếp vô cùng có phúc rồi, nào có dám mong cầu điều gì xa xỉ hơn?”

“Nàng? Mạng sống rẻ mạt?”

Đường Thiên Tiêu bật cười ha ha, đi tới bên cạnh bàn, bê chén trà lên định uống, dường như cảm thấy không đủ sảng khoái liền hất nước trà ra đất, nhấc bình rượu ở gần đó, rót đầy vào ly rồi một hơi cạn sạch, sau đó mới thở dài một tiếng.

Tôi mỉm cười nói: “Hoàng thượng, ngài không sợ trong rượu lại bị ai đó hạ độc thủ sao?”

Đường Thiên Tiêu lại rót thêm ly nữa, lần này khẽ lắc lắc, nhấp một hụm rồi từ từ nói: “Trẫm thì lại nghĩ thế này, liệu mình có phải cảm ơn “con gà trống cỡ đại” xinh đẹp của mình hay không nữa? Sau lần này, chắc hẳn không còn ai dám hạ độc thủ với trẫm ở nơi này nữa đâu. Có Ninh chiêu nghi ở cạnh bên, e rằng cung Di Thanh đã trở thành chỗ an toàn nhất trong lãnh thổ Đại Chu này”.

Trong ý còn ẩn ý, sau sự việc lần này, cuộc tranh giành quyền lực giữa hai huynh đệ họ đã trở nên vô cùng khốc liệt, thậm chí có khả năng sẽ tìm mọi cách để đẩy người kia vào chỗ chết? Còn Đường Thiên Trọng cũng vì lo lắng cho tôi, từ nay sẽ không dám hạ độc thủ với ngài ở cung Di Thanh nữa?

Như vậy xem ra, cái mạng này của tôi cũng không hề rẻ mạt chút nào.

Tôi khẽ cất tiếng than thở: “Hoàng thượng, thần thiếp chỉ mong muốn được an phận thủ thường, nhàn hạ sống hết quãng đời còn lại thôi”.

Đường Thiên Tiêu chẳng thèm nhìn tôi lấy một lần, nhanh chóng lên tiếng: “Trẫm còn muốn là một thường dân áo vải, ngày ngày tiêu dao tự tại, du sơn ngoạn thủy khắp nơi cơ. Thân đặt giữa chốn thị phi lại mong mình có thể đứng ngoài lặng ngắm cảnh vật hay sao?”

Ngài còn định lợi dụng tôi để gây ra thị phi gì nữa chứ?

Tôi liền đứng bật dậy, hỏi thẳng: “Hoàng thượng không thấy mệt mỏi sao?”

Đường Thiên Tiêu mỉm cười nói: “Trẫm không mệt. Trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu thôi”.

Tôi bình thản nói: “Hoàng thượng không mệt, nhưng thần thiếp đã rệu rã lắm rồi. Ngài cứ một mình uống rượu thưởng ngoạn đại thụ đi, thần thiếp không ở cạnh bên ngài được nữa”.

Nhanh chóng hành lễ cáo lui, tôi quay người đi vào phòng ngủ, thả tấm rèm trước giường xuống.

Đường Thiên Tiêu ngây người một lúc rồi nói: “Con nha đầu này, thân thể vẫn còn yếu nhưng tính khí không mềm yếu đâu. Chẳng trách nào lại khiến cho “con gà trống” của chúng ta tức đến ói máu”.

Tôi nhanh chóng quay vào trong giả ngủ, không đáp lại lời nào.

Còn Đường Thiên Tiêu không hề bị tôi làm cho tức tối mà bỏ đi, một mình ngồi bên ngoài mơ màng thưởng thức mỹ tửu, đến lúc muộn hơn liền truyền vài món ăn lót dạ. Dùng hành động thực tế là ở lại cung Di Thanh để rêu rao cho người bên ngoài biết được Ninh chiêu nghi vẫn đang được thánh thượng hết lòng sủng ái, yêu chiều.

Có lẽ, ngài cũng chỉ muốn tuyên bố cho một mình Đường Thiên Trọng biết mà thôi.

Thế nhưng hành động này lại khiến cho người trong cả thiên hạ biết rằng, Hoàng đế, Hoàng hậu Đại Chu ân ái, hòa thuận, nhưng người được sủng ái, yêu chiều nhất trong chốn hậu cung không ai khác chính là chiêu nghi họ Ninh ở cung Di Thanh.

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!