Cô Dâu 17 Tuổi

Chương 17

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Hàn Ức kiên cường cố nén cười, tiếp tục chơi, "Từ nhỏ đến lớn cô đều có gian phòng của mình chứ?"

Gật đầu một cái.

"Vậy thì đúng rồi, thời điểm ba mẹ còn chăm sóc cô, là nơi cô tự nhiên nhất, hiện tại mặc dù cùng chị gái dùng chung một cái phòng, nhưng cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi của hai người hoàn toàn trái ngược, cho nên căn bản cô cũng không biết chính mình có thói quen nói mớ hay không." Hàn Ức biến thái phát hiện hình như mình rất thích vẻ mặt lúc đỏ lúc trắng của cô, "Ngày hôm qua cô uống say, có lời nói lúc say cùng nói mớ."

"Có thật không?" Thanh âm vô cùng yếu đuối.

"Cô nghĩ tôi là chị cô sao? Cùng con gái đùa giỡn lâu như vậy."

"Tôi thật sự nói rất nhiều à? Cái gì cũng nói sao?" Cô gái nhỏ lôi kéo tay áo của anh, một bộ dáng như ngày tận thế, "Bởi vì đều đã nghe được, cho nên hôm nay vừa nghỉ ngơi anh mới lập tức chạy tới bên cạnh tôi?"

Hàn Ức nhìn bộ dáng cô sắp khóc tơi nơi, nội tâm trừ buồn cười, còn nhiều hơn một chút nghi ngờ. Như thế nào lại có thể đánh lớn như vậy?

Cô cũng không phải là thần thánh hay giáo sĩ, có nghĩa vụ giữ bí mật, huống chi cô gái mười bảy tuổi có thể có bao nhiêu bí mật, tại sao hiện tại lại có bộ dáng như ngày sắp sụp xuống?

Chẳng lẽ cô có sự tình gì không thể cho ai biết ?

Xem ra lại không giống a. . . . . .

"Tập hợp tập hợp." Nhiếp ảnh gia trở về trước mặt tấm hình Đại thiên sứ màu vàng kim, bắt đầu kêu to, "Tập hợp nhanh một chút, công việc ngày hôm nay của mọi người là phải chụp hết, mọi người cố gắng lên."

Công việc làm đầu, Hàn Ức không thể làm gì khác hơn là tạm thời tha cho cô gái nhỏ, để cho thợ trang điểm trang điểm lại, nhà tạo mẫu tóc sửa sang lại tóc, chuẩn bị những công việc tiếp theo của tổ .

Ta chụp, ta chụp, ta chụp chụp.

Một giờ trôi qua ──

"OK, kết thúc công việc."

Những lời này rơi xuống, bốn phía chợt truyền đến tiếng vỗ tay hoan hô của nhân viên làm việc. Hôm nay thật sự quá nóng lại quá mệt mỏi, tất cả mọi người cần nghỉ ngơi, bổ sung một thể lực thật tốt.

Thời điểm nhóm người đang dọn dẹp đạo cụ cùng dây điện, Triệu Minh Uy đột nhiên hô to, "Có ai nhìn thấy Phương Thần Hi không?"

20 mấy người, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, không hẹn mà cùng lắc đầu một cái.

"Lúc nghỉ ngơi có ai nói chuyện cùng cô ấy không?"

Hàn Ức ngay thẳng muốn giơ tay, không ngờ có một người còn nhanh hơn so với anh, Lâm Huệ Nghi.

"Tôi muốn cô ấy đến chỗ rẽ kia đi nhà sách để mua tạp chí cần dùng cho ngày mai chụp hình."

Sau đó mọi người mới rõ, bởi vì cái gọi là sách tham khảo để ngày mai chụp ảnh, cần chuẩn bị một ít tạp chí, vì vậy Lâm Huệ Nghi muốn Phương Thần Hi đi mua một chút nữa trở lại.

“Một chút” trong miệng cô, là năm mươi phút trước.

Nhân viên bản địa nói cho bọn họ biết, từ trung tâm Roch Phỉ siết Đại thiên sứ màu vàng kim đến chỗ rẽ đi nhà sách, chỉ cần không tới 5 phút.

Lộ trình năm phút đồng hồ, trải qua 50 phút mà người còn chưa xuất hiện, nguyên nhân chỉ có một ── cô lạc đường.

Hàn Ức không nghĩ tới lần đầu tiên tới Newyork lại cứ như vậy không nhàn nhã.

Tất cả tổ làm việc của bọn họ chỉ có anh, Triệu Minh Uy, cùng Lâm Huệ Nghi là người Đài Loan, còn lại đều là nhân viên làm việc phòng chụp ảnh Newyork.

Bọn họ công và tư rõ ràng, đối với bọn họ mà nói, mình là tới chụp hình , như vậy chụp hình tốt chính là kết thúc trách nhiệm, về phần cô gái nhỏ lạc đường, không có ở trong phạm vi của bọn họ, bọn họ chỉ nói cho Hàn Ức, đồn cảnh sát gần đây ở nơi nào, tìm kiếm giúp đỡ như thế nào, còn lại rất xin lỗi, bọn họ không giúp được gì.

May mắn duy nhất là điện thoại di động của bọn họ ở Mĩ quốc vẫn có thể sử dụng, mua bản đồ ở ven đường, phân chia rạp hát thành ba khu vực, mỗi người phụ trách tìm một khu vực, nếu như ba giờ sau vẫn không tìm thấy, như vậy sẽ cùng báo cảnh sát.

Tiến vào khu vực đám đông, Hàn Ức biết kế tiếp là chiến đấu hăng hái nhãn lực cùng thể lực.

Đường rất dài, quá nhiều người, bên tai vĩnh viễn có các loại tạp âm.

Khu vực rạp hát có cửa hàng tổng hợp, quán ăn, trung tâm chơi trò chơi Roch Phỉ Siết, tòa phòng nhảy Thải Hồng hào hoa, vô tuyến điện thành thị luôn luôn mở, còn có quang khách toàn thế giới đang đi quảng trường Thời Đại ── vốn là không biết làm gì với đám đông, thời điểm tìm người đột nhiên biến thành lực cản rất lớn.

Nơi này là người.

Nơi đó là người.

Đập vào mắt có thể thấy được đều là người, người, người.

Hàn Ức cảm thấy áo sơ mi đã ướt hơn phân nửa rồi.

Sau đó anh bắt đầu hối hận tại sao hôm nay không có kiên trì chụp hình ngắm cảnh trên tàu trước, nếu như không thấy Thần Hi ở trên tàu, ít nhất rất dễ tìm.

Đang ở thời điểm anh không biết chuyển qua con phố thứ mấy, điện thoại vang lên.

"Ức, tôi là Huệ Nghi, anh. . . . . . Anh có tìm được hay không?"

"Còn không có."

"Tôi cũng không có." Thanh âm của cô nghe như sắp khóc, "Ngộ nhỡ không tìm thấy Thần Hi thì làm thế nào? Đều là tôi không tốt, tôi không bảo cô ấy đến nơi bán tạp chí thì tốt rồi."

"Huệ Nghi cô không nên như vậy, tôi biết nhà in rất gần đây." Hàn Ức có ấn tượng đối với nhà in, thật là chỉ ở chỗ rẽ mà thôi.

"Nhưng mà hiện tại tôi cảm thấy tôi nên tự mình đi . . . . . . Tôi chỉ là nhìn bộ dáng cô ấy giống như rất nhàm chán, tôi nghĩ tìm một chút chuyện cho cô ấy làm, ít nhất. . . . . . Ít nhất để cho cô ấy cảm thấy có cống hiến đối với lần chụp hình này, tôi quá sơ ý rồi, tôi chỉ là cảm thấy rất gần sẽ không sao, mà tôi quên mất cô ấy chỉ có mười bảy tuổi."

Hàn Ức rất lo lắng không biết hiện tại Phương Thần Hi đang ở nơi nào, nhưng mà, anh cũng không nhẫn tâm trách móc Lâm Huệ Nghi nặng nề. Anh nghĩ cô ấy đã khóc.

Đối với cô ấy mà nói, trừ lo lắng, còn có áp lực nữa.

"Chúng ta mới tìm hai giờ, bầu trời vẫn sáng, tôi từng nói qua với cô ấy, phương pháp khi lạc đường tốt nhất chính là bất động tại chỗ, cô ấy cũng không phải là đứa bé, lạc đường còn đi thẳng, không phải lo lắng, chúng ta sẽ tìm được cô ây." Vừa mới nói xong, điện thoại di động liền xuất hiện đạo thanh âm chen vào, "Cô đừng khóc, tìm người quan trọng hơn, hiện tại có người đang gọi cho tôi, tôi cúp điện thoại trước."

Không hiển thị số điện thoại gọi tới.

"Alo."

"Hàn. . . . . . Hàn Ức."

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!