Cô Dâu 17 Tuổi

Chương 7

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Không biết Đài Loan có bao nhiêu người từng xem qua bộ dáng sau sân khấu của các minh tinh ── trước đài quang vinh chói lọi, sau đài chán chường ủ rủ.

Bởi vì không có việc gì làm, mọi người nghĩ ra rất nhiều phương pháp giết thời gian, có người nói chuyện cười sắc tình, có người chơi bài, có người uống trà uống rượu rồi vẽ, cũng có nhiều người tụ tập nói chuyện thị phi.

Mặc dù như vậy cũng là phương pháp nâng cao tinh thần, nhưng mà bởi vì hình tượng hoàng tử Piano không phù hợp để kinh doanh âm nhạc của Tân Thế Kỷ, cho nên Hàn Ức chỉ có thể đợi. Thật nhàm chán, thật là buồn ngủ, thật nhàm chán, thật là buồn ngủ. . . . . . Anh có cảm giác mình sắp ngủ thiếp đi.

Một bên Lâm Huệ Nghi cùng đi thấy thế, vội vàng lấy tay bưng lấy mặt của anh, "Đừng ngủ, đừng ngủ."

"Buồn ngủ quá."

"Minh Uy đi mua cà phê rồi, lập tức trở về."

Một buồn ngủ, một cố gắng chống mặt của anh.Hôm nay anh mặc áo sơ mi cổ tay thiết kế vải thun vòng vèo, nếu như thực nằm úp mặt ngủ sẽ lưu lại dấu vết, hoàng tử tại sao trên mặt có thể xuất hiện dấu vết áp vào quần buồn cười này chứ, quá phá hư hình tượng, cho nên Lâm Huệ Nghi liều chết cũng phải khiến anh tỉnh.

"Không phải đã nói với anh hôm nay phải lên chương trình, bảo anh đi ngủ sớm một chút sao? Đại ca? Đầu của anh có vấn đề à."

"Tôi cũng nghĩ đi ngủ sớm một chút, nhưng tối ngày hôm qua Băng Trà nôn mửa lại đau bụng, tôi mang nó đi gặp thầy thuốc."

"Băng Trà bệnh à? Có nặng lắm không?"

Băng Trà đối với hoàng tử âm nhạc của Tân Thế Kỷ bọn họ giống như tình nhân chân chính, một con chó xúc xích, năm tuổi, đối với người khác vô cùng hung dữ, nhưng đối với Hàn Ức vĩnh viễn là một bộ dạng cái đuôi lắc muốn rớt xuống, muốn làm nũng, muốn ôm. Thời điểm Hàn Ức mới ra cửa, Băng Trà còn có thể phát ra gào thét bi thiết, thê lương giống như đời này sẽ không còn được gặp lại, cũng bởi vì như vậy, bộ dáng xúc xích yên ổn, nhưng rõ ràng Băng Trà lại được sủng ái hơn Hồng Trà.

Chứng cớ chính là, hai con chó cùng thích cắn tất đã giặt xong phơi khô, góc phòng khách có một núi tất chính là tác phẩm tâm huyết của tiểu thư Băng Trà, Hàn Ức để mặc cho Băng Trà cắn sạch sẽ tất chất đống thành núi, nhưng ngộ nhỡ Hồng Trà bắt chước làm theo, nhất định sẽ mắng.

Cho nên bọn họ đều nói Băng Trà giống như tình nhân chân chính của Hàn Ức.

Mà bây giờ tình nhân chân chính cư nhiên lại nôn mửa lại đau bụng, nói vậy thân chính là bạn trai, tâm tình cậu ta nhất định rất tệ.

Trực giác Lâm Huệ Nghi mách bảo lúc này là thời điểm thực hiện nghĩa vụ khuyên bảo, "Thầy thuốc có nói cái gì không?"

"Còn không biết, tôi để nó ở lại chỗ bác sỹ thú y kiểm tra, tối nay lại đến nhìn nó." Thanh âm Hàn Ức có một chút kỳ quái, "Chỉ là, Băng Trà ăn cái gì thì cũng giống Hồng Trà, vì sao Hồng Trà không có việc gì, Băng Trà lại nôn mửa lại đau bụng?"

"Nói như vậy anh giống như rất hi vọng Hồng Trà cũng nôn mửa đau bụng."

"Tôi chỉ là đang suy luận."

Đang nói chuyện, Triệu Minh Uy xách theo ba suất Starbucks tiến vào.

Lâm Huệ Nghi hoan hô một tiếng, "Cà phê tới, Ức lão đại nhanh uống một chút đi, uống xong nhanh tỉnh một chút, đầu của anh thật quá nặng, acid giúp tôi thành công."

Triệu Minh Uy lấy cà phê từ trong túi nhựa ra, đem ly đánh ký hiệu không đường đưa cho Lâm Huệ Nghi đang giảm cân, ly thứ hai cho Hàn Ức, cuối cùng là mình.

"Làm gì mặt buồn bực?"

"Bạn gái cậu ta nhập viện rồi á."

"Ồ, tình huống nghiêm trọng không?"

Hàn Ức cầm lên cái ly, uống một hớp, "Tối nay mới biết."

"Trước tiên đem bạn gái để một bên, mới vừa nhận được tin tức đang muốn nói với cậu." Triệu Minh Uy nhìn chung quanh, hạ thấp giọng, "Đối với phim tài liệu cậu có hứng thú hay không?"

Ánh mắt anh sáng lên. Thú vị a, làm sao có thể không có hứng thú.

Buồn bực vi Băng Trà ngã bệnh cuối cùng cũng chạy đi một chút.

Không phải anh nói, từ khi bắt đầu đại học, thì anh đã có "cửa hàng vẽ chân dung" rất phát triển, bởi vì hắn mua được siêng năng, mua được tốc độ, các cô gái ai đến cũng không cự tuyệt, cho nên số lượng phim tài liệu hết sức kinh người, trọng điểm là, anh đối với mấy cái này phim tài liệu vĩnh viễn không xa rời.

Khi anh muốn đi học viện âm nhạc Viên thì anh đã ở Đài Loan mua phim tài liệu toàn bộ gửi qua bưu điện, đợi đến khi lấy học vị trở về nước, anh vừa tốn nhiều tiền đem ba hộc tủ phim tài liệu toàn bộ vận chuyển đường thủy về Đài Loan.

Xuyên qua chỗ ở, trong thư phòng tràn đầy phim tài liệu a.

Chỉ tiếc gần như mất liên lạc với bạn học cao trung, bạn học thời đại học lại phân tán các nơi trên thế giới, không có người cùng sở thích, con đường làm phim tài liệu rất là tịch mịch.

Không nghĩ tới hôm nay lại có người hỏi, hơn nữa còn là công việc của em họ anh. . . . . .

"Tôi rất có hứng thú."

"Thật?"

"Đương nhiên là thật." Hàn Ức dùng thanh âm vô cùng thành khẩn nói, "Đây là thứ duy nhất những năm gần đây tôi có thể giải trí."

"Có giải trí. . . . . ." Triệu Minh Uy nhăn lại mày, nghĩ đến cái gì đó “a” ra ngoài, "Ai, tôi không phải muốn giới thiệu bản mặt khó coi của cậu."

"Vậy cậu hỏi tôi có hứng thú hay không làm gì?"

"Không phải muốn cậu mua." Hạ thấp giọng, "Là muốn cậu chụp."

Hàn Ức ngừng ba giây. Anh chụp?

Anh chụp ảnh tài liệu?

Anh chụp ảnh tài liệu?

Người nào nhìn a.

Mặc dù coi như có thể nói anh là có nhân khí, nhưng tất cả là bởi vì anh sẽ viết ca khúc, biết đánh đàn, tài hoa ban cho gia tăng ấn tượng, nếu không mặt của anh kỳ thực so ra kém hơn so với nhiều nam diễn viên Kainozoi a.

Tự luyến thì tự luyến, nhưng vẫn phải tự biết rõ mình, anh không muốn gióng trống khua chiêng chụp ảnh tài liệu, sau đó tiêu thụ bi thảm dẫn đến nhân khí trượt dốc, đến lúc đó chẳng những ông chủ kiêm người cha Hàn Bá Hoa sẽ không bỏ qua cho anh, mà những thứ tạp chí chuyên môn đào bới đau xót cũng sẽ không bỏ qua cho anh, tỷ lệ thắng quá nhỏ, tỷ lệ thua rất lớn.

Đại khái sau khi cân nhắc lợi hại ở trong đầu xong, Hàn Ức đưa ra kết luận sơ bộ, "Cá nhân tôi cho là, đây là một chủ ý rất không tốt."

"Nơi nào không tốt à nha?" Lâm Huệ Nghi hỏi.

"Quá nguy hiểm."

"Chụp mấy tấm hình mà thôi, làm sao sẽ nguy hiểm? Chúng ta trước đó cũng sẽ giúp cậu xinh đẹp hơn, còn bán được hết hàng, đại ca cậu phải có lòng tin đối với chúng ta chứ." Cô cũng gia nhập hàng ngũ thuyết phục, "Huống chi cậu không phải là rất yêu chụp hình sao? Lần này vừa lúc có thể chụp đủ, không làm được còn có thể chơi trò chơi thay đổi quần áo, giả trang Thành Vũ Sĩ, vẫn là loại quý công tử châu Âu đó, nếu không cũng có thể mặc trang phục lộ ra mùi vị đàn ông, thừa khen ngợi a."

"Lâm Huệ Nghi, bạn trai cô thật rất hạnh phúc."

Hàn Ức đột nhiên toát ra câu này, làm cho cô không hiểu ra sao, "Thế nào đột nhiên nói đến việc này?"

"Tôi vừa mới biết việc chụp ảnh tài liệu, đại khái Minh Uy cũng mới nhận được mệnh lệnh sớm hơn tôi không tới mấy giờ, còn cô hoàn toàn không rõ tình huống, nhưng lại có thể toàn tâm toàn ý phụ họa lời của hắn, cho nên tôi mới nói bạn trai cô rất hạnh phúc."

Bị nhìn thấu tâm cơ, Lâm Huệ Nghi lúng túng cười một tiếng, "Ai u, thế nào nói như vậy á."

Thấy bạn gái bị chế giễu, Triệu Minh Uy rất nhanh xuất hiện, "Dù sao, cậu ghi hình xong tới công ty là được rồi, bác trai muốn tất cả nhân viên có mặt ở phòng họp lúc bảy giờ tối để lập kế hoạch."

Đã triệu tập toàn bộ nhân viên đúng không, đó chính là nhất định phải đi ngay cả….

Băng Trà không thể làm gì khác hơn là đợi thêm một ngày nữa ở chỗ bác sỹ thú y kia.

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!