Côn Luân

Chương 10: Mi gian quải kiếm

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Khi nhà họ Lương đến Bách Trượng Bình, người ngựa đang qua lại ồn ào náo nhiệt. Khu vực này có ba mặt giáp núi, mặt còn lại giáp rừng tùng đen kịt, một con đường đất đỏ không rộng không hẹp chạy xuyên qua rừng, in đầy những dấu chân người và ngựa.

Giờ ngọ. Ba hồi tù và vừa dứt, đám đông tề tựu lại quanh đài gỗ ở giữa Bách Trượng Bình, âm thanh ồn ào lao xao không ngớt, rất nhiều người là bạn cũ lâu ngày mới gặp, họ bá vai bá cổ, trò chuyện thân mật vô cùng.

Văn Tĩnh đứng tựa lưng vào một cây tùng già, đầu đội nón lá2, mặt mũi ỉu xìu. Sau sự việc ở quán rượu, y rối gan rối ruột chỉ muốn rời khỏi đây ngay, hiềm nỗi tính tình mềm yếu, không cưỡng lại được vợ con, đành mua lấy ba cái nón, mỗi người đội một cái để không ai nhận diện được.

Cái nón rất to, che lấp gương mặt nhỏ của Lương Tiêu, khiến nó thi thoảng phải giơ tay đẩy lên, phiền phức vô cùng. Thằng bé nhìn ngó chốc lát, chợt gọi:

- Cha ơi! Ông kia sao oai phong thế!

Văn Tĩnh nhìn theo hướng con chỉ, trông thấy trên đài gỗ có một người đàn ông chừng ngũ tuần, đầu đội khăn chữ “vạn”3, mũi khoằm, miệng rộng, râu quai nón đen sì rậm rịt, mình vận áo trắng, cửa tay và vạt áo viền vàng, trên ngực thêu cảnh nước trời và một con chim ưng sải cánh xòe vuốt, bay thấp thoáng giữa đám mây mù. Văn Tĩnh gật đầu:

- Chắc là Vân Vạn Trình. Thiên nhãn Điêu vương, danh bất hư truyền.

Ngọc Linh hừ mũi:

- Danh bất hư truyền cóc khô gì. Có câu “Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân”, bữa nào em cũng may cho mình một bộ y hệt, mặc vào rồi lên đứng trên bệ như thế, đảm bảo oai vệ hơn hẳn lão vứt đi kia.

Văn Tĩnh ngoảnh nhìn vợ, khuôn mặt nàng thanh tú, nụ cười dịu hiền, y chợt thấy ấm lòng, cười bảo:

- Thế sao em hay mắng tôi dù khoác cái gì lên người cũng vẫn là một gã quê mùa?

Ngọc Linh lườm y:

- Em nói gì mình tin nấy à? Em nói mình là con lừa ngu xuẩn, nhưng thực tế mình có như vậy không?

Văn Tĩnh tủm tỉm:

- Tất nhiên là không. Vì ngày thường em toàn nói tôi còn ngu hơn lừa cơ!

Ngọc Linh sắp gắt lên tới nơi, bỗng nhận ra vẻ cợt đùa của chồng, bèn càu nhàu:

- Hay nhỉ, khờ khạo như mình mà cũng biết nói năng vòng vo rồi đấy? Nhưng dẫu mình có ngốc nghếch đến đâu cũng vẫn hơn đứt lão họ Vân kia. Mình còn nhớ chứ, hôm ở trên đầu thành, mình vận khôi giáp, trông uy nghi nổi bật… - chợt nhận ra sắc mặt chồng sầm tối, biết y không muốn nhắc lại chuyện xưa, nàng cười cười, bỏ lửng không nói nữa.

Mười năm nay, hai vợ chồng tuy đầu gối tay ấp, vai tựa má kề, song riêng chuyện giữ thành dạo ấy thì chẳng ai muốn nhắc đến. Ngọc Linh cao hứng nhất thời nên vô tình gợi lại, khiến Văn Tĩnh nhớ ngay tới người cha quá cố, lòng buồn rầu vô hạn. Bỗng Lương Tiêu kêu:

- Cha ơi, chúng ta tới gần thêm một tí được không? Ở đây chẳng thấy rõ gì cả. – nó vừa kêu vừa che tay trên mắt, nhướng trông ra xa.

Văn Tĩnh tức giận nhìn con, nói vẻ dữ tợn:

- Không được! Con là cái thứ vui đâu chầu đấy, đến chỗ đông người thể nào chả gây chuyện!

Lương Tiêu bặm môi, đưa mắt sang mẹ cầu cứu. Ngọc Linh cười, ghé tai nó bảo:

- Con ngoan, hôm nay cha con đã gặp đủ phiền phức rồi, ta không dám chọc giận ông ấy nữa đâu.

Lương Tiêu thất vọng vô cùng, ủ rũ nghĩ:

- Mẹ sợ cha ư? Hèm, việc này còn quái gở hơn cả việc gà trống đẻ trứng nữa.

Văn Tĩnh ngẫm nghĩ chốc lát rồi hỏi:

- Ngọc Linh, theo em lúc nãy anh có làm nó bị thương không?

Ngọc Linh thắc mắc:

- Ai bị thương cơ?

Văn Tĩnh đáp:

- Thì thằng bé họ Vân đó. Anh chỉ mong thoát thân nên ra tay hơi nặng.

Ngọc Linh giễu:

- Đánh thì cũng đánh rồi, mình sợ lão Cùng nho sẽ tìm mình tính sổ hay sao?

Văn Tĩnh cười:

- Vậy là em cũng nhận ra?

Ngọc Linh đáp:

- Kẻ ngốc mới không nhận ra. Chỉ lạ một điều, lão Cùng nho đường đường chính chính, vì sao lại đổi tên thành Phượng Tường tiên sinh?

Văn Tĩnh nói:

- Chắc là tên giả để người du hí phong trần. Trong Phượng và Hoàng thì Phượng là con trống, Hoàng là con mái…

Ngọc Linh ngắt lời:

- Trống với mái, tương tự đực4 với cái! Mình nói thế là em hiểu rồi, Phượng là trống, Tường chiết tự ra chính là hai chữ Dương và Vũ. – nàng lườm Văn Tĩnh, ấm ức bảo. – Dạo ấy lão quay em đến khổ, mình cũng là tòng phạm, đều đáng bị ấn dúi xuống quất cho một trận.

Văn Tình không ngờ chuyện đã nhiều năm mà nàng còn ghi hận trong lòng, y cười xòa:

- Em muốn quất thì quất anh đây này.

Ngọc Linh hăm he:

- Được, mình nghĩ em nói đùa hả? – đoạn giơ tay toan đánh, thấy Văn Tĩnh cử động như muốn né tránh, nàng bèn thu tay về, cười bảo:

- Em chẳng muốn đánh mình đâu, da cứng thịt dày, đánh đau tay lắm.

Lương Tiêu vẫn thản nhiên quan sát, đến lúc ấy chợt chen vào:

- Không phải mẹ không muốn, mà là không nỡ.

Văn Tĩnh đỏ bừng mặt. Ngọc Linh phát con một cái, nghiến răng dọa:

- Nhóc này, con thì hiểu cái gì! Ngứa ngáy muốn ăn roi hả?

Thằng bé cười khanh khách:

- Con ngứa đấy, con ngứa đấy. – rồi vừa cười vừa cù loạn lên trong lòng mẹ nó.

Có người ngoái lại nhìn, Ngọc Linh đâm ngượng, khẽ bảo:

- Ngoan nào, mẹ không bế nữa bây giờ.

Lương Tiêu sợ bị buông xuống, người nhỏ chân ngắn làm sao mà theo dõi được cảnh nhộn nhịp đằng kia, nó vội vã chỉnh đốn tư thế, nhìn thẳng ra phía trước.

Vân Vạn Trình đứng trên đài, trông xuống đám đông chen vai thích cánh bên dưới, cảm thấy nhiệt tình trào dâng trong lồng ngực: “Người ta nói mười năm nay Đại Tống đã quá quen với cuộc sống thái bình, ngựa tốt để béo bệu, cung cứng để rã dây, lòng người không được như xưa nữa. Nhưng cảnh Bách Trượng Bình đây làm gì đến nỗi thế?” Y đưa mắt ngó quanh, không thấy Cận Phi và Vân Thù đâu, khó chịu hừ một tiếng, lại nhìn lên đài, ngấm ngầm buồn rầu. “Ba vị lão hữu vẫn chưa tới, phải chăng trên đường đã xảy ra chuyện gì?”

Một ông già râu bạc đứng mé trái chừng như nhìn ra tâm tư của Vân Vạn Trình, cười bảo:

- Lão Điêu nhi, đã đến giờ rồi, không thể thất tín với hào kiệt trong thiên hạ. Ai vắng mặt thì thôi, mình không đợi nữa. Ha ha, lão già này sốt ruột lắm, muốn uống bốn bát rượu thề đây!

Vân Vạn Trình kinh ngạc:

- Ca ca đùa hả? Rượu thề chỉ một bát là đủ, đâu cần những bốn bát?

Ông già râu bạc cười:

- Nói chuyện với lão Điêu nhi này chẳng thú vị chút nào! Đệ nghĩ xem, Nam thiên Tam Kỳ đến muộn nhé, có phải là đáng phạt nặng hay không? Kể về đả đấu, người ta thường nói “Nam thiên Tam Kỳ, mãn nhị vô địch5”, nếu ba người đến cả, chắc đệ không dám phạt roi, còn phạt rượu thì lại đúng với ước mong của họ quá. Vì vậy lão già này cứ giành uống mấy chén rượu thề của cái đám ấy cho chúng trố mắt lên, tới nơi mà không nhấp được một giọt rượu nào, ha ha, bọn Nam thiên Tam Kỳ ấy sẽ tức bằng chết.

Vân Vạn Trình nghe vô lý quá, nghĩ bụng: “Rượu thề làm gì có chuyện uống thay?”

Biết lão già này chỉ đùa cợt thế thôi, lời lẽ không lấy gì làm thật, y cười cười, đưa mắt nhìn khắp đám đông, xua xua hai tay. Mọi người tức thì im lặng. Vân Vạn Trình trầm giọng nói:

- Các vị lặn lội đường xa tới đây, Vân mỗ đón tiếp có phần sơ suất, thực hổ thẹn vô cùng. Nay nhắc lại trận chiến Hợp Châu mười năm về trước! Dạo ấy nguyên một cơn giận Hoài An mà khiến Thiên Kiêu6 ngã ngựa, trời chuyển đất rung. Tiếc nỗi hiền vương đã cưỡi hạc vân du, chẳng biết về sau ra sao nữa. Quân Thát xem thường nước ta, vẫn chú ý rèn quân nuôi ngựa, rắp tâm càn quét phương nam.

Ngọc Linh bất giác đưa mắt liếc Văn Tĩnh, thấy y cúi đầu trầm ngâm, hiểu rằng những lời nói kia đã gợi y nhớ lại chuyện cũ, nàng thở dài, nắm lấy tay chồng.

Vân Vạn Trình vẫn nói:

- Lần này quân Thát đã chuẩn bị binh lực tinh nhuệ, không đến thì thôi, mà đến thì thế tấn công tất như vũ bão. Chúng ta tuy chỉ là những kẻ bỉ phu thảo mãng, nhưng đều sinh ra và lớn lên ở đất Tống. Thử hỏi, các vị có thể nào giương mắt nhìn bọn Thát phá thành trì, hủy xã tắc, dẫm nát ruộng đồng, giết hại bách tính của chúng ta chăng? – Những lời này được nói ra với giọng hùng hồn, các hào kiệt đều sôi máu, nhao nhao hét:

- Không thể.

- Được! – Vân Vạn Trình bật một tiếng như sấm nổ, trấn áp mọi tiếng hét xung quanh. Y vẫy tay – Mang rượu lên!

Mấy chục người đàn ông vạm vỡ ở trần khiêng tới mười vò mỹ tửu, đặt cạch xuống đất. Rượu bắn tung tóe, hương men đê mê tỏa lan ngào ngạt.

Vân Vạn Trình huơ đao cứa ngón tay giữa, lần lượt nhỏ mười giọt máu vào mười vò rượu. Các anh hùng hào kiệt cũng tiến lên cắt máu. Đúng lúc ấy, có ba kỵ mã sấp ngửa phóng tới. Cận Phi tung mình xuống ngựa, chạy ào lên trước đài. Vân Vạn Trình nhướng mày, gay gắt hỏi:

- Sao giờ mới về?

Cận Phi hoảng sợ vái lạy:

- Sư phụ bớt giận, có việc đột xuất xảy ra nên chúng con đến muộn.

Vân Vạn Trình cau mày, chực tra xét cho kỹ càng, song còn ngần ngại vì đông người quá, lão già râu bạc nọ cười bảo:

- Thôi, chuyện xảy ra tất có nguyên nhân, lão Điêu nhi đừng vội vặn vẹo. Thằng bé Cận Phi này lớn lên trước mắt ta, nói năng làm việc xưa nay đều rất thật thà!

Vân Vạn Trình cau có:

- Ca ca đừng nuông nó. Bây giờ mới chỉ là liên minh, nhược bằng giao chiến thật, chậm một chút há chẳng để lỡ quân cơ hay sao?

Ông già cười:

- Môn quy của đệ nghiêm khắc quá, ta nghĩ không ổn. Mà thôi, đệ muốn đánh muốn giết thế nào thì tùy, ta không ý kiến ý cò gì nữa. – nghe là nghe vậy, song nể vai vế của lão, Vân Vạn Trình cũng phải nhượng lời, thở dài bảo:

- Được rồi, Cận Phi, tha cho con lần này. Ờ mà, Vân Thù đâu?

Cận Phi kinh ngạc hỏi:

- Sư đệ vẫn chưa quay về ạ?

Vân Vạn Trình hừ một tiếng, hai mắt lạnh hẳn đi. Cận Phi lúng túng, toan giãi bày thay sư đệ mấy câu, nhưng Vân Vạn Trình đã quay sang chỗ khác, chăm chú nhìn một hán tử gầy đen, hỏi to:

- Huynh đài cũng đến liên minh phải không?

Người đàn ông nọ giật mình, trả lời bằng một giọng rất đanh:

- Không liên minh thì làm gì?

Vân Vạn Trình mỉm cười:

- Được lắm, các hạ có thiếp mời không?

Người đàn ông trừng mắt, cười nhạt:

- Không có thiếp thì không đến được ư? Ngươi đã gửi cho ta chưa?

Mắt loé sáng, Vân Vạn Trình kéo dài giọng:

- Đại Tống còn nhiều chân nhân bất lộ tướng, phát sót thiếp là điều khó tránh khỏi. Các hạ không mang thiếp đến thì thôi, cớ sao lại giấu thuốc bột trong tay áo?

Người đàn ông đen gầy nhướng đôi mày nhỏ, giật lui vài bước, cười ha ha một tràng dài rồi tung mình lên, nhấp nhô mấy cái lướt qua đám đông, thân pháp cực kỳ nhanh. Lão già râu bạc kêu the thé:

- Con thỏ đế kia, chạy rồi ư? – lão toan bay theo, chợt thấy một cái bóng xẹt ngang trước mặt. Vân Vạn Trình xé gió bay đi, nhắm theo hậu tâm hán tử nọ. Thình lình tên ấy thét vang, xoay vụt một cái giữa lưng chừng không, tống ngược song chưởng lại. Chiêu thức mạnh mẽ, có tính toán, đủ thấy công lực rất cao. Vân Vạn Trình bị chưởng phong đánh thốc mặt, đà phóng hơi chậm đi. Không ngờ võ công của gã gian tế lợi hại như vậy, ai nấy la lối ỏm tỏi. Vân Vạn Trình rũ hai tay áo về phía sau như chim ưng xếp cánh, phóng vút qua không trung theo một đường bán nguyệt, vòng xuống sau lưng đối phương. Hán tử nọ phát chưởng hụt, thầm kêu bất diệu, chưa kịp biến chiêu, đã nghe thấy Vân Vạn Trình thét to:

- Trở lại mau! – liền đó hậu tâm đau nhói, toàn thân tê nhũn, hắn bắn vù về chỗ mấy vò rượu, rơi bịch xuống. Cận Phi lao đến ấn dúi hắn xuống, rung cho bột trắng rơi khỏi tay áo, lại tuốt mặt hắn, lột sạch hai hàng râu giả đi.

Trong đám đông có người tinh mắt, nhận ra diện mạo của tên gian tế liền la thất thanh:

- Ma thiên Diêu tử7, Ma thiên Diêu tử đây mà!

Quần hào ồ lên. “Ma thiên Diêu tử” là một đại đạo độc hành ở Xuyên trung, khinh công cực cao, một đêm đi ngàn dặm, giết người cướp của, thủ đoạn độc ác. Giới hành hiệp suốt năm châu quận vùng Xuyên Thiểm đã mấy lần liên thủ bắt hắn nhưng đều hao binh tổn tướng, tay trắng ra về. Không ngờ hắn lại làm gián điệp cho người Nguyên.

Trong đám đông có kẻ cười nhạt:

- Diều hâu suy cho cùng cũng chỉ là một con chim con trong lỗ, không bằng cả con ó, đâu đã biết mùi uy phong của đại ưng.

Một người khác cười tiếp lời:

- Phải đó, huống hồ còn là vua trong loài ưng, chao lượn thần tốc, thiên nhãn tinh tường!

Màn lăng không truy đuổi vừa rồi chỉ diễn ra trong khoảnh khắc nhưng thần tốc vô cùng, thao tác y hệt chim ưng bắt sẻ. Lại thêm ban nãy tình thế nhộn nhạo như vậy mà Vân Vạn Trình vẫn để ý được từng chân tơ kẽ tóc, nhận ra gian tế, hai chữ “Thiên nhãn” kể cũng không ngoa.

Chẳng bao lâu, máu thề đã nhỏ xong, mười vò mỹ tửu đỏ sẫm sóng sánh. Cận Phi cùng các đệ tử Thần Ưng môn rót rượu chia cho mọi người. Vân Vạn Trình nâng cao bát, dõng dạc tuyên thệ:

- Hôm nay, tại đây, Vân Vạn Trình xin thề với trời đất, dâng tấm thân hèn bảo vệ Đại Tống, người còn nước còn, quyết tử cùng tổ quốc. – Y nói sao, quần hào nói vậy, trăm người như một, khí thế tràn mây.

Lập thệ xong, Vân Vạn Trình lại nói:

- Việc liên minh hôm nay đã vẹn, giờ phải tuyển ra một minh chủ…

Ngay lập tức có người hô.

– Suy tôn Vân đại hiệp làm Minh chủ.

Mọi người liền nhao nhao hùa theo.

Vân Vạn Trình xua tay:

- Phương lão ca đức cao vọng trọng, danh động Giang Nam, bất kể là võ công hay tiếng tăm đều trên Vân mỗ…

Ông già râu bạc đảo mắt:

- Khoan hẵng nào! Về tiếng tăm, lão phu và đệ kể cũng tám lạng nửa cân, còn võ công mà trên đệ á, nhắm mắt nói mò hay sao thế? Lão Điêu nhi, đừng rườm lời nữa, chức vị Minh chủ này ngoài đệ ra thì còn ai vào đây.

Vân Vạn Trình từ chối:

- Vân mỗ tài hèn đức mỏng, dù ca ca không nhận thì võ lâm rộng lớn, tất có người cáng đáng được.

Ông già râu bạc cười nhạt:

- Ý đệ là Nam thiên Tam Kỳ hả? Ba đứa ấy xưa nay phóng túng bừa bãi, lần này còn công nhiên đến muộn, thực khiến người ta thất vọng. Chúng nó mà làm Minh chủ thì lão già này bất phục đầu tiên.

Vân Vạn Trình lắc đầu:

- Vân mỗ khởi xướng không phải để rắp ranh ngôi to. Cứ tùy mọi người bàn bạc rồi quyết định.

Lão già thổi phù một cái, râu bạc bay lơ phơ, nói lẫy:

- Thương lượng cái của khỉ gì, việc này quyết định sớm rồi giải tán sớm, lão đương mong uống rượu đây.

Đám đông bên dưới cười rộ, một kẻ nói:

- Phải đấy, quyết định sớm giải tán sớm, mỗi người uống ba chén cho thoải mái.

Kẻ khác lại nói:

- Ba chén ít quá, uống ba ngày ba đêm mới gọi là thống khoái.

Lão già râu bạc cười:

- Hay! Lần này lão đã kéo tới mười xe rượu quý, xin được mời mọi người một chầu túy lúy.

Nghe nói trước sau gì cũng có rượu uống, tất cả cùng rầm rộ hưởng ứng, một người gợi ý:

- Thế này đi! Hai vị cứ tỉ võ đoạt soái, ai thắng thì làm minh chủ.

Người khác tỏ ý khinh bỉ:

- Đại Tống ta trọng lễ nghi, đâu thể động võ suy cử, hành xử như bọn Thát thế được.

Người lúc trước hô lên rằng:

- Chúng ta là con nhà võ, không tỉ võ thì viết chữ vẽ tranh à?

Ở đây toàn những kẻ hành tẩu giang hồ đã lâu, phần lớn đều một phường hiếu sự, thích xem những chuyện náo nhiệt, nghe vậy cười ồ:

- Phải phải, tỉ võ đoạt soái.

Lão già râu bạc mắng:

- Kệ các ngươi muốn nói gì thì nói, lão già này không đời nào mắc lừa đâu, thắng thì lằng nhằng, thua lại mất mặt!

Vân Vạn Trình nghe trên dưới đua nhau léo nhéo, tự nhủ: “Việc quan trọng như vậy mà láo nháo chẳng khác gì phường chèo. Cái lũ ô hợp này không rèn bằng binh pháp thì làm sao ra chiến trường được.”

Ngọc Linh hào hứng theo dõi, cười nói:

- Ngốc ơi! Sắp tỉ võ đoạt soái kìa, chi bằng mình cũng lên động chân động tay, nhỡ đâu vớ được cái minh chủ.

Lương Tiêu vỗ tay khen phải. Văn Tĩnh nín lặng, Ngọc Linh lại gọi:

- Ê, ngốc ơi, mình bảo trông em thế này có làm được minh chủ…

Nàng đương dở câu thì có bốn tiếng tạch tạch rất nhanh như tiếng pháo nổ vang lên. Những người khác cũng ngoái đầu nhìn. Bốn cây tùng già thân to đến một vòng ôm đột ngột gãy rạp vào nhau, rồi một sức mạnh ghê gớm nào đó lôi chúng đi xềnh xệch, xếp thành một bức tường như xếp chồng bài cửu8 cao hơn hai trượng, chẹn cứng lấy con đường đất đỏ chạy qua rừng.

Mọi người kinh ngạc theo dõi, chợt hoa cả mắt. Một con hổ khổng lồ bỗng đâu hiện ra trên bờ tường cây, hai mắt lập lòe tựa lửa ma trơi, mõm ngậm một người oặt đầu tóc tai bời rối, chẳng rõ còn sống hay đã chết.

Trên lưng con hổ tự dưng mọc lên một người, áo đen như pha mực, mắt sâu mũi cao, mặt trắng bệch, đôi mày xếch như hai lưỡi kiếm mỏng dần về thái dương, bộ dạng hung hãn.

Thoáng thấy người đó, Ngọc Linh tắt cười. Văn Tĩnh nhận ra tay nàng lạnh hẳn đi, ngạc nhiên hỏi:

- Em sao thế?

Ngọc Linh thất thần, môi run run, không nói năng gì.

Con hổ đen nhún một cái nhảy khỏi tường cây, tiếp đất êm ru rồi lừ lừ tiến về phía mọi người. Ai nấy đều lộ vẻ lạ lùng, con hổ đi tới đâu, họ tự động giãn ra nhường đường tới đấy. Đến trước đài, con hổ dừng lại, người áo đen tuột xuống đất, ánh mắt như hai luồng chớp chĩa vào đám đông. Lão già râu bạc cau đôi màu rậm, thu lại vẻ cười cợt ban nãy, nhướng mày cất giọng sang sảng gọi:

- Tiêu Thiên Tuyệt, lâu nay vẫn khỏe chứ?

Van Tĩnh đã lờ mờ đoán ra lai lịch của người vừa xuất hiện, nhưng đến lúc nghe lão già râu bạc khẳng định thì mới thực choáng váng, mặt tái đi.

Tiêu Thiên Tuyệt đảo mắt, lạnh lùng hỏi:

- Ngươi là ai?

Lão già râu bạc cười:

- Phương Lan9 bất tài, năm xưa đã từng có duyên hội ngộ các hạ ở núi Thiên Trụ.

Tiêu Thiên Tuyệt ngẩn người:

- Núi Thiên Trụ? Hứ, chả nhớ nữa.

Phương Lan nóng mặt, buông một tiếng cười khẩy.

Ngọc Linh cứ run lên từng chặp. Lương Tiêu ngồi trong lòng nàng, ngạc nhiên hỏi:

- Mẹ mệt hả?

Ngọc Linh cắn chặt môi, khẽ lắc đầu. Lương Tiêu thầm lấy làm lạ: “Lão áo đen vừa xuất hiện là mẹ ta khác hẳn, chẳng hiểu vì sao? Con mèo mun kia oai quá, lát nữa nghĩ cách xin mẹ thương lượng với lão cho ta cưỡi nhờ một lúc.” Nó chưa gặp hổ bao giờ, nhất là giống hổ đen dị chủng như thế, nên tưởng là mèo to, thấy Tiêu Thiên Tuyệt cưỡi “mèo” thì sinh lòng ngưỡng mộ, vừa dán mắt vào con thú vừa ngẫm nghĩ xem làm sao để mẹ đồng ý đi thuyết phục người ta cho mình cưỡi con “mèo to” ấy.

Cận Phi nhìn người mắc trong hàm hổ, càng nhìn càng thấy quen thuộc, bất giác tim đập dồn dập, bật kêu:

- Tiểu sư đệ?

Người đó run khẽ, nghẹn ngào đáp:

- Đại sư huynh… - giọng nói khàn đặc, chẳng rõ kinh ngạc hay vui mừng, song vừa cất tiếng thì động đến vết thương, máu tươi tí tách theo xương trán chảy xuống. Hãi hùng và giận dữ, Cận Phi nhảy ào tới trước, chợt thấy vai bị níu lại. Vân Vạn Trình nắm y đẩy sang một bên, vẻ mặt điềm tĩnh, cất giọng chào: Truyện "Côn Luân "

- Tiêu tiên sinh đại giá quang lâm, chẳng hay có việc gì?

Lãnh đạm dửng dưng như thể chưa nghe thấy, Tiêu Thiên Tuyệt đưa mắt quét khắp lượt đám đông, nhướng cao đôi mày lưỡi mác, thét to:

- Lão Cùng nho, ra đây. – tiếng hét như sấm nổ, như lốc tuyết, dội vào óc mọi người khiến tất cả thần hồn chao đảo.

Khi không khí lắng lại, ai nấy cùng lấy làm lạ, chẳng hiểu lão gào lên như thế là ý gì. Tiêu Thiên Tuyệt đợi hồi lâu không nghe trả lời, đâm sốt ruột, tiếp tục thét:

- Tiêu mỗ ở đây! Lão Cùng nho, ra ta xem! – Lần này tiếng thét càng dữ dội, hồi vọng khắp bốn mặt núi, vô số âm thanh cùng bật lại:

- Ra ta xem! Ra ta xeeeeeeeeem!....

Ai cũng cảm thấy ù tai nặng ngực, khó chịu vô cùng. Bỗng có người rú lên đau đớn. Tất cả ngoảnh đầu nhìn, trông thấy Hàn Tranh hai mắt lồi tướng, máu ri rỉ tuôn ra bên mép, chúi về trước ngã sấp mặt xuống. La Tùng kinh hoảng đến gần, chạm vào mũi miệng gã thì thấy đã đoạn khí. Lúc trước Hàn Tranh bị đạo sĩ mặt đen đả thương, bệnh tình chưa khỏi, nay nghe tiếng thét lộng óc của Tiêu Thiên Tuyệt, nội thương tái phát nên hộc máu mà chết.

Không ai trả lời, Tiêu Thiên Tuyệt đâm nóng nảy: “Ta đã bài binh bố trận xong xuôi, tại sao Cùng nho không ra mặt? Hắn ta càng ngày càng nhát hay quả thực là không đến đây?” Lão nghĩ ngợi một lúc, đưa mắt nhìn Vân Thù, nghiêm nghị bảo: Truyện "Côn Luân "

- Thằng ôn mặt sứa gan lim! Nếu mày không khai lão ấy hiện ở đâu, ta vớ được đứa nào sẽ giết luôn đứa đó, giết bằng sạch mới thôi.

Vân Thù nghiến răng nhắm mắt, chẳng nói chẳng rằng.

Phương Lan vuốt râu:

- Tiêu lão quái này, ông nói năng thực quái gở, thực là đại ngôn trơ tráo. Người ở đây chẳng một nghìn thì cũng tám trăm, riêng mình ông giết nổi chăng?

Tiêu Thiên Tuyệt lạnh lùng hừ mũi, con hổ đen ngẩng đầu, nhả Vân Thù vào tay lão.

Lão già không nói trắng ra nhưng mọi người đều hiểu, nếu động thủ thì Vân Thù sẽ phải thí mạng đầu tiên. Vân Vạn Trình siết chặt nắm tay, biết lúc này đây không được tỏ vẻ yếu mềm nên chỉ cười nhạt. Phương Lan ngại y tuôn ra những lời nặng nề khiến hai bên càng thêm căng thẳng nên nói tranh:

- Tiêu lão quái, ông chẳng gì cũng là cao thủ đương thế, bắt một đứa nhỏ làm con tin mà không sợ mất mặt à?

Tiêu Thiên Tuyệt liếc họ Phương, lạnh lùng nói:

- Thằng già này lôi thôi quá. Được, ta hẵng thịt ngươi để tế cờ.

Nhìn lão ta mắt rực hung quang, Phương Lan đâm chợn, người lạnh toát. Tiêu Thiên Tuyệt nhếch mép, chuẩn bị ra tay, chợt có tiếng vó ngựa lộp bộp xa xa trên con đường đất đỏ, lão giật mình: “Phi ngựa mà vẫn giữ được nhịp điệu của bộ pháp, hẳn là cao thủ.” bèn nhướng cặp mày lưỡi mác, liếc mắt trông.

Một tràng cười vút cao, kế đó là một giọng ngâm hào sảng:

- Phong hỏa liên thiên lộ, Thiển thảo một mã đề10.

Lời ngâm chưa dứt, giọng khác đã nối theo:

- Tế Vũ thương cố quốc, Lạc Hồng tiếu ngã si11.

Trong đám đông có người reo to, vẻ hoan hỉ:

- Nam thiên Tam Kỳ!

Lại một tràng cười, rồi một ánh bạc lướt qua vòm không, bốn cây tùng chắn đường gãy gập, hai con tuấn mã theo nhau phá tường lao ra. Người đi trước áo trắng ngựa trắng, tay cầm một cây ngân họa kích dài hai trượng, khăn đai phấp phới, uy phong lẫm liệt. Ai đó trách rằng:

- Đã là Nam thiên Tam Kỳ, sao chỉ có hai người đến?

Kẻ khác giễu cợt:

- Hai người là đủ rồi, anh chưa nghe thấy câu: Nam thiên Tam Kỳ, mãn nhị vô địch hả…

Tiêu Thiên Tuyệt lộ vẻ thất vọng rõ rệt, hừ mũi, chống nạnh ngâm to: Truyện "Côn Luân "

- Nam thiên Tam Kỳ, mãn tam mãn tứ, đều là rắm chó!

Tiếng ngâm văng vẳng bay đi. Kỵ sĩ dẫn đầu bật cười, con ngựa trắng y cưỡi chợt phi nhanh hẳn lên, hai tai rạp ra sau, gió lùa qua bốn móng. Phương Lan chột dạ quát:

- Cơ Lạc Hồng, đừng hấp tấp!

Lão chưa dứt lời, kỵ sĩ và tuấn mã đã phóng thốc đến gần, Cơ Lạc Hồng trợn đôi mắt đẹp, hú vang:

- Tiêu lão quái nói năng bậy bạ, ăn kích của ta đây!

Y xoay họa kích vù vù, tiếng gió quạt ra vun vút. Trong vòng mười trượng chung quanh, ai cũng thấy nặng ngực ngạt thở.

Tiêu Thiên Tuyệt tay trái xách Vân Thù, nhìn cây thiết kích lao tới, bộ dạng thản nhiên như không. Xem chừng lão ta không đỡ nổi, mọi người đều lộ vẻ vui mừng, cất tiếng reo hò, ai ngờ nhìn lại đã thấy Tiêu Thiên Tuyệt nắm tay phải vào cán kích tự khi nào, trừng mắt hô:

- Dừng! – rồi khẽ lắc người, hai chân lún đất đến nửa thước.

Cơ Lạc Hồng cảm nhận được một dòng lực tuôn theo cán kích xối thẳng vào phế phủ mình, kế đó chảy xuống con ngựa. Sau tiếng xương xô lạo rạo, hai đùi y gãy rời, người bắn vút đi như sao băng, húc gãy hai cây tùng xanh, máu hắt ra, vấy đỏ tấm áo trắng muốt. Con tuấn mã Đại Uyển vẫn phi như cũ, nhưng đến cách Tiêu Thiên Tuyệt ba thước, bỗng dưng bốn vó mềm oặt, nó gục xuống chết, chưa kịp cả lần hí cuối cùng. Lúc này mọi người mới thốt thành tiếng, nhưng không phải reo hò nữa mà đã đổi ra kinh hãi.

Từ con ngựa thứ hai, một bóng người xám mờ bật lên, kéo theo tiếng rít lanh lảnh.

Thuyền kiếm12 Mạc Tế Vũ!

Y phóng thốc tới, tay áo vạt áo bay phần phật, nhuyễn kiếm láy ra mưa ảnh mịt mùng. Lộ kiếm pháp này có tên Phù dung Dạ vũ, là tuyệt học bình sinh của y, tiêu sái huyền mặc, hệt như một bài thơ mô tả:

Tùy phong tiềm nhập dạ,

Nhuận vật tế vô thanh!13

Chứng kiến Cơ Lạc Hồng thua bại chỉ sau một chiêu, Vân Vạn Trình đã đủ buồn bực, nay thấy Mạc Tế Vũ lại vọng động xuất thủ, y bèn gọi giật:

- Khoan đã Mạc huynh! – rồi toan băng lên ngăn cản. Phương Lan đột nhiên níu lại. Vân Vạn Trình kinh ngạc:

- Ca ca…

Phương Lan lắc đầu, mắt thoáng nét đau đớn:

- Nam thiên Tam Kỳ, võ công thua nhưng nhân cách không thua!

Vân Vạn Trình thẫn thờ, nhớ ra ba người bản tính cô ngạo, hễ xuất thủ là quyết không nhận tương trợ, bất kể của tri kỷ hay người ngoài, y đành dừng bước, thở dài buồn bã.

Tiêu Thiên Tuyệt đứng chắc như đóng đinh, đợi màn mưa kiếm hắt tới, lão hà khẽ một tiếng, trở đầu kích sắt ra múa. Mọi người nhìn thấy không khỏi kinh ngạc, áng chừng lão già định sử kiếm pháp bằng chính thứ binh khí kềnh càng nặng sáu mươi cân ấy, vậy mà trông linh hoạt nhẹ nhàng không kém gì thanh nhuyễn kiếm mỏng như cánh ve của Mạc Tế Vũ. Người ta thường nói “dài tấc nào lợi tấc đó”, lợi thế độ dài đang được phát huy thuần thục đến cực điểm trong tay lão già. Trước mắt mọi người, Phích thiên kích trông như một cái que dài để dính ve, còn Mạc Tế Vũ là một con ve xám đang giãy loạn trên đầu gậy. Y chờn vờn đến trước mặt đối thủ hòng cướp lại Vân Thù, nhưng đều bị Tiêu Thiên Tuyệt đẩy lui.

Hơn mười chiêu trôi qua, chợt kiếm kích va nhau xoang xoảng. Thuyền kiếm gãy làm bốn khúc. Tiêu Thiên Tuyệt thét vang, đâm xoẹt ngọn kích vào bụng dưới Mạc Tế Vũ, chưa ai kịp định thần, đà kình đã đẩy văng y đi cùng cây kích cắm nguyên trên bụng. “Keng” một tiếng, Phích thiên kích đâm lút vào một phiến đá xanh, ghim luôn y ở đó. Cả Bách Trượng Bình vụt tịch mịch như chết, quần hào sửng sốt quên cả thở.

Mạc Tế Vũ khạc máu, nắm cả hai tay nhổ họa kích ra, cắm phập nó xuống đất, bật ngón cái lên cười giòn:

- Nước đen cuồn cuộn, ngập khắp thiên hạ. Tiêu lão quái, tài lắm!

Y thảm bại mà vẫn tán dương đối thủ, mọi người đều lấy làm lạ. Tiêu Thiên Tuyệt hừ mũi, ngước mắt lên trời, vẻ mặt lãnh đạm. Vân Thù nghe ngực đau nhói, kêu ré lên:

- Mạc đại thúc! Cơ bá bá!... Con… con… - chưa dứt câu, nước mắt cậu đã chảy ròng ròng.

Mạc Tế Vũ cười nhẹ, lơ đãng nói:

- Con ngốc, còn nhớ kiếm pháp ta dạy con dạo trước không? – Trong lúc y nói, máu từ vết thương to như cái bát ở ổ bụng cứ tuôn ra xối xả, nhuộm sẫm nền đất đen.

Tự dưng nghe y hỏi câu ấy, Vân Thù ngẩn người, nghẹn ngào đáp:

- Con nhớ hết, không quên một chiêu nào.

Vân Thù vốn ưa thơ văn, gặp được Cơ Lạc Hồng và Mạc Tế Vũ chung sở thích, thi thoảng lại cùng nhau xướng họa, tương đắc vô cùng. Lạc Hồng và Tế Vũ vốn tính phóng khoáng, bình sinh không thu đồ đệ, nhân lúc cao hứng bèn truyền chút ít võ công cho Vân Thù. Nay thấy hai người bị thương chí mạng, Vân Thù hoài niệm ân tình cũ, lòng đau như cắt, chỉ muốn mình cũng chết phứt cho rồi.

Mạc Tế Vũ mắng:

- Ngốc quá, khóc gì mà khóc? Người ta sống ở trên đời, có ai là không chết? Chỉ tiếc Mạc đại thúc bản lĩnh không đủ, không cứu được con. Hà, đáng tiếc, đáng tiếc!

Cơ Lạc Hồng vịn vào một cái cây gãy, bỗng phá lên cười:

- Mạc lão tam, đệ chưa chết ư?

Mạc Tế Vũ cau mày:

- Lão nát rượu nhà anh còn chưa chết, tôi đã chết sao được?

Cơ Lạc Hồng nói:

- Nếu chưa chết, cớ gì lại lèm bèm những điều thoái chí ấy? – Y ngừng lời, lạnh nhạt. – Không sợ mất mặt ư?

Mạc Tế Vũ ngớ ra, rồi phì cười:

- Lão nát rượu nhà anh nói có lý. Còn một hơi thở, còn phải chiến đấu.

Cơ Lạc Hồng bật ngón tay tán thưởng:

- Đúng, đó mới là khẩu khí nam nhi. - Nói đoạn y giãy giụa nhỏm dậy, bước lên mấy bước, Mạc Tế Vũ thấy y lảo đảo chực ngã, bèn chống thiết kích lại đỡ lấy y. Cơ Lạc Hồng nhướng mày hỏi to:

- Tiêu lão quái, có phải ngươi đã đánh Long lão đại bị thương?

Tiêu Thiên Tuyệt cười nhạt:

- Long Nhập Hải ấy hả?

- Đúng. - Cơ Lạc Hồng đáp.

Tiêu Thiên Tuyệt lạnh lùng nói:

- Ở Hoàng Hạc lâu, y xuất khẩu cuồng ngôn, vô lễ với ta. Hai bên đấu nhau ba chưởng, thằng nhãi ấy cứng cỏi không ngã, nội lực cũng được

Cơ Lạc Hồng và Mạc Tế Vũ phát hoảng. Long Nhập Hải là người đứng đầu trong Nam thiên Tam Kỳ, danh hiệu Thương khiêu đông nam14, thương pháp độc bộ thời nay, chưởng lực vô địch khắp vùng đông nam. Ba người đã hẹn gặp mặt tại Hoàng Hạc lâu để cùng đi Bách Trượng Bình, không ngờ hôm qua khi họ tìm thấy y thì Long Nhập Hải đang nằm lăn lóc trước lầu, hôn mê bất tỉnh, nhìn thương tích thì dường như là do võ công của phái Hắc Thủy gây ra. Hai người cứu chữa rồi sắp xếp chỗ nghỉ cho y nên đến muộn. Tiêu Thiên Tuyệt còn nói Long Nhập Hải chỉ đỡ được ba chưởng, quả thật khiến người ta nản lòng, nhưng không ai chú ý rằng, bốn chữ “nội lực cũng được” có thể coi là lời bình phẩm cao nhất của lão già luôn ngạo nghễ với đời kia, người xứng với bốn chữ ấy của lão có nhiều đâu. Truyện "Côn Luân "

Cơ Lạc Hồng thoáng thẫn thờ, ngoảnh sang nhìn Tế Vũ:

- Mạc lão tam, đệ còn đi nổi không?

Mạc Tế Vũ cằn nhằn:

- Nói gì vậy? Dẫu có liều cái mạng già này thì cũng phải cứu bằng được thằng bé chứ.

Cơ Lạc Hồng cười:

- Hay lắm, nhân thể đòi lại công bằng cho Long lão đại luôn.

Nói đoạn hai người chống thiết kích, tập tễnh đi về phía Tiêu Thiên Tuyệt. Quần hào đều lộ vẻ bi phẫn, sùng sục dợm chân xông vào, Cận Phi còn bước hẳn lên, tóc tai dựng đứng, nhưng Vân Vạn Trình khoát tay ngăn lại, nghiêm khắc quát:

- Không được.

Cùng với tiếng quát, tay phải y siết thành quyền kêu răng rắc, móng tay cắm rách cả da, chảy cả máu.

Tiêu Thiên Tuyệt nhìn hai người đến gần, mắt lóe sáng, điềm tĩnh hỏi:

- Các ngươi muốn cứu thằng bé họ Vân này hử?

Cơ Lạc Hồng đáp:

- Đúng.

Tiêu Thiên Tuyệt gật đầu, bỗng cao giọng:

- Ừ! Vậy ta trả ngươi cho xong! - Đoạn lão trở tay ném một cái, phóng Vân Thù về phía Vân Vạn Trình. Vân Vạn Trình ngờ có sự giả trá nên xuống tấn, giơ hai tay đỡ lấy con, nhưng không thấy kình lực gì hết, tự dưng đâm hoang mang.

Cơ Lạc Hồng và Mạc Tế Vũ ngẩn ra. Cơ Lạc Hồng chợt cảm thán:

- Lão quái khá lắm!

Mạc Tế Vũ cũng tấm tắc:

- Hôm nay thua thật thống khoái!

Cơ Lạc Hồng lắc đầu bảo:

- Đáng tiếc đáng tiếc, thống khoái mà thiếu mất rượu.

Mạc Tế Vũ cười ha hả:

- Đúng đúng, đánh sướng thế này thì thực nên uống một chầu to.

Hai anh em cứ người tung kẻ hứng như không, chẳng coi chuyện thắng thua sống chết vào đâu cả.

Phương Lan gọi:

- Cận Phi!

Cận Phi hiểu ý, rót ra hai bát rượu thề, khom mình đưa lên. Lạc Hồng và Tế Vũ đón lấy uống cạn rồi quăng bát đi, nhìn nhau cười lớn, đang cười chợt nín bặt, hai tấm thân cùng tựa vào cây thiết kích lạnh ngắt, chết trong tư thế đứng thẳng hiên ngang.

Tiêu Thiên Tuyệt theo dõi, vầng trán thoáng nét ảm đạm. Trông bề ngoài lão thô lỗ vậy thôi, kỳ thực hành động rất tinh tế. Vừa rồi lão chặt cây bít đường, thoạt tiên áp đảo những tay võ phu tầm thường, tiếp đó đưa Vân Thù ra làm con tin, buộc các cao thủ không dám liên công vây đánh, cuối cùng sẽ dùng phương pháp đơn đả độc đấu, giết chết từng người một, ép Vân Thù phải khai thật tung tích Công Dương Vũ, có thể gọi là kế xuất liên hoàn, mưu định kín kẽ. Ai ngờ Cơ Lạc Hồng và Mạc Tế Vũ cứng cỏi đến thế, lão già sinh dạ bùi ngùi, thả Vân Thù về cho họ được yên lòng nhắm mắt. Tình hình hiện tại thành thử đã thay đổi hẳn, Tiêu Thiên Tuyệt lợi hại đến đâu thì cũng chỉ một thân một mình, trong khi liên minh kia người đông thế mạnh, lại thêm các hảo thủ bậc nhất như Vân Vạn Trình, Phương Lan, dù lão dốc sức liều mạng, kết cục cũng chưa biết thế nào.

Nhận ra điều ấy, Văn Tĩnh lộ vẻ trầm ngâm. Ngọc Linh chợt nghiến răng, thả Lương Tiêu xuống đất, gọi nhỏ:

- Ngốc này!

Văn Tĩnh giật mình:

- Gì vậy em?

Ngọc Linh nói:

- Nếu xảy ra loạn đả, mình phải dắt Tiêu nhi đi ngay nhé.

Văn Tĩnh thắc mắc:

- Tại sao?

Ngọc Linh nói, mắt đỏ hoe:

- Dốt thế nhỉ, ông ấy là sư phụ em, nếu ông ấy bị người ta vây đánh, em có thể khoanh tay đứng nhìn không?

Văn Tĩnh vội nói:

- Vậy sao được? Đã cùng đến thì phải cùng đi, hoặc ít nhất là cùng chết chứ.

Ngọc Linh giận điên, rít lên:

- Thế còn Tiêu nhi, mình bảo làm sao với nó đây?

Văn Tĩnh tức thì cứng họng, chưa biết nên quyết thế nào.

Hai vợ chồng nhìn nhau, ruột rối như tơ vò. Lương Tiêu thấy cha mẹ ghé tai thì thầm rồi cùng lộ vẻ buồn rầu thì lạ lắm. Đứng mãi dưới đất không nhìn được những gì đang diễn ra, nó đâm sốt ruột bèn len vào đám đông, chui qua rừng chân cẳng, lách lên hàng đầu thò cổ xem.

Vân Vạn Trình mặt mày tái nhợt, trước tiên giải huyệt cho con, sau đó nắn xương khớp nó lại tử tế. Vân Thù hổ thẹn vô cùng, ấp úng nói:

- Cha ơi… con…

Ông bố vụt vung tay, tát thằng con một cái lệch người, nói giọng sắc gọn:

- Đồ tội nợ, vì cái mạng hèn mọn của mày mà tao mất hai người anh em.

Vân Thù hứng cái tát, tối tăm mặt mũi đứng chết sững tại chỗ. Vân Vạn Trình trầm giọng tiếp:

- Lão ta khăng khăng bắt mày khai thật, rốt cuộc mày giấu chuyện gì vậy?

Vân Thù máy môi, nhưng chẳng biết mở lời thế nào, nghĩ bụng, nếu nói ra tung tích Phượng Tường tiên sinh thì thật bất nghĩa, mà không đáp lời cha thì lại thật bất hiếu. Vân Vạn Trình từng trải đã nhiều, nhìn Vân Thù cứ ngập ngừng chực nói lại thôi, tự nhiên cũng đoán được nguồn cơn, bèn xua tay bảo: Truyện "Côn Luân "

- Nếu nói ra là bất nghĩa thì không cần nói nữa! – Đoạn y sải bước tới trước, nhẹ nhàng ôm lấy Cơ Lạc Hồng và Mạc Tế Vũ, đặt nằm xuống đất, nghĩ tới lúc cùng hai người hâm rượu hò hát, bàn văn luận võ, không kìm được rơm rớm nước mắt. Xong y quay lại, vẻ mặt nghiêm trang, cao giọng nói. – Tiêu lão quái! Vân mỗ bất tài, mong được lĩnh giáo tuyệt học của phái Hắc Thủy!

Quần hùng tức đầy một bụng, la lối ỏm tỏi. La Tùng nói to:

- Lão tặc này chả phải ba đầu sáu tay, bên ta thì có đến mấy trăm mấy ngàn cây thịt, há không đè chết được lão ư?

Lời nói như tảng đá ném xuống làm dồn lên bao đợt sóng, Vân Vạn Trình chưa kịp ngăn cản, mọi người đã hùng hổ tuốt phăng đao kiếm ra. La Tùng xông lên trước tiên, Tiêu Thiên Tuyệt không đợi y xuất thủ, lập tức vẫy tay áo như quạt gió. La Tùng liền bắn vút ra ngoài mấy trượng, mắt đờ trệ, cổ đứt sát gốc, đầu lăn lông lốc đến trước mặt Lương Tiêu, còn nguyên cái mồm há hốc và cặp mắt tức giận. Thằng bé hoảng hốt nhảy phắt đi, ngoạc miệng suýt khóc.

- Lão già dùng ám khí… – Có ai đó nói. Bỗng con hổ đen gầm vang chồm tới, ấn dúi hắn xuống, tát một cú cắt lìa cuống họng. Quần hào lập tức tản rộng, phi đao, giáo, đá, bi sắt… lăm lăm trong tay. Tiêu Thiên Tuyệt cười nhạt, lắc mình phóng vụt vào đám đông, vỗ một phát, khiến đầu một người tụt thẳng xuống lồng ngực. Lão già cứ thế di chuyển giữa biển người, ai nấy đều sợ đánh nhầm chiến hữu nên không dám ném ám khí, để lão một người một hổ tung hoành, nhanh chóng quật ngã bảy tám đối thủ nữa.

Thấy sư phụ bị vây, Ngọc Linh thét lớn băng lên. Văn Tĩnh chợt kêu:

- Tiêu nhi đâu?

Ngọc Linh giật mình cúi xuống nhìn. Cậu con trai đã biến mất tăm. Nàng kinh hoảng vô cùng, dáo dác ngó trông thì thấy Lương Tiêu đang lăn lộn bò toài giữa đám đông, người đầy đất cát, chân tay luống cuống. Cũng may nó nhỏ bé, ai nấy bận chiến đấu nên tạm thời chưa nhận ra. Ngọc Linh cuống quýt khóc nói:

- Chết rồi, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…

Văn Tĩnh lạng mình xuyên vào đám đông, triển khai Tam tam bộ, bước đi giữa trận hỗn chiến hệt như vào chỗ không người, chỉ chốc lát đã đến cạnh Lương Tiêu, ôm lấy thằng bé rồi lướt lùi ra như hành vân lưu thủy.

Tiêu Thiên Tuyệt liếc mắt trông thấy, thoáng ngạc nhiên, bèn chuyển mình đuổi theo. Chợt một bóng trắng loáng sáng. Vân Vạn Trình lăng không chụp xuống, Tiêu Thiên Tuyệt ngửa tay đón lên, trảo chưởng giao nhau, phát tiếng gió rít. Vân Vạn Trình lộn người trở về. Tiêu Thiên Tuyệt nhăn mày, chống nạnh thét:

- Được! Lại hết cả đây, lão phu giết cho thống khoái!

Vân Vạn Trình giang tay thét to hơn, nghe như sấm động:

- Dừng!

Quần hào hết sức kinh ngạc, lần lượt hạ đao kiếm.

- Sao thế? - Tiêu Thiên Tuyệt cười khẩy.

Vân Vạn Trình quét mắt khắp lượt, cất cao giọng:

- Ỷ đông đánh ít không phải là hành động của hảo hán. Việc hôm nay cứ để Vân mỗ giải quyết, ai nhúng tay vào sẽ trở thành kẻ địch của Thần Ưng môn.

Trước những lời nói đầy ắp hào khí ấy, quần hùng đang hăng máu bỗng đổi ra ỉu xìu, thả hết binh khí xuống. Tiêu Thiên Tuyệt cười nhạt. Phương Lan chen vào:

- Lão Điêu nhi, có mặt Minh chủ ta ở đây, há đến lượt ngươi ra lệnh sao? – đoạn cười hì hì. – Tiêu lão quái, lại đây nào, chúng mình thử mấy chiêu.

Vân Vạn Trình sửng sốt:

- Ca ca!!

Phương Lan nói:

- Phương mỗ là minh chủ, bất kể việc gì đều phải gánh vác trước tiên. Nếu cả ta mà cũng thua Tiêu lão quái thì các ngươi càng không phải là đối thủ, đến lúc ấy hẵng tạm dẹp hết oán cừu hôm nay, về luyện tập cho vững vàng hẹn ngày tái chiến. Tiêu lão quái, ông có đồng ý không? Nếu ông không đồng ý thì hãy bỏ ngoài tai những lời ta vừa nói, và không thỏa thuận được thì chúng tôi đành kề vai sát cánh đấu với ông đến cùng.

Tiêu Thiên Tuyệt ngẫm nghĩ: “Mình thả Vân Thù vì cái hứng nhất thời, không thể làm gì nó được nữa. Như vậy chỉ còn cách rung cây dọa khỉ, đại khai sát giới một phen cho lão nhà nho ấy biết. Hắn ta có giao tình với Vân Thù, nghe tin này ắt đến tìm mình tính sổ. Song giết cái loại tầm thường thế kia thì vô vị quá, phải hạ nhiều nhiều cao thủ mới hiển lộ được bản lĩnh.” Tính toán đâu đấy xong, lão đưa mắt nhìn khắp lượt, cười khẩy bảo:

- Cũng được! Hạng sâu bọ này, giết chỉ tổ chuốc thẹn vào người.

Quần hào bị khinh thường, đều miết tay lên binh khí, lửa giận phừng phừng.

Phương Lan phất tay áo, chuẩn bị động thủ. Vân Vạn Trình bỗng gọi to:

- Khoan đã! Phương lão ca, huynh làm minh chủ từ bao giờ vậy?

Phương Lan phì một cái, râu bạc lơ phơ bay, trợn mắt tức giận nói:

- Lão Điêu nhi, trí nhớ đệ thế nào ấy nhỉ? Chẳng phải đệ bảo ta làm minh chủ đó ư? Sao, minh chủ nói mà đệ không vâng lời hả?

Vân Vạn Trình cười đáp:

- Tiểu đệ là người khởi sự, xét về lý, chức minh chủ phải do đệ nắm mới đúng.

Phương Lan càu nhàu:

- Có một dúm tuổi mà đòi làm minh chủ? Nói như dở hơi ấy!

Cùng một ngôi vị mà hai anh em lúc trước đùn đẩy, bây giờ lại tranh giành, mọi người đều lấy làm lạ. Chỉ có số ít nhạy bén mới đoán ra tâm ý của họ. Hôm nay Tiêu Thiên Tuyệt vô cớ giết chết các nhân sĩ tham gia liên minh, về lý là không ai nuốt trôi được cục hận này, song nếu quần hùng ồ ạt xông vào tấn công, nhất định thương vong sẽ rất nặng nề; biết vậy nhưng nói trắng ra thì mất thể diện, còn đơn đả độc đấu thì chẳng ai xứng là đối thủ của lão ta. Phương Lan nhân hậu hiệp nghĩa, thấy Vân Vạn Trình định ra mặt, không nỡ nhìn y tiếp tục đâm đầu vào chỗ chết như hai người trong Nam thiên Tam Kỳ vừa rồi, bèn dứt khoát hi sinh tấm thân già để tạm thời kết thúc chuyện này, ngày sau tìm được cao nhân trợ giúp rồi báo thù cũng chưa muộn. Vân Vạn Trình đọc thấu tâm tư người anh em, tất nhiên không đời nào đồng ý.

Cứ thế chẳng ai nhường ai, Tiêu Thiên Tuyệt lạnh lùng bảo:

- Thôi cả hai đứa cùng lên, lão phu thành toàn cho một lượt.

Nhìn lão già mắt rực hung quang, Phương Lan sực nghĩ ra một kế, cười ha hả mà rằng:

- Được, lão Điêu nhi, chúng ta tỉ võ đoạt soái. – đoạn vung quyền sử chiêu Khiếu phong kinh vân, quyền trái như rồng, quyền phải như hổ.

Vân Vạn Trình điểm nhanh chân xuống đất rồi bật vút lên không. “Rắc” một tiếng, lá cờ lớn phía sau chỗ y vừa đứng bị quyền phong quật gãy làm đôi. Vân Vạn Trình khen “Hay!” đoạn vươn hai tay chộp xuống vai Phương Lan, thi triển chiêu Ngốc thứu thám trảo15. Phương Lan co mình cho trảo thức sượt qua người rồi đẩy song quyền lên, sử chiêu Nhàn vân dã hạc. Quyền trảo chạm nhau, kình lực tỏa ra ràn rạt.

Hai người đều là nhân tài của võ lâm miền nam, hôm nay một bay một đứng toàn lực xuất thủ, thực như chim ưng và cáo già, bất phân thắng bại. Quần hùng trố mắt theo dõi, hò la ầm ĩ, vô tình quên bẵng nguy cơ đang bày trước mặt. Công phu của Thần Ưng môn rất trọng khí thế, ưu tiên khí thế, chiêu thức ồ ạt như sóng biển, sức tấn công bất khả đương cự. Vân Vạn Trình đã nắm vững mọi biến hóa của võ công bản môn, cứ thế từ tầm cao đánh xuống, gây áp lực lên toàn thân đối thủ. Sau mấy vòng xoay vù vù, y ép được Phương Lan bộc lộ sơ hở, rồi lập tức lắc mình, phóng thật nhanh song trảo vào đó.

Bị trảo phong đè trĩu đỉnh đầu, Phương Lan nghẹt thở, tấn bộ trầm xuống, lão vội vung chưởng che kín bên trên. Trảo chạm chưởng nghe như tiếng gỗ nện đá, vừa đục vừa nặng. Thể trọng của Vân Vạn Trình cộng thêm trảo lực ngàn cân lừng lững dồn xuống, lại “rắc” một tiếng, nền đài gỗ dưới chân Phương Lan không gánh nổi giảo lực của hai người, bục một lỗ lớn. Phương Lan bị thụt cả hai chân, toan vùng vẫy bật lên thì nghe thấy Vân Vạn Trình cười khẽ bên tai:

- Ca ca! Đắc tội vậy! – đoạn y nắm lấy huyệt Đại chùy của Phương Lan. Lão già cảm thấy tê dại, toan mở miệng chửi rằng: “Đồ xấu xa nhá…” nhưng khi bật thành lời thì lại đổi ra một tiếng thở dài:

- Lão phu đã ngần này tuổi, đệ còn tranh với giành làm gì?

Vân Vạn Trình im lặng không đáp, đảo mắt quát to:

- Cận Phi nghe lệnh!

Cận Phi gạt đám đông chạy lên, cúi mình chờ đợi. Vân Vạn Trình móc trong ngực áo ra một con chim ưng đúc bằng sắt, trầm giọng nói:

- Từ hôm nay trở đi, con là chưởng môn đời thứ chín của Thần Ưng môn!

Cận Phi choáng váng ngẩng đầu, mắt hoen lệ, nhưng không tiếp lệnh. Vân Vạn Trình nhướng đôi mày rậm, dữ tợn quát:

- Muốn chống đối hả?

Cận Phi cắn răng đón lấy lệnh bài Thần Ưng, nghẹn ngào đáp:

- Đệ tử xin thề, nhất định không phụ công người dạy dỗ!

Nhìn người học trò quyết đoán nhanh nhẹn, Vân Vạn Trình than thầm:

- Kể về phong thái đại tướng, Phi nhi vượt xa Thù nhi! – rồi y quay nhìn, các đệ tử Thần ưng môn đang quỳ lạy lũ lượt, quây thành một vòng quanh thầy, xem chừng muốn khóc nhưng không dám, ai nấy im lặng, chỉ nét mặt là không giấu nổi bi thương.

Vân Thù thình lình thét to:

- Mọi người không cần đấu đá gì nữa! Tiêu Thiên Tuyệt, ta… ta sẽ nói cho ngươi biết Phượng Tường tiên sinh đang ở đâu. Tháng tám ông ấy…

Vân Vạn Trình biến sắc, tung chân đá ngã con trai, quát lên hung dữ:

- Giỏi cho thằng hèn nhát, lúc trước lão ấy ép buộc, sao mày không nói ngay?

Vân Thù ngẩn người, cúi đầu lí nhí:

- Lão… lão ấy là kẻ thù của Phượng Tường tiên sinh, con dẫu chậm chạp ngu dốt cũng không thể bán rẻ bằng hữu.

Vân Vạn Trình hơi dịu nét mặt, gật gù:

- Đúng! Phải nhớ kỹ những câu ấy, chết cũng không được quên.

Vân Thù hổ thẹn gật đầu, khóe mắt ứa lệ.

Lại nói Văn Tĩnh mang Lương Tiêu quay về, Ngọc Linh ôm chầm lấy con, sợ run cầm cập, luôn miệng hỏi:

- Tiêu nhi, con có bị thương không?

Mặt mũi lấm lem bụi đất, Lương Tiêu cố sức trấn áp trái tim đang đập thình thịch, nhoẻn cười:

- Không sao mẹ ạ.

Ngọc Linh tức giận mắng:

- Không sao cái gì! Con còn chưa biết sợ ư?

Lương Tiêu cười hì hì, mồ hôi đã ướt sũng lần áo trong, nhưng vẫn nói cứng:

- Con không sợ mà.

Ngọc Linh bồn chồn bảo chồng:

- Đương gia, bây giờ làm sao đây? Sư phụ nghi ngờ rồi, chúng ta mau lỉnh đi thôi!

Văn Tĩnh dán mắt vào trường đấu, lắc đầu:

- Đã đến thì cứ xem cho trọn vẹn hẵng.

Trước vẻ mặt khác lạ của chồng, Ngọc Linh không hiểu ra sao.

Nguyên là Văn Tĩnh thấy Tiêu Thiên Tuyệt coi mạng người như cỏ rác thì sinh lòng căm phẫn, khổ nỗi có vợ bên cạnh nên chưa tiện ra mặt, nay nghe Vân Vạn Trình nói lời giã từ với con trai, vụt nhớ lại cảnh cha quyết biệt năm xưa ở thành Hợp Châu, máu trong người sôi sục, y vùng bước lên. Ngọc Linh đã có bụng đề phòng, liền giữ tay y hỏi vội:

- Mình định làm gì?

Văn Tĩnh ngoái đầu nhìn, thấy vợ lộ vẻ lo sợ, đôi mắt đẹp rướm lệ, y bỗng nhói ngực, hào khí tiêu tan cả, xong đưa mắt sang con trai, thấy mặt mày nó ngơ ngác, hai chân y bỗng cứng đơ, đứng sững lại.

Vân Vạn Trình nhìn Vân Thù một lúc rồi dứt khoát tiến lên, ôm quyền nói:

- Tiêu tiên sinh, xin mời!

Tiêu Thiên Tuyệt ngắm y một lượt từ trên xuống dưới, lạnh lùng bảo:

- Được, nể sự gan dạ của ngươi, lão phu nhượng ngươi ba chiêu.

Vân Vạn Trình cười nhạt, đảo mắt liếc về phía Phương Lan, ông ta đương ngồi duỗi chân dưới đất, mắt ngập nỗi lo lắng, y bất giác nghe nghèn nghẹn nơi cổ, hú một tràng lanh lảnh, tung mình lên phóng trảo, trảo cuốn gió rít chụp xuống Tiêu Thiên Tuyệt.

Cận Phi theo dõi, tinh thần phấn chấn, buột miệng reo:

- Ưng hồn cửu đại thức!

Vân Thù vội hỏi:

- Đại sư huynh, Ưng hồn cửu đại thức là gì?

Cận Phi đáp:

- Đó là tuyệt kỹ trấn phái của Thần Ưng môn chúng ta, nội lực em chưa đủ nên chưa học được. – Y lộ vẻ chăm chú, chậm rãi nói. – Đây là Lạc nhạn thức, lộ thứ nhất.

Vân Thù ngưng thần quan sát. Vân Vạn Trình hoặc chụp hoặc vỗ, trảo thức ẩn chứa chưởng pháp, chiêu này tiếp chiêu kia, liên miên dày đặc. Y lao vút lên trời như chim ưng đập cánh, nhào lượn giữa vòm không, nhưng Tiêu Thiên Tuyệt chỉ lạnh lùng nhìn hướng trảo rồi dịch trái một bước, dịch phải một bước, tưởng tiến lại lùi, biến thành một vệt bóng mờ trước trảo đối thủ. Quần hào theo dõi mà táng đởm kinh hồn, có kẻ không nhịn được phải thì thào:

- Cứ như gặp ma giữa ban ngày!

Ngọc Linh nghe thấy, nói nhỏ:

- Ngốc ơi, đây chính là cảnh giới U linh ảo ảnh, Bạch trú di hình của sư phụ…

Văn Tĩnh gật đầu, “Quả nhiên xuất thần nhập hóa, không để lộ chút dấu vết nào cả.” Nghĩ vậy, y bất giác lo thay cho Vân Vạn Trình.

Vân Vạn Trình chân không chạm đất, đánh một hơi suốt mười mấy trượng mà chẳng đụng nổi một chéo áo của Tiêu Thiên Tuyệt. Đến lúc cảm thấy tức ngực, máu dồn lên hai má, biết đã núng thế, y thét lớn, điểm chân xuống đất, xoay mình sử Trích tinh thức, bóng trảo tràn ra mù mịt, mười ngón tay xé gió rin rít. Tiêu Thiên Tuyệt quay tít quanh mình y. Vân Vạn Trình nhìn thấy mấy Tiêu Thiên Tuyệt liền, vội vã định thần, lại biến trảo như hải âu đùa sóng, xuất lộ Trầm ngư thức, kình lực nhồi đầy các đầu ngón tay, trong công có thủ, tùy cơ ứng biến.

Tiêu Thiên Tuyệt cười nhạt, hô lớn:

- Hết ba chiêu rồi! – đoạn thò song thủ ra khỏi tay áo.

Phương Lan lo cuống thét gọi:

- Lão Điêu nhi, cẩn thận!

Vân Vạn Trình giật mình, tập trung tinh thần theo dõi. Tiêu Thiên Tuyệt vung hai bàn tay xanh xao, biến hóa mỗi lúc một nhanh, thoạt đầu như sen trắng xòe cánh, thoáng chốc lại chụm hình hoa mai. Vân Vạn Trình chứng kiến, cảm thấy rạo rực khoan khoái, hào khí bình sinh trỗi dậy, y cất tiếng hú dài, liên tục biến trảo, Tê nham thức, Xung tiêu thức, Xuyên lâm thức, Tróc nguyệt thức, Thâu thiên thức, tát, chụp, quắp, kéo, có lúc còn lao vút lên như bay. Tiêu Thiên Tuyệt thì vẫn ung dung, xuất thủ cực êm. Hai người thoắt tiến thoắt lui, chiết giải vô cùng tinh diệu, quần hào nô nức khen hay. Truyện "Côn Luân "

Nhận ra người áo đen xuất sử Như Ý Ảo Ma thủ, Lương Tiêu hết sức kinh ngạc. Lộ chưởng pháp này thuộc dạng tầm thường trong võ công của phái Hắc Thủy, nó học được lâu rồi, song Tiêu Thiên Tuyệt đã luyện tới cảnh giới cực cao, cử động nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, lớp lang thứ tự, mỗi chiêu mỗi thức đều rất rõ ràng. Lương Tiêu luyện võ nhưng chưa hề vận dụng thực sự, kể cả khi chiết giải với mẹ cũng đều được nương tay nhường nhịn, chưa từng phải thi triển thực học. Hôm nay bỗng dưng nhìn thấy có người dùng võ công nhà mình quyết một trận sống mái với người khác, lòng nó xốn xang khó tả, bất giác đặt mình vào vị trí của Tiêu Thiên Tuyệt, mường tượng nếu mình ở tình thế kia thì sẽ chiết chiêu thế nào, khắc địch chế thắng thế nào, nên theo dõi rất phấn khởi say sưa. Thằng bé đương mê mải xem, Văn Tĩnh chợt thở dài:

- Sắp phân định rồi, Vân Vạn Trình sẽ bại thôi!

Lương Tiêu không tán thành, dảu môi lên cãi:

- Chưa chắc, con thấy người áo đen mới có vẻ chật vật…

Đúng lúc ấy Vân Vạn Trình xuất lộ cuối cùng Hoán nhật thức trong Ưng hồn cửu đại thức, y khum song trảo vào trong, chuẩn bị đẩy bật ra ngoài, Tiêu Thiên Tuyệt bỗng cười khành khạch:

- Ưng hồn cửu thức cũng chỉ đến thế mà thôi!

Lão thét vang như sấm nổ, khiến mọi người ù cả tai. Vân Vạn Trình thốt hoa mắt, Tiêu Thiên Tuyệt chuyển chưởng thành trảo, đâm thẳng vào mặt y. Hai mươi đầu ngón tay chạm nhau, phát ra một tràng ken két. Vân Vạn Trình lảo đảo giật lui, lúc đứng vững lại, hai sợi máu ứa ra khỏi mắt y, chảy xuống mặt.

Văn Tĩnh thầm kêu khổ, nhắm mắt không nỡ nhìn, Lương Tiêu bỗng hét tướng:

- Khiêu tự quyết hay quá!

Biến cố bất ngờ xảy ra, mọi người đương nín thở theo dõi thì tiếng hét của thằng bé vang lên, cái giọng non nớt nghe đặc biệt lảnh lót trong không khí im ắng. Chẳng ai biết nó nói gì, song Tiêu Thiên Tuyệt thì hiểu rõ, chiêu thức lão dùng để chọc mù hai mắt Vân Vạn Trình chính là Khiêu tự quyết thuộc Như Ý Ảo Ma thủ, lão tức thì dừng bước, ngoái đầu nhìn xem.

Ngọc Linh sợ mất mật, xẹt ra sau lưng Văn Tĩnh, người run cầm cập, bình thường nàng không tin quỷ thần, thế mà lúc này tự dưng phải cầu thần khấn Phật, chỉ mong sư phụ đừng trông thấy mình. Lương Tiêu không nhìn được những gì đang diễn ra trong vòng đấu, định càu nhàu thì bị mẹ thò tay bịt miệng lại. Văn Tĩnh cũng chẳng biết làm thế nào, hai vợ chồng áp lưng vào nhau, đều nghe được tiếng tim đập dữ dội của người kia, lưng đầm đìa mồ hôi.

Nào ngờ Tiêu Thiên Tuyệt chỉ liếc một cái rồi phẩy tay áo bỏ đi. Vân Vạn Trình hai mắt máu chảy ròng ròng nhưng tai còn thính, nghe bước chân đối thủ xa dần liền réo hỏi:

- Tiêu Thiên Tuyệt, vì sao ngươi không giết ta?

Tiêu Thiên Tuyệt không ngoảnh đầu, lạnh lùng đáp:

- Ngươi khoác danh Thiên nhãn Điêu vương, vậy ta hủy cặp vuốt ngươi, chọc mù đôi mắt ngươi, xem ngươi còn hành tẩu giang hồ nhờ cái gì nữa?

Chân không chạm đất, lão già lướt đi như một cánh bướm đen, mỗi lúc một xa, con hổ gầm rít chạy theo, một người một thú mau chóng biến thành hai bóng mờ tối, khuất dạng ở phía cuối con đường.

Vân Vạn Trình đứng thẫn thờ một lúc, bỗng phá lên cười thê thảm. Vân Thù đến gần đỡ lấy y, đau đớn nói:

- Cha, cha đừng cử động mạnh, để con đi mời đại phu. – đoạn hỏi to. – Ai có thuốc cầm máu, ai có thuốc cầm máu không?

Các hào kiệt sực tỉnh, cùng thò tay vào ngực áo lấy thuốc trị thương. Đúng lúc ấy, thình lình có một tiếng động trầm đục, Vân Thù thót tim ngoảnh lại nhìn, đầu Vân Vạn Trình đã nứt toác, máu hắt ra như mưa. Y bẩm tính cứng cỏi, nay mắt mù ngón tay gãy, áng chừng không chịu nổi nhục nên nhân lúc con trai quay đi hỏi han đã vung chưởng tự đập vỡ óc, chết ngay tại chỗ. Ai nấy trông thấy đều kinh hãi cứng đơ cả người.

Vân Thù sửng sốt, ôm xác cha khóc nức nở. Cận Phi đặt tay lên vai sư đệ, nước mắt giàn giụa, muốn an ủi mấy câu nhưng không biết nên nói thế nào. Phương Lan đã giải được huyệt, đứng lên, mặt mũi xám xanh, nhướng mày sải bước đến gần, lôi Vân Thù dậy nghiêm khắc quát:

- Khóc cái gì? Khóc có giết được Tiêu Thiên Tuyệt không? – rồi lão trừng mắt nhìn Cận Phi. – Ngươi cũng thế, từ nay về sau ngươi đã là tông chủ một phái, phải nằm gai nếm mật, khổ luyện võ công, báo thù cho sư phụ!

Phương Lan xưa nay tính hay khôi hài, không ngờ lúc nghiêm khắc trông lại có vẻ uy nghi đặc biệt. Cận Phi sững sờ, cắn răng gạt nước mắt:

- Tiền bối dạy phải!

Vân Thù bóp hai nắm tay kêu răng rắc, vẫn khóc:

- Cha còn thua lão ma đầu ấy, chúng ta làm sao mà thắng được?

Cận Phi nghe thế cũng cảm thấy nản lòng. Phương Lan cười khẩy:

- Chưa chắc. Lão Điêu nhi có món trảo công lợi hại, song vẫn chưa phải là tuyệt đỉnh cao thủ đời nay.

Vân Thù và Cận Phi đều tỏ vẻ bất phục, nhưng hồi tưởng võ nghệ của Tiêu Thiên Tuyệt, mặt bỗng u ám, không nói năng gì được nữa. Phương Lan nhìn thấu tâm tư họ bèn bảo rằng:

- Các cháu đừng ấm ức, lão già này nói thật đấy. Các cháu đã nghe thấy câu Tung cánh ngang trời, bay cao muôn trượng bao giờ chưa?

Cận Phi rất thạo giai thoại giang hồ nên đáp ngay:

- Phương tiền bối, ý bác là Cùng nho Công Dương Vũ phải không? Ông ấy võ công cực cao nhưng tính tình quái đản, rất khó gần…

Phương Lan gật đầu:

- Kể ra Công Dương Vũ tính hơi kỳ cục, nhưng lại là oan gia kiếp trước, địch thủ kiếp này của Tiêu lão quái. Nếu biết Tiêu Thiên Tuyệt xuất sơn, ông ta nhất định sẽ không dằn lòng được mà đi tìm lão, may ra có cách …

Cận Phi cau mày nghĩ bụng, việc này thực vô lý, đừng nói Công Dương Vũ hành tung bất định, mà dù có tìm được ông ta thì sao, mượn tay người khác trả thù cho sư phụ chẳng hóa đệ tử Thần Ưng môn bất tài lắm u? Y đương nghĩ ngợi lung tung, Vân Thù bỗng lẩm bẩm, giọng run run:

- Phượng Tường tiên sinh, Phượng Tường tiên sinh…

Cận Phi nhìn sư đệ ngơ ngẩn, sợ gã buồn quá hóa lẫn, bèn khuyên nhủ:

- Vân sư đệ, hãy bớt đau thương…

Vân Thù không nói gì, vụt quay phắt đi, tập tễnh chạy đến gần một con ngựa, tung mình lên yên phi như bay về hướng bắc. Phương Lan, Cận Phi cùng la lên:

- Vân Thù, đi đâu thế?

Vân Thù không quay đầu, cứ thúc ngựa phóng điên cuồng, mỗi lúc một xa.

Hết chương 10

Chú thích:

24522453 Ngàn cân treo sợi tóc

24562457 Xem hình, đôi khi còn phủ thêm một cái mạng.

24642465 Một thứ mũ đội đầu, chế ra thời nhà Tống, trên hẹp dưới rộng, hình thù như chữ Vạn ([font="ms mincho, ms 明朝, monospace"]萬). Xem hình.

24782479 Như một lần lâu lâu trước đây đã giải thích, công dương trong Công Dương Vũ có nghĩa là “dê đực”, theo đó chữ công là chỉ giống đực.

24822483 Trời nam có ba kỳ nhân, chỉ cần hai trong số đó là đủ đánh bại tất cả những người khác.

24862487 Người thời Hán gọi Hung Nô ở phương bắc là Thiên chi kiêu tử (quân ngỗ ngược), gọi tắt là Thiên Kiêu, người đời sau dùng từ này để chỉ các dân tộc hung hăng ở phương bắc hoặc người đứng đầu của các dân tộc ấy.

24902491 Diều hâu trên trời cao.

24942495 Bài cửu tức đô mi nô

24982499 Chữ Lan mang nghĩa “sóng biển”, không phải là “hoa lan” như phụ nữ hay đặt.

25022503 Lửa trận suốt dọc đường, cỏ sờn không dấu ngựa

25062507 Tế Vũ thương cố quốc, Lạc Hồng cười ta ngây

25102511 Thuyền kiếm là tên thanh nhuyễn kiếm của Mạc Tế Vũ, đồng thời là biệt hiệu giang hồ của y. Chữ “thuyền” ở đây có nghĩa là “ve”.

25142515 Theo gió lẩn vào đêm, Êm tiếng thấm vào mọi vật

25182519 Múa thương thách thức cả miền đông nam

25222523 Kền kền xòe vuốt

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!