Côn Luân

Chương 12: Thiên quân nhất cục

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Lương Tiêu bế con chó đi lang thang dọc đường cái, khát thì uống nước suối nước giếng, đói thì xông vào quán cơm quán rượu bốc thức ăn của người ta, hễ bị ngăn cản là nó vung quyền cước đấm đá. Võ công thằng bé cũng có đôi chút căn cơ, đủ sức khiến vài ba gã lực lưỡng không dám chờn vờn lại gần. Lương Tiêu hành sự ngang ngược, ai gặp phải cũng ngán ngẩm. Ban ngày nó dửng dưng trước ánh mắt ghẻ lạnh của người đời, nhưng đêm xuống, nằm nhìn lên trăng sao trơ trọi, nhớ tới cha mẹ, không kìm được đau đớn, nó lại chúi vào một tảng đá hay thân cây khô nào đó mà khóc rấm rứt. Truyện "Côn Luân "

Cứ thế, thỏ lặn ác tà, chẳng biết bao nhiêu ngày tháng đã trôi qua, bao nhiêu nơi chốn đã bỏ lại. Hôm ấy, nó đến một thị trấn, theo lời người qua đường thì trấn đó gọi là Lư Châu.

Lương Tiêu mệt lử, ôm chó chui vào một mái hiên. Ánh dương rớt xuống, rọi ấm đôi chân đen nhẻm của thằng bé. Lương Tiêu bèn nhích ra gần nắng bắt chấy rận. Từ nhỏ đã luyện Như Ý Ảo Ma thủ nên ngón tay nó rất linh hoạt, nhúp phát nào trúng phát ấy. Chỉ thoáng chốc đã bắt sạch chấy rận với bọ chét, Lương Tiêu nổi tính trẻ con, xếp đám chấy rận thành ba hàng, đếm sơ qua cũng khoảng hai ba mươi con, nghĩ bụng: “Nếu bày đủ một trăm, ngang dọc mỗi bề đều là mười, vuông chằn chặn, thế mới gọi là thú.” Nhưng không tìm đâu ra chấy rận trên người nữa, nó bèn với lấy con chó, cười bảo:

- Mày ngứa không, để bắt luôn cho cả mày nhé! Được con rận nào, Lương Tiêu lại đặt xuống đất ngay ngắn. Người đi đường trông thấy cau mày, tự nhủ thằng bé ăn xin kia thực dị hợm. Ai nấy đều tránh xa.

Lương Tiêu đương mê mải nghịch, bỗng có một vật ném bịch tới, làm bật tung đống chấy rận nó vừa xếp ngay ngắn. Lương Tiêu định thần nhìn, thì ra là một mẩu bạc vụn nặng cỡ hai lạng. Thằng bé tức điên, nhặt mẩu bạc, ngửng phắt đầu lên xem. Giữa đường có một người đàn ông mặc áo tím, vừa cao vừa gầy, mặt vàng ệch, ba chòm râu đen lất phất, lưng khoác một bọc khăn gói vải xanh. Bắt gặp ánh mắt Lương Tiêu, y cúi đầu ho khục khặc rồi quay mình bỏ đi. Lương Tiêu nhằn môi, đợi y đi được hơn chục bước, đột ngột bảo:

- Vứt mẹ nó bạc của mày đi, rồi vận sức nhằm ném thật mạnh vào lưng người đó.

Hệt như mọc mắt sau lưng, hán tử nọ lật tay bắt lấy mẩu bạc, ngoái đầu kinh ngạc hỏi:

- Lỏi con, mi không phải là ăn xin hay sao?

Thấy người ta nhầm mình với hành khất, Lương Tiêu vừa giận vừa xấu hổ. Nhìn qua thủ pháp đỡ bắt thì người đó có vẻ biết võ công, nhưng ngó lại cái mặt bệnh hoạn, nó nghĩ chắc chẳng có gì đáng gờm, bèn chống nạnh nhiếc: Truyện "Côn Luân "

- Ăn cái bà ngoại mày ấy!

Thằng bé lăn lộn đầu đường xó chợ đã lâu, học đủ mọi ngôn từ bậy bạ, câu này chẳng qua chỉ nắn gân đối thủ tí thôi, đợi người ta vặc lại là nó sẽ vào bài chửi.

Người đàn ông cười nhạt:

- Thằng oắt thật quái gở, hự hự, ta không cùng một hạng với mi, đoạn vừa ho sù sụ vừa ngoặt vào góc phố, biến mất.

Ngó theo tên ốm yếu mới lâm trận đã bỏ chạy, Lương Tiêu vô cùng đắc ý. Bỗng nhiên nhớ ra điều gì, nó chưng hửng, buột miệng chửi thề rồi cúi đầu nhìn, đám bọ rận dưới đất đã bị chân nó xéo lung tung lên cả. Lương Tiêu cáu kỉnh vô cùng, nhác trông tiệm lạp xường bên kia đường không có khách, nhân lúc chủ tiệm quay mình đi nó lập tức ôm chó chạy sang, giơ tay bứt đứt dây buộc, nhấc luôn một con gà quay. Chủ tiệm ngoái lại trông thấy, kêu be be, nhưng thằng bé chân tay lanh lẹ, đã chui tọt vào một ngõ hẻm rồi.

Vòng qua hai con phố, đoán chừng không ai đuổi theo, Lương Tiêu dừng lại. Nó xé hai cánh gà cho con chó, xong bê nguyên phần còn lại lên ngoạm nuốt nhồm nhoàm. Mới cắn được mấy miếng thì nghe phía xa có tiếng huyên náo, Lương Tiêu ngoảnh đầu nhìn. Một công tử to béo phục sức sang trọng đang kéo tay một thiếu nữ. Thiếu nữ dung mạo xinh xẻo, ăn mặc giản dị, áng chừng là con gái nhà lành, song lúc này mặt đỏ phừng phừng, nước mắt nước mũi chan chứa khiến dáng vẻ đổi ra nhếch nhác hẳn.

Lương Tiêu xé đùi gà, vừa nhai vừa nghĩ bụng: “Đứa con gái đó thì hay ho gì? Làm sao mà ngon bằng đùi gà?” Nó đương lạ thay cho tên công tử kia, chợt nghe gần đó có người nói:

- Mông Lợn lại tác oai tác quái rồi!

Một người khác phì mũi, lẩm nhẩm trong mồm:

- Đừng gọi hắn là Mông Lợn, nhỡ lọt vào tai hắn thì khốn đó!

Công tử nọ người ngợm béo ị, bộ mông đặc biệt khổng lồ vểnh hẳn lên phía sau. Hắn vừa cười hí hí vừa lôi cô gái vào một tửu lâu. Người con gái ghì xuống đất khóc nức nở. Lương Tiêu trông cái vẻ khóc lóc ấy quen quen, sực nhớ ra khi mẹ mình bị Tiêu Thiên Tuyệt bắt đi, tình cảnh cũng như thế này. Ngực bỗng nóng ran, nó ngoảnh phắt sang nhìn, thấy gần đó có một quầy bán thịt, trên bàn bầy tênh hênh một cái đuôi lợn, ngay cạnh là một ít hắc ín dùng để tẩy lông đang sôi lục bục. Người bán thịt thì nghển cổ theo dõi vụ ầm ĩ kia.

Công tử Mông Lợn đương hí ha hí hửng, bỗng sau lưng người ta cười phá lên, hắn bèn liếc mắt trông. Chẳng phát hiện được điều gì lạ, hắn hừ mũi ngoảnh phắt đi. Nào ngờ mọi người lại tiếp tục cười rộ. Tiếng cười lần này khẽ hơn, như thể gặp phải một sự gì khôi hài lắm mà không dám cười to. Mông Lợn đùng đùng nổi giận, cặp mắt ti hí lóe sáng. Dân chúng thì nén cười, mặt mày nhăn nhúm khổ sở. Chợt một đứa bé rách rưới vác cái que chọc lò dài hơn ba thước chui ra khỏi đám đông, cười hì hì:

- Mông lợn to to béo béo, đeo một cái đuôi bên trên. Đuôi lợn ngoe ngoe nguẩy nguẩy, dính một cái thủ đằng trước.

Công tử nọ chắc cũng biết biệt hiệu thiên hạ đặt cho mình, xấu hổ ơi là xấu hổ, hắn nhướng cặp mắt tí xíu lên quát:

- Đồ ăn mày, dám chửi ông nội mi ư?

Thiếu nữ nọ vẫn ngoa nguếch nước mắt bỗng bật cười khúc khích. Mọi người cứ nhìn chăm chăm vào lưng Mông Lợn. Hắn sực tỉnh ngộ liền quờ tay ra sau, nắm ngay được một cái đuôi bèn ngắt xuống xem, thấy nó dính đầy hắc ín. Gã con nhà giàu tính tình hống hách chưa từng bị trêu ngươi thế bao giờ, nay tức đến ứa gan, hắn đẩy cô gái ngã dúi, quát tướng lên:

- Thằng khố rách áo ôm! Mày làm phải không, rồi túm lấy nó. Đứa bé ăn xin cười hí hí, xoay mình để tay gã nọ sượt qua. Mông Lợn liền quay lại cho hai tên gia nô áo vải mỗi đứa một vả khiến chúng ngã nhào xuống đất, xong chửi bới om sòm, nô tài chó! Mù à, có kẻ tới chọc ghẹo lão tử mà chúng mày cũng không trông thấy à!

Thằng bé ăn xin tất nhiên chính là Lương Tiêu, nó chấm cái đuôi lợn vào hắc ín, chui qua đám người, lén dính lên mông công tử béo. Mông Lợn nổi cơn thịnh nộ đánh ngã hai tên tùy tùng rồi xắn tay áo xông vào Lương Tiêu. Hắn vốn là con nhà tướng, đã từng học thương bổng quyền cước mấy năm với danh sư, tuy hoang dâm lâu ngày khiến cơ bắp chảy xệ, không tìm lại được sự nhanh nhẹn ngày xưa nữa, nhưng cú chồm tới của hắn cũng thấp thoáng đường lối chương pháp. Trước tư thế hung hãn ấy, Lương Tiêu vội thấp mình xuống, luồn qua bên đùi Mông Lợn. Hai người một gầy một béo, một lớn một nhỏ, xoay vòng vòng như chó sói bắt thỏ. Mông Lợn chộp hụt, lập tức sử chiêu Yến song phi, tung mình đá cắt kéo, hơi co gối trái, đá xéo chân phải, gây ra tiếng gió vù vù nghe rất hãi.

Lương Tiêu bị ngọn cước quét qua đỉnh đầu, cảm thấy da đầu tê dại hẳn đi. Mông Lợn đá lăng chân trên cao, ép Lương Tiêu rùn thấp rồi hét lớn, thuận thế tung một cú đá móc, giơ chân quá mặt thằng bé rồi dập ngược xuống thật mạnh. Lương Tiêu tránh không kịp, vội huơ que chọc lò lên chắn. Công tử béo coi thường cái que bé tí, vả chăng chiêu thức hắn dùng đã quen nên cứ theo đà mà hạ chân, bỗng đâu nghe đầu gối lạnh ngắt, nửa cái bắp chân béo ú thân thuộc thình lình nhảy thót lên trước mắt. Mông Lợn chưa hết kinh ngạc, cảm giác đau nhói từ nơi chân đã chạy lan lên, hắn ngã ngửa người, ôm cái chân phải bị cắt sát đến gối la bài hãi.

Thì ra ‘thanh chọc lò’ của Lương Tiêu hoàn toàn không phải là một que sắt hay que gỗ tầm thường, mà chính là thanh bảo kiếm của đạo sĩ râu ria ngày nọ, chém sắt như chém bùn, sợi lông thổi qua cũng đứt, chỉ vì bị Lương Tiêu quấn trong tấm vải rách nát, sau đó lại trét thêm nhiều bùn đất lên, lâu dần két bẩn trông như một que chọc lò. Mông Lợn đâu biết điều ấy, chân phạt thẳng xuống lưỡi kiếm, kết cục tốt đẹp sao được.

Những người đứng xem đều kinh hoàng sửng sốt, hai tên gia nhân áo vải cũng há hốc mồm quên cả nhúc nhích. Thấy máu tươi chảy như tưới ra đất, Lương Tiêu bỗng dưng sợ hãi, vội ôm con chó luồn vào đám đông. Hai tên nô bộc lúc ấy mới hoàn hồn, tức giận gầm rú:

- Bắt lấy nó, nó đánh Vệ nội2! Một trong hai đứa bèn chạy tuốt theo, đứa còn lại đỡ Mông Lợn hôn mê bất tỉnh lên, dìu về phủ báo tin. Hàng phố lộn nhộn, chợ búa nháo nhác.

Gã công tử béo ấy vai vế nào phải tầm thường. Cha hắn là Hạ Quý, hiện trấn thủ Lư châu, chế sứ vùng Giang Hán nhà Tống, thân tín của tể tướng đương triều Giả Tự Đạo. Hạ Quý tài năng thuộc hạng tầm thường nhưng giỏi bợ đỡ thượng cấp, công danh phần lớn gặt hái được nhờ đầu gối, vì vậy dân chúng tuy ngoài miệng gọi Hạ Quý tướng quân, nhưng trong bụng đều thầm rủa là Hạ Quỳ tướng quân. Hạ Quý nắm trong tay binh hùng tướng mạnh, hoành hành khắp vùng Giang Hán không ai dám can thiệp, cậu con trai “Mông Lợn” thì lấy việc càn quấy bạo ngược và hãm hiếp đàn bà con gái làm vui, dân chúng kinh sợ thói dâm ô của hắn, căm hận mà không dám lên tiếng. Họ chưa bao giờ tưởng đến chuyện đột nhiên nảy nòi một thằng nhóc bá vơ, chém một nhát kiếm đứt lìa chân Mông Lợn. Chỉ hiềm dân tình bị bức bách đã quen, nay gặp việc này thì kinh hãi hơn là mừng rỡ, nghe tên hầu hò hét lập tức cùng vắt chân lên cổ chạy đuổi theo Lương Tiêu.

Lực lượng truy bắt càng lúc càng đông, phần nhiều trong số đó vận quần áo bình dân. Lương Tiêu tuy rất gan dạ song cũng không nén nổi hoảng hốt, nó luồn lách qua mọi nẻo to ngõ nhỏ, không ngờ đến đâu cũng bị chặn, đường lối ách tắc. Nó chạy ngược chạy xuôi, nhân lúc hỗn loạn, phóng luôn về phía cổng thành.

Vừa ra khỏi cổng đã nghe thấy tiếng vó ngựa, Lương Tiêu ngoái đầu nhìn. Mười mấy viên quân quan cưỡi khoái mã đang phi về phía nó, chắc hẳn bọn đầy tớ la hét đã kinh động đến quan binh. Mà đám phủ nha đời nào bỏ lỡ cơ hội bợ đỡ hiếm hoi thế này, chẳng đợi đại soái phát lệnh, đám binh sĩ đã tranh giành đuổi theo, cùng hò la cướp đường lao đi.

Lương Tiêu tuổi còn nhỏ, chạy không lại ngần ấy người lớn ngựa nhanh, xem chừng khó thoát, nhác thấy bên đường có một cây dẻ cao mấy trượng, nó bèn tung mình trèo lên, ngồi chồm hỗm ở chạc ba, nhìn đám người ngựa mỗi lúc một tới gần, gãi đầu gãi tai không biết làm thế nào. Đương khi bối rối, Lương Tiêu bỗng thấy đau nhói ở lưng bàn tay, nó liếc mắt trông, thì ra vừa đụng phải một quả dẻ gai. Thằng bé sực nảy ra một ý, lập tức xé áo quấn quanh hai bàn tay, hái vài quả dẻ tua tủa gai dồn sức ném xuống, trúng vào đầu một con ngựa. Chiến mã đau nhói chồm dậy, tên lính trên lưng ngựa bị hất ngã nhào.

Lương Tiêu cười khanh khách. Nó đứng thật vững, đưa hai tay thoăn thoắt lên xuống, liên tục hái dẻ gai ném thia lia ra khắp phía. Quả dẻ gai chứa kình lực, tự nhiên biến thành một thứ ám khí tuyệt hảo. Người thét ngựa hí vang lên om xòm quanh gốc cây, gây náo loạn một vùng.

Lương Tiêu ném được mấy hiệp thì số dẻ gai bên tay trái đã gần cạn, nó bèn vin lấy một cành cao khác. Trong lúc ấy bên dưới lại có thêm mấy người phi ngựa đến, người đi đầu chính là tên gia nô áo vải vừa rồi. Hắn đến gần, tức giận quát:

- Một lũ ăn hại, nó ném dẻ gai vào các ngươi, các ngươi lại không biết phóng đao thương vào nó ư?

Lời nhắc đã thức tỉnh bọn u mê kia. Gia nô của tể tướng cũng ngang ngửa một chức quan, tên đầy tớ thường khúm núm kính cẩn trước mặt chủ nhân bỗng trở nên hống hách ngạo mạn với toán binh sĩ. Cả đám bèn phóng vũ khí lên cây rào rào. Đao thương bay loạn xạ, kêu uâng uâng không dứt, Lương Tiêu sợ hãi co mình vào chạc ba tránh, bị dẻ gai chi chít xung quanh đâm vào người lấm tấm máu. Đột nhiên, một ngọn đơn đao bay sượt qua hông nó, Lương Tiêu toát mồ hôi, ngầm nắm một quả dẻ gai, nhắm đúng hướng gã nô tài kia ném phụp xuống, trúng ngay vào góc mắt gã. Tên nô tài bưng mắt la oai oái. Nhổ được quả dẻ gai ra, hắn rờ rẫm vết thương, thấy hai tay toàn máu thì tức giận quát:

- Khoan đã!

Bọn lính dừng tay. Tên gia nhân trừng mắt nhìn lên:

- Con khỉ kia đã bị hãm trên cây rồi, có mọc cánh cũng không bay thoát. Giết khơi khơi thì dễ dàng cho nó quá! Ba thằng ngu này, ra canh mặt bắc! Bốn thằng hèn kia, ra giữ mặt nam. Còn lại lên ngựa hết, lấy đao ra chặt cái cây nhơ bẩn đó, xem nó còn trốn vào đâu được?

Tất cả dạ ran, cùng tuốt phác đao3, giật cương thật mạnh. Toán chiến mã hí vang, nhất tề tung vó chồm dậy.

Lương Tiêu cầm hai quả dẻ gai, ló đầu ra khỏi thân cây định ném, chợt “soạt” một tiếng, có mũi tên vừa lướt qua tai. Nó hé mắt trông. Tên gia nô chẳng biết đã móc đâu được một cánh cung, cười âm hiểm:

- Con khỉ ranh, động đậy nữa xem, lão tử bắn thủng mẹ mày ra!

Lương Tiêu quáng quàng thụt vào sau đám lá, vừa sợ vừa giận, nó siết chặt nắm tay, nghiến răng nhủ: “Được lắm, đợi chốc nữa ta xuống, ta một sống một chết với ngươi.”

Lúc ấy, đám quân sĩ bên dưới cùng thét vang, phi ngựa vung đao ào ào lao tới. Người đi đầu mượn sức ngựa quét đao chém một nhát vào thân cây, sâu đến cả tấc. Kế đó bọn lính luân phiên công phá, thân cây mau chóng bị chém lẹm vào hơn phân nửa. Cuối cùng một tên dập ngựa phóng thốc lại, vận kình xô mạnh. Cây dẻ gai đổ rầm. Lương Tiêu tay chân luống cuống ngã nhào xuống đất, nghe bốn bề người hú ngựa hí, nó hoảng hốt huơ trường kiếm chém loạn lên chẳng biết giời giăng gì. Nhìn thằng bé kinh hãi, bọn lính cười sằng sặc, thúc ngựa nhảy xổ lên. Lương Tiêu hoảng loạn chỉ lo múa kiếm, quên cả lẩn trốn. Nó sắp bị ngựa đạp chúi xuống tới nơi thì một người bỗng đâu ào ra thét:

- Cút!

Hai con chiến mã rít vang, lộn nhào lên cao rồi rơi đánh thình xuống, tên lính cưỡi bị ngựa đè gãy cả chân, kêu thét thảm thiết.

Người vừa xuất hiện hừ mũi, chân bước như gió, hai tay dập dình lên xuống, chạy vù vù quanh Lương Tiêu. Liên tiếp những tiếng ngựa hí, rồi ngựa sùi bọt mép, nhất loạt bật ngửa, ai nấy lăn lông lốc như hồ lô. Người kia hất ngã bầy ngựa xong thì đứng chắn trước mặt Lương Tiêu, che mồm ho khẽ. Lương Tiêu gặp được nhân vật uy dũng như vậy thì kinh ngạc lắm, định thần rồi, nó chăm chú nhìn kỹ, bất giác kêu ré lên:

- Úi dà! Ngươi đấy ư?

Người đó quay lại cười nhạt:

- Thằng quỷ con, còn ném bạc vào ta nữa thôi?

Lương Tiêu ngượng nghịu. Nguyên người đó chính là gã đàn ông ốm yếu mặt vàng ệch đã cho nó bạc lúc trước.

Tên gia nô kinh hoàng đứng dậy, trông thấy hai người nói chuyện, hắn nghĩ bụng có cơ hội rồi đây, bèn giương cung nhắm bắn người mặt vàng. Người đó nghe tiếng gió, lật tay khua một cái, lạnh lùng bảo:

- Thằng nô tài gớm nhỉ! Y muốn giết phứt cho xong nên dồn khí vào mũi tên toan ném trả, chợt nghe mé bên có tiếng cười:

- Tần Thiên vương, tiễn hạ lưu tình.

Không ngờ còn có kẻ ém sẵn ở đó, người mặt vàng ngạc nhiên nhướng cặp mày đen nhìn sang, thấy một hán tử râu ngắn thong thả từ lề đường đi ra. Người này không cao không thấp, đội mũ nhỏ mặc áo vải thô, khuôn mặt tròn hòa dịu, vai phải đeo một dây xích sắt to quấn làm nhiều vòng chen chúc rối rắm, trên cái xích găm mấy mũi dùi đâm ra tua tủa, nhấp nha nhấp nháy dưới ánh nắng, trông rất gớm ghiếc.

Người mặt vàng đếm số dùi sắt, vừa đúng bảy mũi, bèn hỏi:

- Thất tinh đoạt mệnh tỏa phải không?

Hán tử râu ngắn cười ha ha, bật ngón cái khen ngợi:

- Tần Thiên vương nhãn lực tinh tường, cũng nhận ra cái thứ vô dụng này ư?

Người mặt vàng lạnh lùng nói:

- Xích thất tinh đoạt mệnh, quỷ ma cũng khó thoát! Cần câu cơm của danh bộ Giang Nam Hà Tung Dương, ai mà không biết chứ?

Hán tử nọ bước tới, cước bộ nặng và vững, cười bảo:

- Nói đúng lắm! Bất kể miệng đời khen chê, đối với Hà mỗ, xích sắt này chẳng qua chỉ là cần câu cơm, cũng như thước của thợ mộc, búa của thợ rèn mà thôi. Ha ha, được nói chuyện với Bệnh Thiên vương Tần Bá Phù, quả tình thống khoái!

Lương Tiêu nghe vậy, liếc mắt nhìn người mặt vàng, thầm nhủ: “Người ta gọi hắn là Bệnh Thiên vương! Thế mà hắn dùng một tay kéo đổ bầy ngựa, khí lực ghê gớm thực!” Lại nhớ lúc trước hoạnh họe với y, Lương Tiêu đâm xấu hổ, “Thì ra chẳng phải hắn sợ ta, hắn coi thường ta thì có!”

Tần Bá Phù hỏi:

- Hà Tung Dương, ngươi là người chốn cửa quan, đến đây cũng vì việc quan ư?

Hà Tung Dương cười nói:

- Tần Thiên vương tinh mắt lắm! Nước có phép nước, đứa bé này đã phạm tội, Hà mỗ phải làm hết chức trách thôi.

Tần Bá Phù mỉa mai:

- Phép nước hay là luật nhà của cái tên Hạ Quỳ tướng quân kia? Hừ, dốc tuột hang ổ ra để dồn bắt một đứa trẻ, không sợ mất mặt ư?

Hà Tung Dương đáp:

- Hạ đại nhân là người cầm quyền. Bộ khoái như chúng tôi nếu không có hạng quyền quý chiếu cố đến thì làm việc sao được? Tần Thiên vương là người hiểu lý lẽ, chắc cũng thông cảm nhân tại công môn, thân bất do kỷ. Hắn vừa điềm đạm ra giọng khuyên nhủ, vừa đều đều bước lại gần, thoáng chốc chỉ còn cách hai người chưa đầy hai trượng.

Tần Bá Phù trước sau vẫn nhìn chăm chăm vào dây xích sắt trên vai đối phương, chợt “hừ” khẽ một tiếng:

- Hà Tung Dương, ngươi mà nhích thêm nửa bước nữa thì đừng trách Tần mỗ trở mặt!

Hà Tung Dương dừng bước, vuốt râu cười lớn:

- Năm xưa Tần Thiên vương khiến cả giang hồ run sợ, những tay tép riu nghe đến tên các hạ đều táng đởm kinh hồn. Chẳng rõ hiện nay võ công tiến hay lùi?

Tần Bá Phù cười khẩy:

- Nói vậy là ngươi muốn so tài với ta?

Hà Tung Dương xoa dịu:

- Đâu dám đâu dám. Thường nghe, giết người phải đền mạng, vay nợ phải trả tiền, thằng lỏi con này chặt đứt một chân Hạ công tử, ít ra cũng phải có gì đó bồi hoàn chứ.

Tần Bá Phù bảo:

- Được, tức là ngươi muốn chặt một chân thằng bé?

Lương Tiêu giật thót, nghĩ tới tình cảnh Mông Lợn cụt chân kêu rống, bất giác đầu gối mềm nhũn. Hà Tung Dương cười:

- Tần Thiên vương yên tâm, cũng chả cần chặt chân đâu, nhưng phải về vệ môn một chuyến.

Tần Bá Phù lạnh lùng nói:

- Vệ môn cái quái gì? Vệ môn Lư châu chỉ là sân sau của nhà Hạ Quý. Tần mỗ há lại tiếp tay đẩy người vào cái vạc dầu ấy ư? Tiểu tử họ Hạ càn rỡ quấy rối đã nhiều, tiếng xấu đồn xa. Dù đứa bé này không xử trị, Tần mỗ đã đến Lư châu thì cũng không thể tha cho hắn. Chặt một chân là may lắm rồi đấy. Nếu là Tần mỗ thì phải chặt đầu kia.

Hà Tung Dương xua tay:

- Tần Thiên vương nói vậy không thỏa đáng. Trời có đạo của trời, nước có luật của nước. Nếu cứ nổi khùng lên là rút dao ra thì thiên hạ này sẽ thành cái gì?

Tần Bá Phù nhướng đôi mày rậm, cao giọng quát:

- Gian nịnh cầm chịch, pháp luật bất chính. Se sẻ thì làm sao hiểu được cái chí của đại bàng, đoạn trợn mắt thét, Hà Tung Dương! Ngươi vòng vo tam quốc cốt để cầm chân Tần mỗ cho tên nô tài hèn mọn kia đi cầu viện binh phải không?

Hà Tung Dương bị nói trúng tim đen, nhăn mặt một cái song lại cười ngay:

- Tần Thiên vương hiểu lầm rồi, Hà mỗ chẳng qua chỉ muốn đàm đạo thêm về ý nghĩa luật lệ với ngài thôi, đâu có ý gì khác?

Tần Bá Phù thở dài, lắc đầu nói:

- Hà Tung Dương, ngươi bắt được nhiều kẻ gian, Tần mỗ kính ngươi ba phần nên mới trao đổi với ngươi dăm câu. Hừ, bây giờ viện thủ của ngươi tới rồi, Tần mỗ phải đi cho khỏi hao tâm tổn sức.

Hà Tung Dương biến sắc mặt, chăm chú lắng nghe, quả nhiên có tiếng móng ngựa lộp bộp rất nhỏ. Hắn vốn dĩ là cao thủ dò tìm tung tích, thế mà lần này lại phát hiện động tĩnh sau người khác, bất giác rùng mình: “Lão ta thính tai thực.” Đoạn ngẫm nghĩ tìm cách níu kéo đối thủ.

Tần Bá Phù ngoảnh cổ bảo Lương Tiêu:

- Ranh con, chúng ta đi!

Lương Tiêu bĩu môi vẻ miễn cưỡng, song đại địch đã sắp tới nơi, ngoài Tần Bá Phù thì còn biết trông cậy vào ai nữa, nó đành ôm con chó lon ton đi theo y. Hà Tung Dương vô kế khả thi, tự dưng cười vống lên:

- Tần Thiên vương có việc gì mà gấp thế, nán lại đôi chút thì đã sao? Hắn vừa nói vừa tuột cuộn dây xích một trượng tám của mình xuống khỏi vai, co lại như con rắn rồi quăng vù về phía Tần Bá Phù.

Tần Bá Phù không nhúc nhích, chỉ cau mày nhìn trừng trừng theo đầu xích, người đứng vững như bàn thạch. Xích sắt của Hà Tung Dương biến hóa khôn lường, tưởng chừng quét về phía Tần Bá Phù, thực ra là còn ẩn chiêu dự phòng, nếu Tần Bá Phù xuất thủ đón đỡ, Thất tinh tỏa nhất định sẽ quật vào Lương Tiêu, lúc đó Tần Bá Phù phải phân tâm chăm lo cho thằng bé, xích sắt nhân cơ hội đó sẽ trói y lại. Trì hoãn như vậy đợi đại binh tới, Tần Bá Phù dẫu anh hùng cỡ nào cũng không thể địch nổi hàng trăm hàng nghìn nhân mã.

Nhưng Tần Bá Phù không nhúc nhích, thành ra tất cả các chiêu dự phòng đều khó phát huy. Hà Tung Dương nghiến răng hẩy xích sắt, sau một hồi leng keng, Tần Bá Phù đã bị khóa cứng. Tên bộ đầu mừng rỡ vô kể, cứ ngỡ đối phương không né tránh thì chí ít cũng xuất thủ cự lại chứ làm gì có chuyện bó tay chịu trói. Nên biết sợi Thất tinh đoạt mệnh tỏa này đã trói bắt không biết bao nhiêu cường gian thảo khấu, bảy mũi dùi trên xích hễ chạm đến thân là sẽ đâm nghiến vào thịt, tội nhân càng vùng vẫy, xích sắt càng siết chặt, dùi sắt xuyên sâu vào nội phủ, chỉ chốc lát là đi đời. Giang hồ vẫn đồn đại “Xích thất tinh đoạt mệnh, quỷ ma cũng khó thoát” là vì nguyên nhân ấy chứ chẳng phải là lời nói chơi dọa dẫm suông.

Hà Tung Dương vừa ra tay đã đắc thủ thì hoan hỉ vô cùng song không để lộ ra mặt, chỉ cười nhạt:

- Thiên vương có bụng nhường, Hà mỗ đành thất lễ, rồi hắn tươi tỉnh vận thêm kình vào tay. Thình lình Lương Tiêu múa kiếm lao bổ tới. Hà Tung Dương cười hềnh hệch, nương thế kiếm của nó nhún chân bay lên, đá xuống cổ tay thằng bé. Lương Tiêu kêu thét, thả rơi trường kiếm. Hà Tung Dương ban nãy chứng kiến Tần Bá Phù xô ngã cả bầy ngựa, đã biết rõ bản lĩnh y nên không dám sơ suất, trong lúc điểm chân đối phó Lương Tiêu thì cũng dồn sức giật xích, thầm nghĩ một khi bảy mũi dùi ăn sâu vào người, bất kể ngươi là thiên vương lão tử gì gì đi nữa thì cũng đừng hòng thoát thân.

Ai ngờ siết xích lại mà Tần Bá Phù vẫn đứng yên. Thầm biết không ổn, Hà Tung Dương bèn chú ý nhìn, thì ra dùi sắt vẫn chưa đâm vào thân thể đối phương mà còn có chiều hướng cong đi, hắn buột miệng than: “Ngạnh công ghê thực!” Lúc ấy tiếng vó ngựa đã tới gần. Viện binh sắp đến mà hắn vẫn hoang mang. Làm bộ khoái đã lâu, đã trải qua đủ mùi sóng gió, nhưng hắn chưa bao giờ gặp một cường địch nào như thế này.

Lương Tiêu nghe tiếng vó ngựa rộ lên, lại thấy xa xa bụi đất mù trời thì rất hoảng hốt liền quay mình bỏ chạy, nhưng mới chạy được mấy bước, nó bỗng đứng sững lại, ngoảnh đầu nhìn Tần Bá Phù, nghĩ bụng: “Cái lão ốm o này đã cứu ta, bây giờ hắn bị kẻ thù xích cổ, ta bỏ trốn một mình sao được? Mẹ thường dạy, uống một giọt nước của người thì phải khơi cả dòng suối mà báo ân, dẫu không giúp được hắn cũng không thể lâm trận đào tẩu!” Nghĩ vậy nó bèn lấy lại bình tĩnh, cúi xuống nhặt kiếm, nhảy về chém vù xuống xích sắt.

Hà Tung Dương nhanh mắt trông thấy, lập tức thét vang, vẫy xích lên thật mạnh trước khi lưỡi kiếm kịp chạm vào. Tiếng kim loại va nhau xoang xoảng, lực đạo cuồn cuộn trong dây xích, Lương Tiêu tê tay không chịu được, suýt để tuột kiếm. Hà Tung Dương đón đỡ xong cũng hụt hơi, bỗng lại thấy tay căng ra như thể sắp bị đối phương kéo bật đi, hắn vội vàng ghì mình trụ bộ, nghiến răng trợn mắt, ngực phập phồng như cái ống bễ. Lúc này nếu Lương Tiêu vung kiếm đến lần nữa, nhất định sẽ chặt đứt xích dễ dàng, nhưng nó rút kinh nghiệm việc vừa rồi, không muốn xáp lại gần nữa mà lui ra sau, hoành kiếm đứng gác mé hậu cho Tần Bá Phù, mặt quay về hướng binh mã lao tới. Tiếng vó ngựa dội lại ầm ầm. Lòng bàn tay thằng bé mướt mồ hôi, kiếm cầm lỏng lẻo.

Thấy Lương Tiêu xả thân tương trợ, Tần Bá Phù lộ vẻ hài lòng, y hỏi to:

- Nhóc con! Đám người ngựa ấy còn cách bao xa? Y bị xích sắt quấn cứng mà giọng nói vẫn rất hùng hồn, Lương Tiêu và Hà Tung Dương đều ngạc nhiên. Lương Tiêu ước lượng rồi đáp:

- Khoảng một trăm bộ.

Tần Bá Phù nói:

- Được, khi nào còn cách mười bộ thì hẵng bảo ta. Hừ, để ta biến cái Thất tinh tỏa này thành Mất tinh tỏa đã.

Thấy thần thái y ung dung như vậy, Lương Tiêu cũng lấy lại bình tĩnh. Hà Tung Dương mặt mày tím tái, ghì chặt cả người vào xích tựa kéo co. Tần Bá Phù vẫn đứng im không nhúc nhích, nhưng những mũi dùi thì cong dần cong dần, ép lì xuống mặt Thất tinh tỏa. Lương Tiêu trố mắt, “Đinh nhọn cũng không đâm nổi, lão bệnh tật này mình đồng da sắt chắc?”

Trong lúc ấy, đội nhân mã đã áp sát, hai tên quan binh quyết tranh công, cùng gầm ghè thúc ngựa sấn sổ xông lên trước. Lương Tiêu càng nhìn càng hoảng, không cân nhắc lâu la, liền gào toáng:

- Còn cách mười bộ thôi!

Tần Bá Phù nhướng đôi mày rậm, cười bảo:

- Xích Thất tinh đoạt mệnh, quỷ ma cũng khó thoát! Xích đúng như người, toàn danh hão cả!

Y vừa dứt lời, Lương Tiêu tưởng mình nhìn lầm, chỉ thấy tay áo Tần Bá Phù phồng căng, thân hình như lớn lên gấp đôi. Keng keng mấy tiếng, sợi xích dài trượng tám bằng sắt tinh luyện đứt làm ba đoạn. Hà Tung Dương mất đà bật ngửa ra sau, tay cầm đoạn dây đứt thở hồng hộc như trâu, không sao nhỏm dậy được nữa.

Tần Bá Phù gồng mình, nắm lấy hai đoạn xích đứt, quay ngoắt lại thét: “Cút!” Hai đoạn xích ẻo lả bỗng duỗi thẳng đuỗn trong không trung như hai ngọn thương, phóng vút ra khỏi tay y, đâm phụp phụp vào cổ hai con ngựa, đả lực quá mạnh, xuyên thấu cả sang hai tên quân kỵ trên lưng chúng. Máu tướp ra, tiếng người rú ngựa hí hầu như vang lên cùng lúc. Toán quân sĩ kinh hãi thét vang, nhao nhao thúc ngựa sấn đến.

Tần Bá Phù xuất thủ đắc thủ, lấy xong mạng hai tướng, y rút nhanh lại sau, vung tay phải quơ một thân dẻ gãy dài hơn hai trượng to hơn một vòng ôm rồi thét to, lông mày dựng ngược, quét thân cây về phía đám quan binh đang xông tới. Người la ngựa hí, hàng kỵ mã đầu tiên đổ rạp. Tần Bá Phù lướt nhanh về sau, lấy đà ném thân cây tới trước, lại quất ngã thêm mấy tay truy binh nữa. Xong xuôi y quay mình cắp lấy Lương Tiêu, chạy thật nhanh ra lề đường, hú lanh lảnh tung mình lên bay lướt qua dải núi, biến mất tăm mất dạng. Toán truy binh ngơ ngác trước thần uy của y, trố mắt quên cả đuổi theo.

Tần Bá Phù vượt qua mấy ngọn đồi liền mới dừng bước. Y đặt Lương Tiêu xuống, vuốt râu mỉm cười:

- Ranh con! Ta hỏi ngươi, vừa rồi lúc ta đấu lực với Hà Tung Dương, sao ngươi không thừa cơ chạy trốn?

Lương Tiêu bĩu môi hừ một tiếng:

- Ngươi nói gì? Ta đây không bao giờ vứt bỏ nghĩa khí.

Trông thằng bé khuôn mặt non tơ mà nói năng học đòi kiểu người lớn, chẳng ra ông chẳng ra thằng, Tần Bá Phù cười khì khì:

- Oắt con ba hoa khoác lác! Hừ, mới bằng tí tuổi đầu đã hiểu nghĩa khí là cái gì? Ta thấy nó cứ ngây ngây ngô ngô thế nào ấy!

Tuy ngoài miệng nhạo báng nhưng trong bụng Tần Bá Phù rất hài lòng, biết mình đã không cứu lầm người, y thích chí cười lên ha hả. Lương Tiêu chưa bị ai coi thường như thế bao giờ, nghe vậy tức giận vặc:

- Ngây ngây ngô ngô, còn khá hơn cái bộ dạng dặt dẹo của ngươi!

Tần Bá Phù ngưng cười, lạnh lùng thốt:

- Thằng quỷ…

- Lão quỷ… Lương Tiêu độp luôn.

Tần Bá Phù sầm mặt:

- Thằng quỷ khốn kiếp…

- Lão quỷ ốm o…

Tần Bá Phù trợn mắt quát:

- Thằng quỷ khốn kiếp này! Sao đanh đá thế, không chịu kém miếng bao giờ à?

Lương Tiêu chửi:

- Lão quỷ ốm o này! Trông là biết ngày mai chết mẹ nó rồi, ăn mấy câu chửi thì đã nhằm nhò gì?

Vô tình bị nói trúng điều bình sinh kiêng kỵ, Tần Bá Phù xạm mặt gầm lên:

- Thằng thối tha, mày thử rủa ta nữa xem?

Lương Tiêu đã từng chứng kiến họ Tần đại triển thần oai, thấy y đang hiền hòa bỗng dưng giở giọng hung ác, nó cũng hơi chợn, bèn bĩu môi bảo:

- Đuối lý thì trở mặt! Hừ, ta không thèm đấu khẩu với ngươi cho mệt! Đoạn quay đi bảo, Bạch Si nhi4, đi nào!

Tần Bá Phù tức giận tóm lấy cánh tay thằng bé, vặn lại hằm hè:

- Thằng tiểu yêu, mày dám chửi ta là Đần à?

Lương Tiêu bị bẻ tay, đau suýt trào nước mắt, nói toáng lên:

- Lão già thần kinh này, ta gọi con chó chứ gọi ngươi à? Ối chà!

Tần Bá Phù chưng hửng, vừa lúc có tiếng chó sủa oăng oăng, y bèn cúi đầu nhìn thì thấy một con chó con đen xám đang hung hăng bực tức, nhìn chủ nhân bị ức hiếp, lông lá nó dựng ngược hết cả lên, chĩa mõm về phía y mà sủa rất là dữ dội. Tần Bá Phù nóng mặt, thầm lấy làm thẹn liền buông Lương Tiêu ra. Nhưng y tự phụ thân phận, dù hiểu lầm thằng bé mà cũng không muốn nhận sai, chỉ im lìm ngồi xuống, điềm đạm bảo:

- Chắc con chó này tên là Bạch Si nhi hả? Đặt cái tên chẳng hay ho tẹo nào.

Lương Tiêu cáu kỉnh:

- Ai bảo không hay? Nó mà tắm sạch thì còn trắng hơn cả tuyết ấy.

Tần Bá Phù phì cười:

- Thì ra cái tên Bạch Si nhi không phải hàm ý con chó ngu mà là con chó rất trắng ư? Ha ha, thú vị nhỉ, ta thấy con chó của mày bẩn như ma ấy, nên gọi nó là Hôi Si nhi5 hay Hắc Si nhi mới đúng.

Lương Tiêu bĩu môi:

- Chó mang lông, người mặc quần áo. Chẳng lẽ ngươi mặc đồ tím thì phải gọi ngươi là Tử Si nhi ư?

Tần Bá Phù tức uất, vỗ đùi đánh đét đứng dậy quát:

- Cái đồ chưa ráo máu đầu, mày lại vòng vo để chửi người ta hả?

Lương Tiêu sợ hãi co rúm người. Tần Bá Phù sực nghĩ:

- Đứa bé này tuy ngỗ ngược nhưng dẫu sao vẫn là trẻ con. Tần Bá Phù ta thanh uy hiển hách, đâu thể đánh đồng thân phận với hạng sẻ non ra ràng?

Y nén giận, vẫy tay bảo:

- Thôi nhóc, việc đã qua rồi, ngươi đi đường ngươi, ta đường ta, không dính líu gì tới nhau nữa! Đoạn xoay mình bỏ đi. Được mấy bước, y thình lình quay phắt lại, nhíu mày, vẻ mặt nghiêm trang. Lương Tiêu tưởng y lại giở quẻ đối phó mình liền vội vàng thủ thế. Tần Bá Phù không nhìn đến nó mà cười vọng ra xa: Truyện "Côn Luân "

- Bọn nô tài chó má, trước mặt quân Nguyên thì co vòi rút cổ, đối phó với một đứa bé thì hùng hổ nghênh ngang.

Lương Tiêu lấy làm lạ, nhìn theo ánh mắt Tần Bá Phù thì thấy có bảy tám viên quan sai cắp đao mang giáo đang vòng theo triền núi đằng xa phóng tới như bay.

Tần Bá Phù nhếch mép, liếc thấy bên cạnh có một mỏm đá xanh cao cỡ năm thước, bèn thò tay ra bẻ luôn một mẩu, dễ dàng như bẻ đậu phụ hay gỗ mục. Y gầm lên, mẩu đá bay vút đi, đâm thốc vào ngực tên trưởng toán, hai chân hắn hẫng lên, thân hình bắn ngược ra sau mấy trượng rồi rơi đánh bình xuống đất, vãi máu mồm tắt thở. Bọn còn lại cùng sững sờ, ghìm ngựa không dám tiến lên

Tần Bá Phù lại với tay bẻ một mẩu đá nữa, bọn lính đớ mắt nhìn, run cầm cập. Một kẻ trong bọn thình lình rú vang, quáng quàng quay đi, đám còn lại hoảng hốt, không ngó ngàng gì đến xác trưởng toán nữa, đứa nào đứa nấy hớt hải như chó nhà táng cắp binh khí chạy biến đi, bụi bốc mùi mịt, thoáng cái không còn thấy tăm tích đâu nữa.

Nhìn theo nhóm lính sợ mất mật, Tần Bá Phù lấy làm đắc ý cười khành khạch, chợt liếc sang Lương Tiêu, y bỗng ngưng cười, nghĩ bụng: “Thường nghe, Làm ơn thì làm cho trót, đã gọt thì gọt cho trơn. Nay quan binh bố ráp khắp nơi, nó mà chạy lung tung thì chẳng khác nào dê vào đàn hổ, khó mà sống sót được. Phải cái ta còn có việc quan trọng, thằng này nói năng lại đáng ghét, có nên mang nó theo cùng không?” Y đương do dự cân nhắc, Lương Tiêu đã bế con chó bỏ đi. Tần Bá Phù lập tức thay đổi thái độ, quát lên: “Trở lại đây!” rồi thò tay túm thằng bé lại.

Lương Tiêu vừa ngạc nhiên vừa cáu kỉnh, đá chân loạn xị, nhưng tay đối phương siết chặt như gọng kìm, nó vùng vẫy thế nào cũng không thoát được.

Tần Bá Phù ôm Lương Tiêu sải bước chạy, cước lực rất hùng hậu, vượt núi băng đèo như chạy trên bình địa. Thằng bé nhiếc mắng chửi bới om sòm, y chỉ một mực làm ngơ. Lương Tiêu la hét một hồi khô ran miệng lưỡi, im tiếng dần. Đi được hơn một trăm dặm, bóng tà dương chìm xuống phía tây, sắc trời nhuộm tối. Chẳng biết ấy là vùng nào, chỉ thấy bốn bề cỏ cây um tùm, thi thoảng vẳng tới điệu suối chảy róc rách, tiếng được tiếng mất. Lại đi thêm một thôi đường, bên trời đông mặt trăng sáng ngời nhô lên vành vạnh, rạng rỡ huy hoàng. Lương Tiêu nhìn vầng trăng tròn trặn, bỗng nhớ tới gương mặt tươi cười của mẹ, hình ảnh của cha cùng thuở êm ấm ngày xưa, mắt nó cay cay, trái tim nóng sực, nếu không ngại người lạ, chắc nó đã òa lên khóc rồi.

Đúng lúc ấy Tần Bá Phù dừng chân, ném bịch Lương Tiêu xuống đất. Lương Tiêu đang cảm thương quá khứ tự nhiên ngã chổng vó, tâm trạng càng thêm buồn bực liền tức tối chửi:

- Lão dặt dẹo thần kinh hả, sao mạnh tay như vậy?

Tần Bá Phù nổi giận rủa:

- Ngã mà không chết luôn cho nhẹ nợ!

Lương Tiêu phát khùng, nhảy cẫng lên định vặc lại, chợt có tiếng sói gào trỗi dậy xa xa, âm thanh quái quỷ dị thường. Thằng bé rùng mình. Những ngày tháng phiêu bạt, nó đã từng bị sói hoang quây bắt ngoài đồng dã, đôi khi phải leo lên cây mới thoát được tai họa. Nay nghe từng tràng hú rên lảnh lót vọng tới, bốn bề cây cối lắc lư, âm u vặn vẹo như bóng ma, nó bỗng sợ hãi, nép sát vào Tần Bá Phù.

Nhìn thằng bé lộ vẻ khiếp nhược, Tần Bá Phù bất giác phì cười, “Đúng là trẻ con!” Sau một hồi chạy đôn chạy đáo cũng đã mền mệt, thảng đâu khí độc trong người bốc lên, y bật ho sù sụ. Lương Tiêu liếc sang, tự hỏi: “Lão ốm o vốn khỏe như trâu, sao bỗng nhiên phát bệnh thế này?” Nó ngước mắt quan sát, lại thấy Tần Bá Phù đã vuốt râu trầm ngâm, chăm chú nhìn một vách đá bên tay trái. Lúc ấy ánh trăng hắt lên mặt đá, soi hiện những hốc gờ lồi lõm như khắc chữ. Tần Bá Phù ngắm một lúc lâu rồi lẩm nhẩm đọc, “Nhân tâm thay đổi, sao phân biệt được trắng đen vuông tròn? Thế sự quỷ quái, khó tách rời chuyện hơn thua được mất.” Đó là đôi câu đối khắc trên vách đá, tuy âm vận thô lậu, song tả được cái tình người ấm lạnh, cái lẽ đời lắt léo, Tần Bá Phù xúc động can tràng, đứng ngẩn ra nhìn. Truyện "Côn Luân "

Lương Tiêu ngồi mãi mới tĩnh trí. Nơi đây là một khe trũng giữa hai ngọn núi. Chính giữa khe đặt một phiến đá vuông vắn to tướng, mỗi chiều ước mười trượng, bằng phẳng trơn nhẵn, lóng lánh dưới trăng như đổ đầy thủy ngân. Ai đó đã dùng dao kiếm đục đẽo lên bề mặt, vết tích để lại là mười chín đường dọc và mười chín đường ngang. Lương Tiêu nhìn kỹ, nhận ra đó là một bàn cờ. Bàn cờ xoay hai hướng Đông, Tây, phân cách bởi những viên đá tròn trặn, mặt lồi đáy bằng, chia hai màu trắng đen rõ ràng, nhìn kích cỡ thì mỗi viên chưa đến nửa thước, nhưng xem chất liệu thì trọng lượng cũng phải xấp xỉ mười cân một!

Lương Tiêu ngạc nhiên ngắm nghía. Tần Bá Phù bước đến chỗ có ánh trăng rọi sáng, gập gối ngồi kiểu quỳ, vẫy tay bảo:

- Nhóc lại đây!

Lương Tiêu hừ mũi đứng im. Tần Bá Phù mỉm cười xoa dịu:

- Vừa rồi ta xô ngươi ngã và chửi mắng ngươi, đều là sai cả!

Không ngờ đối phương biết xuống nước nhận lỗi, Lương Tiêu rất lấy làm kinh ngạc, liền đó lại nghi ngờ:

- Sao lão già bỗng trở mặt tốt ngay thế? Chỉ e là giả trá chi đây, ta phải cẩn thận mới được.

Lương Tiêu phiêu bạt giang hồ đã lâu, tinh thần cảnh giác rất cao, nhưng dẫu sao cũng vẫn là trẻ con sôi nổi. Mấy lần được Tần Bá Phù tương cứu, được nương tựa trong cảnh cô khổ, thằng bé ngoài miệng tỏ ra chống đối nhưng lòng đã cảm thấy rất gần gụi. Tần Bá Phù chỉ cần tươi mặt, nói năng ôn hòa một chút là Lương Tiêu hết hung hăng, trở nên dễ bảo. Lúc này nghe giọng y từ tốn hiền lành, tuy bụng còn nghi hoặc nhưng nó không bướng bỉnh nữa, bĩu môi cúi đầu đi đến bên cạnh.

Tần Bá Phù vỗ đầu nó, cười bảo:

- Ngồi xuống!

Lương Tiêu hừ mũi tuân theo. Tần Bá Phù ngẩng đầu nhìn ánh trăng, ngân nga:

- Trăng soi giữa vòm không, đất trời vằng vặc sáng, tiết kiệm tiền củi lửa!

Lương Tiêu không nhịn được buột miệng:

- Lão ốm… À, ông, ông đến đây làm gì vậy?

Tần Bá Phù cười đáp:

- Đến đánh cờ với người ta.

Lương Tiêu ngó quanh, lấy làm lạ hỏi:

- Sao chẳng thấy ai cả?

Tần Bá Phù đáp:

- Ta hẹn canh ba, bây giờ họ chưa đến đâu.

Lương Tiêu ồ lên, không hỏi nữa.

Tần Bá Phù ngắm khuôn mặt bé nhỏ của nó, bất giác nghĩ bụng, “Vách đá có mấy chữ hay thật: Nhân tâm thay đổi, sao phân biệt được trắng đen vuông tròn? Đứa bé này tuy dữ dằn quái gở nhưng tuổi còn non, tính khí chưa ổn định, nếu từ từ uốn nắn cho nó, biết đâu có thể biến hắc thành bạch, biến vuông thành tròn? Kể cũng là trừ ác giữ thiện, gây chút công đức.” Y sực nảy ý thu nạp đồ đệ, toan hỏi cho ngọn ngành thân thế Lương Tiêu, bỗng bàng hoàng nhớ ra sắp tới giờ hẹn, y nhủ bụng, “Hết đêm nay biết đâu ta đã trở thành phế nhân, ốc không mang nổi mình ốc, sức đâu mang cọc cho rêu? Để mai xem thế nào rồi hỏi cũng chưa muộn.” Y bèn tập trung tinh thần, nhắm mắt điều tức.

Mãi không thấy Tần Bá Phù hé răng, Lương Tiêu đâm chán. Nhìn y ngưng thần vận khí, hơi thở nhẹ và dài, vồng ngực im lìm không phập phồng, nó thầm nghĩ, “Mẹ có dạy rằng, nội công càng cao thì hô hấp càng mảnh và lâu, lão quặt quẹo này hầu như nín thở, lợi hại biết chừng nào!” Lại nhớ lúc Tần Bá Phù đại triển thần oai, nó sinh lòng ngưỡng mộ, “Bao giờ ta mới đạt được bản lĩnh như thế? Hắn với lão sư công chết tiệt thì ai hơn ai nhỉ?” Cân lượng một hồi, cảm thấy Tiêu Thiên Tuyệt vẫn nhỉnh hơn, Lương Tiêu buồn nản vô cùng, liền nhặt một hòn đá rạch xéo tơi bời xuống đất để trút giận. Thình lình từ sau dãy đồi, một tràng cười dài vẳng ra, âm rền tựa chuông vàng Đại Lữ vang vọng khắp núi khắp rừng. Lương Tiêu vứt hòn đá đi, ngước mắt nhìn, bỗng sợ đến thót tim. Từ trong bóng đổ của quả núi, một người quái gở bước ra, thân hình kềnh càng vạm vỡ, kinh hãi nhất là hắn ta có hai cái đầu, một cái thẳng cắm trên cổ, một cái thì xeo xéo, đặt nghiêng trên vai.

Quái nhân chống gậy gỗ, vừa cười ha hả vừa bước thoăn thoắt như lưu tinh, thoáng cái đã tới nơi. Lương Tiêu sợ cứng cả người. Gió lạnh ở đâu tạt đến, thằng bé rùng mình nhảy cẫng lên, siết chặt bảo kiếm, nhìn trừng trừng vào cái bóng, người run cầm cập.

Quái nhân bước đến chỗ tối ở mé đông thì dừng lại. Nơi đó đen kịt, ánh trăng không rọi tới, chẳng rõ mặt mũi hắn ra sao, chỉ nghe thấy hắn cười lên tiếng nữa, lúc lắc cái đầu lờ mờ bóng loáng không một cọng tóc. Lương Tiêu sởn gai ốc, hai chân mềm nhũn, nhất thời không biết nên gồng mình trụ lại hay cướp đường chạy trốn.

Đúng lúc đó, Tần Bá Phù dặng hắng mấy tiếng rồi nói khẽ:

- Phật giá đại sư từ xa tới, vãn bối nghênh tiếp sơ suất, mong được rộng thứ.

Lương Tiêu ngoái đầu xem. Tần Bá Phù đã ra khỏi trạng thái nhập định, nói năng rất lễ phép, đôi mắt hẹp dán chặt vào quái nhân, ánh nhìn đanh thép. Lương Tiêu thầm lấy làm lạ, “Lão ta không sợ ư? Lão nói đợi người, sao lại tòi ra con yêu tinh hai đầu này?”

Quái nhân cười:

- Thôi thôi! Ngươi khỏi giả vờ khách sáo.

Tần Bá Phù đáp:

- Vâng, vậy không rườm lời nữa, mời tiền bối ngồi.

Hai cái đầu cùng gật, rồi cái đầu trên vai rơi bộp xuống đất. Khoảnh khắc ấy quỷ dị vô cùng, Lương Tiêu thét vang, co giò bỏ chạy. Chợt một giọng non nớt vẳng đến tai nó:

- Sư phụ, con đói quá!

Quái nhân hừ một tiếng vẻ bực bội:

- Thế là thế nào, vừa mới ăn xong còn gì? Con ngoan đừng làm ồn, đợi một chút thôi, ta sẽ dẫn con đi kiếm đồ ăn.

Cái giọng non nớt kia ậm ừ, rồi im.

Lương Tiêu không nén được kinh ngạc, bèn ngoảnh lại nhìn trộm, lần này nhờ ánh trăng rọi sáng mồn một mới biết vật vừa rơi xuống không phải là đầu người mà là một tiểu hòa thượng béo quay cỡ năm sáu tuổi, đầu tròn vo, thi thoảng mút ngón tay chùn chụt, mắt tròn xoe cũng đang tò mò nhìn nó. Lương Tiêu sực hiểu, lão kia là một hòa thượng cao to, thằng tiểu này ngồi trên vai ông ta, nhác trông thì tưởng là mọc thêm một cái đầu người.

Nhác thấy phản ứng kỳ cục của Lương Tiêu, Tần Bá Phù hỏi:

- Ranh con, mày làm gì vậy?

Lương Tiêu nóng ran mặt mày, xấu hổ im lặng. Tần Bá Phù cũng không bận tâm chú ý nhiều, lại đưa mắt theo dõi hòa thượng. Đợi lão ta dềnh dàng ngồi xuống xong xuôi, y mới lên tiếng:

- Dạo sinh thời thầy tôi vẫn nhắc tới đại sư luôn.

Hòa thượng cười nói:

- Nhắc tới luôn ư? Ha ha, chắc chẳng được chuyện gì tốt đẹp. Ờ mà ngươi nói sinh thời, lẽ nào Huyền Thiên Tôn đã chết rồi ư?

Tần Bá Phù buồn rầu than:

- Vâng, lúc lâm chung người đã dặn tôi phải đấu một trận phân định thắng phụ với đại sư để dưới cửu tuyền người được yên lòng nhắm mắt.

Hòa thượng gật đầu:

- Chả trách ngươi trăm phương nghìn kế mời ta đến. Ha ha, thì ra là vậy!

Tần Bá Phù vẫn nặng lòng vì cái chết của sư phụ, nghe thấy lão kia cười giễu thì rất khó chịu, liền cao giọng bảo:

- Lệnh sư phụ không thể không tuân. Lần này vãn bối không tự lượng sức nên mạo muội khiêu chiến, mong đại sư đừng thoái thác.

Hòa thượng cười ha hả:

- Thoái thác làm quái gì. Đấu thì đấu!

Tần Bá Phù hỏi:

- Đại sư mau mắn lắm, chẳng hay có đem cái hộp kia tới không?

- Hộp nào?

Tần Bá Phù thoáng cau mày, trầm giọng đáp:

- Thuần Dương thiết hạp6!

Hòa thượng phì cười:

- Cái lỗ mồm ngươi xưng xưng nói muốn làm thỏa lòng sư phụ, kì thực chỉ nhăm nhăm đoạt lấy cái hộp sắt ấy phải không?

Tần Bá Phù lắc đầu:

- Đó cũng là di mệnh của thầy tôi, mong đại sư lượng thứ.

Hòa thượng cười:

- Tuồng chó đen giữ mực! Đoạn mò tìm trong tay áo, lấy ra một cái hộp vuông mỗi cạnh dài cỡ năm tấc, đen loang loáng dưới trăng. Đây phải không?

Tần Bá Phù chăm chú nhìn cái hộp, mắt lóe sáng, chẳng nói chẳng rằng. Hòa thượng bảo:

- Năm xưa vì tranh giành vật này mà Huyền Thiên Tôn tỉ đấu với ta. Người thắng được hộp, kẻ thua phải tự phế võ công. Hôm nay ngươi cũng muốn giao kèo như thế chứ?

Tần Bá Phù gật đầu:

- Đúng, sư mệnh nan vi. Nếu thua, vãn bối sẽ tự phế võ công. Đại sư đức cao vọng trọng, nhỡ thua cũng chẳng cần tự huỷ làm gì, chỉ cần đưa hộp sắt cho tôi và… Y dỡ cái đãy sau lưng, lấy ra một vật. Lương Tiêu chú mắt nhìn kỹ. Đó là một tấm linh bài, trên viết mấy chữ theo thể Khải.

Tần Bá Phù vỗ vỗ tấm linh bài, nói rành rọt:

- Đây là bài vị của sư phụ. Nếu vãn bối may mắn thắng cuộc, mong đại sư khấu đầu ba cái trước bài vị này để linh hồn thầy tôi được yên ủi dưới suối vàng.

Hòa thượng lắc đầu:

- Ngươi thu xếp đâu ra đấy, phải chăng ngươi tin chắc sẽ thắng được ta?

- Không phải, Tần Bá Phù thở dài, chỉ vì vãn bối từ nhỏ bơ vơ côi cút, được sư phụ thu nạp mới tránh khỏi kiếp chết chợ chết đường. Nếu không thể lo liệu cho người yên lòng nhắm mắt thì vãn bối đâu bằng giống chó lợn?

Hòa thượng trầm ngâm chốc lát rồi cầm cái hộp lên lắc lắc:

- Tình thật với ngươi, đây là đồ giả đấy.

Tần Bá Phù kinh ngạc:

- Giả ư?

Hòa thượng đặt cái hộp xuống nền đá xanh, giáng một quyền. Nó vỡ tan tành sau tiếng cắc nho nhỏ. Lão gom mớ mảnh vỡ ném cho Tần Bá Phù:

- Ngươi không tin thì mở to mắt ra xem.

Tần Bá Phù đón lấy những mảnh vỡ, ngây ngẩn nhìn. Hòa thượng bảo:

- Tin chưa? Nghe đồn Thuần Dương thiết hạp là của Lã Động Tân, trong chứa đan thư hỏa phù chữa yếu thành khoẻ, khiến khỏe càng khỏe hơn, giúp thoát thai hoán cốt, lại còn giấu thần công diệu quyết, giành được nó là có thể tung hoành thiên hạ. Mấy trăm năm nay người đời đã hăm hở tranh đoạt, song chỉ ngậm ngùi nhìn chứ chưa ai mở được ra. Nghe nói hộp Thuần Dương lửa nung không chảy, rìu bổ không vỡ, lí đâu hư hại bởi một quyền của hòa thượng ta?

Tần Bá Phù siết chặt hai nắm tay, vặn mớ sắt cong queo cả đi, trầm giọng hỏi:

- Vậy ông tỉ thí và đánh cuộc với sư phụ tôi là vì cái gì?

- Tất nhiên là vì cái hộp sắt giả này! Huyền Thiên Tôn võ công tuy cao nhưng tham lam vô độ, nghe ta nhắc đến nó là đã nổi lòng chiếm đoạt bất kể thật hư, vì vậy mới hẹn ta đấu một trận đó.

Hòa thượng nói năng bừa bãi, không cân nhắc nặng nhẹ. Tần Bá Phù chỉ muốn vung quyền đánh, y tức giận nhiếc:

- Người xuất gia chớ cuồng ngôn. Đại sư tuỳ tiện thế không sợ thiên hạ chê cười ư?

Hòa thượng cười khà khà:

- Kệ ngươi mắng. Ta đây nhất ý cô hành, mặc người đời muốn đối xử thế nào thì tùy. Hơn nữa đâu phải ta chế tạo ra vật này mà là cái lão yêu nghiệt Lã Động Tân ranh ma tinh quái chỉ biết giả thần giả quỷ chọc ghẹo người đời kia cơ. Ta đem yêu thuật của lão làm mồi nhử Huyền Thiên Tôn, chẳng qua cũng chỉ là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, kẻ cắp gặp bà già đấy thôi…

Tần Bá Phù giận tím mặt, toan cãi lý, chợt một tia sáng lóe lên trong óc:

- Ờ phải, lão hòa thượng này xảo quyệt vô cùng. Năm xưa đã lừa thầy ta, nay lại giăng bẫy khích cho ta cả giận mất khôn, không còn tâm trí đâu đối địch.

Y đi lại giang hồ đã lâu, từng trải nhiều trận chiến, nghĩ được như vậy nội hỏa tiêu tan, giọng điệu trở nên điềm đạm:

- Mời đại sư, đoạn y cầm lấy một quân cờ đá gần đấy.

Hòa thượng phẩy tay:

- Gượm đã, ai đi trước nhỉ?

Tần Bá Phù chưng hửng:

- À… mời đại sư quyết định.

Hòa thượng bảo:

- Được, để dùng một phương pháp cũ rích vậy, rồi lão nhấc một quân cờ nặng cỡ mười cân lên nói. Mặt lồi vừa bóng vừa sáng, có thể ví với cái đầu nhẵn của ta. Mặt đế thì trơ trơ lạnh giá, hệt như da mặt Huyền Thiên Tôn.

Tần Bá Phù kềm cơn giận, lạnh nhạt nhắc nhở:

- Đại sư là người xuất gia, nói năng nên giữ chút âm đức.

Hòa thượng cười rộ, ném quân cờ đi. Cạnh cờ vừa chạm đất liền quay lòng vòng lòng vòng. Lão lại cười:

- Khi nó ngừng quay, mặt lồi ngửa là ta đi trước, đáy bằng ngửa là phần túc hạ.

Tần Bá Phù theo dõi con cờ đá quay vù vù, ngẫm nghĩ, trận đấu hôm nay một li một tí đều liên quan đến thắng bại, đi được trước thì tốt hơn. Một lát sau, con cờ quay yếu dần. Lương Tiêu nhìn rất rõ, mặt lồi trên mặt bằng dưới, bất giác buột miệng, “Gay rồi!” Tần Bá Phù cũng tái mặt, vụt vung chưởng vỗ ra, một luồng đại lực phất trúng quân cờ, quân cờ to tướng bèn tăng tốc, xoay tiếp mấy vòng nữa thì gần như đảo thành lồi dưới đế trên. Hòa thượng bẻ bai:

- Gớm nhỉ, giở trò mèo hử? Rồi cũng phất tay áo lên vẩy ra một chường, quân cờ hứng luồng chưởng phong, lập tức xoay ngược lại. Tần Bá Phù đâu chịu thôi, tiếp tục đẩy chưởng ra. Hai người cùng tranh nước đầu, chưởng qua chưởng lại khiến quân cờ ngả ngả nghiêng nghiêng, xoay trở vù vù, biến ảo dưới trăng trông rất đẹp mắt.

Đương phen rối rít, chú tiểu đầu tròn bật cười ha hả rồi phóng lên bàn cờ đá xanh:

- Vui quá! Vui quá, và nhảy chồm chồm đến quân cờ xoay, thò tay tóm lấy.

Hai người đối địch đều kinh ngạc, cùng đình thủ. Kình lực dứt. Quân cờ bị nắm nên ngừng đà xoay, chú tiểu lấy làm lạ, gãi đầu lầm bầm:

- Sao không quay nữa, và cáu kỉnh ném đi. Quân cờ chạm đất, nhưng mặt đế ngửa lên.

Hoà thượng cao to vội vàng gọi:

- Con ngoan, xuống mau!

Chú tiểu chập chững nhảy xuống khỏi bàn đá, rên rẩm:

- Sư phụ, con đói!

Hoà thượng cốc mạnh vào cái đầu trọc của nó, mắng mỏ:

- Chỉ biết ăn thôi! Sao vừa rồi không làm cho mặt lồi hướng lên? Đúng là nuôi ong tay áo. Thôi, Tần lão đệ, coi như ngươi đi trước.

Tần Bá Phù nghe lão đột nhiên vứt bỏ thứ bậc, gọi mình là lão đệ thì rất ngạc nhiên, lại thấy lão đồng ý cho mình đi trước, vầng trán y thoáng nét cười. Hoà thượng nói:

- Chẳng may gặp phải Huyền Thiên Tôn thì vừa xong bất kể trên bàn cờ là trẻ con hay đàn bà hắn cũng thừa cơ hạ sát thủ rồi.

Tần Bá Phù vốn biết sư phụ đã từng gây nên những chuyện rất xấu xa nên cũng thầm lấy làm hổ thẹn. Y cầm một quân đen bên cạnh ném lên bàn cờ. Khi chạm mặt bàn nó phát ra một tiếng đanh lạnh khiến Lương Tiêu ù cả tai.

Hoà thượng cười lớn, phẩy tay áo. Một quân trắng vừa nhanh vừa rít lăng không rơi xuống bên quân đen. Lương Tiêu rút kinh nghiệm, bịt chặt sẵn hai tai, nhưng chẳng nghe thấy chút âm sắc nào, nó bèn giương mắt nhìn kỹ, thấy quân cờ trắng đã ăn sâu vào mặt bàn đá như đóng đanh lên đó vậy.

Tần Bá Phù rùng mình, hiểu ra vừa rồi khi hai bên tranh nước đi đầu, đối thủ đã kìm dư lực chứ không xuất hết, y nín lặng rồi thở dài:

- Tiền bối tuyệt thế thần thông khiến người ta phải thán phục! Chỉ vì trên đầu còn di mệnh của sư phụ, bằng không vãn bối đã nhận thua ngay rồi. Y phất tay áo, lại một âm thanh đanh giòn bật ra. Lương Tiêu quên bịt tai, đầu óc váng vất, nó kinh ngạc tự nhủ, “Tiếng động này lạ quá! Vì sao hoà thượng ném lại không vang?”

Hoà thượng ném tiếp một quân, Lương Tiêu nhìn chòng chọc. Quân cờ không đi thẳng đến thẳng như quân cờ của Tần Bá Phù mà phóng cầu vồng, vòng vòng đáp xuống, vậy nên tuy hoà thượng ném rất nhanh nhưng khi chạm bàn cờ thì lực đạo cũng tiêu hao hết, không gây ra một tiếng động nào, nâng lên nặng mà hạ xuống rất nhẹ, chả trách Tần Bá Phù phải tự thán là không bằng.

Tần Bá Phù cầm quân đen, hoà thượng điều quân trắng. Hai đại cao thủ bài binh bố trận, bên vô thanh bên hữu thanh, đi được hơn ba mươi nước. Lương Tiêu không hiểu luật chơi, chẳng rõ ai thua ai thắng. Xem được một hồi thì thấy đói meo, nó sực nhớ lại từ lúc gặp nạn chạy trốn chưa có miếng gì vào bụng, bèn thò tay lục ngực áo móc ra một bọc to giấy dầu, bên trong có con gà quay ăn cắp được buổi ban ngày, do bận trêu ghẹo Mông Lợn nên gói tạm rồi nhét vào đấy.

Lương Tiêu xé thịt gà, cúi đầu cắn mấy miếng, chợt nghe bên cạnh có tiếng nuốt nước bọt ừng ực, nó ngẩng đầu trông, chú tiểu đang đứng cách đó năm sáu bước, mút ngón tay nhìn, mắt tròn xoe đảo như rang lạc, vẻ thèm thuồng vô cùng. Lương Tiêu thấy nó núc ních đáng yêu cũng mến, bèn vẫy tay gọi:

- Trọc con, em muốn ăn thịt gà không, lại đây đi!

Chú tiểu ngần ngừ một thoáng, rốt cục không kìm được bụng đói bèn bước đến. Lương Tiêu xé nửa con gà béo dúi vào tay nó:

- Cho em!

Chú tiểu tươi mặt, mừng khôn xiết kể, ngồi phệt xuống cạnh Lương Tiêu, cũng chẳng màng cám ơn cám huệ gì, đưa luôn lên mồm ngoạm. Tần Bá Phù liếc thấy rất đẹp lòng:

- Thằng lỏi tuy bướng bỉnh nhưng phóng khoáng cởi mở, chính là người hợp với đạo ta.

Chú tiểu cả tay cả miệng hoạt động đều tích cực, vừa xé vừa nhai, động tác nhuần nhuyễn, chỉ một loáng nửa con gà đã ngót quá nửa. Nhìn nó ăn nhanh thế, Lương Tiêu chợt nổi lòng ganh đua, cũng tốc lực nhai nuốt, song vẫn kém xa cái miệng cái tay thoăn thoắt kia. Lương Tiêu chưa xong một nửa phần mình, chú tiểu đã xử đến hai mẩu xương cuối cùng. Như chưa đã thèm, đầu lưỡi nó nhấm nháp mùi vị rơi rớt trên khúc xương, đôi mắt tròn nhìn đăm đắm vào phần nửa con gà béo ngậy của Lương Tiêu.

Lương Tiêu lạ lắm, tự nhủ, “Ủa, lẽ nào thằng này không biết no là gì?” Nó đương phân vân xem có nên chia thêm cho chú tiểu một tí nữa hay không thì ở đằng kia, thế cờ bỗng thay đổi. Hai người giằng co đã lâu, cục diện đã dần dần rõ ràng. Hòa thượng cao cờ, đi như rồng cuộn hổ rình, tạo thành thế trên dưới giao chinh, hãm cứng mũi giao long của Tần Bá Phù vào trong. Tần Bá Phù gặp nguy, bất giác bóp trán, trầm tư suy nghĩ. Hòa thượng chiếm được thế thượng phong, đắc ý cười hỏi:

- Tần lão đệ, ngươi còn ngón gì nữa không? Thôi buông tay đi, cũng chẳng cần tự phế võ công làm chi, nếu ngươi nhận thua thì dập đầu ba cái trước ta là được, ngươi thấy…

Tần Bá Phù biết đối thủ cố ý châm chích để làm mình mất tập trung, bèn giả như không nghe, ngưng thần nghiền ngẫm. Hòa thượng chưa dứt câu, y đã cầm lấy một con cờ to, vung tay ném cắc một phát lên bàn cờ, lạnh lùng nói:

- Thắng bại chưa rõ, đại sư hoa ngôn xảo ngữ hơi sớm đó.

Hòa thượng nhìn bàn cờ, ngẩn ra một lúc, rồi cũng nhấc một con cờ lên, song không đặt xuống, lắc đầu than:

- Hay cho Nhất tử giải song chinh, hay cho Trấn thần đầu!

Trong cờ vây có một chiêu pháp gọi là “Trấn thần đầu”. Truyện xưa kể quốc thủ Cố Sư Ngôn đời Đường phụng chỉ tiếp cờ vương tử Nhật Bản từ miền Đông sang. Lúc đầu Cố Sư Ngôn tự phụ cao minh nên không dốc sức, đâu ngờ vương tử Nhật Bản vốn là Đông Doanh đệ nhất kỳ thủ, kỳ lực bất phàm. Hai người chơi đến nước thứ ba mươi hai, vương tử Nhật Bản xếp thành thế song chinh, rồi đắc ý khoanh tay quan sát Cố Sư Ngôn, xem họ Cố ứng phó ra sao. Cố Sư Ngôn không hổ danh đại quốc thủ, đúng vào lúc nguy cấp nhất, y bình tĩnh suy nghĩ chốc lát rồi nhẹ nhàng đặt một nước cờ hóa giải thế hãm, phá tan cục diện mà vương tử Nhật Bản đặt ra. Nước cờ của Cố Sư Ngôn xoay chuyển càn khôn, là tuyệt chiêu độc bộ thiên hạ cổ kim, vì vậy được mệnh danh là “Trấn thần đầu”. Tần Bá Phù rất tâm đắc với nước cờ ấy, sau khi y đặt nó xuống bàn, cục diện thông tỏ hẳn, núi san biển lấp, xóa bỏ hoàn toàn khả năng tất thắng của đối phương.

Hòa thượng thở dài thườn thượt:

- Tần lão đệ, võ công ngươi chẳng qua hơn Huyền Thiên Tôn tí thôi, nhưng kỳ lực thì vượt xa lão ấy không biết mấy bậc mà kể!

Tần Bá Phù thản nhiên đáp:

- Không dám. Vãn bối tự biết võ công thấp kém, không địch nổi Đại kim cương thần lực của tiền bối, may mà cũng dành chút tâm tư cho các kỳ phổ.

Hòa thượng bật ngón tay cái:

- Đấu trí không đấu lực là cung cách của bậc trí giả. Nói đoạn lại đi một nước.

Tần Bá Phù đã nắm chắc phần thắng, chỉ xoay xở xem làm thế nào để thắng cho tiêu sái đường hoàng mà thôi. Y trầm ngâm chốc lát rồi cất tay. Quân cờ đen bay vù ra, đi chiêu tất sát, chuẩn bị khi đáp xuống là sẽ làm thịt mũi giao long bên quân trắng, buộc hòa thượng phải buông tay chịu thua. Nào ngờ quân cờ đen còn đang trên không, một viên cờ từ tay hòa thượng đã bay lên, đi sau mà đến trước, cờ đen huých trúng cờ trắng, rền một tiếng như sấm động và ngã bắn sang bên, tức thì nằm sai phương vị. Thành thử giao long của quân trắng không những vươn dài thêm, mà còn lấp đầy một khoảng đen ở góc trên bên phải.

Tần Bá Phù nhợt mặt, trầm giọng hỏi:

- Đại sư có ý gì vậy?

Hòa thượng lắc lư cái đầu bóng loáng, cười bảo:

- Tần lão đệ là bậc trí giả, đấu trí không đấu lực, ta là Ngu công, không sành đấu trí, chỉ giỏi đấu lực. Hà hà, nếu Tần lão đệ đủ kiên nhẫn, thử xô lại ta xem sao!

Tần Bá Phù nín bặt. Chuyện đã đến thế này, cuộc cờ đã lộ rõ kết cục tất yếu, sau đây bất cứ bên nào đi quân cũng có thể nắm được càn khôn, nhưng thắng bại ra sao thì không còn nằm ở tài cờ mà phụ thuộc võ công cao hạ. Tần Bá Phù đành gắng gượng ném một quân lên, cờ trắng lại lập tức bay ra. Đôi bên va nhau, bụi đá bay lả tả, hai quân cờ cùng vỡ tan. Hòa thượng vỗ tay reo:

- Tuyệt, chơi thế mới khoái!

Lương Tiêu thấp thỏm theo dõi, tuy không hiểu cách chơi, nhưng cũng nhận ra nước cờ đang đến hồi quyết định. Hai người đều vận nội công tuyệt đỉnh để khiển cờ, chiếm lấy những phương vị có lợi. Các quân cờ bay ràn rạt trên không, mỗi lúc một gấp gáp, đen va trắng ầm ầm như sấm nổ, tiếng động truyền đi rền rĩ trong khe núi rỗng, nhưng quân trắng hoàn toàn không suy suyển mà quân đen thì vỡ vụn, gây nên một đám khói mỏng mù mịt trong ánh trăng, rất lâu không tan.

Hòa thượng nói năng cử động rất thảnh thơi, tay chân tùy nghi thu phát. Tần Bá Phù thì toàn thân căng thẳng, mặt mày nhợt nhạt, đi quân nào là như phải dốc hết sức lực quân ấy. Lương Tiêu võ công còn yếu, nhưng cũng nhận ra bên nào hơn bên nào kém, nó thầm nhủ cứ thế này mãi thì Tần Bá Phù sẽ thua chỏng vó, “Phải nghĩ cách giúp y mới được.” Nhác thấy chú tiểu, rồi lại đưa mắt nhìn quanh, nó bỗng sinh bụng ác. Gần bên có một bụi gai, tức thì Lương Tiêu tìm ra một kế, tay trái huơ huơ tảng gà quay lên trước mặt chú tiểu, che khuất tầm nhìn của nó, tay phải lén bẻ mấy mũi gai xuyên vào đùi gà, xong xé ra, cười đưa đến sát miệng chú tiểu:

- Mày còn muốn ăn nữa không?

Chú tiểu mắt sáng rỡ, gật đầu thật lực và tóm lấy đùi gà, chẳng buồn nhìn ngó gì, táp một miếng thật mạnh. Nhưng vừa bập vào, nó đã há ngoác miệng, khóc òa lên. Hòa thượng nghe thấy, tay vẫn ứng phó Tần Bá Phù, miệng thì hỏi to:

- Con ơi, ngoan nào, khóc gì thế?

Chú tiểu lúng ba lúng búng không nên lời. Hòa thượng lo cuống, rối rít gọi nó, nhưng chú tiểu cứ ngoạc mồm khóc the thé, không để ý gì đến lão. Ván cờ đang vào hồi khẩn yếu, hoà thượng không bứt ra được, đành chỉ lầm bầm rên rẩm mà thôi.

Lương Tiêu thấy hòa thượng bấn loạn thì mừng lắm, bỗng lại thấy lão ta thét vang:

- Thôi, thua thì cho thua luôn! Đoạn lão phất tay áo, tung mình lên, chỉ một bước đã nhảy đến trước mặt chú tiểu. Nhờ ánh trăng, Lương Tiêu lờ mờ nhận ra đó là một người thân hình khôi vĩ, râu và mày đều trắng phơ phơ, rõ ràng là đã trọng tuổi. Tình thế đột ngột thay đổi, Tần Bá Phù không kịp ngừng tay, một quân đen rơi xuống bàn tạo thành thế tất thắng. Y bỗng cảm thấy tinh thần bải hoải, khí huyết ộc lên ngực, không kìm được liền ho đến gập cả bụng, như thể bị giun quấy.

Thấy y đau đớn như vậy, Lương Tiêu lo lắng chạy ào tới túm lấy hỏi:

- Lão dặt dẹo, ngươi không sao chứ?

Tần Bá Phù xua tay lia lịa nhưng không thốt được một tiếng, chỉ ho rũ rượi như muốn khạc ra tất cả tim gan phèo phổi. Lương Tiêu cũng cuống cà kê, chẳng có cách gì, đành xòe tay vỗ bồm bộp lên lưng y cho thông luồng khí huyết.

Chợt hòa thượng bật cười khẩy, thong thả nói:

- Tần Bá Phù, ta đã nhìn lầm người. Không nhận ra ngươi còn biết dùng thủ đoạn. Trước mặt thì đấu cờ với ta, nhưng sau lưng lại giấu quân yểm trợ.

Tần Bá Phù kinh ngạc, cố sức trấn áp luồng khí huyết nhộn nhạo và ngẩng đầu lên:

- Đại… đại sư, người nói vậy là… thế nào?

Hòa thượng xòe tay ra cười nhạt:

- Ngươi xem, đây là cái gì?

Trong lòng bàn tay lão có bảy tám mũi gai mập mạp nhọn hoắt, trên thân gai có dính máu. Tần Bá Phù rất lấy làm lạ, thắc mắc hỏi:

- Đấy là cái gì?

Hòa thượng già trả lời:

- Ta vừa móc từ mồm học trò ta ra đấy. Hừ, gai mọc trong đùi gà, thực sự đời ít thấy.

Tần Bá Phù sực hiểu, tức giận nhìn Lương Tiêu, hai mắt rực cháy. Lương Tiêu giật mình, mím môi giật lui. Tần Bá Phù nhoài theo, tát nó một cái nảy đom đóm. Cái tát chứa đầy nộ khí, tuy đã hết sức kiềm lực nhưng vẫn nặng vô cùng, Lương Tiêu loạng choạng rồi ngã lăn ra, ộc máu, văng cả hai cái răng, má trái dày lên như một chiếc bánh bao nở bung, máu tụ bầm tím. Từ nhỏ được mẹ cưng nựng, yêu chiều như châu ngọc, chưa bị ra tay tàn nhẫn như thế bao giờ, nó đờ người mất một lúc mới gào lên:

- Lão thối tha, sao ngươi đánh ta? Nói chưa dứt, nước mắt đã tuôn ròng ròng.

Tần Bá Phù tức giận hỏi, khuôn mặt lạnh lùng:

- Thằng khốn kiếp, lão tử đang đấu với người ta, ai khiến mày đa sự?

Lương Tiêu rống trả:

- Ờ, lão tử đa sự đấy, lão tử đi đây. Cái đồ bệnh hoạn nhà ngươi sống hay chết cũng chả dính dấp gì tới ta nữa. Đoạn đùng đùng ôm con chó bỏ đi. Tần Bá Phù tát xong, thấy mặt thằng bé sưng tướng lên, nghĩ mình ra tay hơi nặng, vừa giận vừa thẹn, ho càng dữ dội, máu tươi ứa ra khóe môi. Lương Tiêu thấy bộ dạng y như vậy cũng ngập ngừng, cuối cùng bực bội hừ một tiếng, ôm Bạch Si nhi chạy mất dạng.

Lão hòa thượng cứ tưởng trẻ con đời nào nghĩ ra cách làm ác độc gây rối loạn nhân tâm như thế, nhất định phải do Tần Bá Phù giật dây. Sau nghe hai người cãi cọ lại tưởng là diễn kịch, lão chỉ đứng bên cười nhạt quan sát. Mãi đến khi Lương Tiêu hằm hằm bỏ đi, Tần Bá Phù tức tưởi ho ra máu, lão mới hiểu họ hoàn toàn không câu kết bèn nhướng mày hỏi:

- Ngươi bị bệnh thật ư?

Tần Bá Phù mặt xám như tro, hổn hển đáp:

- Bệnh… bệnh lặt vặt thôi!

Hoà thượng nhìn chăm chăm một lúc rồi mỉm cười:

- Xem chừng không phải là lặt vặt, có lẽ do luyện Cự linh huyền công quá mức mà ra. Chắc ngươi cần Thuần Dương thiết hạp để trị nội thương phải không?

Tần Bá Phù nhăn nhó:

- Đại sư thật tinh tường! Biết tiền bối bản lĩnh cao cường, tôi tự răn mình phải tích cực tinh tiến nên luyện xong Hám nhạc công7 lại hăm hở luyện Vô lượng công, kết quả tẩu hoả nhập ma, bị nội kình phá ngược trở vào. Trường hợp của tôi đến Ác Hoa Đà Ngô tiên sinh cũng phải bó tay, ông ấy nói… hự hự… ông ấy nói…

Hoà thượng cười:

- Cái lão quái đản ấy nói, phải tự phế võ công mới thay đổi được tình hình đúng không?

Tần Bá Phù sửng sốt:

- Tiền bối đoán việc như thần, Ngô tiên sinh quả có nói thế.

Hoà thượng lắc đầu:

- Khí độ hữu hạn mà đi luyện võ công vô lượng, khác nào ôm củi khô đứng hứng sét, không bắt cháy mới là lạ đó!

Tần Bá Phù nghe vậy tỉnh ngộ, ngơ ngẩn hồi lâu mới nói:

- Đại sư dạy phải, trận đấu này coi như vãn bối đã thua, đoạn giơ tay vỗ vào ngực mình, định chấn tan khí hải, tự phế võ công. Thình lình một cây gậy gỗ đen chìa ra, gác lên hai cánh tay y. Hai cánh tay bỗng nặng như đeo đá, không sao cất lên được.

Hoà thượng nói:

- Lần này coi như chưa hề thi cử. Ta không việc gì phải khấu đầu trước Huyền Thiên Tôn, ngươi cũng không cần phế võ công. Đợi đến ngày ngươi luyện thành Vô lượng công, chúng ta tái đấu cũng không muộn.

Tần Bá Phù nghe vậy, bất giác hào khí trỗi dậy, y nhướng mày đáp:

- Được, sau này tái đấu.

Hoà thượng thu gậy về cười:

- Năm xưa Huyền Thiên Tôn dùng Cự linh huyền công gây nhiều tội ác, bản thân ta cũng chưa thoát được đặc tính của Kim cương phục ma, vì vậy mới dùng Thiên cân kỳ ép hắn tự phế võ công. Không ngờ hắn nhỏ nhen hẹp hòi, ấm ức nuôi hận suốt bốn mươi năm, đến giờ còn khăng khăng đòi phân tài cao hạ. Lão liếc mắt nhìn Tần Bá Phù, lại tiếp, nghe nói hắn được nhà họ Hoa thu lưu, về sống ở Đào hoa u xứ, có lẽ được yên ổn mấy năm cuối đời, chắc cũng thanh thản nhắm mắt!

Tần Bá Phù nín lặng gật đầu.

Hoà thượng bảo:

- Ngươi khác thầy ngươi, khác hoàn toàn! Ha ha, thiện tai, thiện tai, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, khuyển phụ sinh hổ tử! Lão cười khanh khách, thò gậy ra xóc chú tiểu lên vai, lướt đi vùn vụt, hai bóng người nhoà dần trong màn trăng.

Tần Bá Phù nhìn theo hút, lại bật ho rũ rượi, ho đến thổ huyết nóng bỏng. Hồi tưởng bộ dạng vùng vằng của Lương Tiêu lúc bỏ đi, y cảm thấy buồn bực, “Thằng bé này… sao ta lại ra tay nặng thế không biết! Chẳng rõ một cái tát ấy có khiến nó bị thương không?” Y gượng dậy, run rẩy bước đi, bỗng cảm thấy đầu óc quay cuồng, đứng liêu xiêu không vững, lòng chợt kinh hoảng, “Hỏng rồi, sao lại bị thương đến mức này?” Y đành ngồi xuống, xếp bằng vận công.

Hết chương 12

Chú thích

20842085 Cuộc cờ Thiên Quân.

20882089 Vệ nội, dưới thời Đường là tên một chức quan thuộc cấm vệ quân, đến thời Tống, Nguyên thì dùng để chỉ con cháu nhà quan, nghĩa như “vương tôn, công tử”.

20922093 Thứ đao có lưỡi cắm trên một cái cán rất dài. Xem hình.

21002101 Bạch si: óc bã đậu.

21042105 Con xám

21082109 Hộp sắt Thuần Dương.

21122113 Công phu lay núi.

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!