Côn Luân

Chương 23: Tứ diện sở ca

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Lương Tiêu trong lòng kinh ngạc, định thần lại một chút mới nhìn rõ, thì ra không phải cái chuông không lồ có chân mà là có người đội cái chuông khổng lồ ấy mà đi. Chỉ có điều chuông to người nhỏ, che lấp một nửa người y nên không nhìn thấy đầu mặt lưng eo đâu cả.

Cái chuông đó đến rất nhanh. Tiến đến gần thì người vác cái chuông đó lại là một hoà thượng lớn tuổi, thân hình hùng vĩ, mặt mũi hồng hào, râu tóc trắng như tuyết, ngũ quan đầy đặn, dáng vẻ hòa bình. Chỉ thấy một tay ông ta đỡ chuông, tay kia cầm một chiếc gậy gỗ mun, thân mình như sao băng thẳng đến trước tửu lâu. Lương Tiêu nhìn thân hình vị hoà thượng này thấy rất quen nhưng nhất thời không thể nghĩ ra là đã từng gặp ở đâu rồi.

Lão hoà thượng đứng lại, nhìn những người xung quanh cười nói:

- Náo nhiệt! Náo nhiệt!

Giọng nói sang sảng, nói xong giơ chiếc gậy lên đập vào chuông, chỉ nghe thấy vang lên “Bong” một tiếng chuông vang rền, những người xung quanh thi nhau bịt tai lại. Lão hoà thượng gõ đến tiếng chuông thứ ba thì mọi người đã bỏ chạy tán loạn, chẳng còn một ai. Lão hoà thượng cười hì hì nói:

- Thanh tịnh hơn rồi!

Liền xoay tay đặt chiếc chuông xuống đất, gần như chặn hết cửa lớn của tửu lầu. Ông chủ tửu lầu thấy vậy kêu trời ầm ĩ:

- Đồ ngu, ngươi đem cái của nợ to đùng này vứt trước cửa quán của ta, không để cho ta làm ăn nữa hay sao?

Nhưng lại thấy khí thế ông ta ghê gớm nên ngoài miệng chửi bới mà không dám xông lên đánh.

Lão hoà thượng cười hì hì nói:

- Thiện tai! Thiện tai! Hoà thượng nghỉ lấy sức, thuận đường muốn xin thí chủ bố thí chén rượu uống.

Lương Tiêu nghe câu nói này, trong lòng liền sáng tỏ:

- Ai ya! Là ông ta!

Nhận ra vị hoà thượng này chẳng phải ai xa lạ mà chính là tăng nhân vô cùng lợi hại năm xưa đã đấu cờ với Tần Bá Phù trong thung lũng. Tối hôm đó trời tối tăm, Lương Tiêu không nhìn rõ khuôn mặt ông ta, mặc dù biết rằng vị hòa thượng này tuổi tác không còn trẻ nhưng hoàn toàn không nghĩ tới ông đã già đến như vậy nên vô cùng kinh ngạc, lại thầm nghĩ: “Tại sao lại chỉ thấy có một mình lão, còn đứa bé hoà thượng đầu to tròn đâu rồi?” Liền nhìn khắp bốn phía nhưng không thấy đâu.

Ông chủ tửu lầu vốn dĩ đang khó chịu, nghe những lời nói đó liền nói với vẻ chẳng tử tế gì:

- Không có không có, một giọt rượu cũng không có!

Vị hòa thượng cũng không bực tức, cười nói:

- Hoà thượng cứ một phần rượu là một phần khí lực, nếu không có rượu thì cái chuông này e rằng nhấc không nổi!

Ông chủ quầy rượu thấy ông ta vô lại như vậy, tức giận đến mờ mắt quay mòng mòng, vẫy đám tiểu nhị nói:

- Đi, đi, khiêng chuông ra chỗ khác đi!

Bốn tên tiểu nhị liền tiến lên, đồng thời dốc sức đến nỗi đỏ mặt tía tai nhưng chỉ chỉ như chuồn chuồn đạp cây. Lại có thêm hai người thực khách đến giúp đỡ, thử liền bảy tám lượt mà cái chuông đồng cũng chỉ lắc lư chút ít.

Một tên tiểu nhị tinh mắt thì thầm với ông chủ tửu lầu:

- Trông giống cái chuông trong chùa Hàn Sơn tự!

Ông chủ quán lập tức mặt cắt không còn giọt máu. Chiếc chuông lớn của chùa Hàn Sơn nổi tiếng khắp thiên hạ, tương truyền chiếc chuông đó là do Thập Đắc thiền sư thời nhà Đường đúc, nặng đến ngàn cân. Trương Kế thời nhà Đường từng nói: “Thuyền ai đậu bến Cô Tô, Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San” (1), đủ thấy tiếng chuông vô cùng vang vọng. Tuy nhiên chùa Hàn Sơn cách thành mấy chục dặm, vị hoà thượng này lại đem cái vật ngu ngốc nhất trần đời này vác tới đây, đúng là không khác gì người thần. Ông chủ quán rượu khiếp sợ vạn phần, trong lòng liên tục kêu khổ.

Thoát Hoan nhìn thấy lão hoà thượng thần uy như vậy trong lòng có ý muốn dụ dỗ, liền vỗ tay cười lớn nói:

- Ta mời đại sư uống rượu, thế nào?

Lão hoà thượng liếc nhìn hắn, nói:

- Ngươi quen biết hòa thượng ư?

Thoát Hoan ngớ ra, rồi lại cười:

- Dám hỏi pháp hiệu của đại sư?

Lão hoà thượng cười nói:

- Ngươi đã không quen biết hòa thượng, tại sao lại muốn mời hoà thượng? Người ta thường nói: “Vô duyên cớ tỏ ra ân cần, không phải là kẻ gian thì cũng là phường trộm cắp!”

Thoát Hoan nóng bừng mặt, gượng cười nói:

- Cái đó, cái đó, từ xưa anh hùng đồng cảm với anh hùng…

Lão hoà thượng không đợi hắn nói hết, ha ha cười nói:

- Đáng cười, đáng cười, trăm năm nay lang sói nắm quyền, nhãi nhép hoành hành, anh hùng ở đâu chứ?

Câu nói này khiến Thoát Hoan không phục, cao giọng nói:

- Câu nói này của đại sư là rất không đúng, Thái tổ của nhà Đại Nguyên hùng tài đại lược, thôn tính biết bao nhiêu nước mà không tính là anh hùng hay sao?

Lão Hoà Thượng cười nói:

- Thiết Mộc Chân ư? Chẳng qua chỉ là loại chùi đít chưa sạch, chó dại gặp người là cắn bừa thì coi là loại anh hùng gì ?

Thoát Hoan đối với vị tằng tổ phụ này coi như thần thánh, nghe vậy thì vô cùng phẫn nộ, nhất thời quên mất sự lợi hại của hoà thượng, quát lên:

- Con lừa ngu xuẩn nhà ngươi dám nhục mạ tiên tổ…

Phát hiện lỡ lời liền lập tức im bặt. Lão hoà thượng liếc nhìn hắn, đắc ý cười không nói gì. Cáp Lí Tư thấy tình hình bất lợi vội vàng tiến lên một bước, chắp tay thi lễ với lão hoà thượng, nói:

- Dám hỏi đại sư có phải là Cửu Như thiền sư không?

Lão hòa thượng nhìn chiếc nhẫn đá quý rất to trên ngón tay giữa của hắn, cười nói:

- Đá Xà nhãn ma? Ngươi là con trai của Hạ Xú Xà? Hắc, chẳng lẽ là da thịt hắn ngứa ngáy, còn muốn đến Trung Nguyên để ăn đòn ư?

Cáp Lí Tư da mặt co giật, trầm giọng nói:

- Gia phụ đối với lời đại sư năm đó vẫn luôn ghi nhớ không quên, từng nhiều lần dặn dò vãn bối, nếu như gặp được đại sư thì nhắn rằng nhiều là năm năm, ít là ba năm, nhất định sẽ tới Trung Nguyên gặp đại sư.

Hắn ngừng lại một lát rồi lại nói tiếp:

- Ông còn nói, đại sư lòng dạ rộng rãi, không như bọn vãn bối kiến thức nông cạn.

Hắn biết rõ lão hoà thượng này thần thông quảng đại nên mới nói thêm câu nói đó để kiềm chế lão, tránh lão kiếm người của mình gây phiền phức.

Cửu Như cười ha hả, cây gậy gỗ mun đột nhiên vung lên, điểm hướng vào ngực Cáp Lí Tư. Cáp Lí Tư không ngờ ông ta không tự giữ thân phận, thản nhiên ra tay, vừa định né tránh thì ai ngờ dưới chân rung chuyển, cây gậy gỗ mun đột nhiên trầm xuống, tới bàn chân hắn thì vừa quét vừa hất. Cáp Lí Tư đứng không vững, thuận đà ngã lăn ra, cây gậy gỗ mun lại vung lên đập vào gáy hắn. Cáp Lí Tư cảm thấy lực nặng như núi, toàn thân không còn nghe theo sự điều khiển của mình nữa, chỉ nghe “Bốp” một tiếng đã bị chiếc gậy gỗ ấn xuống đất, vỡ đầu chảy máu. Đám người Thoát Hoan thấy vậy đều mặt vàng như đất.

Cửu Như vẫn cười hì hì nói:

- Không phải cha ngươi nói sai mà là ngươi nhớ nhầm rồi. Người ta thường nói: “bóp những quả cà chua đã nát”, hoà thương thích bắt nạt nhất chính là đám vãn bối vô dụng như ngươi.

Cổ tay khẽ xoay, chiếc gậy hất vào cằm Cáp Lí Tư, Cáp Lí Tư không tự chủ được bay thẳng về phía Thoát Hoan. Hoả chân nhân và A Than hai người cùng tiến lên muốn đỡ lấy hắn, ai ngờ tay vừa chạm vào đều cảm thấy nặng như núi, đừng nói đến hai người bọn họ trên người đang có thương tích, cho dù không bị thương chút nào thì cũng không đứng vững được. Trong nháy mắt, cả hai người đều ngã ngửa ra phía sau, chỉ nghe một tiếng kêu thất thanh, ba người cân nặng hơn bốn trăm cân nặng nề đè lên người Thoát Hoan. Thoát Hoan lập tức kêu lên như lợn bị chọc tiết. Ba người kia mặt cắt không còn giọt máu, cố gắng vùng dậy rồi đỡ chủ nhân đứng dậy. Chỉ thấy Thoát Hoan đau đến răng cắn vào môi, , kiểm tra cẩn thận liền phát hiện ra gãy mất hai chiếc xương sườn. Ba người không dám chậm chễ, nhấc Thoát Hoan lên phóng đi tìm đại phu.

Chủ quán rượu thấy Cửu Như lợi hại như vậy, trong lòng càng lo sợ, lấy ra một bình rượu, sợ sệt nói:

- Cho ngươi! Uống hết rồi đi đi.

Cửu Như cười, như cá voi hút nước, một hơi uống uống rượu trong bình, rồi liếm mép nói:

- Rượu ngon, còn nữa không?

Chủ quán rượu vốn là một kẻ keo kiệt bủn xỉn nổi tiếng, nhìn thấy ông ta uống hết một bình rượu to như thế đã đau lòng ghê gớm, nghe vậy không kìm nổi giậm chân gào lên:

- Làm gì có chuyện như vậy, làm gì có chuyện như vậy…

Cửu Như cười nói:

- Hoà thượng đã nói rồi, một phần rượu là một phần sức lực, hiện giờ bất quá mới chỉ được nửa phần khí lực, sao nhấc nổi cái chuông kia?

Chủ quán rượu tức giận đến hai mắt trợn trắng, chỉ vào Cửu Như, lắp bắp nói không thành lời. Lương Tiêu không muốn nhìn thêm, đột nhiên lớn giọng nói:

- Lão hoà thượng, ông bản lĩnh cao cường, phải tìm đại cao thủ võ học để thi thố, ức hiếp một chủ quán rượu như vậy thì còn ra gì nữa?

Chủ tửu quán nghe rất lọt tai, luôn mồm kêu đúng. Lão hoà thượng đưa mắt liếc nhìn Lương Tiêu rồi đưa bình rượu lên miệng dốc hai cái, nhưng không rơi ra lấy được nửa giọt, bất giác thở dài rồi đột nhiên dùng chiếc gậy gỗ hất một cái vào cái vòng đồng trên đỉnh chiếc chuông. Bong một tiếng, chiếc chuông đã bay lên hơn ba trượng rồi lại từ trên cao rơi xuống, kình phong quét vào khiến người ta đau cả mặt, những người đứng quanh đều kêu lên sợ hãi, ôm đầu chạy toán loạn. Cửu Như dài bước tiến lên, đỡ lấy cái chuông ổn định trên vai, cười ha ha với Lương Tiêu:

- Tiểu tử, từ đây đến tửu lầu nào là gần nhất?

Lương Tiêu bật cười nói:

- Được lắm, lại đi lừa rượu uống ư!

Cửu Như cười nói:

- Sai bét rồi, hoà thượng tuyệt không lừa rượu mà là xin bố thí! Không dùng cách này thì ai chịu cho hoà thượng trọc đầu rượu uống?

Lương Tiêu nghe thấy buồn cười, thầm nghĩ: “Vị hoà thượng này cũng thật thẳng thắn”. Chủ quán rượu trốn sau lưng Lương Tiêu, miệng hùm gan sứa nói: Truyện "Côn Luân "

- Làm gì có kiểu xin bố thí nào như thế này? Rõ ràng là trộm, là cướp…

Còn chưa nói hết, cô gái áo xanh đã túm lấy lưng áo ông ta đẩy sang một bên, cười nói:

- Lão hoà thượng, tôi mời ông uống rượu, được không? Truyện "Côn Luân "

Cửu Như dò xét nàng ta một lúc rồi lắc đầu cười nói:

- Cô bé con, ngươi phải chăng cũng giống tên hoàng tử triều Nguyên kia, có mưu đồ gì? Có chuyện phải nói trước, rượu thì vẫn uống nhưng hoà thượng ta không đời nào nghe theo lời ngươi.

Cô gái áo xanh mắng: Truyện "Côn Luân "

- Ông vừa già vừa xấu, quỷ mới có mưu đồ với ông! Chỉ là thấy ông thèm đến đáng thương!

Cửu Như nhướng đôi lông mày trắng, cười lớn nói:

- Tuyệt vời! Tuyệt vời! Có câu nói này của ngươi, hoà thượng không uống không được rồi!

Cô gái áo xanh đổi giận thành vui, nói:

- Hoà thượng nhà ông, được chút lợi lộc còn ra vẻ ta đây, làm như ta ép ông uống không bằng.

Cửu Như cười nói :

- Được, được, coi như hoà thượng ta bắt nạt ngươi!

Cô gái áo xanh nghiêm mặt nói:

- Người mà ta muốn mời thì không uống cũng phải uống, còn người ta không muốn mời ư, có đánh ta, giết ta thì ta cũng không mời hắn!

Nói xong thì liếc Lương Tiêu một cái, khóe miệng có vẻ cười nhạt

Cửu Như gật đầu nói:

- Thiện tai! Thiện tai! Cô bé con nói đúng lắm, hoà thượng vừa nãy là ra vẻ.

Cô gái áo xanh mỉm cười nói:

- Hoà thượng ông hào khí ngút trời, bản cô nương rất thích, bất kể thế nào cũng phải mời ông uống mấy vò.

Nói xong từ trong ngực áo ra một túi tiền, mở túi ra bên trong châu ngọc lấp lánh chói mắt. Cửu Như khen ngợi:

- Cô bé con nhiều tiền thật!

Cô gái áo xanh cười nói:

- Hoà thượng, ta phải nói trước, số tiền này là ta đi ăn trộm được, ông có dám uống không?

Cửu Như ngây người ra, nhíu mày nói:

- Cô bé con ngày càng thú vị đấy. Không sao, không sao, hoà thượng lừa già dối trẻ không gì là không làm. Cho dù đó là vàng trộm được, bạc cướp được nhưng hễ có rượu thì cứ uống sợ gì.

Cô nương mặc áo xanh nghe vậy cười khanh khách, chỉ có điều cô ta đội chiếc nón lá nên mọi người tự hận kém phúc, không được nhìn gương mặt tươi cười của người đẹp. Lại thấy cô ta đưa cho chủ quán một thỏi vàng, yêu kiều nói:

- Lấy mười vò rượu “Lão thái bà” đến đây.

Chủ quán ngây người ra nói:

- Rượu lão thái bà?

Tên tiểu nhị đứng bên cạnh nhỏ giọng nói:

- Chính… chính là… rượu Ngũ… ngũ mỹ nhân.

Chủ quán hồi lâu mới nghĩ ra, vội vàng đi lấy. Cô gái áo xanh cười nói:

- Hoà thượng, chúng ta vào uống thôi.

Lương Tiêu sớm đã giận xanh mặt, lạnh giọng nói:

- Nha đầu trộm cắp, ngươi ức hiếp người quá vậy? Lấy trộm tiền của ta đi mời khách, người không sợ mất thể diện sao?

Cô gái áo xanh cười nói:

- Đồ keo kiệt, ta mời khách, ngươi chi tiền, coi như là đã nể mặt ngươi rồi.

Cửu Như thấy kì lạ nói:

- Hóa ra người bị trộm cũng ở đây. Cô bé con, ngươi bị bắt tận tay, chắc là chân tay không đủ nhanh nhẹn rồi!

Cô gái áo xanh nói:

- Vậy thì đã làm sao? Ta trộm tiền mời khách uống rượu cũng còn hơn là để ngươi đi phung phí cho đám kĩ nữ?

Cửu Như gật đầu nói:

- Nói rất đúng, nói rất hay, nói đến ếch cũng phải khóc hu hu.

Lương Tiêu định phản bác lại nhưng lại nhẫn nhịn được. Hắn tuy dễ nổi nóng nhưng lại là người coi thường tiền bạc, trọng nghĩa khí. Nói hắn keo kiệt quả thật là sai lầm. Lương Tiêu sớm đã nhìn thấy phong thái, võ công của lão hoà thượng này, vô cùng bái phục, ngoài miệng tuy không nói ra nhưng đã có lòng kết giao, thầm nghĩ: “Cho dù cô không mời ông ta, ta nếu có tiền cũng sẽ mời ông ấy uống mấy chén.” Nghĩ đến đây bèn nói: Truyện "Côn Luân "

- Cũng được, nha đầu trộm cắp, các ngươi uống rượu xong, chúng ta sẽ lại tiếp tục tranh cãi.

Cô gái áo xanh vốn nghĩ Lương Tiêu bị nhục mạ như thế nhât định sẽ nổi cơn thịnh nộ, đánh nhau một trận to với mình. Không ngờ tiểu tử này lại tuyệt không hề tức giận, thật là nằm ngoài dự tính, nhất thời cô ta nhìn Lương Tiêu, mặt đầy vẻ nghi ngờ: “Chẳng lẽ tiểu tử này sợ võ công của lão hoà thượng nên mới không dám ra tay, hừ, sợ kẻ mạnh, bắt nạt kẻ yếu, đúng là đồ vô dụng.

Trong lòng liền vô cùng coi thường hắn. Bỗng nghe Cửu Như nói:

- Tiểu cô nương, chỗ rượu này rốt cuộc có uống không?

Cô gái áo xanh liếc nhìn Lương Tiêu, cười nhạt nói:

- Đương nhiên phải uống rồi, không uống thì thật là uổng phí.

Nói xong liền cùng Cửu Như sóng vai tiến vào “Quán say không về”. Lương Tiêu đang định bước vào, Minh Quy nói:

- Thôi bỏ đi, “Đại Kim Cương Thần Lực” của lão hoà thượng đó khắp thiên hạ khó tìm được đối thủ, một trăm người như ngươi cũng không đấu được với ông ta.

Truyện "Côn Luân "

Lương Tiêu cười nhạt nói:

- Ta không động thủ với bọn họ, nhìn thôi cũng không được sao?

Liền gạt tay lão ra, bước vào tửu lầu. Minh Quy chỉ đành vào theo, đã thấy Cửu Như đem chiếc chuông đồng đặt giữa đường rồi cùng cô gái áo xanh mỗi người ôm một vò rượu “Ngũ mỹ nhân” ngồi xuống đối diện nhau. Còn đám người do nam tử áo lam dẫn đầu đã không còn thấy đâu nữa, chắc đã lợi dụng lúc hỗn loạn bỏ đi rồi, bỏ lại hai chiếc bàn bát tiên trống. Lương Tiêu liền cùng Minh Quy tiến tới ngồi xuống một bàn trong đó.

Cô gái áo xanh đập vỡ bùn bịt nắp vò rượu, cười nói:

- Hoà thượng, ta là chủ, xin uống trước.

Rồi đưa vò rượu lên cái miệng nhỏ nhắn, ừng ực một hơi uống cạn, quệt rượu bên mép cười nói:

- Ta uống hết rồi…

Còn chưa dứt lời đã chợt ngây ra, chỉ thấy Cửu Như trước mặt đã bỏ xuống hai vò rượu không. Cô gái áo xanh cười nói:

- Hảo hoà thượng! Ông thật biết uống!

Hứng thú uống rượu liền nổi lên, bỏ chiếc mũ lá xuống bên cạnh, hai má trắng như tuyết như ngọc ửng lên màu hồng như hoa đào, càng thêm phần kiều diễm. Cửu Như lại mở thêm một vò rượu, cười nói:

- Cô bé con đẹp lắm, nhưng bản lĩnh uống rượu à? Còn lâu mới bì kịp hòa thượng!

Cô gái áo xanh không phục nói:

- Từ chân núi Thiên Sơn trở xuống, xưa nay làm gì có ai uống hơn được ta?

Nói rồi cũng cầm lên một vò rượu.

Cửu Như cười nói:

- Chậm đã, có rượu mà không có thịt thì giống như tướng soái không có binh lính, không thể thành đại sự.

Cô gái áo xanh nói:

- Hoà thượng muốn ăn thịt thì cứ nói thẳng ra, việc gì phải lòng vòng?

Liền hướng về phía chủ quán nói:

- Chủ quán, nướng nguyên một con dê mang ra đây!

Cửu Như cười nói:

- Nướng cả con dê! Sảng khoái, sảng khoái.

Liền đem vò rượu trong tay uống cạn rồi nói:

- Cô bé con, ăn rồi uống rồi mà vẫn chưa hỏi tên của ngươi!

Cô gái áo xanh mỉm cười nói:

- Ta họ Liễu.

Cửu Như nhướng mày, ồ lên một tiếng.

Ông chủ quán thấy cơ hội làm ăn tới, vội gọi người nhanh tay làm việc. Không lâu sau, một con dê nướng thơm phức đã được đặt lên bàn, cô gái áo xanh liền đưa tay xé một miếng đưa vào miệng, khen ngợi:

- Con dê nướng này không giống với ở quê ta, cắn thấy giòn, nhai thấy mềm, ít gây hơn một chút, lại thơm ngon hơn một chút.

Chủ quán cũng cười theo nói:

- Đương nhiên rồi, lúc nướng dê dùng nhiệt độ không giống nhau, các loại mỡ gà, vịt, lợn, bò bôi lên cũng liên tục thay đổi, trong bụng của dê lại còn ướp cả dương mai, quế, mơ, đào khô mười hai loại mứt hoa quả.

Cô gái áo xanh nói:

- Thì ra cầu kì như vậy.

Cửu Như xé một cái chân dê, nhai nhồm nhoàm nói:

- Vẫn là đầu lưỡi con gái nhạy bén… hô hô, hoà thượng ta đây ăn không phát hiện những thứ đó.

Hai người cười nói vui vẻ, khoảng khắc đã uống hết số rượu đó. Cửu Như tay trái cầm vò rượu, tay phải nắm thịt dê, tay trái đưa lên tay phải hạ xuống rồi lại đến tay phải đưa lên tay trái hạ xuống, thật không thua gì mười người, ăn uống đều chiếm tới chín phần. Cô gái áo xanh trong lòng không phục, cố gắng uống hết hai vò rượu nặng, nhất thời hai má hồng rực, mắt hạnh mơ màng, miệng cười duyên dáng, xinh đẹp tuyệt vời.

Lúc này đột nhiên nghe ngoài cửa truyền vào tiếng quát tháo, hơn mười vị hoà thượng xông vào, người nào cũng cầm gậy gộc. Đi đầu là một vị lão tăng dáng vẻ lẫm liệt, nhìn cảnh tượng trong quán tức giận đến cả người phát run, đưa gậy chỉ vào Cửu Như nói:

- Nghiệt chướng, ngươi đến nghỉ chân lại còn ăn trộm chiếc chuông đồng trong chùa. Điều này chưa nói vội , ngươi lại còn ngồi đây uống rượu ăn thịt với nữ nhi, thanh quy giới luật của phật môn đã bị đồ yêu nghiệt nhà ngươi huỷ hoại hết rồi.

Ông chủ quán rượu nhận ra đây chính là đại sư Hoằng Ngộ, trụ trì chùa Hàn Sơn, vội vàng tiến tới nhưng chưa kịp giải thích gì đã bị lão hoà thượng một chưởng tát ngã, mắng nhiếc:

- Ngươi cũng thật là hoang đường, lại đi bán rượu thịt cho người xuất gia, khiến cho phật tổ ở nơi Tây Thiên cũng phải xấu hổ?

Nói xong liền vung mạnh cây gậy đánh về phía Cửu Như.

Cửu Như tránh cây gậy đánh tới, đứng thẳng dậy, chúng tăng vung côn múa gậy bao vây lấy ông ta. Cửu Như cười nói:

- Hoằng Ngộ, ngươi mở miệng là nói Phật Tổ, vậy Phật ở đâu? Tổ ở chỗ nào?

Hoằng Ngộ ngây người ra, cao giọng nói:

- Phật ở lục dương trên đỉnh đầu ngươi, Tổ ở chỗ giữa hai mắt của ngươi! Phật phát ra sấm sét, bổ tung lòng dạ ngu dốt như đá sỏi của ngươi, Tổ phát ra kim quang, đâm nát con mắt mê muội của ngươi!

Cửu Như cười nhạt nói:

- Ta thấy ngươi mới là đồ đầu óc ngu dốt, mắt mũi u mê!

Hoằng Ngộ tức giận nói:

- Ăn nói xằng bậy!

Cửu Như cười ha ha nói:

- Ngươi nhìn mà không thấy sao?

Hoằng Ngộ nói:

- Cái gì?

Cửu Như chỉ chỉ vào mũi, cười nói:

- Ngươi nghĩ không ra à?

Hoằng Ngộ lại ngây người ra nói:

- Cái gì?

Cửu Như ngửa mặt lên trời cười lớn nói:

- Tương lai không có tổ, quá khứ không phải phật, đông đảo chúng sinh đều chấp nhặt trong lưới mê. Phật là cái gì? Tổ là cái gì? Tổ chính là ta, ta chính là Phật.

Ba mươi hai chữ đó, mỗi chữ đều giống như một tiếng chuông đồng vang rền chấn động tới tận lòng người. Hoằng Ngộ giống như bị đánh một gậy nhớ đời, đứng ngây ra đó rồi rít giọng kêu lên:

- Cuồng tăng khá lắm, ăn nói hàm hồ, ngươi ăn trộm chuông đồng, lừa lấy rượu uống, ngươi có tư cách gì mà tự xưng là Phật Tổ chứ?

Cửu Như cười lớn, giơ cây gậy gỗ mun ra nhấc chiếc chuông đồng lên, rảo bước đi ra khỏi cửa. Hai vị hoà thượng vung gậy đánh tới, hai cây gậy gỗ đánh lên người Cửu Như tức thì gãy thành bốn đoạn.

Cửu Như gõ một cái vào chuông lớn, ngửa mặt cười dài, tiếng cười tiếng chuông kết hợp với nhau như giao long bay lượn xông thẳng lên trời. Chỉ nghe tiếng ông ta sang sảng đọc:

- Ẩm bãi Thái Hồ vạn khoảnh tửu, cửu thiên do văn đề hồ hương

Tuý ngọa hồng trần thân tự tại, tiếu khán chinh hồng thành nhất hành

Thâu liễu càn khôn hung trung lưu, phiến đắc chân như tụ lí tàng

Ma ha Ban nhược ba la mật, na quản thế nhân thuyết đoản trường

(Giải thích:

Chân như: bản thể của vũ trụ

Ma ha bàn nhược ba la mật: tiếng phạn, chỉ “có tài năng sẽ tới được đích”) Truyện "Côn Luân "

(Tạm dịch:

Uống hết vạn vò rượu Thái Hồ, chín ngày vẫn còn hương Niết bàn.

Say giữa trần đời thân tự tại, cười ngắm chim hồng bay thành hàng.

Trộm lấy càn khôn trong trí tuệ, lừa được nơi tàng trữ Chân như.

Có tài năng sẽ tới được đích, lo gì người đời nói chê bai)

Quần tăng đuổi theo, nhưng Cưu Như bước nhanh như gió, chốc lát đã không thấy bóng dáng nữa. Hoằng Ngộ hồi lâu suy nghĩ về những lời Cửu Như vừa nói, trong đầu chợt lóe lên, bất giác ồ lên một tiếng, thầm nghĩ: “Hoà thượng đó giả ngây giả ngô nhưng mỗi câu nói đều vô cùng thâm thuý và sâu sắc, đó chẳng phải là điểm quan trọng để phá vỡ u mê trong lòng ta hay sao?” Nghĩ đi nghĩ lại tự thấy rằng nếu không hỏi được Cửu Như cho rõ ràng thì đời này làm hoà thượng cũng uổng phí, liền lập tức kêu lớn:

- Đuổi theo, mau đuổi theo!

Rồi vội vàng đuổi theo, đám hoà thượng chỉ cho rằng ông ta muốn đòi lại chuông đồng nên cũng đồng loạt vác gậy hùng hục đuổi theo.

Lương Tiêu thấy lão hoà thượng đã đi mất tăm liền đứng dậy đến trước mặt cô gái áo xanh, cười nhạt nói:

- Trợ thủ của cô đi rồi, xem lần này ai tới cứu cô?

Cô gái áo xanh lấy tay chống má, nghe hắn nói cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên. Lương Tiêu cho rằng cô ta coi thường mình, vung tay nói:

- Nói với ngươi đó! Ngươi sao không nhìn người?

Cô gái áo xanh gục đầu vào vai, lảo đảo suýt ngã lăn ra, ngẩng đầu lên, đôi mắt say rượu lờ đờ, vẻ mặt kiều diễm như hoa đào đang nở, uốn người đứng dậy lè nhè nói:

- Tiểu… tiểu sắc quỷ… ừm… ngươi… ngươi… muốn chết à?

Lương Tiêu cau mày, đưa tay ra kéo cô ta. Hắn tính rất kĩ, trảo đó có sáu bảy hậu chước, đảm bảo cô gái áo xanh hết đường chạy thoát. Nhưng không ngờ rằng trảo đó lại nghiễm nhiên túm thẳng được cánh tay cô gái áo xanh, bao nhiêu biến hóa vô cùng đằng sau một chút cũng không dùng tới. Trong lúc Lương Tiêu giật mình thì đã cảm thấy cô gái áo xanh thuận thế ngã vào lòng mình, Lương Tiêu sợ cô ta giả trá liền vội vàng tránh ra, không ngờ cô gái áo xanh thân hình mềm nhũn, ẻo lả nép vào ngực hắn không hề nhúc nhích

Lương Tiêu quẫn bách, lắc lắc cô gái nói:

- Này, nha đầu, cô làm sao thế? Mau tỉnh dậy đi, chúng ta đấu ba trăm hiệp! Này! Có nghe gì không hả… trời… cô ngủ thật à...

Mặc cho hắn có quát mắng thế nào thì cô gái áo xanh vẫn cứ ngủ gục trong lòng hắn, má ngọc ửng hồng, đôi mắt nhắm chặt, lông mi cong dài đen nhánh, hai hàng lông mày hiện lên chút gì đó muộn phiền.

Minh Quy đứng dậy mỉm cười nói:

- Tiểu nha đầu này đúng là không biết nặng nhẹ, loại rượu hàng trăm năm này có thể tuỳ tiện uống được sao? Mỹ nhân tất nhiên ai cũng yêu thích, nhưng cũng rất có thể làm tổn hại thân thể. Rượu “Ngũ mỹ nhân” uống vào thì dễ nhưng dư vị rất mạnh. Lão hoà thượng thần công tuyệt thế tự có cách hoá giải, hắc, tiểu nha đầu này có bao nhiêu bản lĩnh mà dám đấu rượu với ông ta?

Mặt lão đầy vẻ vui mừng trên tai nạn của người khác. Lương Tiêu dở khóc dở cười, cúi đầu nhìn cô gái áo xanh, chỉ thấy cô ta lúc say trông thật đáng yêu, khiến cho người ta phải động lòng, bất giác thầm nghĩ: “Con bé này thật cũng rất dễ nhìn, hừ, bất quá dễ nhìn hay không cũng chẳng liên quan gì tới ta cả.” Hắn còn đang lưỡng lự không biết nên quyết định như thế nào, bỗng nghe thấy Minh Quy cười khẩy nói:

- Lương Tiêu à, vốn là anh hùng yêu mỹ nhân, con bé này nhan sắc tuyệt trần, đúng là rất hợp với ngươi!

Lương Tiêu ngẩn ra, mặt đỏ bừng mắng bâng quơ một câu rồi bước ra khỏi cửa, đưa tay dắt ngựa. Có lẽ do nhìn thấy Lương Tiêu ôm chủ nhân mình trong lòng cho nên con ngựa Yên Chi vô cùng ngoan ngoãn, đi theo sau hắn. Lương Tiêu mặc dù rất ghét cô gái mặc áo xanh này nhưng lại vô cùng thích con ngựa này, không kìm được liền đưa tay ra vuốt ve con ngựa. Lần thứ nhất con Yên Chi còn nghiêng người tránh né, nhưng lần thứ hai phát hiện Lương Tiêu không hề có ác ý thì nó không tránh nữa, mặc cho hắn vuốt ve bộ lông mềm mại như gấm.

Lương Tiêu thích thú vô cùng, vốn muốn cưỡi lên trên lưng ngựa thử coi, nhưng thấy nó ngẩng đầu duỗi chân bộ dạng phi phàm, bất giác thầm nghĩ: “Nó kiêu ngạo như thế, cưỡi lên lưng chẳng phải là làm nhục nó sao!” Liền hết sức nhẫn nhịn không cưỡi nữa.

Minh Quy nhìn thấy bộ dạng khổ sở của hắn, chỉ cho rằng hắn đã thích sắc đẹp của cô gái áo xanh, không kìm thầm mừng rỡ: “Hay lắm, tiểu tử này này đã có tình ý với con nha đầu kia, hắc hắc, lão tử trước dùng ra chút thủ đoạn khiến cho các ngươi tình cảm mặn nồng không thể xa rời, sau đó lão tử sẽ bắt con nha đầu làm con tin. Hừ, tiểu tử nhà ngươi khi đang yêu đương cuồng nhiệt, bị ta ép buộc như vậy thì còn điều gì mà không nói ra chứ!”

Lương Tiêu và Minh Quy sử dụng khinh công đến một nơi ít người qua lại thì mới dừng chân. Minh Quy chỉ về phía xa, nói:

- Đằng kia có một khách sạn, chính hợp để nghỉ ngơi.

Lương Tiêu ậm ừ một tiếng, Minh Quy lại cười nói:

- Con bé này uống những ba vò rượu trăm năm, say rất nặng, ngươi hãy đưa nó vào khách sạn trước, ta đi mua chút thuốc cho cô ta uống cho tỉnh rượu.

Lương Tiêu nhìn lão vô cùng nghi hoặc: “Lão hồ ly đột nhiên tỏ ra ân cần, có vẻ rất không ổn.” Minh Quy hiểu ý của hắn, cười nói:

- Không cần phải lo lắng, ta chẳng qua muốn sớm giúp ngươi giải quyết việc này, chúng ta còn sớm khởi hành cùng nhau mưu đại sự!

Lương Tiêu đối với hai chữ “đại sự” của lão chẳng có chút hứng thú gì, nhưng cô gái áo xanh ở trong lòng mình cứ liên tục cựa quậy thật khiến người ta chẳng thích thú gì. Hắn vốn còn chưa phương trưởng, ôm một cô gái xinh đẹp say khướt thế này bất giác máu chảy càng nhanh, mồ hôi toát ra cả người, nghe nói vậy cũng không nghĩ nhiều, liền đi về phía khách sạn.

Minh Quy nhìn theo bóng Lương Tiêu khẽ cười nhạt, quay người bước đi, tới một hiệu thuốc trên phố gọi lấy mấy vị thuốc. Lang trung vô cùng nghi hoặc, không bốc thuốc mà nhỏ giọng hỏi:

- Khách quan, tha cho lão mạo phạm, mấy vị thuốc này mà kết hợp với nhau sẽ tạo thành một loại xuân dược cực mạnh!

Minh Quy cười nhạt nói:

- Bảo ngươi bốc thuốc thì ngươi cứ bốc, lắm lời làm gì?

Lang trung luôn mồm vâng dạ, trong lòng thầm nghĩ: “Lão này người già nhưng lòng vẫn chưa già, cũng không sợ kiệt sức sao.” Minh Quy lấy thuốc rồi bảo lang trung nghiền ra thành bột nhỏ, dùng giấy gói lại, đi trên đường không ngừng suy nghĩ dùng cách nào đánh thuốc, dùng cách nào để hai người đó gần gũi nhau, lại làm cách nào bắt cóc nha đầu kia làm con tin ép cho Lương Tiêu phải nói ra bí quyết võ công. Lão càng nghĩ càng thấy đắc ý, không kìm được ha ha cười lớn, không ngờ tiếng cười chưa dứt đã nghe có người hừ lạnh nói:

- Minh huynh có chuyện gì mà vui vẻ như vậy?

Minh Quy cả người run lên, quay đầu lại cười nói:

- Tần lão đệ đúng là đã không ngại gian khổ, lại có thể một mạch truy đuổi đến tận Tô Châu này!

Quả thật thấy Tần Bá Phù đứng cách đó năm trượng, cười nhạt nói:

- Lương Tiêu đâu?

Minh Quy cười ha hả, ánh mắt hiện lên vẻ chế nhạo, nói:

- Người thì không có, nhưng xương trắng thì có một bộ! Ngươi có lấy không?

Tần Bá Phù tức muốn nổ mắt, gầm lớn một tiếng, loáng một cái đã thấy song chưởng đánh tới, Minh Quy một chưởng đón đỡ. Chưởng lực hai người tiếp xúc, thân mình Minh Quy chấn động mãnh liệt, bay lên mấy trượng. Tần Bá Phù không ngờ lão yếu như vậy, hơi ngẩn ra rồi lập tức tỉnh ngộ: “Tên tặc tử gian trá, lại mượn chưởng lực của lão phu để bỏ chạy?” Minh Quy mượn thế nhảy lên nóc lầu, bỗng cảm thấy bên mình nổi kình phong, trong lòng kinh hãi liền xoay người tiếp một chưởng, chỉ cảm thấy kình lực của đối phương vô cùng trầm ổn như một ngọn núi, liền liếc mắt nhìn qua thì thấy Hoa Thanh Uyên sắc mặt xanh xám, quát lên:

- Ngươi… ngươi thật đã giết Tiêu nhi, hôm nay nếu không giết ngươi thì đạo trời khó tha.

Vù vù vù đánh liền sáu chưởng, đều là trong lúc giận dữ mà đánh ra nên uy lực vô cùng mạnh mẽ. Minh Quy liên tục lùi lại, khó khăn lắm mới có thể đứng vững rồi phản công chút ít. Hai người võ công hơn kém không nhiều, trên nóc nhà lúc tiến lúc lùi, đánh đến khó phân thắng bại.

Tần Bá Phù cũng nhảy lên trên mái nhà, hắn tôn trọng thân phận của Hoa Thanh Uyên nên chỉ đứng cạnh giữ trận. Đấu được gần hai mươi chiêu, Minh Quy ha ha cười lớn, đánh ra một chưởng. Hoa Thanh Uyên đang định hoá giải thì tay trái Minh Quy vung lên, đem bột xuân dược ném thẳng tới trước mặt ông. Hoa Thanh Uyên biết lão ta là kẻ gian trá, sợ rằng đây là thứ phấn độc nên nín thở lùi lại. Tần Bá Phù nhìn thấy Minh Quy đánh lén hại người nên cũng không để ý đến quy tắc nữa, quát lớn một tiếng rồi múa chưởng tấn công. Minh Quy lấy chân móc, mấy viên ngói xanh bắn tới hắn, nhưng “Cự Linh huyền công” quả vô cùng lợi hại, ngói bay đến nửa chừng bị chưởng phong của Tần Bá Phù bức tới nghiễm nhiên bay ngược trở lại. Minh Quy hoảng hốt tránh qua, ngẫu nhiên đúng lúc Hoa Thanh Uyên xông tới biến thành nghênh đón đám ngói đó. Hoa Thanh Uyên đành phải đối mặt với đám ngói, Hoa Thanh Uyên chỉ đành vung chưởng đánh bật ra. Minh Quy thấy cơ hội liền luồn đi bên người ông, tiện thế còn tung ra một chưởng đánh về phía Hoa Thanh Uyên. Hoa Thanh Uyên phía trước đối đầu với gạch ngói, phía sau có chưởng lực của Minh Quy, nhất thời bị làm cho chân tay rối loạn. Truyện "Côn Luân "

Minh Quy vừa thoát thân liền toàn lực sử dụng khinh công, chui vào tận cùng của con ngõ nhỏ. Tần Bá Phù, Hoa Thanh Uyên cố gắng đuổi theo, ba người kẻ chạy người đuổi trong thành Tô Châu. Minh Quy lợi dụng địa thế, liên tục dùng mánh khóe khiến Hoa, Tần hai người đuổi hết nửa giờ mà vẫn không bắt được. Tần Bá Phù nổi giận, đem gạch đá bên đường đập nát vụn. Hoa Thanh Uyên tuy biết Lương Tiêu lành ít dữ nhiều nhưng trước sau vẫn còn một tia hy vọng, vì vậy mới quên mình ngàn dặm đuổi theo. Không ngờ trời cao vô tình, Lương Tiêu cuối cùng đã bị hại, nhất thời ông cảm thấy trong lòng chua xót nguội lạnh, đấm vào tường đất ven đường, rơi lệ lẩm nhẩm đọc:

- Vận trù cùng cơ, nan đoạn kỉ kì

Khuất chỉ thông thần, bất tri vong niên

Thượng thương thất thông, đố nhĩ kì tài

Cô hồn phiêu diêu, an sở quy y

Thế sự điên đảo, phu phục hà cực...

(Tạm dịch:

Tính toán mọi việc, khó tính việc mình;

Bói toán thần diệu, không biết ngày tàn;

Trời cao câm điếc, đố kỵ người tài;

Cô hồn phiêu bạt, yên về chốn cũ;

Việc đời điên đảo, báo thù khó sao...)

Ông còn chưa đọc hết nước mắt đã như mưa, nói không thành tiếng, mặc cho trên phố đông người cùng không thèm để ý tới.

Tần Bá Phù trong lòng cũng thảm khốc, nhưng bản tính hắn cứng cỏi, khoé mắt hơi cay đã kịp kìm chế lại, vỗ vỗ vai Hoa Thanh Uyên, thở dài nói:

- Thanh Uyên, khóc thì có tác dụng gì? Kế sách hiện giờ chính là tìm tên gian tặc đó, báo thù rửa hận cho Lương Tiêu mới đúng!

Hoa Thanh Uyên nghe vậy nghiến răng gật đầu nói:

- Tần huynh nói đúng lắm, chúng ta lại truy tìm tên gian tặc đó!

Hai người trong lòng bừng bừng lửa hận, một mạch truy lùng.

Minh Quy thoát được hai người, trong lòng biết rằng cao thủ của Thiên Cơ cung tất sẽ lần lượt tới đây, bất giác thầm than xúi quẩy. Chạy một vòng lớn về tới khác sạn, chuẩn bị kéo Lương Tiêu chạy trốn, ai ngờ còn chưa đến nơi đã nghe thấy tiếng kêu gào, từ xa nhìn tới chỉ thấy chỗ khách sạn đó khói lửa ngút trời, người chạy ra chạy vào đều tới ven hồ lấy nước cứu lửa. Minh Quy nhìn tới trợn mắt há miệng, chỉ sợ Hoa, Tần hai người cũng bị hỏa hoạn kéo tới, liền vội co đầu quay đi, thầm nghĩ: “Trong ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách, cũng chẳng thể để ý đến thằng nhóc ấy nữa.” Lão là người quyết đoán, nói là làm, liền một mạch trốn ra khỏi thành Cô Tô đi thẳng lên phía bắc

Lại nói tới Lương Tiêu ôm cô gái áo xanh, gọi một gian phòng rồi đặt cô gái áo xanh xuống giường, lại kêu tiểu nhị mang nước nóng tới. Sau khi rửa mặt, hắn nhất thời cảm thấy buồn chán vô vị liền ngồi cạnh cửa sổ, nghĩ tới tình hình lúc ôm cô gái áo xanh, chỉ thấy tim đập nhanh dần, hai tai nóng bừng, không ngừng liếc mắt nhìn trộm cô gái đang nằm trên giường. Truyện "Côn Luân "

Sau một lúc lâu, Minh Quy rốt cuộc vẫn không thấy quay lại. Bỗng thấy bên chiếc cầu vòm nhỏ bằng đá đằng xa có một con ngựa hoàng phiêu đang phi tới, trên lưng là một ông lão râu dài, khoảng năm mươi tuổi, eo đeo bảo kiếm, lưng mang theo một chiếc cung khảm bạc. Ông ta nhìn về phía bên này liền lộ vẻ kinh ngạc, đột nhiên rút lấy một mũi tên, dùng lửa đốt lên, rồi tay cầm cung bạc, kéo thì như trẻ nằm co, buông thì như mặt trăng đầy, chỉ nghe một tiếng rít to, mũi tên lửa xuyên phá không khí, trong không gian hình thành một ngọn lửa màu lục. Lương Tiêu cảm thấy vô cùng thích thú, thầm nghĩ:

Xin được ông ta một mũi tên để xem chơi, chắc là không tồi!”

Ông lão sau khi bắn đi một mũi tên lại tiếp tục rút ra một mũi tên bình thường khác, giương cung lắp tên, lần này là nhằm vào con ngựa Yên Chi đang đứng ở trước cửa khách sạn. Lương Tiêu vô cùng kinh hãi, chỉ nghe vù một tiếng mũi tên của ông lão râu dài đã rời khỏi dây cung. Lương Tiêu trong lúc cuống quýt liền ném chén trà đi vừa trúng ngay vào mũi tên dài. Mũi tên rơi xuống đất, ông già ngẩng đầu nhìn tới thì thấy Lương Tiêu tung mình nhảy xuống, thuận tay nhặt mũi tên lên nói:

- Trả lại cho ông.

Mũi tên bay về phía ông già râu dài, ông ta đưa cung gạt đi, chỉ trong chớp mắt đó Lương Tiêu đã thu mình lao tới trước đầu ngựa của ông ta, một chiêu “Hy Hoà ngự nhật” trong “Đại thần cảnh” tung mình đá tới. Ông già đó cũng không chậm trễ, rời khỏi bàn đạp luồn xuống dưới bụng ngựa đá lại Lương Tiêu. Lương Tiêu tránh khỏi cước đó, thân mình nghiêng đi, xoáy vào cổ đối phương. Ông già đột nhiên lại trở lại yên ngựa, giậm chân đá xuống. Nhất thời hai người xoay quanh con ngựa hoàng phiêu, lên lên xuống xuống đấu khoảng sáu bảy chiêu, Lương Tiêu không chiếm được một chút thượng phong nào, trong lòng kinh ngạc: “Kẻ này từ đâu tới? Ghê gớm thật!”

Đang định biến chiêu, đột nhiên tiếng vó ngựa vang lên dồn dập. Lương Tiêu liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy ở phía đông mấy người cưỡi ngựa rầm rập phi tới, người đi đầu vang giọng hét lên:

- Sở lão đại… nữ tặc đó ở đây không?

Ông già trả lời:

- Ngựa ở đây, còn người… ái ôi…

Hóa ra chỉ chút phân tâm thì trán đã bị chỉ phong của Lương Tiêu sượt qua, vội kêu lên:

- Tiểu tử nhúng tay vào…

Lương Tiêu nhân cơ hội nhảy ra, đưa mắt nhìn xung quanh thì thấy bốn phương tám hướng có hơn mười người hướng về phía này phi tới như gió. Sở lão đại thoát khỏi tình thế khó khăn liền lắc người lên ngựa, lắp một mũi tên vừa định bắn không ngờ thì không ngờ “băng” một tiếng dây cung đứt làm đôi. Ông ta kinh ngạc rồi chợt hiểu ra rằng Lương Tiêu trước lúc dời đi đã lấy móng tay cứa hỏng dây cung của lão.

Lương Tiêu thấy đám người khí thế hung hăng, đang cảm thấy kì lạ, chợt nghe một tiếng quát trong trẻo rồi một người đàn bà mặc áo vàng từ trên lưng ngựa nhảy xuống, lao vào khách sạn. Lương Tiêu tung người nhảy tới, chụp về phía người đàn bà áo vàng, quát:

- Đi đâu?

Người đàn bà áo vàng xoay người đánh ra một chưởng chặn thế trảo của Lương Tiêu. Lương Tiêu nhìn kĩ thì đó là một người phụ nữ trung niên dáng vẻ xinh đẹp. Người phụ nữ xinh đẹp đó quát lên:

- Ngươi là ai?

Lương Tiêu lại cảm thấy giọng nói của bà ta rất quen, đột nhiên nhớ ra người này chính là người đàn bà được gọi là “Nhị Nương” ở bên sông Vận Hà. Lúc đó con trai bà ta bị thương không cách nào cứu chữa, bị chặt một chân, người đàn bà xinh đẹp này có lẽ là oán giận chưa dứt nên lúc này vẻ mặt rất mệt mỏi. Lương Tiêu đảo mắt, cười hì hì nói:

- Nhị Nương, cái chân bị chặt của lệnh lang ổn rồi chứ?

Việc Lôi Tinh bị chặt chân rất ít người biết, người đàn bà áo vàng đó trợn mắt há miệng, kinh ngạc nói:

- Ngươi… ngươi làm thế nào mà biết được?

Vừa nói thân hình vừa khựng lại. Lương Tiêu thừa cơ xông vào phòng trước, chụp lấy cô gái áo xanh trên giường nhấc lên, vừa định vượt cửa sổ bỏ chạy thì bỗng nghe một tiếng quát trong trẻo, người đàn bà áo vàng đã như điện lao tới, trong tay có thêm một thanh trường kiếm, rít giọng giận dữ nói:

- Bỏ con khốn đó xuống!

Trường kiếm bay lượn, kiếm pháp tinh tế kì diệu, Lương Tiêu thật khổ sở vì không rảnh tay ứng chiến với kẻ địch, chỉ có thể hết tránh đông né tây. Tránh được không đến ba chiêu, bỗng nghe bức tường phía đông vang lên một tiếng nổ lớn. Bức tường đổ sập xuống, một người đàn ông to lớn như tháp sắt cưỡi ngựa xông vào, tay cầm một cây chùy sắt nặng khoảng mấy chục cân, hai sợi dây xích to tướng quấn lấy bắp thịt trên cánh tay, rít giọng nói:

- Nhị Nương, nữ tặc ở đâu?

Giọng nói ồm ồm, chính là “Lôi Đại Lang” đã tự tay chặt gẫy chân con trai mình bên dòng sông Vận Hà.

Người phụ nữ đang lo lắng vì Lương Tiêu quá nhanh nhẹn, bỗng thấy chồng tới thì mừng rỡ nói:

- Ở trên tay tiểu tử này!

Người đàn ông “A” lên một tiếng, chuỳ sắt quét một cái trên không, tường vách vỡ vụn, gạch ngói bay tứ tung. Lương Tiêu không dám ngạnh tiếp, liền dùng thế cá vượt long môn, đưa chân đạp lên chiếc xích sắt định mượn lực lao ra khỏi cửa. Người phụ nữ áo vàng đã sớm nhìn ra ý đồ của hắn, trường kiếm xé gió chặn tới. Cái tung người này của Lương Tiêu đã dùng hết sức lực, hai tay lại không rảnh rỗi, trong lúc cấp bách liền phì một tiếng phun một bãi nước bọt thẳng vào mặt người phụ nữ mặc áo vàng. Người phụ nữ áo vàng trước nay ưa sạch sẽ, mặc dù vô cùng tức giận nhưng cũng không thể không tạm thời tránh né sang một bên. Lương Tiêu tận dụng cơ hội này xông ra khỏi phòng.

Vừa mới ra khỏi cửa liền có hai người đàn ông tiến tới chặn đường. Lương Tiêu tung mình nhảy lên, giơ chân đá trong không khí, giống như đang lao nhanh trong cơn điên cuồng nhưng đó lại là chiêu “Tiếp Dư cuồng ca”, hai người kia không chống đỡ được, vội vàng lùi bước. Lương Tiêu có được khoảng trống liền vươn người tung cước đạp vào một ngọn giả sơn trong sân nhảy lên mái nhà, co chân đứng thẳng, thân hình đón gió đung đưa. Mọi người định xông lên đuổi theo nhưng đều bị hắn lấy chân đá cho gạch ngói bắn tung tóe, khiến những người liều mạng lao lên thi nhau bị đánh rơi xuống.

Tiếng rầm rầm vang lên, tường thủng phòng đổ, người đàn ông to lớn kéo ngựa ra khỏi phòng, mắng nhiếc:

- Đồ nữ tặc.

Chuỳ sắt vung ra, tiếng rầm rầm vang lên không ngớt, căn phòng bị thần lực của ông ta đánh sập một mảng. Lương Tiêu tung người tránh né. Người đàn ông vừa định lại vung chùy, ai ngờ dây chuỳ bị xà nhà giữ lại, ông ta kéo không ra liền tức giận ngoác miệng ra chửi bới. Lương Tiêu ha hả cười lớn. Lôi Đại Lang chửi mấy câu, đột nhiên gọi:

- Dùng “Hoả Lôi” bắt nó phải xuống.

Tiếng nói còn chưa dứt, đã thấy ba vật giống như ống pháo được ném tới vèo vèo. Lương Tiêu trong lòng biết tất có điều cổ quái liền vội vàng tránh né. Những ống pháo đó vừa chạm đất liền phát ra tiếng nổ như sấm, đẩy gạch ngói bắn tung tóe khiến căn phòng to lớn như thế bị bao trùm trong ngọn lửa bùng bùng. Truyện "Côn Luân "

Lương Tiêu vô cùng kinh hãi, vù vù lại có ba quả “Hoả Lôi” được ném tới, hắn vội vàng tung người nhảy ra, chỉ nghe sau lưng tiếng nổ liên tục vang lên, mảnh vụn bắn toé ra đập vào lưng đau đớn vô cùng. Nhìn xuống thì thấy sáu bảy người tay cầm đao kiếm đang nhảy tới. Lương Tiêu mất đi lợi thế về địa hình, lại đang ôm cô gái áo xanh tay nên tay chân không rảnh, lập tức kêu khổ không ngớt.

Đột nhiên nghe tiếng hí vang, một cái bóng trắng lao tới như bay, Lương Tiêu vô cùng vui mừng, cao giọng hét lên:

- Yên Chi.

Con ngựa Yên Chi phi tới như bay, bốn vó sải rộng, tung ra hai cú đá hậu. Nó thông minh nhanh nhẹn, sức mạnh vô cùng, đá ra rất mãnh liệt, không khác gì cao thủ võ công, những người kia lại tập trung chú ý hết lên người Lương Tiêu nên lập tức có mấy người không thận trọng bị ngựa đá trúng, biến thành hồ lô lăn long lóc trên mặt đất. Con ngựa Yên Chi mở ra một lối thoát, tới bên cạnh căn phòng đỡ lấy Lương Tiêu từ trên không nhảy xuống rồi quay vó chạy vào một con ngõ nhỏ. Nào ngờ chạy chưa đầy trăm thước liền thì đã bị một bức tường cao khoảng tám thước chặn đường. Lương Tiêu kinh hãi, định ghìm cương chuyển hướng nhưng con thấy Yên Chi vẫn cứ tung vó như bay, tuyệt không dừng lại, đột nhiên trong lòng máy động, nhắm mắt kêu lên:

- Yên Chi ngoan, ta tin tưởng ngươi mà.

Con ngựa Yên Chi hí dài một tiếng như đáp lời, phi tới trước bức tường cao liền đột nhiên tung người vượt qua khỏi bức tường, sau khi hạ xuống mặt đất cũng không hề không ngừng lại chút nào, lại tiếp tục buông vó chạy tiếp. Lương Tiêu mở mắt ra vui mừng nói:

- Ngựa ngoan, ngựa ngoan.

Tán thưởng không ngừng, lại quay đầu nhìn, chỉ thấy khói đen dày đặc bốc thẳng lên bầu trời, chính là phòng ốc bị “Hoả Lôi” bén lửa, lửa mượn thế gió bùng lên không thể nào dập tắt nổi.

Lương Tiêu âm thầm kinh hãi, thấy đằng xa phía trước đã là cổng thành, cổng thành đã treo cầu, không dưới mười người ngựa từ trước mặt xông đến. Lương Tiêu vừa định chuyển hướng thì bên trái lại có thêm năm người cưỡi ngựa, đằng sau, bên phải đều có người cưỡi ngựa bao vây đổ tới. Còn chưa kịp nghĩ lại, con ngựa Yên Chi lại không tránh không né, cứ chạy thẳng tới. Lương Tiêu kinh hãi, kêu lên:

- Ngựa ngoan, đừng ngu ngốc thế, phải đi về phía ít người.

Tiếng nói chưa dứt, con Yên Chi đã đi tới đầu cầu, khoảng cách giữa hai bên còn lại không đến mười trượng. Lương Tiêu khẽ nghiến răng, đem cô gái áo xanh đặt ngang trên mình ngựa, rút kiếm cầm ở tay, đang định nghênh địch, ai ngờ con Yên Chi trong lúc phi nhanh đột nhiên đứng thẳng người lên, “hí” một tiếng như vàng đá va chạm, vang vọng tới trời xanh. Phải biết được nó vốn là con đứng đầu trong đám ngựa hoang ở phía bắc núi Thiên Sơn, sau đó được sư phụ của cô gái áo xanh dùng hết cách mới thu phục được. Con ngựa này bản tính hung dữ, có thể đánh nhau với cả hổ báo, những con ngựa bình thường khác đều sợ nó vô cùng, trong tiếng hí vừa rồi của nó đã thể hiện ra thần uy trấn áp ngàn vạn con ngựa khác. Mười con tuấn mã đối diện nghe thấy tiếng hí đột nhiên tứ tán, lắc đầu ngoáy đuôi, bỏ chạy thục mạng. Đám kỵ sĩ ghìm cương giữ ngựa, ghìm đến nỗi mồm ngựa chảy máu vẫn không cách nào áp chế được. Một con ngựa thậm chí còn không biết gì nữa, đem theo chủ nhân ùm một tiếng lao thẳng xuống con sông bảo vệ xung quanh thành.

Lương Tiêu nhìn thấy nó oai phong như vậy, vừa kinh hãi ngạc nhiên vừa vui mừng yêu quý. Con Yên Chi đẩy lùi đám ngựa kia liền chạy vọt qua cầu. Đám người cưỡi ngựa trong lòng hiểu rõ nếu để cho con ngựa này chạy thoát thì có gọi người khắp thiên hạ cũng đừng mong đuổi kịp, liền vừa chạy như bay vừa theo Sở lão đại thi nhau giương cung bắn tên. Nhất thời sau lưng Lương Tiêu tiếng tên bay rào rào như tiếng mưa xối.

Con Yên Chi cũng biết tình thế nguy hiểm, liền hết tránh phải né trái tung vó phi như bay. Nhưng người bắn cung đa phần là cao thủ nên vẫn bị một mũi tên bắn trúng chân sau. Mũi tên bắn trúng lại là mũi tên ba cạnh, khi bị trúng tên máu tươi sẽ theo miệng vết thương chảy mãi không thôi. Con Yên Chi đau đớn, hí dài một tiếng. Lương Tiêu trong lòng vô cùng lo lắng, bỗng nghe có người cao giọng kêu lên:

- Không được bắn, đã nói rồi, con ngựa này thuộc về ta.

Tiếng kêu càng ngày càng lớn, khi nói đến chứ “ta” thì đã như sấm nổ bên tai. Người đó vừa kêu dừng thì cơn mưa tên cũng lập tức kết thúc

Lương Tiêu vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông áo xanh rảo bước như bay, cách sau ngựa không tới sáu thước. Lương Tiêu ngả người xuất kiếm. Người đàn ông cười ha ha, chân không dừng bước, ngón tay phải đưa ra, đinh một tiếng đã điểm trúng vào sống kiếm. Lương Tiêu hổ khẩu tê dại, trường kiếm suýt rơi khỏi tay. Người kia một chiêu không đánh bay được bảo kiếm của Lương Tiêu liền kinh ngạc kêu í một tiếng, tay trái cũng không ngừng lại, chụp tới đuôi con ngựa Yên Chi.

Bỗng nghe con Yên Chi hí dài rồi lao vọt về phía trước, vượt lên trước hơn bốn trượng. Người kia chụp vào không khí liền co cẳng đuổi theo, nhưng chỉ thấy con Yên Chi khập khiễng từng bước mà vẫn nhanh nhẹn vô cùng, thoáng một cái đã cách xa hơn hai chục trượng. Người đàn ông áo xanh đuổi không kịp, trong lòng vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Kinh ngạc vì con ngựa quý này đã bị thương mà vẫn có thể chạy nhanh như vậy, mừng vì con bảo mã này dũng mãnh vô cùng, càng muốn nhanh chóng có được nó. Truyện "Côn Luân "

Con ngựa Yên Chi chạy bước thấp bước cao được mấy chục dặm, mắt thấy đã bỏ rơi truy binh, Lương Tiêu không đành lòng để nó lại tiếp tục chạy, liền ghé vào bên đường rút mũi tên ra, xé vạt áo buộc vết thương lại. Định thần xem kỹ thấy trên mũi tên có khắc một chữ “Sở”, bất giác đưa mắt nhìn cô gái đang nằm trên lưng ngựa ngủ say như chết, thầm nghĩ: “Nữ tặc mà Lôi Đại Lang và Nhị Nương kia nói tới chẳng lẽ lại là cô ta sao?” Nghĩ đến thảm cảnh Lôi Tinh bị cha ruột chặt chân, bất giác suy nghĩ: “Tặc nha đầu này độc ác, bị kẻ thù đuổi bắt thật là đáng đời.” Liền thở dài, đặt cô gái nằm nên lưng ngựa rồi lấy dây cương buộc chặt lại, nói:

- Ngựa ngoan, ta không lo nữa đâu, ngươi hãy mang theo chủ nhân của mình từ từ chạy thoát thân đi.

Nói xong quay người định đi thì nghe thấy phía sau vang lên tiếng vó ngựa nhè nhẹ, thấy con Yên Chi vẫn đi đằng sau bèn nói:

- Ngựa ngoan, ta nói ta không lo cho các người nữa là không lo cho nữa, nếu có trách thì hãy trách chủ nhân của ngươi lòng dạ không tốt, thủ đoạn tàn bạo, kéo đến bao nhiêu kẻ thù như vậy.

Nói xong lại quay đầu bước đi nhưng con Yên Chi vẫn cứ đi theo. Lương Tiêu đi nhanh nó cũng đi nhanh, Lương Tiêu đi chậm nó cũng đi chậm. Lương Tiêu mặt dài như cái phản, định quát đuổi nó đi, nhưng con Yên Chi vẫn cứ bướng bỉnh tiến lại gần, thở phì phì về phía hắn. Lương Tiêu lại mềm lòng, đưa tay vuốt ve bờm nó, lại liếc nhìn cô gái mặc áo xanh, bất giác tim đập nhanh dần, cười khổ nói:

- Ngựa ngoan, ta ở lại vậy, nhưng chỉ là nể mặt ngươi thôi, không liên quan tới việc của chủ nhân ngươi.

Liền xoay người đỡ cô gái đó lên, da thịt hai người lại một lần nữa cận kề nhau, cảm giác không giống như những lần trước, tim Lương Tiêu đập càng nhanh. Loại tình hình này từ trước tới nay chưa từng xảy ra, cho dù hắn là người thông minh tuyệt đỉnh thì cũng không thể hiểu được sao lại có thể như vậy

Đi qua một khe núi nhỏ, phía trước mặt nước sương khói mịt mù, đây đã là Thái Hồ. Lương Tiêu đang định đi khỏi, chợt nghe tiếng vó ngựa vang lên rồi có người vui mừng nói:

- Ở đây rồi!

Lương Tiêu trốn tránh không kịp, quay lại nhìn thì thấy đó là một chàng trai nhỏ bé mặt mũi tuấn tú, đang giục ngựa đến gần, nhảy xuống ngựa cười nhạt rồi quát:

- Tiểu tử, ngươi là gì của con tiện nhân này! Hừ, con tiện nhân bị thương rồi, đúng là tự gây nghiệp chướng, không thể sống…

Giọng y trong trẻo, mồm miệng lanh lợi, nói liên tục như pháo nổ, thấy Lương Tiêu không đáp lời thì bất giác nói:

- Ngươi bị câm à? Bỏ nữ tặc xuống rồi cút đi thật xa.

Lương Tiêu lạnh nhạt không nói một lời, chàng trai nhỏ bé hai má ửng đỏ, cổ tay run run khó khăn đâm về phía Lương Tiêu. Lương Tiêu một tay đỡ Liễu Oanh Oanh đang ở sau lưng, thấy kiếm đâm tới bỗng dùng một chưởng đánh trúng sống kiếm của chàng trai nhỏ bé. Chàng trai nhỏ bé mũi kiếm bị lệch đi, trước ngực bụng đều sơ hở, không khỏi sợ hãi thu kiếm lại, bảo vệ lấy toàn thân, đến lúc định thần nhìn lại thì thấy Lương Tiêu vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ. Y trong lòng càng tức giận, lại đâm tới một kiếm nữa, kiếm thế càng tàn độc hơn. Lương Tiêu nhìn thấy y đâm kiếm tới liền đánh ra một chưởng, lại đẩy bật trường kiếm đi. Chỉ trong khoảng khắc, chàng trai nhỏ bé như chớp chém ra năm kiếm đều bị Lương Tiêu vận chưởng một chiêu là đánh bật ra.

Khi chàng trai nhỏ bé dùng đến chiêu thứ sáu thì đã tức giận đến điên cuồng, không để ý đến chiêu thức gì nữa, đột nhiên người và kiếm hợp nhất, mạnh mẽ lao tới. Chiêu “Chưởng Vận Thiên Hạ” này của Lương Tiêu xuất phát từ “Tung Hoành Bài Hợp cảnh”, gọi là “trị thiên hạ như múa bàn tay”, chỗ kì diệu của chưởng pháp này là nhấc vật nặng như vật nhẹ, nhìn như tuỳ ý đánh ra mà thực chất lại vô cùng ảo diệu. Nếu như đối phó với cao thủ lợi hại thì cần phải kết hợp với thân pháp, tăng cường biến hoá, nhưng chàng trai nhỏ bé này võ công còn thua kém rất nhiều, vì vậy đứng yên cũng có thể phá được. Lúc này thấy chàng trai nhỏ bé vội vã liều mạng, Lương Tiêu mỉm cười sử dụng chiêu “Dịch Thu đầu tử”, hai ngón tay trái giống như nhặt quân cờ, ấn xuống thân thanh kiếm. Dịch Thu chính là thần của cờ vây, một chỉ này hàm chứa đạo lý đánh cờ, ấn trúng vào chỗ ngắt quãng giữa lực mới và cũ của chàng trai nhỏ bé. Hổ khẩu chàng trai nhỏ bé đau nhói, trường kiếm rời tay bay mất. Lương Tiêu chợt đưa bàn tay phải chụp ra, túm được ngực của chàng trai nhỏ bé, nhưng lại cảm thấy mềm mại trơn tru chứ không giống bình thường, trong lòng không khỏi kinh ngạc, tay liền hơi nới lỏng ra. Chàng trai nhỏ bé nhân cơ hội liều chêt giãy ra, "soạt" một tiếng, mấy lớp áo cùng bị xé rách, lại lộ ra một chiếc yếm thêu hoa màu hồng.

Lương Tiêu nhìn mà trong lòng chẳng hiểu gì cả, chàng trai nhỏ bé kia lại kêu thét lên một tiếng, mặt đỏ bừng bừng ôm lấy mặt lùi lại hai bước. Lương Tiêu đột nhiên hiểu ra, buột miệng kêu lên:

- Ối chà, thì ra ngươi là con gái.

Người con gái giả nam kia mặt đỏ bừng bừng, dùng vạt áo rách che ngực, bặm môi trợn mắt nhìn Lương Tiêu, nước mắt bắt đầu trào ra trên khoé mắt. Lương Tiêu còn định trêu thêm vài câu nữa, bỗng nghe tiếng hú dài từ phía đông truyền tới, rắn rỏi hùng hồn, sung mãn dào dạt. Thiếu nữ đó nghe tiếng hú liền quay đầu vui mừng nói:

- Ông ơi, mau tới đây!

Lương Tiêu nhìn thấy cô ta đầy mặt vui mừng thì chợt sinh ý xấu, cười nhạt nói:

- Mẹ ngươi đến cũng chẳng có tác dụng gì.

Nói rồi lại đưa tay túm lấy ngực áo cô gái. Cô gái bị hắn túm được một lần xấu hổ muốn chết, há lại có thể để hắn một lần nữa đạt được mục đích, liền quát mắng:

- Tiểu dâm tặc.

Một tay giữ lấy vạt áo, một tay ngăn cản trảo của Lương Tiêu. Không ngờ trảo đó của Lương Tiêu chỉ là hư chiêu, thấy cô ta toàn lực bảo vệ ngực, phần eo hoàn toàn sơ hở liền cười hì hì, búng tay điểm trúng trúng Khí Hải huyệt của cô gái. Cô gái mất hết sức lực, bị Lương Tiêu ôm chặt vào lòng.

Cứ như thế, Lương Tiêu lưng cõng giai nhân, tay ôm mỹ nữ, đổi lại là kẻ trêu hoa nhất định sẽ ngưỡng mộ hắn diễm phúc ngang trời. Nhưng Lương Tiêu thân đang gặp nguy hiểm, quả thực không có thời gian hưởng thụ cảm giác ôm hương đỡ ngọc này, chỉ nhìn người ngựa từ bốn phía đổ dòn tới. Lương Tiêu thấy phía bắc ít người liền vội vàng rảo bước chạy như bay về phía đó. Dẫn đầu phía bắc chính là người phụ nữ mặc áo vàng, vừa thấy Lương Tiêu liền vô cùng tức giận, yêu kiều quát lên rồi từ trên lưng ngựa nhảy xuống, múa kiếm đâm tới. Lương Tiêu cười hì hì, đưa thiếu nữ lên đón. Cách lấy người làm con tin ngặn chặn kẻ địch này là hắn học được từ Minh Quy.

Người phụ nữ áo vàng kiếm khí như cầu vồng khiến thiếu nữ kia da mặt đau đớn, kêu thét lên:

- Cô cô.

Mỹ phụ đó nhìn kỹ mặt mũi cô, không thể không thu hồi trường kiếm, kinh ngạc nói:

- Sở Uyển...

Còn chưa dứt lời, Lương Tiêu đã chạy thêm được hai trượng, phía trước có bốn người múa kiếm ngăn chặn, Lương Tiêu dùng Sở Uyển làm vũ khí, tiện tay múa loạn lên. Mọi người vô cùng kiêng dè, bốn thanh kiếm sáng rực kêu xoèn xoẹt chỉ dám múa may trước mặt mình, khiến Sở Uyển sợ hãi nhắm chặt hai mắt lại, luôn mồm kêu thét. Người đàn bà áo vàng thấy vậy vội vàng xông lên, liên tục múa trường kiếm, chỉ nghe một tràng leng keng vang lên, bốn thanh kiếm đều bị bà ta đánh rơi xuống. Lương Tiêu cười nói:

- Cám ơn Nhị Nương.

Người đàn bà áo vàng "Phì" một tiếng, mắt hạnh trợn tròn. Lương Tiêu thấy người đến rất đông liền vỗ con ngựa Yên Chi, cười nói:

- Ngựa ngoan, lại vất vả chút nhé?

Liền tung người nhảy lên ngựa, con Yên Chi tung bốn vó, phi vào trong núi. Mọi người nghe được tin tức của người phụ nữ xinh đẹp đều biết Sở Uyển bị bắt làm tù binh, cũng không dám đuổi quá gấp, chỉ dám đi theo từ xa. Lương Tiêu dựa vào thế núi đảo một vòng, đi đến chiều tối. Hắn sợ vết thương của con Yên Chi xấu đi liền cõng Liễu Oanh Oanh xuống ngựa đi bộ. Sở Uyển bị đặt ngang trên lưng ngựa, tức muốn phát điên, dọc đường đi không ngừng chửi mắng "đồ súc vật, đồ vô lại". Lương Tiêu lúc đầu cũng chẳng thèm để ý tới, nhưng lúc này bớt căng thẳng, nghe vài câu liền nổi giận trợn mắt nhìn cô ta. Sở Uyển cũng không chịu kém, trợn đôi mắt to nhìn lại mắng:

- Tiểu dâm tặc.

Lương Tiêu nói:

- Được lắm, ngươi còn chửi thêm một câu thì cả quần của ngươi ta cũng xé đấy.

Sở Uyển bị hắn dọa chết khiếp, không dám nói gì nữa, khóe mắt lại bắt đầu rơi lệ. Lương Tiêu bình tĩnh lại dần, thầm nghĩ: "Ta ôm theo một con tặc nha đầu, đã phiền toái rồi, hiện giờ lại thêm một mạng nữa, chạy trốn càng khó khăn." Liền đỡ Sở Uyển xuống, giải huyệt đạo cho cô ta rồi quát:

- Biến đi mau.

Nói xong rảo bước bỏ đi. Sở Uyển ngây người ra, đột nhiên nghiến răng như đã hạ quyết định gì rồi chạy lên mấy bước kêu:

- Tiểu... tiểu tử, ừm, dừng lại! Ta có điều muốn nói.

Lương Tiêu cau mày nói:

- Vẫn muốn bị ăn đòn à?

Sở Uyển chạy lên trước mặt hắn, tay ngọc chống nạnh, mày liễu dựng ngược, gằn giọng nói:

- Ngươi sao lại thả ta?

Lương Tiêu thấy cô ta vừa được tự do đã lên mặt ngay thì vừa tức giận vừa buồn cười, nói:

- Cô xấu xí quá, miệng lại lắm điều, ai gặp phải cô thì kẻ đó gặp xúi quẩy. Sớm thả cô ra cho may mắn.

Sở Uyên hai má đỏ bừng, trợn mắt nhìn Liễu Oanh Oanh, cắn môi nói:

- Ai xấu, cô ta... cô ta xinh hơn ta bao nhiêu chứ?

Lương Tiêu cười nói:

- Nói đúng lắm, cô ta xinh hơn cô.

Sở Uyển vốn cũng nghĩ như vậy, nhưng lại bị Lương Tiêu nói hẳn ra, trong lòng chua xót không chịu được, thất thanh mắng:

- Tiểu dâm... hừ, ngươi nói láo?

Cô ta vốn là cô gái trẻ xinh đẹp nhất trong gia tộc, ai ai cũng phải coi trọng, không ngờ lại thua Liễu Oanh Oanh. Người con gái càng xinh đẹp thì về mặt dung mạo càng dễ đố kỵ, Sở Uyển không khỏi tức giận nói:

- Cô ta xinh đẹp thì đã sao, chẳng phải cũng chỉ là nữ tặc trộm gà bắt chó ư?

Lương Tiêu trong lòng nghi hoặc hỏi:

- Cô gọi cô ấy là nữ tặc, thế cô ấy đã ăn trộm của cô cái gì?"

Sở Uyển cười nhạt nói:

- Cô ta đã lấy trộm báu vật chấn trang của nhà chúng ta.

Lương Tiêu nói:

- Bảo vật gì vậy?

Sở Uyển có chút hoài nghi nói:

- Nữ tặc không cho ngươi biết sao? Ừm, cái này... không thể nói cho ngươi được.

Lương Tiêu nhớ ra những lời người phụ nữ áo vàng nói ở bờ sông Vận Hà, liền buột miệng nói:

- Là Thuần dương thiết hạp sao?

Sở Uyển ối chà một tiếng, thất kinh nói:

- Tiểu tặc, sao ngươi biết được? Chiếc hộp... chiếc hộp đó đang ở trong tay ngươi ư?

Lương Tiêu chỉ cảm thấy vui mừng như điên cuồng: "Cái này gọi là đi rách đế giày không tìm thấy, giành được lại không tốn chút sức lực, ông trời giao chiếc hộp sắt đó rơi vào tay ta." Sở Uyển thấy Lương Tiêu tươi cười càng chắc mẩm chiếc hộp sắt đang nằm trong tay hắn, nghĩ thầm: "Nhất định phải tìm cách lừa hắn ta giao chiếc hộp ra mới được." Liền cười nhạt nói:

- Thế cũng đã đành, lúc nữ tặc này chạy trốn còn giết ba người làm vườn của Thiên Hương sơn trang, đốt cháy một vườn hoa lớn của Tam thúc công. Hừ, nghe nói cô ta dọc đường còn ăn trộm của các quan lại phú hộ, ngay cả nội cung của hoàng đế cũng bị cô ta ăn trộm không ít bảo bối. Đáng ghét nhất chính là mỗi lần cô ta ăn trộm xong đều để lại cái tên "Thiên Sơn Liễu Oanh Oanh", thật là điên cuồng quá mức.

Lương Tiêu thầm nghĩ: "Thì ra tặc nha đầu này tên là Liễu Oanh Oanh" rồi chỉ mỉm cười nói:

- Ăn trộm xong để lại tên, đúng là có gan.

Sở Uyển phì một tiếng, tức giận nói:

- Ngươi thì biết gì? Lần này Tam Thúc Công vô cùng giận dữ, mở cửa ra khỏi sơn trang chỉ để bắt nữ tặc này. Lão nhân gia người võ công cao cường, nếu ngươi không giao người cho ta thì cái mạng nhỏ bé của ngươi khó mà giữ được đấy!

Lương Tiêu thầm nghĩ: "Những nhân vật mà ta đã từng gặp chỉ có Tiêu Thiên Tuyệt và Cửu Như hoà thượng là có thể coi là võ công tuyệt thế. Tam thúc công của cô chắc cũng chỉ là tấm da trâu đáng giá hai xu tiền, tự thổi tự nổ thôi." Nhưng ngoài miệng thì không nói ra mà chỉ cười cười. Sở Uyển nghe giọng nhìn mặt, cho rằng hắn đã dao động, bèn nói tiếp:

- Nếu ngươi tham nhan sắc của nữ tặc này, ta khuyên ngươi hãy bỏ cái ý định ấy đi. Biểu huynh của ta là Lôi Tinh cũng chính vì con hồ li tinh này mê hoặc mà cuối cùng mất đi một chân, phải làm một thằng què suốt đời.

Cô ta tuy nhắc tới thảm cảnh của anh họ mình nhưng giọng nói đầy vẻ vui sướng trên đau khổ của người khác, ngừng một lát lại nói tiếp:

- Ngươi chắc là còn chưa biết, Thiên Hương sơn trang của chúng ta và "Lôi Công Bảo" của cô chú Lôi Chấn chính là hai thế gia võ học hiện nay, ngay cả "Tham Thiên Toan Nghê" Phương Lan

và "Thần Ưng môn chủ" Cận Phi mà gặp phải nhà chúng ta cũng phải cung kính. Hơn nữa, hiện giờ quan phủ đã vô cùng phận nỗ, phái ra Giang Nam đệ nhất bộ đầu là Hà Tung Dương, ngươi còn giúp đỡ nữ tặc này thì sẽ trởthành kẻ địch của cả thiên hạ.

Lương Tiêu nghe thấy ba chữ Hà Tung Dương không khỏi hừ lạnh lên một tiếng, thầm nghĩ: "Hà Tung Dương là kẻ vô cùng khốn nạn, người mà hắn muốn bắt thì lão tử nhất định phải bảo vệ tới cùng." Quyết định như vậy rồi mím chặt môi, không nói một lời nào. Sở Uyển tự phụ tài ăn nói của mình không có gì có thể phản bác được, thường ngày chỉ cần cô đưa ra yêu cầu là người lớn luôn luôn chấp thuận, lần này cũng muốn dùng miệng lưỡi Tô Tần, Trương Nghi để bắt Lương Tiêu phải khuất phục. Nếu có thể khiến cho Lương Tiêu giao Thuần Dương Thiết Hạp và nữ tặc thì đúng là đã lập được công lao vô cùng to lớn. Cô ta càng thấy Lương Tiêu không nói thì càng cho rằng những lời mình nói đã sinh hiệu quả, bèn tiếp tục nói:

- Ngươi còn trẻ như thế này mà võ công đã cao cường như thế! Nếu như đi theo con đường chính đạo, nhất định có thể trở thành một đại hiệp, tại sao lại muốn hòa chung vũng nước đục với nữ tặc?

Lương Tiêu nhíu mày nói:

- Làm đại hiệp thì có gì hay ho chứ?

Sở Uyển nói:

- Làm đại hiệp thì có thể được mọi người kính trọng và ngưỡng mộ.

Lương Tiêu nói:

- Vân Vạn Trình có được coi là đại hiệp không?

Sở Uyển kêu í một tiếng, ngạc nhiên nói:

- Ngươi cũng biết Vân đại hiệp?

Lương Tiêu nghe cô ta gọi ba chữ "Vân đại hiệp" thân mật bất thường, không khỏi đưa mắt liếc nhìn, thấy trên mặt Sở Uyển lộ ra thần sắc kỳ quái, giống như dịu dàng lại như mong mỏi, hai mắt nhìn về phía xa lẩm nhẩm nói:

- Vân đại hiệp là một nhân vật đầu đội trời chân đạp đất của võ lâm phía nam, đến Tam thúc công khi nhắc tới tên ông ấy cũng phải khẽ gật đầu. Ngươi biết không? Tam thúc công vốn rất coi thường thế sự, có thể được một cái gật đầu của ông ấy thì cả thiên hạ cũng có không quá ba, bốn người mà thôi.

Lương Tiêu cười nhạt nói:

- Vân Vạn Trình thì có gì lợi hại chứ? Chết chẳng yên lành.

Sở Uyển biến sắc nói:

- Người nói lăng nhăng, ngươi mới chết chẳng yên lành.

Lương Tiêu cau mày định nổi giận thì thấy Sở Uyển ngây người nhìn vào bóng đêm tối đen xa xa, trên mặt vẻ mờ mịt đã biến mất mà lại lộ thần sắc dịu dàng mong mỏi rồi nhẹ thở dài dịu giọng nói:

- Tuy nhiên Tam thúc công đã nói, Vân đại hiệp mặc dù không đến nỗi nào nhưng thua xa Vân công tử.

Lương Tiêu nói :

- Vân Công tử là ai?

Sở Uyển liếc hắn, cười nhạt nói:

- Vân công tử chính là con trai của Vân đại hiệp, hừ, ngươi không xứng đáng để được nghe tên của anh ấy.

Lương Tiều phì một tiếng, nói:

- Chính là tên tiểu quỷ khóc lóc sướt mướt ấy à?

Sở Uyển nghe vậy ngớ người ra, nhưng Vân công tử đó là người mà nàng ta hằng ngưỡng mộ, tuyệt đối không thể để cho người khác hạ nhục dù chỉ chút ít, liền không kìm được mắng:

- Ngươi mới là tiểu quỷ ấy!

Nói xong lại thở dài, kể tiếp:

- Bỏ đi, tóm lại một trăm tên tiểu tặc như ngươi cũng không thể so sánh được với Vân công tử. Lần trước huynh ấy theo Cận môn chủ tới Thiên Hương sơn trang mời ông nội ta rời núi. Đáng tiếc ông nội ta lòng dạ hẹp hòi, không chịu đồng ý mà còn nói cái gì là Đại Tống đáng tồn tại thì sẽ tồn tại, đáng diệt vong thì sẽ diệt vong, Thiên Hương sơn trang chỉ lo cho mình không màng sự đời.

Lương Tiêu thầm cười nhạt: "Đúng là cha nào thì con ấy, lòng dạ cô thì có rộng rãi gì đâu cho cam."

Lại nghe Sở Uyển kể tiếp:

- Vân Công tử nghe xong câu này bỗng đứng lên nói "Từ lâu đã được nghe danh ⬘Phân Hương kiếm thuật⬙ của Thiên Hương thiên sơn trang lừng lẫy giang hồ, Vân mỗ ngưỡng mộ vạn phần, hôm nay may mắn xin được lĩnh giáo vài chiêu." Ban đầu mọi người thấy anh ấy khẩu khí tuy lớn nhưng lại còn quá trẻ, trong lòng đều có phần xem thường. Ai ngờ mấy người anh họ đó lần lượt lên đấu mà không ai có thể tiếp được một kiếm...

Lương Tiêu lạnh nhạt nói:

- Đó là anh họ của cô vô dụng, chứ chắc gì tay họ Vân kia đã lợi hại.

Sở Uyển hừ nhẹ một cái như không thèm tranh cãi chuyện nhỏ nhoi, lại kể tiếp:

- Lúc đó Vũ cô cô của ta và chồng cũng đều ở đó, mắt nhìn thấy ông nội ta có thể bị bức phải ra mặt, Vũ cô cô đột nhiên đứng dậy nói: "Nô gia xuất giá đã lâu, kiếm pháp của nhà mẹ đẻ chỉ nhớ được sơ sơ vài chiêu, nhưng có lòng thành, mong Vân công tử vui lòng chỉ bảo."

Lương Tiêu nghĩ thầm: "Vũ cô cô mà cô ta nhắc tới chắc là người phụ nữ mặc áo vàng ấy rồi. Võ công của bà ta rất lợi hại, kiếm pháp lại vô cùng cao minh, nếu phải đấu thật với bà ta thì ta nhiều khả năng là không thắng được." Nghĩ đến đó, không khỏi quan tâm tới diễn biến tiếp theo của câu chuyện.

Lại nghe Sở Uyển nói:

- Liền nghe Vân công tử nói "Tiền bối khách sáo rồi, chúng ta không nhất thiết phải dùng sức để đấu, so về chiêu thức, điểm tới là dừng." Vũ cô cô cười nói "Vân công tử đã thương tiếc nô gia, nô gia sao có thể không nhận." Liền đó hai người cùng cầm trường kiếm, vừa định giao thủ thì bỗng nghe đằng sau tấm bình phong bằng vải trắng có tiếng người thở dài nói: "Sở Vũ, con dùng chiêu ⬘Ngọc địch hoành xuy⬙ đó, nếu hắn đâm vào huyệt ⬘Thiên Tông⬙ trên vai con thì con sẽ chiết chiêu thế nào?" Vũ cô cô lập tức cả người cứng đờ, hồi lâu mới nói: "Hắn... hắn sao có thể đánh tới đó được?" Người kia nói "Con đừng hỏi vội, hãy hói chiết chiêu thế nào?" Cô cô suy nghĩ một chút rồi nói "Con dùng chiêu "Quốc Sắc Thiên Hương" đâm vào huyệt "Tình Minh" của hắn." Người kia nói "Tấn công địch để tự cứu mình, cầu hai bên cùng chết, miễn cưỡng thì cũng chấp nhận được. Nhưng nếu hắn từ phương vị ⬘Khôn⬙ xuất kiếm, đâm tới bên trái ⬘Kỳ môn⬙ của con, con sẽ chống cự thế nào đây?⬙ Cô cô không nhẫn nại được nữa nói "Có kiếm pháp như vậy

Lương Tiêu kinh ngạc nói:

- Làm gì có chuyện như vậy? Cô nhất định là đã bốc phét rồi.

Sở Uyển cười nhạt nói:

- Ngươi không tin sao? Chuyện kì lạ còn ở phía sau cơ, bởi vì Vũ cô cô và Vân công tử đã giao hẹn trước là không đấu nội công chỉ so về chiêu thức, mà nhìn hai người trường kiếm qua lại từng chiêu từng thức đều không khác gì so với những điều người kia đã nói. Đến tận chiêu thứ mười hai, Vân công tử đột nhiên từ vị trí "Đại hữu" đâm ra một kiếm, mũi kiếm dừng lại trên huyệt "Quan Xung" của cô cô.

Lương Tiêu kêu lên:

- Bốc phét! Bốc phét!

Sở Uyển cười nhạt nói:

- Ngươi không tin cũng chẳng sao. Dù sao thì chuyện này cũng lan truyền khắp võ lâm phía nam rồi, ngươi nghe ngóng một chút là biết ngay.

Lương Tiêu nghe cô ta nói vậy thì chẳng nói được gì nữa. Lại nghe Sở Uyển kể tiếp:

- Lại nói Vân công tử dùng ra chiêu kiếm đó không những không vui mừng mà mặt còn xám nghoét, nhìn chằm chằm vào bức bình phong bằng vải trắng, chậm rãi nói: "Các hạ rốt cuộc là ai?" Người kia cười nói: "Sư phụ của ngươi chưa cho ngươi biết sao?" Vân công tử thở dài nói: "Có đúng là Sở tiền bối không? Vãn bối to gan, xin tiền bối chỉ giáo vài chiêu." Người kia nói: "Lão phu đã thành gỗ mục tro tàn, lâu rồi không dùng đến binh đao, hai chữ chỉ giáo hổ thẹn không dám nhận. Tuy nhiên hôm nay các hạ tới đây không dễ, lão phu cũng nhàn rỗi quá muốn cử động, thôi được, ta chỉ dám đứng sau bình phong lộ cái xấu, viết mấy chữ nguệch ngoạc, mời công tử nhận xét giùm". Ông còn chưa dứt lời đã có người bưng tới một nghiên mực, lập tức người đó đứng sau bức bình phong bằng vải trắng viết lên đó ba câu ngắn, đọc là: "Lá liễu dài, lá đào nhỏ, vườn sâu chặn không ai tới."

Lương Tiêu chen vào:

- Câu này thật kì lạ, chẳng khác gì nói cũng như không.

Sở Uyển mỉm cười nói:

- Những câu này từ ngữ mềm mại vô cùng, nhưng những chữ viết ra thì chữ nào bút lực cũng như mạnh mẽ vạn quân, ngang dọc móc phẩy đều dày đặc như trường kiếm, muốn xé giấy bay ra. Ôi, ta bản lĩnh kém cỏi, nhìn không hiểu ra điều gì, nhưng Vân công tử tinh thông kiếm đạo, trong một chốc đã nhìn đến nhập thần, anh ấy cứ đờ đẫn đứng đó hồi lâu, sắc mặt ngày càng nhợt nhạt, đột nhiên lùi lại ba bước, phun òa ra một ngụm máu tươi, quỵ một chân xuống đất...

Sở Uyển nói đến đây, cổ họng nghẹn lại đột nhiên không nói tiếp được nữa, ánh mắt nhìn ra phương xa, lộ chút buồn rầu.

Lương Tiêu đang nghe chăm chú, không khỏi truy hỏi:

- Hắn ta chết chưa?

Sở Uyển trừng mắt nhìn hắn, tức giận nói:

- Có ngươi chết ấy. Vân công tử điều tức một chút là lại bình thường rồi nói "Vãn bối ngu dốt, không phá được kiếm ý trong chữ viết của tiền bối, hôm nay thua một cách tâm phục khẩu phục." Lại nghe người kia thở dài nói "Thật ra ngươi bất quá mới được hai, ba phần võ công của lệnh sư mà đã muốn ngạo nghễ với anh hùng trong thiên hạ. Hắc hắc, sợ còn chưa đủ sức. Hơn nữa, kiếm pháp bất quá là vật chết, nhưng người thì lại sống, Phân Hương kiếm thuật là hay là dở còn do mỗi người khác nhau. Kiếm pháp của ngươi chẳng phải cũng vậy sao!"

Lương Tiêu tán thưởng nói:

- Câu nói này rất có ý nghĩa.

Sở Uyển không kìm được mỉm cười, lại nói:

- Vân công tử nghe xong câu này hồi lâu không nói gì, nhưng người kia lại nói: " Có điều Vân Vạn Trình có con trai như ngươi cũng là có phúc, Vân lão Điêu là người chính trực có thừa, nhưng cơ biến không đủ, luyện loại võ công chết cả đời thật là uổng phí. Ừm, đúng rồi, sư huynh họ Cận của ngươi có khí phách của ông ấy, bề ngoài dường như chín chắn vững vàng nhưng bên trong lại chẳng có gì đặc sắc, chỉ như cái túi rơm không thể thành việc lớn được." Cận môn chủ nghe xong câu này, sắc mặt có phần khó coi, Vân công tử thì bối rồi vô cùng, rồi người đó lại nói: "Có điều ngươi cũng không giống như vậy. Ngươi cốt cách nhẹ nhàng, tiếng nói như ngọc, tiền đồ trước mắt vô cùng rộng mở, vô cùng rộng mở... Nói xong cười dài rồi thản nhiên bỏ đi.

Sở Uyển nói đến đây liếc nhìn Lương Tiêu, khoé miệng mỉm cười vô cùng đắc ý.

Lương Tiêu thầm nghĩ cô ta kể chuyện việc này vô cùng chi tiết, chắc là bịa đặt thì không ra nổi, nhất thời bán tính bán nghi, hỏi:

- Người đứng sau bức bình phong rốt cuộc là ai?

Sở Uyển hừ một tiếng, kiêu ngạo không trả lời. Lương Tiêu trầm ngâm nói:

- Chẳng lẽ chính là Tam thúc công mà cô nói đó?

Sở Uyển cười nhạt nói:

- Không sai, Tam Thúc Công lần này cũng tới rồi, ngươi biết lượng sức thì mau đầu hàng đi.

Lương Tiêu bất giác cảm thấy do dự: "Liễu Oanh Oanh này chẳng thân quen gì với ta, lại còn có ngọn núi cao kia, ta vì cô ta mang tới một kẻ kẻ địch mạnh như vậy quả thật không đáng." Sở Uyển thấy thần sắc của hắn dao động, trong lòng mừng thầm, lại cười nhạt nói:

- Ngươi thử nghĩ xem, Vân công tử cũng không thắng được Tam thúc công của ta, ngươi vẫn còn định lấy trứng chọi đá hay sao?

Lương Tiêu nghe câu này, sự kiêu ngạo trong lòng nổi lên bùng bùng, hừ lạnh nói:

- Cái tên họ Vân ấy là cái thá gì, Lương Tiêu ta dù có kém cỏi hơn mười lần cũng không thể thua hắn ta được.

Sở Uyển nghe câu này, vừa khó hiểu vừa sợ hãi, ai ngờ khéo quá hóa vụng. Lại nghe Lương Tiêu coi thường người trong lòng của mình, lập tức lửa giận bừng bừng chẳng thèm để ý gì nữa, quát:

- Dựa vào chút bản lĩnh kém cỏi của ngươi thì xách xách dép cho Vân công tử cũng không đáng.

Lương Tiêu nổi giận, giơ tay định đánh. Sở Uyển nhìn hắn hung dữ như vậy, tim đập thình thịch, mắt đã rơm rớm lệ. Lương Tiêu thấy bộ dạng đáng thương của cô ta, cuối cùng cũng không đành lòng ra tay, chỉ tức giận hừ một tiếng rồi quay người nhảy lên ngựa, phi đi thật xa.

Lương Tiêu thúc ngựa đi một hồi, lại sợ vết thương của con ngựa Yên Chi tái phát liền dừng lại. Bỗng nghe Liễu Oanh Oanh trên lưng ngựa ú ớ một tiếng. Lương Tiêu quay đầu lại, chỉ thấy cô ta nhẹ nhàng trở mình, lông mày nhíu lại dường như có điều gì đó khó chịu. Lương Tiêu bế cô ta xuống, đặt dựa vào lòng, chỉ thấy mỹ nhân như ngọc, má lúm đồng tiền sáng lên trong ánh trăng vằng vặc như một đoá hoa quỳnh trắng thanh khiết, đang đung đưa hé nở kiều diễm vô cùng. Lương Tiêu khó mà kiềm chế được tình cảm của mình, cúi đầu áp má lên trán nàng, chỉ thấy trắng muốt mềm mại, thần chí như bay bổng, trong lúc đang lòng hươu ý vượn thì một con gió lạnh thổi thẳng vào mặt. Lương Tiêu đột nhiên rùng mình: "Ta đang làm gì thế này?" Rồi lại thầm nghĩ: "Đúng rồi, việc chính quan trọng hơn, nhân lúc cô ta say rượu chưa tỉnh, ta trước hết hãy xem xem Thuần Dương Thiết Hạp ở đâu?" Lập tức tìm trên yên ngựa con Yên Chi một hồi, không tìm được hộp sắt mà lại thấy một chiếc hộp bạc, mở ra thì bên trong toàn là son phấn, trên nắp hộp còn một chiếc gương pha lê nhỏ, sáng tới mức có thể soi rõ lông mi lông mày. Pha lê này gốc ở rất xa phía tây, ở Trung Thổ khó mà có được, chỉ là một chiếc hộp bạc nhỏ để trang điểm nhưng giá trị thì không hề thấp chút nào.

Lương Tiêu xem xét chiếc hộp bác hồi lâu nhưng không tìm thấy có điểm gì bất thường, đành bực tức trả lại chỗ cũ rồi đưa mắt nhìn Liễu Oanh Oanh, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ ở trên người cô ta, phải lục soát mới được." Hắn tuy có ý như vậy nhưng lúc ra tay thì chỉ thấy tim đập thình thịch, hai tay run run, không khỏi thầm nghĩ: "Lợi dụng lúc người khác gặp nguy nan thì không phải là hảo hán. Lát nữa đợi cô ta tỉnh dậy, ta sẽ công khai buộc cô ta phải đem thiết hạp dâng lên cho ta." Lập tức lấy lại tinh thần, lưng cõng Liễu Oanh Oanh đi về phía bắc một lúc, bỗng ngửi thấy một mùi thịt thơm mê người, bụng Lương Tiêu sôi lên sùng sục, hắn ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy ở góc rừng phía bắc lộ ra một góc miếu đổ, ẩn hiện ánh lửa bập bùng.

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!