Côn Luân

Chương 34: Vạn vật quy tàng

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Hai người vừa đi vừa nói chuyện,hướng về phía đông nam đi tới, một lát sau biến mất.

Lương Tiêuđợi bốn bề lặng ngắt,vừa mới chui ra khỏi bụi cỏ,tim hãy còn đập dữ dội.

Hắn trở về cốc, thấy A Tuyết đang nhặt củi, vừa mới châm lửa, Lương Tiêu vội vàng giẫm tắt.

A Tuyết kinh ngạc nói:

- Ca ca,huynh làm gì thế?

Lương Tiêu kể lại sự tình vừa xảy ra. A Tuyết sợ tái mặt.

Lương Tiêu nói:

-Châm lửa thế này, khói đặc tràn lên, há không tự lộ dấu vết?

A Tuyết buồn rầu nói:

-Thế phải làm thế nào bây giờ?

Lương Tiêu liếc nhìn nàng,nói:

-Còn tính toán thế nào nữa? Tam thập lục kế tẩu vi thượng sách, phía đông nam nguy hiểm trùng trùng,đi đến phía tây bắc vẫn còn có một sinh lộ.

A Tuyết hoàn toàn không có chủ định,đành phải nghe theo Lương Tiêu.

Hai người sơ lược thu dọn,bí mật lên đường rời khỏi sơn cốc.

Đi được ước chừng 10 dặm,xa trông phía tây một ngọn núi sừng sững,cao chót vót,phía sau núi non chập trùng,mây mù bao phủ,dường như lên đến tận trời, chỉ thấy trắng âm u một mảng,điểm lớt phớt màu xanh.

Lương Tiêu nhăn mày nói:

-Núi hùng vĩ quá!

A Tuyết cười :

-Ngọn núi này chia làm 5 đỉnh,hình giống như hoa sen,xưa gọi là Hoa Sơn!

Lương Tiêu hỏi:

-Muội đã đi qua rồi sao?

A Tuyết lắc đầu nói:

-Muội nghe các tỷ tỷ nói.

Lương Tiêu gật đầu,nhìn A Tuyết bước đi nhanh nhẹn,không hề chậm lại phía sau,trong lòng vui mừng, khen:

-A Tuyết,nội công của muội thật tốt,nếu không làm sao mà đi nhanh thế, ta nghĩ muội thậm chí còn hơn cả A Băng, A Lăng đấy.

A Tuyết đỏ mặt :

-Huynh nói gì thế? Muội…muội xưa nay ngu ngốc, cái người ta học một buổi, muội phải học mười ngày,vì vậy hay bị chủ nhân chửi mắng.

Lương Tiêu cười nói:

-Thế thì lạ quá, muội luyện nội công thế nào?

A Tuyết xấu hổ mặt đỏ tía tai,khẽ đáp:

-Bởi vì muội ngốc nghếch mà,lại sợ đường chủ chửi mắng.Cho nên người khác luyện một lần,muội phải luyện đến 5 lần,người khác luyện 5 lần ,muội phải luyện 10 lần,luyện cho đến khi nào thành thì thôi. Nhưng so với A Lăng, A Băng nhị vị tỷ tỷ thì muội kém rất nhiều. Sở dĩ thế mới bị tên Vân công tử đó đánh trúng một chưởng, ôi chao,muội rõ thật là vô dụng.

Nhưng không hề nghe thấy Lương Tiêu lên tiếng đáp lại,chỉ thấy sắc mặt Lương Tiêu u ám trĩu nặng.

A Tuyết nhìn bộ dạng ấy, buồn bã nghĩ:

- Huynh lại nhớ Liễu Oanh Oanh cô nương rồi.

Nghĩ đến đây,cô cảm thấy tim đau đớn,mắt rướm lệ,cúi xuống mân mê vạt áo,không nói thêm gì nữa。

Trên đường đi hai người đều im lặng,đến giữa trưa thì đến được một thị trấn ở dưới chân núi.

Thị trấn này được xây dựa vào chân núi,ngói đen gạch đỏ, rất có vẻ lạ lùng.

Giờ đang họp chợ,xe ngựa đi lại rộn ràng,cảnh rất náo nhiệt

Hai người vừa mới vào trong trấn,bỗng nghe có người thét to,Lương Tiêu nhìn ra xa,chỉ thấy bốn thiếu niên quần áo rách rưới,đang gắng sức kéo một con lừa lông trắng.

Con lừa lông trắng như tuyết,cao khoảng bảy bộ,dài khoảng sáu bộ,bốn chân nhỏ thon dài hết sức chống lại;bốn thiếu niên cố gắng hết sức cũng không làm sao lôi kéo được。

Lương Tiêu thầm kinh ngạc,bốn thiếu niên này đều cố gắng kéo thì tối thiểu cũng phải đạt được sức nặng hai ba trăm cân, nào ngờ không kéo nổi một con lừa,rõ là phi lý.

Lúc này,một thiếu niên nóng nảy hét lên :

-Đồ súc sinh!

Rồi giáng một quyền đánh vào tai con lừa trắng.

Con lừa trắng nổi tính hung, bị đấm một quyền liền lắc đầu, hất thiếu niên đó văng ra xa một trượng, cào cào móng lại hất nốt hai người kia.

Một thiếu niên mặt trắng còn lại chưa kịp định thần, con lừa ba chân bốn cẳng chạy,kéo lê thiếu niên trên mặt đất,con lừa này bước chân tuy ngắn nhưng vẫn chạy nhanh như gió,chạy năm sáu bươc,thiếu niên đã bị kéo tung lên,con lừa kêu lên,chân sau đá hất cậu ta văng ra thật xa.

Con lừa được tự do,chạy thật nhanh ra khỏi thị trấn,không ngờ có một bóng người nhảy lên, từ bên cạnh lướt lên lưng lừa, tà áo tung bay, chính là Lương Tiêu,thấy con lừa trắng đả thương người liền động lòng muốn giúp đỡ.

Con lừa trắng nổi xung ,liền đá hậu mấy cái liền.

Nhưng Lương Tiêu sử ra công phu,thuận theo con lừa mà lên xuống trên lưng nó.

Con lừa trắng không chịu, ngoắt cổ lại định cắn.

Lương Tiêu lần đầu tiên trong đời gặp một con vật bướng bỉnh như vậy, cười nói:

-Hảo súc sinh!

Rồi vung một chưởng đánh vào đỉnh đầu con lừa,chưởng này ẩn chứa nội kình,con lừa gặp phải nhát chưởng này đầu óc choáng váng, mất phương hướng,ngoắt đầu định chạy, lại lĩnh một chưởng nữa, chưởng này khiến cả hổ báo gấu sư tử còn phải sợ khiếp vía, con lừa tai rủ xuống,hai mắt tỏ vẻ cầu xin.

Lương Tiêu cười khẽ,leo xuống lưng con lừa,hướng về bốn thiếu niên vẫy tay nói:

-Trở lại đi!

Bốn thiếu niên xanh mặt,sợ hãi không dám đến,Lương Tiêu lông mày nhíu lại,chính là muốn nói chuyện,bỗng thấy bốn thiếu niên thần sắc khác lạ,lùi dần ra xa.

Lương Tiêu còn chưa minh bạch lý do,chợt đằng sau có tiếng gió nổi lên,Lương Tiêu nhanh chóng lách qua,chỉ thấy phía sau một tiểu đạo cô đứng đó,như một bức tranh tươi đẹp,trong mắt hiện lên vẻ oán hận。Lương Tiêu kinh ngạc nói:

-Hảo đạo sĩ,sao lại động thủ?”

Nữ đạo sĩ không trả lời,lại vung chưởng đánh tới,Lương Tiêu trông thấy bàn tay đẹp đẽ,nội lực thuần phác,cảm thấy kinh ngạc,lập tức hai tay khua lên,như đánh đàn.

Chiêu này lấy từ tích Tư Mã Tương Như. Ngày xưa Tư Mã Tương Như mến mộ Trác Văn Quân, nên dùng dao cầm tấu khúc Phượng Cầu Hoàng làm đẹp lòng giai nhân.

Nữ đạo sĩ nhìn thấy bản lĩnh bất phàm của Lương Tiêu,ngầm ẩn chưa huyền cơ,không dám coi thường,chân bước tới một bước,hai chưởng xuất ra,kình phong ào ạt。

Hai người chiết hai chiêu, nữ đạo cô nội lực thâm hậu,chưởng pháp tinh kì,Lương Tiêu âm thầm kinh ngạc,bị rơi vào thế hạ phong,trong lòng kinh sợ,sử ra chiêu Môn sắt luận đạo,mô phỏng dáng điệu bắt rận luận việc thiên hạ của Vương Mãnh đời trước, tay phải trỏ bốn phương, tay trái lần vào trong ngực lấy Âm Dương cầu ra.

Tiểu đạo cô bỗng nhiên thấy Lương Tiêu đổi thế phòng thì lao lại gần,khua chưởng đánh tới,Không ngờ Lương Tiêu biến chiêu “Thái Bạch Túy Tửu”,ngửa người ra tránh chưởng, tay trái làm động tác nâng chén uống để lén nhét Âm Dương cầu vào miệng, sau đó đánh xéo tả chưởng, hữu chưởng đánh thẳng, biến chiêu, Đại tương vận cân.

Tiểu đạo cô tưởng Lương Tiêu nội lực không đủ, liền khoa chưởng đánh thẳng,nào ngờ Lương Tiêu được Âm Dương Cầu hỗ trợ,nội lực đột nhiên gia tăng,chỉ nghe đánh “cạch” một tiếng,tiểu đạo cô phải lùi ra hơn trượng,sắc mặt đỏ hồng,ngực đau khó nói, bất giác buồn bực, rút luôn sau lưng ra một thanh đoản kiếm.

Lương Tiêu song chưởng giương lên,định lao lại, chợt thấy một người vẹt đám đông đi ra, lắc mình tới giật lấy thanh đoản kiếm của đạo cô, Lương Tiêu nhìn chăm chú,đó cũng lại là một đạo cô,mặc áo xám rộng, hai bên tóc muối tiêu,tuy không quá mĩ lệ,nhưng làn da trắng bóc,mắt lộ nét cười,khiến người ta sinh cảm giác thân thiết.

Tiểu đạo cô thấy bà, hai tay khua lên, miệng thì ú ú ớ ớ, đạo cô áo xám chau mày nín lặng. Lương Tiêu đại ngộ : « Tiểu đạo cô không trả lời ta, thì ra bị câm. »

Đạo cô áo xám nhìn tiểu đạo cô hoa tay mô tả xong thì chắp tay chào Lương Tiêu :

- Vì sao thí chủ lại lôi lừa của ta đi ?

Thái độ đạo cô rất điềm tĩnh, giọng nói hiền hòa, Lương Tiêu ngạc nhiên hỏi :

- Bà nói được à ?

Đạo cô áo xám cười :

- Đồ đệ không nói được, nhưng sư phụ chưa chắc đã là người câm !

Lương Tiêu cảm thấy lỡ lời, ngượng nghịu đáp :

- Đạo trưởng nói phải lắm.

Tiểu đạo cô nghe vậy vừa tức vừa buồn cười, lườm Lương Tiêu một cái.

Lương Tiêu đưa mắt về phía con lừa :

- Đạo trưởng nói con lừa này là của bà, có gì làm bằng chứng?

Đạo cô đáp :

- Bần đạo vào trấn hóa duyên, dừng lừa ở ngoài, nào ngờ xong việc ra khỏi cửa thì không thấy đâu nữa ! – Đoạn vỗ tay, dịu dàng gọi. – Khoái Tuyết, lại đây !

Con lừa nghe gọi, lắc lư đi lại trước mặt đạo cô, dáng vẻ ngoan ngoãn.

Lương Tiêu ngờ vực, lại liếc mắt tìm, không thấy A Tuyết đâu, nghĩ bụng : « Con bé ngốc ấy đi đâu rồi ? » Hắn ngó quanh, chợt thấy A Tuyết đang kéo một thiếu niên ra khỏi đám đông. Lương Tiêu nhận ra chính là một trong những người đuổi lừa vừa rồi, bèn hỏi :

- Muội làm gì thế ?

A Tuyết đáp :

- Muội thấy mấy tên này trốn chạy, tiểu đạo trưởng lại giao đấu với huynh, biết rằng chắc chắn có chuyện khác thường bèn đuổi theo. Đáng tiếc chỉ bắt được một tên. Ca ca, thì ra họ đều là những quân tiểu tặc trộm lừa ! Huynh bị người ta hiểu lầm rồi !

Lương Tiêu nhăn mặt, kéo thiếu niên lại, cười nhạt :

- Ngươi ăn trộm lừa phải không ?

Thiếu niên này lúc đầu bị lừa đá, bị thương khá nặng, rơi ra đằng sau mới bị A Tuyết tóm được, bây giờ Lương Tiêu hỏi, lại gân cổ lên đáp :

- Ta ăn trộm đấy.

Lương Tiêu cau mày, thò tay nhấc bổng thiếu niên đó lên:

- Muốn làm hảo hán ư ? Đồng bọn của ngươi đâu hết rồi ?

Thiếu niên bị nghẹn thở nhưng vẫn nói :

- Ăn trộm… thì cũng ăn trộm rồi, tùy… tùy ngươi muốn đánh cũng được, còn muốn ta khai ra bạn bè thì đừng hòng, ta…

Lương Tiêu sa sầm nét mặt, vận thêm kình vào tay, mặt thiếu niên đỏ bầm như máu, không thốt nên lời, chỉ lắc đầu. Đạo cô không đành lòng nhìn tiếp, định nói đỡ hộ, chợt Lương Tiêu cười phá lên :

- Không nói thì thôi, cút đi!

A Tuyết không ngờ Lương Tiêu dễ dàng buông tha như vậy, vội nói:

-Chậm đã, ngươi không khai đồng bọn, thì ít nhất cũng kể cho đạo trưởng nghe từ đầu đến cuối vụ trộm lừa! Ngươi không được làm liên lụy bọn ta.”

Thiếu niên mặt trắng chuyển sang đỏ, đành nói:

-Bọn ta trước đây nghe những người khách Sơn Tây nghị luận, nói có con lừa đầu trắng gọi là ‘truy phong bạch’, trăm năm khó gặp được dị chủng như nó, ngày có thể mang hai trăm cân, đi bảy trăm dặm, cho nên đã động tâm, có ý lấy trộm rồi đổi lấy ngân lượng. Lại nghe nói con lừa ấy khí lực tuy lớn, nhưng rất háu ăn, nhân lúc đạo trưởng không ở đây, bọn ta dùng bột chiên dụ nó ra ngoài sau đó chế phục. Ai ngờ đâu khi dắt nó đi, con súc sanh ấy đột nhiên phát khởi tính người, thấy không vừa ý là bỏ đi. Để mất nó thật thì thật tổn thất …” hắn đưa mắt nhìn Lương Tiêu, ngập ngừng nói: “ nếu có thêm một người giúp, việc chế phục nó đã dễ hơn rồi.”

Đạo cô áo xám khẽ cười, hướng Lương Tiêu gật đầu nói:

-Tiểu ca thật là có hảo tâm, Ách nhi, ngươi đã trách lầm người ta rồi, vẫn chưa nhận sai à?

Tiểu đạo cô điệu bộ hấp tấp, đạo cô áo xám lắc đầu nói:

-Thiếu niên ấy nói có căn có cứ, bảo ta làm sao không tin được? Ngươi tóm lại không suy không nghĩ đi theo động thủ, hôm nay còn dụng cả kiếm nữa, nếu ta không về kịp thời, thế nào cũng xảy ra chuyện.

Lương Tiêu nghe được thì không vui: “nữ đạo sĩ này khẩu khí thật lớn, dù là ngươi không đến, Ách đạo cô ấy làm gì được ta?”

Ách nhi nghe lời mắng, rất không vừa lòng, nhưng sư mệnh khó mà làm trái, chỉ trừng mắt liếc Lương Tiêu, hấp tấp khấu đầu một cái, lại phất mạnh tay áo, tức giận bỏ đi.

Cùng lúc, có ba người vội vã lách đám đông đi ra, chính là ba thiếu niên ăn trộm lừa ban nãy, đứng đầu là một thiếu niên mặt tròn hay tay chống nạnh, nói lớn: “Tam Cẩu nhi, ngươi ổn chứ?”

Thiếu niên mặt trắng sợ hãi đáp: “Ai da, bọn ngươi tại sao lại quay về đây?”

Thiếu niên mặt tròn nói: “Bọn ta đi được một đoạn, thấy ngươi không theo sau, biết ngươi nhất định bị tóm, nên về đây xem sao.” Hắn ưỡn ngực, hướng đạo cô nói lớn: “con lừa là do bốn người bọn ta cùng nhau trộm, Tam Cẩu nhi đã bị thương, đạo trưởng muốn đánh, hãy đánh ba người bọn ta đây, không nên đánh hắn.”

Lương Tiêu trầm tư: “Không ngờ những tên tiểu lưu manh này thật có nghĩa khí.” Hắn muốn nói vài lời khoan dung cho chúng, lại thấy Đạo cô áo xám hướng A Tuyết cười nói:

- Chân tướng đã rõ, tiểu thí chủ có thể giao người cho bần đạo được không?

A Tuyết cười nói: “Đạo trưởng khách khí quá rồi.” rồi giao thiếu niên cho đạo cô, Đạo cô áo xám cười nhạt, từ tay áo xuất ra mười đồng tiền, thả vào tay thiếu niên mặt trắng, thiếu niên ấy bỗng chốc trở nên ngớ ngẩn.

Đạo cô thở dài:

-Nhìn ngươi áo quần lam lũ, chắc gia đình rất nghèo. Trộm gà bắt chó, chẳng phải là chính đạo. Bần đạo hóa duyên không nhiều, chỉ được chừng ấy. Chao ôi, mong ngươi từ nay sẽ không tái sinh tà niệm, làm một người tốt thành thật mà sống.

Thiếu niên ấy nắm chặt đồng tiền, đỏ mặt tía tai, ba kẻ kia đều cảm thấy hổ thẹn, lại thấy Đạo cô áo xám hướng tiểu đạo cô nói: “đi thôi!” Rồi dắt theo con lừa, cùng tiểu đạo cô xuyên qua đám đông, đi vào thị trấn.

Lương Tiêu đưa mắt nhìn bốn người, rồi cùng A Tuyết bước nhanh vào trấn, mua xong hai bộ đồ mới, tìm được một khách sạn, thuê hai gian thượng phòng tắm rửa thay đồ. Không lâu sau, Lương Tiêu đã tắm rửa thay y phục xong, đang ra khỏi phòng, chợt nghe dưới lầu có người nói:

-Tiểu tử ấy đã đi qua địa phương này, không thể nhầm lẫn. Tin rằng hắn vẫn chưa chạy xa, không cần gấp gáp, uống một tách trà giải khát đã.

Lương Tiêu vừa nghe tiếng Minh Quy, sợ hãi vô cùng, cuống cuồng ngồi xuống, tựa vào cây cột để che đi khuôn mặt, lại nghe Hàn Ngưng Tử hờ hững nói:

-Hỏi thử tiểu nhị xem, không chừng tiểu tử đó đang ở đây.

Lương Tiêu kinh hãi, lại nghe tiếng cửa mở, quay người ngó xem, thì thấy A Tuyết y sam rối bời, đang thò đầu ra. Lương Tiêu vẫy tay ra hiệu cho nàng, lánh vào bên trong, hai người bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt đều đờ đẫn. Chợt nghe trên cầu thang có tiếng bộp bộp bộp đi lên, Lương Tiêu trái tim nhảy thót, nắm chặt lấy A Tuyết, phóng xuyên ra cửa sổ, lại không dám đi đường lớn, mà chạy như bay trên mái nhà, chân đi như gió.

Phóng ra ngoài thị trấn, thì nghe sau lưng vọng lại tiếng kêu của Minh Quy. Lương Tiêu thầm biết hành tung đã lộ, liền phóng chân như bay, phía sau tiếng hú du du bất tuyệt. Đang lo lắng, chợt thấy phía trước vài người đang dắt một cỗ xe trâu, chở đầy rơm, lủi thủi mà đi. Trong lúc Lương Tiêu đang chạy vội, bỗng thấy những người này chính là ba thiếu niên trộm lừa, thiếu niên mặt trắng Tam Cẩu nhi người đang thụ thương, thì nằm thẳng cẳng trên đống rơm. Bốn người thấy Lương Tiêu diện mạo vừa lo sợ vừa kinh ngạc, thì sắc mặt ảm đạm đi, trán nhăn lại, thiếu niên lông mi hình chữ bát(八) gọi lớn:

- Ngươi làm sao vậy?

Lương Tiêu chân vẫn không dừng, nói gấp:

-Nếu có một lão già và một mụ đàn bà đuổi qua đây, ngàn vạn lần đừng nói trông thấy ta.”

Thiếu niên lông mày chữ bát cau mày nói:

- Nếu trốn không được, thì lánh mặt dưới đống rơm này đi.

Lương Tiêu thấy đống rơm đó rất cao, có thể ẩn mình, tâm tư dao động, lại ngó bốn thiếu niên, thần sắc điềm tĩnh, bèn nghĩ: “Kế này rất hay, xung quanh đây chẳng trốn đâu được, chi bằng liều một phen.” Gật đầu rồi dắt A Tuyết đến trước xe. Chúng thiếu niên vội vã lấy rơm xuống, phủ lên mình hai người. Huynh muội hai người chen lấn xô đẩy cuộn vào nhau, vai và ngực áp sát, Lương Tiêu cảm thấy A Tuyết toàn thân run rẩy, chỉ sợ nàng làm rung đống rơm, tiết lộ hành tung, liền cấp bách thò tay ôm chặt lấy người nàng, chỉ thấy A Tuyết toàn thân dần dần nóng lên, sự run rẩy cũng chầm chậm bớt đi.

Bỗng nhiên trên đỉnh đầu trầm xuống, thầm biết Tam Cẩu nhi lại nằm phía trên đống rơm, một lúc sau, xe trâu lắc lư lên xuống, nhằm đường cũ mà đi. Chỉ nghe tiếng hú đã ở ngay phía trước, đột nhiên ngưng lại, Minh Quy cười hề hề nói:

-Bốn tên tiểu tử, có trông thấy một đôi thiếu niên nam nữ không?

Lương Tiêu tim muốn nhảy lên cổ họng. Lại nghe thiếu niên lông mày chữ bát cười nói:

-A trông thấy rồi, nam có phải mặc y phục màu nâu, nữ thì mặt tròn tròn mắt to to không.

Lương Tiêu thầm kêu khổ, trong lòng nghĩ bản thân mình với bốn thiếu niên ấy không quen không biết, thế mà lại đi tin lời bọn chúng, chợt thấy A Tuyêt song thủ nhanh chóng thu về, ôm chặt lấy thân mình, che trước ngực, chẳng biết mồ hôi hay nước mắt đã thấm ướt ngực áo từ lúc nào.

Bỗng nghe Minh Quy cười nói:

-Không sai không sai, đúng là hai người ấy, bọn họ đã đi đâu? Ngươi nói đi, đỉnh ngân lượng này sẽ là của ngươi.

Lương Tiêu trong lòng sợ hãi, lại nghe thiếu niên lông mày chữ bát mỉm cười nói:

- Được, bọn chúng vừa mới ở ngã ba này, rồi đi về hướng bắc.

Minh Quy trầm mặc một lúc, cười nói:

-Được rồi, tạm tin ngươi vậy, nếu không tìm được người, ta sẽ về đây lột da các ngươi.”

Lại nghe Hàn Ngưng Tử lạnh lùng hừ một tiếng, nói:

-Minh Lão quỷ, khua môi múa mép với đám thôn phu này làm gì, đuổi theo tiểu tặc mới là việc chính.

Minh Quy cười: “Nói đúng lắm.

Thiếu niên mặt tròn đột nhiên kêu lớn: “Ê, ngươi không được đi. Có mua có bán, tiền hàng đều phải sạch, bọn ta đã đưa tin, ngươi không giao ngân lượng à!”

Minh Quy cười lạnh, nói với giọng đầy ý nghĩa:

-Đỉnh bạc này giá trị không nhỏ, vừa đúng giá bốn cái não người.

Thiếu niên mặt tròn dường như hoảng sợ, thốt lên khe khẽ. Minh Quy ha ha cười lớn, nghênh ngang bỏ đi.

Lương Tiêu nghe tiếng cười của Minh Quy đã rời xa, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm, không lâu sau, bỗng thấy đỉnh đầu nhẹ đi, đống rơm được nhấc lên. A Tuyết thấy ánh sáng, thì vội vàng buông hai tay ra, lui ra sau một đoạn, hai mắt đỏ hoe. Lương Tiêu nhảy xuống xe, chắp tay nói:

-Bốn vị có ơn cứu giúp, Lương Tiêu ghi nhớ không quên.

Thiếu niên mặt tròn cười nói:

-Chuyện nhỏ thôi mà có chi mà công với ơn, với lại ngươi vừa tha cho Tam Cẩu nhi, mọi người đều cảm kích tấm lòng của ngươi, vô luận thế nào vẫn sẽ giúp ngươi.

Lương Tiêu gật đầu mỉm cười, trong tâm không thể nào ngờ tại nơi hẻo lánh xa xôi này, lại có những nhân vật trọng nghĩa khinh tài đến thế.

Lại nghe thiếu niên lông mày chữ bát nói:

-Vị đại ca này, hai người vừa rồi cước lực nhanh đến kì quái, chẳng may phát hiện được, quay trở về đây thì thật là bất diệu. Bây giờ ngươi muốn đi đâu?

Lương Tiêu nói:

-Bọn chúng đi về hướng Bắc, chúng tôi tự nhiên sẽ đi về hướng Nam, căn cứ theo lời lão già ấy, cái đó gọi là ‘ngược hướng mà đi’.

Lời nói vừa dứt, thì nghe có người cười lớn:

-Hay cho cái ‘ngược hướng mà đi’. Lương Tiêu ơi Lương Tiêu, ngươi đã quá xem thường người khác rồi.

Lương Tiêu sắc mặt đại biến, chuyển mắt nhìn sang, chỉ thấy Minh Quy từ bên đường đứng dậy, trên mặt đầy vẻ diễu cợt, quay đầu lại nhìn, thì thấy Hàn Ngưng Tử đang mỉm cười đứng ở phía sau. Nguyên lai hai người tính tình gian trá, Minh Quy thì càng cáo già, thấy bốn thiếu niên này mục quang nhấp nháy, thần sắc dị thường, lại trông đống rơm sắp xếp loạn xạ, lập tức sinh nghi, giả ý cùng Hàn Ngưng Tử ly khai, sau đó đi vòng ra sau, chặn đường bọn họ, quả nhiên đã thật sự tóm được Lương Tiêu.

Bốn thiếu niên vận phần kinh sợ, từ trên xe trâu lôi ra mấy cây bổng, nắm chặt trong tay. Lương Tiêu khẽ thở dài, giọng nói rõ ràng:

-Minh Quy, Hàn Ngưng Tử, người nào làm thì người ấy chịu, muốn bắt muốn giết, thì cứ nhắm vào Lương Tiêu ta, không được trút giận vào những người này.

Hàn Ngưng Tử cười nói:

-Tiểu súc sanh, việc đến nước này, ngươi vẫn chưa biết rõ hay sao? Bắt ai giết ai, do ngươi quyết định à?

Minh Quy vuốt râu cười nói:

-Không sai không sai, ta chẳng phải đã nói trước rồi sau? Lão phu sẽ tự tay lột mớ da hôi hám của chúng, bốn cái não tròn to này cũng chẳng có khả năng mà chống trả.

Lão mỉm cười độc ác, cùng Hàn Ngưng Tử một trước một sau, từ từ tiến tới.

Lương Tiêu liếc nhìn A Tuyết, thấy nàng đang nhìn bản thân mình, mục quang vô cùng ảm đạm, bốn thiếu niên thì nắm chặt cây gậy, toàn thân run rẩy. Lương Tiêu thầm nghĩ: “Lương Tiêu ta chết không oán trách. Nhưng liên lụy đến A Tuyết và bốn thiếu niên, khiến ta chết cũng khó mà an tâm.” Trong lòng cảm thấy hổ thẹn, thình lình bạt kiếm, khẽ bắt kiếm quyết. Hàn Ngưng Tử trông thấy, cười nhạt nói:

-Chó cùng cắn càn, thì làm được gì chứ?

Rồi hướng Minh Quy nháy mắt, ra ý bảo lão cứ giết những kẻ khác, còn bản thân mụ sẽ bắt lấy Lương Tiêu. Minh Quy hiểu ý, cười hề hề, khí quán vào mười ngón tay, chuẩn bị xuất thủ. Chợt nghe phía trên đường cái có tiếng bước chân truyền lại. Quay đầu ngó xem, chỉ thấy hai nữ đạo sĩ dắt theo một con lừa đầu trắng, nhẹ nhàng di chuyển tới nơi.

Minh Quy liếc sang Hàn Ngưng Tử, thấy bà ta hai tay hạ xuống khẽ lay động, chợt hiểu ý, thầm nói: “Họ Hàn này còn trẻ mà tâm địa thật tàn nhẫn, hai vị đạo trưởng này xem ra khó thoát.”

Chỉ thấy hai người một lừa tiến về đây càng lúc càng nhanh, chẳng bao lâu đã ở ngay phía trước, đột nhiên dừng lại, đạo cô áo xám nhìn qua chúng nhân, sắc mặt kì dị. Minh Quy cười nói:

-Hai vị đạo trưởng, ở đây đang có chuyện, các vị cứ tránh đi thì tốt hơn.

Đạo cô áo xám hai mày duỗi ra, cười nói:

-Đã là như vậy, bần đạo đành lui bước vậy…”

A Tuyết trông thấy đạo cô áo xám, không hiểu vì sao, cảm thấy vô cùng thân thiết, bất chợt trong lòng rất mừng, chợt gọi:

-Đạo trưởng, người đừng đi, họ… họ muốn giết bọn con…

Đạo cô áo xám đôi mày đẹp nhướng lên, ngạc nhiên nói:

-Cô nương nói thật à.”

A Tuyết hai mắt ửng đỏ, gật đầu lia lịa.

Đạo cô áo xám cau mày nói:

-Sát nhân chẳng phải chuyện tốt.

Rồi chuyển thân hướng Minh, Hàn hai người cúi chào rồi nói:

-Bọn chúng nếu có đắc tội, bần đạo xin thay chúng nhận lỗi. Mong hai vị đại nhân đại lượng, bỏ qua chuyện này.

Hàn Ngưng Tử khinh khỉnh cười, thở dài:

-Thật là đáng tiếc, bổn tọa đây khí lượng nhỏ nhen, đến một hạt cát chắc gì đã buông tha.

Đạo cô áo xám thần sắc biến đổi, lông mày co lại trầm ngâm, bất ngờ một đạo hoàng ảnh lóe lên bên cạnh, Minh Quy song trảo đã vung tới, đạo cô áo xám không né tránh, tay áo phẩy qua, quét ngang hơn một xích.

Đầu ngón tay Minh Quy bị tay áo đạo cô phất ngang, thì trở nên tê dại, không ngăn được trong lòng phát rét, đành liếc sang Hàn Ngưng Tử, ra ý cầu viện, một trái một phải cùng hướng đạo cô mà tiến tới.

Lương Tiêu thấy thế liền kêu lên:

-Lấy nhiều đánh ít ư?

Rồi bạt kiếm phóng tới, muốn giúp một tay. Lại thấy đạo cô áo xám từ trên lưng xuất ra một cây trường tiêu hai xích bằng trúc, tùy ý thủ thế, khẽ cười khổ, than:

-Bần đạo bản lĩnh thấp kém, thỉnh mong nhị vị chỉ giáo.

Minh Quy trừng mắt nhìn cây trúc tiêu trong tay bà, ánh mắt lộ xuất những tia kì dị, đột nhiên toàn thân chấn động, nhìn chằm chằm đạo cô, rít lên:

-Ngươi… là ngươi?

Đạo cô áo xám liếc nhìn lão, thần sắc ảm đạm, thở dài:

-Minh tiên sinh đúng là nhãn quang như thần, chỉ mới liếc sơ, đã nhận ra bần đạo rồi?

Minh Quy thần khí cổ quái, lúc thì sầu não, lúc thì sợ hãi, lẩm bẩm:

-Ngươi… ngươi là Lâm…

Vừa dứt lời, lông mày bỗng nhíu chặt, nhìn trái ngó phải.

Đạo cô áo xám lắc đầu nói:

-Túc hạ không cần nhọc tâm, người chẳng có ở đây.

Minh Quy nghe được liền nghĩ:

-Lão tử chẳng phải đứa trẻ lên ba, làm sao mắc lừa ngươi được, hừ, ngươi nói không có, ta lại cho là có. Lão phu vũ công chưa tăng tiến, tạm thời không nên cùng hắn đối địch.

Lão nghĩ đến đây, liền ra quyết định, ngó vào khu rừng, cao giọng nói,

-Túc hạ chẳng muốn lộ mặt, Minh mỗ nào dám ở lâu, núi cao sông dài, có ngày gặp lại.

Hàn Ngưng Tử nghe lão nói năng cổ quái, lấy làm lạ bèn hỏi:

-Minh lão quỷ, lão nói chuyện với ai đấy?

Minh Quy chẳng đáp lời nào, vội vã chuyển thân chạy mất. Hàn Ngưng Tử thấy lão vắt giò lên cổ mà chạy, chẳng hiểu ra sao, chỉ đến khi thân ảnh lão tiêu biến, mới chuyển mắt nhìn sang, nhìn kỹ đạo cô áo xám, chợt cười hì hì nói:

-Thật là hổ thẹn, Minh lão quỷ tính tình quái gở. Còn tiểu nữ thì chẳng biết tốt xấu, muốn lĩnh giáo đạo trưởng cao chiêu.

Chợt sử chiêu “Băng Hoa Lục”, thân người như gió lốc, cuốn lấy đạo cô, do mụ chẳng biết gì về đối phương, nên ra tay trước để thăm dò, chẳng mấy chốc đã cuốn thành vòng tròn, chợt phóng ra một chưởng.

Đạo cô ngón tay giữ trúc tiêu, đứng yên bất động, thấy chưởng phóng tới, liền nhẹ nhàng xuất trúc tiêu, đoạn tiêu không nghiêng không lệch, nhằm thẳng “lao cung huyệt” trên chưởng tâm của Hàn Ngưng Tử .

Mụ khẽ lạnh người, vội vàng thu chưởng, bộ pháp chợt tăng, tung thêm một chưởng, lại thấy đạo cô nhẹ nhàng chuyển thân, trúc tiêu vẫn chỉ nhắm vào “lao cung huyệt”. Hàn Ngưng Tử hoảng sợ, bất ngờ kêu một tiếng, càng lúc càng nhanh, trong khoảnh khắc đã hướng đạo cô xuất liền sáu chưởng. Đạo cô không run không sợ, chuyển thân huy xuất trúc tiêu, đoạn tiêu thủy chung vẫn không rời “lao cung huyệt” trên chưởng tâm của Hàn Ngưng Tử. Hàn Ngưng Tử đột nhiên tung người xoay mình hạ xuống, nhẹ nhàng chạm đất, đưa mắt nhìn đạo cô, sắc mặt tái nhợt.

Đạo cô khẽ cúi mình nói:

-Tôn giá chắc là cao thủ của Đại Tuyết Sơn?

Hàn Ngưng Tử chợt run lên, cười khanh khách nói:

-Đạo trưởng kiến thức cao minh, tiểu nữ bội phục bội phục.

Nói xong cúi người đáp lễ. Lương Tiêu biết mụ tiểu lý tàng đao, tâm địa thâm trầm, chợt thấy Hàn Ngưng Tử chắp tay thi lễ, bỗng lam quang thiểm động, hắn hoảng hốt kêu :

-Đạo trưởng cẩn thận.

Tiếng la vừa vang lên, chỉ thấy một đạo lam quang từ Hàn Ngưng Tử phóng ra, nhắm thắng yết hầu đạo cô. Đạo cô được Lương Tiêu điểm tỉnh, dĩ nhiên có phòng bị, trúc tiêu khẽ xoay, trên lỗ tiêu giờ đây lại có thêm một sắc lam đó là một cây cương châm, ngạc nhiên nói:

-Các hạ thật độc ác!

Hàn Ngưng Tử một khi đã làm thì chẳng dừng tay, quát lên một tiếng, sử chiêu “Thiên Tuyết Cái Đỉnh”, huy chưởng phóng ra, từ trên không chém xuống, đạo cô nhẹ lui vài bước, trúc tiêu vút lên, vẫn hướng vào chưởng tâm của Hàn Ngưng Tử, Hàn Ngưng Tử vội vàng rụt tay, lật chưởng như điện, bửa xuống vai đạo cô. Trong chốc lát, chỉ thấy hai người lúc lên lúc xuống, đánh đến trên dưới mười chiêu, thình lình Hàn Ngưng Tử rên lên một tiếng, ngã lui hơn trượng, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trên “lao cung huyệt” giờ đây đã có thêm một cây cương châm, ngay lập tức, cả cánh tay gần như tê liệt, sắc mặt giống như người chết, hấp tấp lấy ra một bình ngọc, dốc ra hoàn đan, ngậm vào miệng, oán giận nói:

-Đạo trưởng ban cho cái gì ngày hôm nay, Hàn mỗ ngày sau sẽ đền đáp gấp bội.

Mụ chuyển thân định chạy. Lại nghe Lương Tiêu gọi:

-Chậm đã.

Hàn Ngưng Tử nghe được chấn kinh, nhưng vẫn không chịu tỏ ra yếu thế quay lại, cười nhạt:

-Thế nào? Hàn mỗ dù đang thụ thương, vẫn chẳng sợ ngươi.

Lương Tiêu vốn có ý thừa cơ lấn tới, nhưng nghe mụ nói vậy, cảm thấy không ổn, thản nhiên nói:

-Bắt người lâm nguy, Lương mỗ chẳng thể làm được. Chỉ muốn nói với ngươi một điều, những gì xảy ra trong suốt những ngày qua, ngày sau trùng phùng, Lương mỗ sẽ hết lòng đền đáp.

Hàn Ngưng Tử trong lòng chùng xuống, cười nhạt:

-Hay lắm, chỉ mong ngươi có khả năng đó.

Chợt từ chưởng tâm cảm giác tê buốt dần dâng lên, trong tim tựa như đang rét buốt, thầm biết độc châm phát tán, dư độc công tâm, hậu quả khó lường, đành gấp gáp chuyển thân, phóng vào trong rừng.

Lương Tiêu nhìn thân ảnh mụ tiêu biến, nhất thời ý niệm nổi lên, hôm nay phóng tha người này, về sau hậu họa vô lường, bất giác cảm thấy rất hối hận, nhưng chẳng thể nói gì, chỉ đưa mắt lặng lẽ nhìn nơi mụ vừa mới rời khỏi. Bỗng nghe đằng xa có tiếng động, chuyển mắt nhìn sang, thì thấy bốn thiếu niên chẳng nói lời nào, đã dắt xe trâu bỏ đi, thầm biết bọn họ trước đây trộm lừa, nay gặp lại đương sự, nên chẳng từ mà biệt. Rồi hướng đạo cô áo xám chắp tay nói:

-Đa tạ đạo trưởng tương trợ.

Đạo cô áo xám cúi đầu buồn bã nói:

-Vô lượng thọ phật, bần đạo tu hành đã lâu, trước nay chưa từng sinh lòng nổi giận, hôm nay xuất thủ, e rằng đã sai.

Lương Tiêu cười nói:

-Đạo trưởng bất tất phải bận tâm, nữ tử ấy đại gian đại ác, thấy không vui là liền giết người, chỉ là một cây độc châm nho nhỏ, đã quá tiện nghi cho mụ rồi.

Đạo cô cau mày nói:

-Đại ác cũng có nhiều loại hoặc cố ý hoặc vô ý, nhưng giết người chẳng phải là điều tốt.

Những từ này ẩn chứa hàm ý, Lương Tiêu chẳng thể lĩnh ngộ, chỉ đành cau mày không nói. Lại nghe đạo cô áo xám nói:

-Nữ tử ấy vũ công cực cao, người lại nhan hiểm độc ác, ngươi và cô ta lại có ân oán. Xem ra cô ta bị độc thương cũng tốt, chẳng thể tìm ngươi ngay được, chẳng hay có thể đến tiểu quán dạo chơi vài ngày, lánh mặt một thời gian vẫn tốt hơn.

Lương Tiêu biết bà có lòng giúp đỡ, lại nghĩ đạo cô vũ công thâm sâu khó lường, nếu được đi cùng với bà ta, lại càng hay, liền cười nói:

-Đạo trưởng trượng nghĩa, Lương Tiêu cung kính không bằng tuân mệnh.

Lời chưa nói xong, đã thấy tiểu đạo cô song thủ chống nạnh, nhăn mày trợn mắt, hướng tới hắn lấy tay ra dấu. Đạo cô áo xám buồn bã:

-Ách nhi ngươi đa tâm rồi? Lễ tiết nam nữ, không quan trọng bằng mạng người.

Chuyển hướng Lương Tiêu nói:

-Nó nói năng hàm hồ. Thí chủ đừng để tâm làm gì.

Lương Tiêu cười nói:

-Cô ấy chửi ta à? Tùy cô ta muốn chửi gì thì chửi, ta có hiểu gì đâu.”

Đạo cô áo xám cười nói:

-Mắng chửi thì chẳng có, nữ hài tử từ khi sinh ra đã thế, ngươi không thấy khó chịu chứ?

Lương Tiêu bất giác nhìn cô ta, Ách nhi bị sư phụ cười nói, mặt mũi ửng hồng, không ngừng dậm chân, quay người bỏ đi.

Lương Tiêu lại nói:

-Thỉnh vấn đạo trưởng cao danh.”

Đạo cô áo xám nói:

-Bần đạo Liễu Tình.

Lương Tiêu nói:

-Liễu Tình đạo trưởng một mình bức lui hai đại ác nhân, thật là lợi hại.

Liễu Tình cười khổ:

-Hai người đều vô cùng lợi hại, một thôi đã khó đối phó, chẳng may liên thủ, bần đạo tất bại không còn nghi ngờ gì nữa. Nói tới đây, ta cũng phải nhờ vào uy danh của người khác, mới khiến hoàng y lão nhân sợ hãi mà bỏ đi.

Lời dứt, lông mày khẽ nhướng, rồi thở dài. Lương Tiêu thấy lạ:

-Ai mà có uy danh lớn đến vậy?

Liễu Tình miệng khép lại, muốn nói nhưng mà lại thôi, chỉ lắc đầu rồi thôi. Lương Tiêu thấy bà không muốn nói, cũng chẳng hỏi nhiều làm gì.

Bốn người vừa đi vừa nói, trên đường núi. Liễu Tình sống ở trên núi, phong quang thắng cảnh đương nhiên điều biết. Trong thời gian lên núi, liền chỉ dẫn các nẻo đường, giới thiệu cho hai người mọi cảnh sắc, sở học của bà thập phần uyên bác, thi từ văn phú chẳng gì không thông, tuyệt không bao giờ nói lời bất tín, thường từ từng ngọn cỏ ngọn cây, từng tấm bia hòn đá mà tìm ra những điều chân lý, tuy nói người ở tại Hoa Sơn, nhưng dường như tung hoành tám hướng, lịch kinh thiên cổ, buồn giang sơn gấm vóc, cảm hưng vong thiên hạ. Lại nói A Tuyết mục quang thủy chung vẫn không rời Lương Tiêu, chợt nghe trong lòng dâng lên những dư vị mới.

Đi hơn ngàn thước, chúng nhân ngồi xuống nghỉ ngơi. Ách nhi một mình đằng xa, không ngồi chung với mọi người. Lương Tiêu hướng Liễu Tình hỏi:

-Liễu Tình đạo trưởng, tiểu tử muốn tìm một người chẳng hay đạo trưởng đã nghe qua chưa.

Liễu Tình cười nói:

-Thí chủ cứ nói.

Lương Tiêu nói:

-Khi cha con còn sống, đã từng nói với con, hồi ông ấy còn trẻ sống ở Hoa Sơn, đã có một vị trưởng bối, là đạo sĩ, đạo hiệu Huyền Âm. Đạo trưởng quen không?

Liễu Tình kêu lên một tiếng, nhìn Lương Tiêu từ trên xuống dưới, thần tình cổ quái, một lúc lâu mới gật đầu nói:

-Vừa hay có biết!

Lương Tiêu vui mừng nói:

-Ôi chao, ông ta ở đâu?

Liễu Tình trầm mặc một hồi, rồi thở dài, đứng dậy nói:

-Đi cùng ta!

Lương Tiêu trông thấy bà ta như vậy, thì cảm thấy quái lạ, liền cất bước theo sau. Đi được khoảng một dặm lộ trình, phía trước xuất hiện một vách núi, như cây bút chiếu thẳng lên trời, to lớn và hùng vĩ, Liễu Tình nắm lấy một sợi dây leo, tung người treo lên, thân thủ cực nhanh, tay áo phất phơ, trông giống như một con diều hâu tung cánh, lăng không bay lên, cất mình vài cái, đã ở trên vách núi, Ách nhi buộc lừa trắng xong rồi vội vã bay lên theo.

Lương Tiêu rất lấy làm lạ, rồi cùng A Tuyết leo lên. Thì ra trên đỉnh là một khoảng đất trống rộng rãi. Liễu Tình đến trước một nấm mộ trên đó, nói:

- Đây này!

Lương Tiêu dừng bước, nhìn nấm mộ, đằng trước dựng một tấm bia đá, trên viết bốn chữ “Huyền Âm di trủng”.

Lương Tiêu ngạc nhiên:

- Thật ư?

Liễu Tình gật đầu:

- Ngôi mộ này là do bần đạo đích thân đắp, đã từ lâu.

Lương Tiêu kinh ngạc:

- Vì... vì sao ông ấy mất?

Liễu Tình kể:

- Mười lăm năm trước, lúc ấy ta còn chưa bước vào huyền môn, để tránh địch nhân nên đến chân núi Hoa Sơn. Vừa lúc gặp một tốp lính Mông Cổ cưỡi ngựa đuổi giết hai đạo sĩ một già một trẻ. Ta đánh lui bọn Thát, cứu được hai người, tiểu đạo sĩ trúng liền mấy mũi tên, lại còn bị ngựa giẫm nát, lúc ấy đã chết. Đạo nhân già bị thương nặng, cũng không còn ở lại nhân thế bao lâu nữa. Ông sợ truy binh đuổi đến, nên bảo ta đưa ông lên chỗ này, rồi cho ta biết: pháp hiệu của ông là Huyền Âm, vì quân Mông Cổ tiến xuống nam trong lòng phẫn uất, nghe nói có một viên tướng Mông Cổ từ trên núi xuống đi qua, ông bèn dắt đồ đệ xuống hành thích. Nhưng cuối cùng lại bị người Mông Cổ truy sát... – Nói tới đây, bà thở dài.

Lương Tiêu nhìn nấm mộ chơ vơ, rất buồn rầu: “Cha mất rồi, Huyền Âm đạo trưởng cũng qua đời, chẳng phải là trời già chẳng thương ai, không phù hộ cho người tốt hay sao?” Càng nghĩ càng buồn bã.

Liễu Tình thấy gã sầu muộn, bèn nói:

- Hồi đó ta đến đây cũng buồn bã lắm. Huyền Âm đạo trưởng tuy đã cận kề cái chết nhưng vẫn an ủi ta. Ta bước vào huyền môn cũng là do lĩnh hội lời răn của người. Người cũng gần như sư phụ ta, đáng tiếc cuối cùng không cứu được người. Ôi, sinh tử chẳng thể biết được, ai có phận nấy rồi, thí chủ cũng đừng đau thương quá.

Lương Tiêu vái ba vái trước nấm mộ. Tế bái xong xuôi, bốn người đi vào trong quán. Quán Huyền Âm lợp gianh, có hai gian không to không bé. Gian đằng trước treo bức vẽ Lão Quân cưỡi trâu, tranh đã nhạt màu, có vẻ lâu đời. Bên trái bên phải có hai gian, đằng sau là thư phòng. A Tuyết và Ách nhi cùng ở một gian, Lương Tiêu nghỉ ở thư phòng.

Ăn xong cơm chay, Lương Tiêu thấy buồn tẻ quá bèn lật sách ra xem, nhận ra rất nhiều bút tích của phụ thân, vừa mừng vừa lạ. Thì ra, khi Văn Tĩnh còn bé rất thường đến quán đọc sách, lại thích viết vẽ trong sách. Lương Tiêu cứ thế xem mãi, đến nửa đêm, lòng bồi hồi không sao ngủ được. Hắn bèn ngồi dậy đi dạo, đi một lát, chợt nghe phía xa có tiếng sáo vẳng đến, giai điệu buồn bã, khiến người ta xúc động tâm tư.

Lương Tiêu cảm xúc trong lòng, liền khoác áo đi ra cửa. Nào ngờ mới bước ra khỏi ngưỡng cửa thì tiếng sáo vụt tắt, chỉ còn gió thổi hiu hiu bên tai. Lương Tiêu đi xuyên rừng tùng, bốn bề vắng ngắt không một bóng người. Hắn đứng trước mộ Huyền Âm, nhớ tới lời vĩnh biệt của mẹ, cái chết thê lương của cha, lòng bỗng bi ai khó tả, lại nhớ tới Liễu Oanh Oanh, càng thấybuồn thảm. Hắn nhớ đến Xuyên tâm thất thức, liền tuốt kiếm còn chưa kịp đâm ra, chợt nhớ tới lời giao ước với Sở Tiên Lưu lại ỉu xìu buông tay. Hắn ngửa mặt nhìn trời, trời đêm man mác, ngàn sao giăng giăng.

Lương Tiêu ngắm màn sao ấy, bỗng nghĩ ra: “Võ công trên thế gian là do con người sáng tạo, Sở Tiên Lưu không cho ta dùng bảy đường kiếm ấy thì ta tự mình sáng chế ra một lộ kiếm pháp mới vậy!” Lương Tiêu bị ý nghĩ ấy kích thích, bỗng phá lên cười ha hả, tức thì, gã múa kiếm như gió, kiếm quang loe lóe, bao nhiêu hờn oán trong lòng hòa nhập vào kiếm, ánh kiếm biến ảo khôn lường, từng chiêu từng thức đều hòa hợp thiên văn chi lý.

Lương Tiêu thỏa sức thi triển lộ kiếm pháp ấy đến nửa canh giờ thì thấm mệt, bèn dừng lại, nghỉ ngơi một lát. Lúc ấy, chợt có người vỗ tay nói:

- Hảo kiếm pháp!

Lương Tiêu nhìn ra thì thấy Liễu Tình tay cầm cây trúc tiêu đứng trước mặt mình. Lương Tiêu tra kiếm vào vỏ, cười nói:

- Thì ra là tiếng sáo của đạo trưởng! Bà thổi sao mà nghe buồn quá!

Liễu Tình cười nói:

- Bần đạo thổi cho vui, không ngờ lại quấy nhiễu giấc mộng của ngươi.

Lương Tiêu cười nói:

- Không sao, đằng nào ta cũng không ngủ được. À, ta họ Lương, tên là Tiêu, đạo trưởng có thể gọi là Lương Tiêu hay tiểu tử cũng được, đừng gọi thí chủ, nghe khách khí quá.

Liễu Tình mỉm cười:

- Được! Ta mạn phép gọi ngươi là Lương Tiêu vậy! – Ngừng một lát, bà tiếp. – Lộ kiếm pháp vừa rồi của ngươi dường như hàm chứa thiên văn.

Lương Tiêu kinh ngạc:

- Đạo trưởng nhãn lực thật tốt.

Liễu Tình cười nói:

- Không dám. Chẳng biết ai là người truyền cho ngươi kiếm pháp đó?

Lương Tiêu đáp:

- Không ai dạy cả, ta cao hứng nhất thời, tự nhiên nghĩ ra rồi múa vậy thôi.

Liễu Tình kinh ngạc:

- Ngươi tự sáng tạo ra lộ kiếm pháp đó à? Ngươi còn ít tuổi mà đã hiểu được cả thiên tượng, sáng tạo ra kiếm pháp mới, thật không đơn giản. Lộ kiếm pháp này múa lên như nước chảy mây trôi, có thể gọi là Thiên Hành kiếm pháp được không?

Lương Tiêu cười:

- Đạo trưởng đề cao ta quá. Lộ kiếm pháp này chẳng qua mới sơ sài một hai đường, làm sao xứng với hai chữ “Thiên Hành”?

Liễu Tình tủm tỉm:

- Đừng khiêm nhường quá.Kiếm pháp tuyệt đỉnh trên đời đều bắt đầu từ một hai đường sơ sài như thế thôi.

Lương Tiêu ngượng ngùng, nghĩ một chút rồi hỏi:

- Tuyệt đỉnh ư? Kiếm pháp của Sở Tiên Lưu có thể coi là tuyệt đỉnh được không?

Liễu Tình mỉm cười:

- Ngươi quen ông ấy ư? Chà, nếu nói về kiếm pháp thì Sở Tiên Lưu cũng có thể coi là một nhân vật tuyệt đỉnh đấy.

Lương Tiêu hỏi:

- Đạo trưởng đấu kiếm với ông ấy thì ai giỏi hơn?

LIễu Tình phì cười:

- Bần đạo chỉ là đom đóm, đâu thể đua sáng với mặt trăng?

Lương Tiêu phản đối:

- Việc gì đạo trưởng phải khiêm tốn như vậy! Sở Tiên Lưu có ngoại hiệu là thiên hạ đệ nhị kiếm, vẫn còn nhân vật lợi hại hơn ông ta.

Liễu Tình không đáp, ánh mắt nhìn ra xa, Lương Tiêu nhìn theo ánh mắt bà, chỉ thấy mây trắng phiêu diêu, trăng cong lưỡi liềm, chiếu sáng cả vùng rừng núi.

Một lúc lâu sau, Liễu Tình mới thả nói:

- Bây giờ nói về kiếm, chỉ có hai người đáng mặt tông sư. Một là Âu Dương Tử, tông sư về rèn kiếm, người này tính tình quái gở lắm, cứ rèn được một kiếm lại phải hủy một thanh kiếm khác.

Lương Tiêu tò mò:

- Kiếm rèn thì đã rèn rồi, hủy làm gì?

Liễu Tình cười:

- Âu Dương Tử có nói: chỉ đúc thứ vũ khí nào lợi hại bậc nhất thiên hạ. Nói về kiếm, trong thiên hạ có ba thanh xứng đáng xếp hàng đầu trong vòng mấy chục năm nay và đều là tác phẩm của ông ta. Vì vậy nếu ông ta không thể vượt qua được những thanh kiếm mình rèn lúc trước, quyết không bao giờ rèn nữa, nhưng chỉ cần rèn xong một thanh là sẽ trở thành thiên hạ đệ nhất. Quyết không rèn ra một thanh Thiên hạ đệ nhị kiếm!

Lương Tiêu cười nói:

- Nghe hay quá. Nếu gặp được, nhất định tôi sẽ nhờ ông ấy rèn hộ cho một thanh kiếm.

Liễu Tình lắc đầu:

- Đáng tiếc Âu Dương Tử đã tuyệt tích giang hồ nhiều năm rồi.

Lương Tiêu nói:

- Thế ư, đáng tiếc thật!

Liễu Tình cười nói:

- Đừng nản lòng, vạn sự trên đời đều có duyên pháp, nếu đã có duyên thì nhất định sẽ gặp. Còn người kia, thì là đại tông sư về dụng kiếm. Người này văn võ song toàn, uyên bác như người nhà trời, chỉ tiếc cuộc đời lận đận, khi tập văn thì toàn phạm húy, thi nhiều lần mà không đỗ, đành làm một chức sắc nhỏ. Tuy ông ấy thất vọng chán chường như rất nhiệt tâm với thời cuộc, dâng sớ lên triều đình, vạch ra những điều thối nát. Kết quả đã làm giới quyền quý nổi giận, dùng hình phạt khốc liệt khảo đả, lưu đày ba ngàn dặm, gia tư bị tịch thu sạch. Cha mẹ gặp phải điều ô nhục ấy nên theo nhau lâm bệnh qua đời.

Liễu Tình kể xong, buồn bã thở dài, nín lặng một lúc lâu.

Lương Tiêu nghĩ đến thân thế, rất đồng cảm, gật đầu nói:

- Người này tuy cũng rỗi hơi, nhưng kể cũng có gan. Có trách thì trách triều đình khốn kiếp chẳng ra làm sao.

Liễu Tình kể tiếp:

- Trước năm mười bảy tuổi, ông ta rất tôn sùng lời dạy của thánh hiền, của Nho gia, cứ mở miệng ra là bàn chuyện Khổng Mạnh, hành sự luôn đứng đắn. Nhưng không ngờ sự nhiệt tình ấy lại gặp phải rủi ro. Ông nổi giận, lại quá khích, đột ngột từ phương nam chuyển lên đất bắc này, đứng giữa trời đất cắt tóc mà thề rằng: đời này kiếp này, cho dù trời sụp đất nghiêng, cũng không thèm lo lắng đến chuyện xã tắc giang sơn nữa. Từ đó mai danh ẩn tích. Người này đúng là bậc kỳ tài, là cao thủ lẫy lừng trong vòng sáu bảy mươi năm nay.

Lương Tiêu nghe đến đây, buột miệng khen:

. Liễu Tình đạo trưởng, người đó đã là đại tông sư về dụng kiếm thì chắc kiếm pháp của ông nhất định có chỗ độc đáo.

Liễu Tình mỉm cười:

- Kể về độc đáo, thì nói một lời khó trọn vẹn lắm. Nhưng ngươi đã ngộ ra được kiếm pháp từ thiên văn thì chắc cũng tinh thông số học, chắc biết nhà Hạ có Liên Sơn, nhà Thương có Quy Tàng, nhà Chu có Chu Dịch. Ba cuốn sách này đều là kỳ thư nghiên cứu những sự vi diệu của vũ trụ. Liên Sơn còn sơ sài, không đáng kể. Chu Dịch tuy được các thánh nhân chỉnh sửa nhiều lần, lưu truyền rộng nhất, nhưng cao siêu đến đâu mà chẳng có sai sót, vô tình đã đánh mất bản sắc tự nhiên… - Nói đến đây, như sực nhớ ra, bà nhíu mày hỏi. – Chà, ta cao hứng nên nói xa xôi quá rồi. Lương Tiêu, ngươi biết lai lịch ba cuốn này chứ?

Lương Tiêu cười nói:

- Tôi có nghe qua. Thời thượng cổ, Đại Vũ trị thủy được trời giúp đỡ, có con rồng cõng bức hình nhô lên khỏi Hoàng Hà, có con rùa ngậm cuốn sách trồi lên Lạc Thủy.

Liễu Tình chăm chú nghe, lại hỏi:

- Sau đó thế nào?

Lương Tiêu nghe ra bà có ý muốn kiểm tra mình, bèn nghiêm chỉnh nói:

- Sau đó, người đời gọi bức hình là Hà Đồ, gọi cuốn sách là Lạc Thư. Đại Vũ dựa vào Hà Đồ và Lạc Thư để vạch rõ giang sơn, nắn sửa các dòng chảy, kiềm chế lũ lụt khắp chín châu, làm cho thiên hạ thái bình. Cuối đời rảnh rỗi, người bèn đem hiểu biết về công việc trị thủy thêm vào Hà Đồ, viết ra một cuốn sách gọi là Liên Sơn. Liên Sơn có nghĩa là nước non liên tiếp, để không quên việc trị thủy.

Liễu Tình cười hỏi:

- Nói hay lắm, sao lại ngừng thế?

Lương Tiêu cười đáp:

- Thật hổ thẹn, đạo trưởng bắt tại hạ múa rìu qua mắt thợ, tại hạ cũng đành làm mặt dày mà phô diễn vài ba câu. Lại nói trải qua mấy năm nữa, Đại Vũ tuy rất giỏi nhưng cuối cùng hai chân cũng bị ríu vào nhau…

Liễu Tình ngạc nhiên cắt ngang:

- Thế nào là hai chân ríu vào nhau?

Lương Tiêu cười đáp:

- Đó là cách nói của dân quê nhà tôi, có nghĩa là nhắm mắt xuôi tay.

Liễu Tình nói vẻ nghiêm túc:

- Đại Vũ tạo phúc cho dân, khắc phục được tình trạng lũ lụt, là một đại anh hùng tài ba, chúng ta nên tôn trọng người.

Lương Tiêu không tiện đuà nghịch nữa, đành cười nói:

- Lại nói đại anh hùng Đại Vũ qua đời rồi, con trai ông là tiểu anh hùng Hạ Khởi lên làm hoàng đế nhà Hạ, đem dâng cuốn Liên Sơn cho thần thư làm căn cứ bói toán để suy luận họa phúc. Sau Hạ Khởi rất nhiều năm bỗng xuất hiện một đại anh hùng khác là Thương Thang, diệt nhà Hạ, lập ra nhà Thương. Liên Sơn rơi vào tay tể tướng Y Doãn nhà Thương. Y Doãn cũng là người thông minh, ông ta dồn tâm sức viết thêm và hiệu đính Liên Sơn, cuối cùng tạo thành cuốn Quy Tàng. Ý nghĩa của quy tàng là “vạn vật trong trời đất đều ẩn sâu bên trong chính nó”, Y Doãn hết sức tự hào về cuốn sách này. Vua Thương đời sau cũng dùng nó để đoán định phúc họa.

Nói tới đây, bất giác cảm khái trước thế sự khôn lường, Lương Tiêu buồn buồn nói:

- Đáng tiếc, họa hay phúc đều bởi trời, con người không quyết định được. Bất luận Quy Tàng hay đến đâu, qua mấy năm thì triều Thương cũng kết thúc. Lúc ấy thiên hạ li loạn, Thang Trụ Vương lùng sục khắp nơi tróc nã những người chống đối. Y sợ chư hầu nước Chu là Cơ Xương mưu phản, bèn đem giam ông ta ở Dữu Lý, ai ngờ Cơ Xương là người thông minh tuyệt đỉnh, trong thời gian nằm nhà lao, nhàn rỗi quá đâm buồn tẻ, ông nghiên cứu cuốn Quy Tàng, cuối cùng chợt nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời, viết thành bộ sách Chu Dịch cực kỳ nổi tiếng. - Nói tới đây, Lương Tiêu cau mày. – Liễu Tình đạo trưởng, tôi có mấy chỗ không được rõ ràng lắm. Trong ba bộ sách này, nếu xét riêng sự thâm sâu và hoàn chỉnh thì Chu Dịch được thừa nhận là số một, nhưng nghe ý tứ của đạo trưởng thì hình như Chu Dịch không bằng Quy Tàng.

Liễu Tình cười rằng:

-Nếu muốn bàn về đăng phong tạo cực, tất chẳng thể bỏ qua "Chu Dịch" . Các học giả xưa nay học Kinh Dịch nhiều đếm không xiết, sách vở chú giải chất cao từng đống. Chỉ có điều chú giải ít mà xuyên tạc thì nhiều, dựa theo thiển kiến mà tán loạn! Họ đâu có biết, dịch lý vốn là lẽ trời đất, mang tính tự nhiên. Ôi, qua nhiều năm tháng, một bản "Chu Dịch" tuyệt hảo đã bị bọn hủ nho quậy tầm bậy tầm bạ, thành ra năm cha ba mẹ!

Lương Tiêu nghe bà nghị luận đúng tủ, khoái chí vỗ tay:

- Lời đạo trưởng bàn đó thật chính xác!.

Liễu Tình lắc đầu, nói:

- Những ý ấy không phải của ta, đều xuất phát từ miệng của vị đại tông sư đó, Người bảo: 'Quy Tàng' " xuất phát từ những ý niệm sơ khai giản dị, từ những hào quẻ quái tượng, tam muội, rồi người gạn lọc tinh tuý của chúng, kết hợp với võ công diệu nghệ của chính mình, trong nhiều năm sau đó, đã sáng tạo ra một môn kiếm pháp, đặt tên 'Quy Tàng kiếm'.

Lương Tiêu buột miệng nói:

- 'Quy Tàng kiếm'? Tất cả mọi thứ trong trời đất, đều chẳng phải đã bắt nguồn từ Quy Tàng hay sao?.

Liễu Tình nghe gã chỉ một câu mà nêu đúng ngay vào tinh tuý đạo lý của thuật dụng kiếm, bèn vui vẻ cười, khen:

- Đúng vậy! Kiếm pháp Quy Tàng kiếm có tám kiếm đạo, chia ra làm càn , khôn , tốn , khảm, ly , cấn , đoài , chấn., theo ý của 'Quy Tàng', vạn vật tương sinh, chi phối tác động mọi thứ trong trời đất. Lương Tiêu ngươi hãy để ý xem đây.

Nói xong, bà lấy ra một ngọn trúc tiêu, trước mặt Lương Tiêu sử mấy chiêu khởi đầu của 'Đường kiếm càn'. Càn tượng về trời, kiếm thế vời vợi, như bầu trời cao từ muôn thưở, vạn cổ vân tiêu, không linh vô cực.

Lương Tiêu theo dõi hai chiêu kiếm đó, chợt sang tỏ trong lòng:

- Thì ra Liễu Tình đạo trưởng tốn bao nhiêu nước bọt giải thích lý luận, mục đích là dạy ta kiếm thuật, nhưng sao bà ấy đã không chịu nói rõ ý định đó ra, mà lại nói vòng vo nhiều lời làm chi vậy? Nhưng các chiêu thức của Quy Tàng kiếm thật tuyệt diệu không lời nảo tả cho xiết, vừa để mắt vào, đã bị thu hút đến mức không cách nào rứt ra cho được.

Đường kiếm càn bao gồm các chuyển vận tinh tú, thiên tượng, có chỗ gần giống với "Thiên Hành kiếm pháp", nhưng biến hoá phức tạp hơn, nhiều chi tiết hơn, trước sau có tất cả chín Đại kiếm thức, mỗi Đại Kiếm thức lại gồm chín Trung Kiếm thức, mỗi Trung Kiếm thức tự nó mỗi thức có chín Tiểu Kiếm thức, tất cả liền lạc, biến hoá không cùng.

Liễu Tình vừa giải thích vừa thi triển, đến một canh giờ mới diễn giải xong đường kiếm Càn, bèn hỏi:

- Ngươi nhìn rõ chứ?

Lương Tiêu gật đầu:

- Đại khái là nhìn rõ.

Liễu Tình nghe giọng gã khoa trương như vậy, bỗng ngẩn người, bởi vì Đường kiếm Càn biến hóa rất rắc rối, xếp hạng nhất trong tám đường kiếm, bà nhất thời không tin được, định bụng để xem Lương Tiêu còn chỗ nào chưa rõ thì sẽ tận tình chỉ bảo thêm, bèn nói:

- Được, vậy ngươi diễn lại ta xem.

Lương Tiêu lặng lẽ ngẫm nghĩ rồi vụt tuốt trường kiếm, thi triển từng chiêu của Đường kiếm Càn, một mạch từ đầu tới cuối. Liễu Tình càng quan sát càng kinh ngạc, tuy động tác của Lương Tiêu còn chậm nhưng tiến thoái rất ung dung, trầm ổn, kiếm chiêu liền lạc nhịp nhàng, không hề vấp váp chỗ nào. Lương Tiêu diễn hết một lượt, dừng lại nói:

- Tiểu tử diễn có đúng không?

Liễu Tình ngạc nhiên nói:

- Nếu vị đại tông sư ấy mà gặp ngươi thì chắc sẽ mừng vui lắm.

Lương Tiêu cười hì hì:

- Đạo trưởng quá khen rồi, có rất nhiều chỗ biến hóa tôi còn chưa nhớ rõ!

Liễu Tình phì cười:

- Nếu ngươi thuộc làu làu cả thì thành thần tiên mất rồi. Ta tự phụ là mình cũng không phải dạng chậm hiểu, thế mà học Đường kiếm Càn này cũng phải mất tròn sáu ngày đấy.

Thực ra, Đường kiếm Càn tuy rườm rà rối rắm, nhưng gắn liền với phạm vi của toán thuật cổ đại. Lương Tiêu thông hiểu toán học, nên suy luận ra rất dễ dàng. Gã nhìn vẻ mừng rỡ của Liễu Tình, vòng tay thưa:

- Đạo trưởng mới gặp tiểu tử mà đã truyền thụ kiếm pháp này, tiểu tử không có công mà hưởng lộc, thật áy náy quá!

Liễu Tình cười đáp:

- Năm xưa, khi truyền thụ kiếm pháp này cho ta, vị đại tông sư ấy đã nói, Quy Tàng kiếm sâu xa khôn lường. Nếu bần đạo có đủ phẩm chất tài năng thì nên truyền thụ lại cho người khác, tránh cho kiếm pháp thất truyền. Vừa rồi ta thấy ngươi sáng tạo ra kiếm pháp, thật thông minh hiếm thấy nên muốn thử thách đôi chút, bây giờ nghĩ lại, thật bần đạo không nhìn lầm.

Lương Tiêu được tôn trọng như vậy, nhiệt huyết bừng bừng, dõng dạc nói:

- Thế thì đạo trưởng là sư phụ của Lương Tiêu này rồi, xin nhận của Lương Tiêu một lạy.

Gã đang định quỳ xuống thì Liễu Tình đã chìa tay ngăn lại, Lương Tiêu cảm thấy một luồng nhu kình tràn tới, chứa đựng cái uy không đánh mà khuất phục được người, bất giác phải đứng nguyên, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Liễu Tình ngăn được gã vái lạy, hai tay vẫn không thu về, nói nửa cười nửa trách mắng:

- Thật chẳng ra sao, ta là một nữ đạo sĩ, làm sao có thể thu nạp nam đồ đệ! Chẳng may lọt tới tai bọn rỗi chuyện ưa đàm tiếu thì thật không hay!

Lương Tiêu chẳng tần phiền gì chuyện nữ sư phụ nam đồ đệ, nhưng thấy Liễu Tình xem trọng chuyện đó như vậy, cũng đành thôi. Liễu Tình nhìn gã, cười bảo:

- Kiếm pháp là của vị đại tông sư đó, bần đạo chẳng qua là người truyền đạt hộ. Nếu ngươi có lòng, sau này hội ngộ thì bái người làm thầy là được rồi.

Lương Tiêu nghe vậy mới biết, bà không chịu thu gã làm học trò là cố ý chừa đường cho gã dùng Quy Tàng kiếm làm vật dẫn đưa đường đến bái sư trực tiếp ở vị đại kiếm khách kia. Gã cảm động vô cùng, vái lạy sát đất:

- Đạo trưởng tuy không thu đồ đệ nhưng ơn truyền nghệ, Lương Tiêu cả đời không quên.

Liễu Tình mỉm cười, bắt đầu giảng đến tâm pháp. Tâm pháp của Đường kiếm Càn không hoàn toàn là số thuật, mà phần nhiều là võ học. Đến khi trời tang tảng sáng, Lương Tiêu đã lĩnh hội được ba bốn tầng tâm pháp, muốn học tiếp nữa, nhưng Liễu Tình thấy gã cả đêm chưa chợp mắt, sợ hôm sau gã mệt, bèn giục về phòng nghỉ ngơi.

Lương Tiêu xúc động vô cùng, trở về giường, nhưng trằn trọc khó ngủ, khó khăn lắm mới chợp mắt được hai canh giờ là đã dậy rồi, cầm kiếm ra cửa. Lúc này trời đã sáng bạch, chợt nghe có tiếng kiếm rít vun vút, gã ngước mắt nhìn ra, thấy Ách nhi đang luyện kiếm trong rừng tùng, tiến thoái lên xuống nhanh như chớp, đoản kiếm trên tay phát muôn hào quang, kiếm khí cắt lìa những lá thông nhỏ khiến chúng bay ào ào. A Tuyết thì đứng bên xem, thấy Lương Tiêu ra, liền gọi:

- Ca ca mau lại xem, kiếm pháp của Ách nhi tuyệt lắm!

Lương Tiêu cau mày;

- A Tuyết, muội chẳng biết xấu tốt gì cả, xem trộm người ta luyện kiếm là điều đại kỵ. Chẳng may cô ta đâm muội một nhát thì làm thế nào?

A Tuyết tủi thân, cúi đầu nói:

- Nhưng Ách nhi cho muội xem mà.

Lương Tiêu liếc mắt ra, thấy kiếm pháp của Ách nhi biến ảo khôn lường, ngẫu nhiên lại sử một chiêu Đường kiếm Càn thì ngứa ngáy cả người, lao vù lên gọi:

- Xem chiêu đây! – rồi khua một nhát kiếm ra, chính là một chiêu trong Đường kiếm Càn.

Ách nhi không ngờ Lương Tiêu đột nhiên lại vận dụng lộ kiếm pháp đó, trố mắt buông kiếm xuống, lại quên chống đỡ, trường kiếm của Lương Tiêu chạm đến ngực, cô mới sực tỉnh, cả kinh thất sắc. A Tuyết la lên:

- Ca ca...

Cô chưa dứt lời, Lương Tiêu đã thu kiếm về:

- Bị đâm mà không hoàn thủ à?

Ách nhi xịu mặt, vung kiếm đâm ra, Lương Tiêu định tâm luyện chiêu, bèn dùng Đường kiếm Càn đối phó. Hiềm nỗi gã mới học, luyện tập chưa tinh, còn hơi bỡ ngỡ, được vài chiêu đã bị sống kiếm của Ách nhi đập lên cổ tay, đau điếng người, gã rít lên:

- Đồ mũi trâu ranh...

Gã chưa dứt lời, đã bị vả một cái vào miệng, đau đến méo cả miệng đi.

Hai người trao đổi đến hơn hai mươi chiêu, Lương Tiêu nhất quyết luyện kiếm nên trước sau chỉ dùng Đường kiếm Càn công thủ, kế quả chỉ nghe những tiếng lép bép vang lên liên tiếp, Ách nhi chặt ngang chém dọc, cầm bảo kiếm như một mũi gai, một tay chống nạnh, điệu bộ đanh đá, càng đấu càng vui thích. A Tuyết tuy biết cô bé không đời nào làm Lương Tiêu bị thương, nhưng xem mà cũng giật mình thon thót, cứ kêu “thôi đi, thôi đi” liên tục. Liễu Tình nghe tiếng kêu cũng ra xem, cau mặt.

Lương Tiêu lĩnh liền mấy nhát, toàn thân từ đầu xuống chân nóng rát, mất hết kiên nhẫn bèn mắng:

- Đồ mũi trâu ranh, ngươi thử đánh nữa xem! – Rồi quẳng kiếm đi, nhảy xổ tới định vật lộn. Liễu Tình bèn quát lên:

- Gượm đã!

Lương Tiêu trông thấy bà thì bối rối nghĩ bụng: “Chết toi, mải mắng nó là mũi trâu, không ngờ vô tình mắng lây sang cả Liễu Tình đạo trưởng.” Gã nóng bừng cả mặt. Liễu Tình thở dài:

- Ách nhi, ta dạy y mấy chiêu kiếm pháp, con cùng luyện với y thì tới điểm là dừng, không được thừa cơ đánh người.

Ách nhi lắc đầu quầy quậy. Liễu Tình cau mày bảo:

- Con bé này, lại cãi cự gì nữa đây!

Ách nhi liếc Lương Tiêu, đột ngột vạch mũi kiếm xuống đất: “Thằng quái này đáng ghét lắm, con không luyện kiếm với hắn đâu.” Lương Tiêu tái mặt, tức giận mắng:

- Được, ngươi không thích thì thôi, ta cũng thèm vào! – Rồi rũ tay áo bỏ đi. A Tuyết tất tả chạy theo, nhưng Lương Tiêu đang tức giận bừng bừng, guồng chân chạy như gió, chỉ thoáng chốc đã không thấy tăm dạng đâu nữa. A Tuyết gọi với, mắt đỏ hoe lên.

Liễu Tình buồn bực trong lòng, định trách mắng Ách nhi thêm mấy câu nữa, nhưng chực nói ra cuối cùng lại nén lại, nghĩ ngợi một hồi đành thở dài, tự nhủ: “Nó với Lương Tiêu sao cứ mâu thuẫn suốt, phải nghĩ cách để hai đứa hòa hảo mới được.”

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!