Copy Mối Tình Đầu

Chương 10: Anh tặng tôi đu đủ, tôi đáp trả ngọc quý

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Sáng hôm sau, Hàn Tú đến công ty với đôi mắt gấu trúc vì mất ngủ. Cô vừa bước vào sảnh thì thấy Tiểu Hứa ở phòng khách hàng chạy tới, gấp gáp nói: “Hàn tổng! Hôm nay, Tiểu Thất không tới công ty cùng cô sao?”

Tiểu Thất? Cô nhướn mày, thì ra mọi người đều gọi anh là Tiểu Thất, từ Tả Tiểu Dũng, Tiểu Lưu cho đến các dì, các thím trong công ty. Mà tại sao cô nhất định phải đến chỗ làm cùng Tiểu Thất chứ? Cô chỉ bao ăn bao ở chứ không phụ trách cả việc đi lại nhé!

“Ừ, hôm qua Tiểu Thất bị thương phải nghỉ ngơi mấy ngày, đợi vết thương khỏi rồi mới đi làm được. Có chuyện gì thế?”

Tay cầm một tập đơn đặt hàng lớn, Tiểu Hứa nói vội: “Ôi, Hàn tổng, chị không biết đâu, Tiểu Thất mới tới EC làm việc được một lần mà hôm nay, điện thoại của bộ phận phục vụ khách hàng hộ gia đình đã réo liên tục như muốn bùng nổ. Chị nhìn xem, tất cả chỗ đặt hàng này đều yêu cầu đích danh Tiểu Thất đến làm vệ sinh, trong đó có tám khách hàng cũ, hai mươi khách hàng mới, vừa đủ một tháng làm việc. Em không dám vội vàng báo giá, càng không dám nhận lời ngay. Hàn tổng, chị bảo chuyện này phải giải quyết làm sao bây giờ?”

“Cái gì cơ?”. Hàn Tú kinh ngạc, cầm tập giấy dày cộp, cẩn thận lật từng trang, cuối cùng ngây người một hồi lâu, chẳng biết nói gì nữa.

Đúng là Hàn Tú định lợi dụng tướng mạo của Tiểu Thất để lôi kéo một số khách hàng lớn, nhưng cô còn tưởng rằng đây mới chỉ là suy tính của riêng mình, không ngờ là ý nghĩ đó lại được hiện thực hóa nhanh đến thế, chỉ mới đến làm vệ sinh ở EC có một buổi mà Tiểu Thất đã giúp công ty có thêm hai mươi khách hàng mới.

Trong đầu cô bất giác vang lên câu nói của anh hôm qua: “Cô muốn tôi kiếm tiền, được thôi, tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền. Cô muốn tôi làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần tôi có thể làm được, cô cứ nói ra, tôi sẽ làm hết”

Ánh mắt bi thương, giọng nói trầm buồn của Tiểu Thất đã làm cô khắc khoải cả đêm. Hàn Tú cứ nghĩ mãi về việc liệu mình giữ anh lại rồi lợi dụng tướng mạo của anh để kiếm tiền rốt cuộc là đúng hay sai, nhưng khi nhìn thấy một xấp đơn đặt hàng hồng hồng xanh xanh dày cộp, đột nhiên cô quên hết sạch những suy nghĩ đó. Lúc này, giữa cô và anh không còn bất cứ quan hệ tình cảm nào hết, chỉ là quan hệ tiền bạc và lợi ích mà thôi. Hàn Tú cho anh cơm ăn, áo mặc, chỗ ở, còn anh bán sức lao động cho cô, đó là một sự trao đổi công bằng, chẳng có gì sai để cô phải cảm thấy áy náy cả.

Đây không phải là mong muốn ban đầu của cô hay sao? Giữ anh lại, bắt anh kiếm tiền để hoàn trả chi phí thuê nhà, tiền ăn uống, quần áo, tiền điện, nước, ..Cô hà tất phải vì một câu nói “không bao giờ quên” mà day dứt chứ?

Trông thấy Hàn Tú đứng ngây ra đó như đang suy nghĩ điều gì, Tiểu Hứa khẽ gọi: “Hàn tổng..”

Cô lập tức lấy lại hồn phách, đưa tập đơn đặt hàng cho Tiểu Hứa rồi nói: “Nhận, nhận, nhận hết! Sao lại không nhận chứ? Tôi thuê Tiểu Thất đến đây để làm việc chứ không phải làm bình hoa di động. Cô đừng thấy anh ta đẹp trai mà rủ lòng thương xót, mau đi gọi điện thoại cho từng vị khách hàng một, nói giá dịch vụ sẽ tăng hai mươi phần trăm so với mức bình thường! Đợi đến lúc hồi phục hoàn toàn, Tiểu Thất sẽ đi làm theo thứ tự thời gian đặt hàng của khách. Nếu họ đồng ý thì đăng ký, không thì thôi”. Muốn đạt đến một thương hiệu hàng đầu thì phải có giá đặc biệt.

“Vâng”, Tiểu Hứa nhận lại chỗ đơn đặt hàng rồi nhanh chóng đi về vị trí của mình.

Hàn Tú càng nghĩ lại càng thấy cô chẳng khác nào Tú bà chốn thanh lâu khi nói những lời vừa rồi: đặt giá cho cô nương xinh đẹp nhất, ai trả cao hơn thì được hưởng mĩ nhân. Cô bất giác rùng mình khi chợt nảy ra ý nghĩ: nếu việc nào ổn thỏa, cô sẽ đến trại tâm thần và tuyển dụng thêm một số bệnh nhân nam đẹp trai, tuấn tú nữa.

Chỉ có mình cô mới có thể nghĩ ra cách kiếm tiền thất đức như vậy!

Hàn Tú hít một hơi thật sâu, không ngừng nhắc đi nhắc lại trong đầu những lời lẽ biện hộ cho hành động của mình: Tất cả đều là do anh tự nguyện, cô cũng không mở tổ chức từ thiện, chỉ cần làm đúng với lương tâm là được rồi.

(2)

Sau một ngày bận bụi, vừa về đến nhà, Hàn Tú đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức. Cô nhanh chóng thay giày rồi chạy thẳng vào phòng bếp. Tiểu Thất đang mặc tạp dề, xào xào nấu nấu món gì đó. Cô nghểnh cổ, ngó vào xem, thì ra là canh sườn ninh bí đao, rong biển.

Hàn Tú vốn là tín đồ của thịt nên nhìn thấy món nào không có thịt, cô luôn không vui. Món cơm rang trứng tối qua thực sự không thể làm hài lòng chiếc dạ dày của cô. Bởi vậy, khi nhìn thấy canh sườn, Hàn Tú rất hí hửng. Tuy nhiên, có điều này khiến cô hơi thắc mắc, đó là bí đao ở đâu ra? Vì thứ nhất, cô không hề mua bí đao, thứ hai, cô cũng không đưa tiền cho anh đi chợ.

“Anh lấy đâu ra tiền để mua bí đao thế?”

“Một dì ở chợ đã tặng cho rôi”. Anh lãnh đạm trả lời.

“Tặng anh?”. Hừ, mấy bà ngoài chợ đúng là kì thị giới tính đến cực điểm mà, Hàn Tú chưa bao giờ may mắn đến mức được cho miễn phí rau củ hay thức ăn cả. Hơn nữa, bây giờ, giá rau còn cao hơn cả giá thịt đấy! “Tại sao người ta không tặng rau cho tôi bao giờ nhỉ?”

Tiểu Thất nhìn tôi với vẻ khinh khi: “Về vấn đề này, ngày mai, cô tìm đúng người phụ nữ ấy rồi hỏi vì sao nhé!”. Đương nghiên là người ta không thể vô duyên vô cớ mà tặng anh bí đao được.

Hôm nay, Tiểu Thất muốn mua một ít thức ăn để nấu món mới, nhưng khi ra đến chợ, anh mới nhận ra rằng anh không có mấy tờ xanh xanh đỏ đỏ mà Hàn Tú nói là phải dùng để mua các thứ nên chẳng mua được gì hết. Nhìn cả một gian rau củ tươi ngon, nghe thấy khắp nơi vang lên tiếng mời gọi mua hàng, Tiểu Thất thấy tiếc vì mình không có tiền.

Đúng lúc anh chuẩn bị về thì chợt nhìn thấy một cậu bé khoảng một, hai tuổi bước chập chững, đẩy chiếc xe đựng đồ chơi tới chỗ cầu thang cách đó không xa. Trông thấy đứa bé sắp sửa bị ngã, anh lập tức lao tới, ôm nó vào lòng. Còn chiếc xe đẩy thì trượt theo cầu thang, rơi xuống tầng dưới, những đồ chơi và hộp sữa ở trong đó bắn tung tóe ra khắp nơi.

Chứng kiến cảnh tượng ấy, những người xung quanh hoảng hốt nhìn mười mấy bậc cầu tháng vừa dài vừa cao rồi thở phào nhẹ nhõm, nếu không may đứa bé bị ngã xuống dưới thì chỉ cần nghĩ thôi đã biết kết quả đáng sợ đến mức nào.

Thằng nhóc được Tiểu Thất bế vào lòng, tưởng anh đang chơi đùa cùng mình nên cứ cười mãi không thôi. Bà nội của đứa trẻ đang mải bán hàng, đến khi trả tiền xong cho khách thì mới biết chuyện, vội vàng gọi lớn: “Tiểu Bảo!” rồi chạy tới chỗ anh, Lúc người phụ nữ ấy đưa tay đón lấy đứa cháu, anh thấy sắc mặt dì ấy trắng bệch, giọng nói run rẩy một lúc lâu. Dì ấy không ngừng cảm ơn anh, còn hỏi anh muốn mua rau gì. Anh liền nói mình không có tiền, vừa mới dứt lời, bà của cậu bé đã đưa cả một đống rau cho anh. Dù anh đã kiên quyết từ chối nhưng dì ấy vẫn không chịu, cuối cùng anh đành nhận một quả bí đao.

Hàn Tú nhìn sang bên cạnh, ở đó có bày một đĩa thức ăn có màu trắng, xanh, đỏ, vô cùng đẹp mắt, tất cả đều được thái chỉ. Cô bèn hỏi: “Đây là món gì?”

“Thịt sợi bảy sắc.”

“Thế còn món này? Tôi chỉ biết đây là tôm, còn đây là măng”. Cô lại chỉ vào một đĩa thức ăn khác.

“Còn có hạ quả nữa. Đây là món hạ quả xào măng và tôm tươi”. Tiểu Thất nói xong liền đưa cuốn sách dạy nấu ăn cho cô xem.

“Hạ quả? Nhà tôi có thứ này à?”. Sao cô không biết nhỉ?

“Ở trong tủ lạnh ấy”. Anh quay sang nhìn cô, nói: “Trong tủ lạnh có rất nhiều thức ăn, một số thứ đã bị hỏng nên tôi vứt đi rồi”. Trong lúc dọn dẹp tủ lạnh, Tiểu Thất đã nhận ra Hàn Tú kém cỏi trong việc bếp núc đến mức nào.

Nhận thấy ánh mắt coi thường không giấu giếm của Tiểu Thất, Hàn Tú liền biểu môi. Dù gì cô cũng đâu biết nấu nướng, tất cả những thứ linh tinh trong tủ lạnh đều do Sam Sam đem tới, có cả của bố mẹ mang theo khi ghé qua thăm cô. Ai mà biết được trong đó nhét những gì cơ chứ?

“Anh chỉ cần đọc sách hướng dẫn là nấu được các món này sao?”. Hàn Tú lắc đầu, tỏ vẻ không tin, anh có nhất thiết phải hạ thấp cô theo cách này không?

Tiểu Thất vẫn tỏ thái độ bình thản như mọi khi, đôi mắt nheo lại: “Nếu không tin thì ngay bây giờ cô có thể thử, tôi sẽ dạy cô nấu ăn?”

“Hừ! Không biết nấu nướng đâu phải là tội gì tày trời! Phụ nữ không biết nấu ăn đầy ra đó. Ngày nay, phụ nữ cũng có thể “đầu đội trời, chân đạp đất”, còn đàn ông các anh phải khắc cốt ghi tâm câu nói “giỏi việc nước, đảm việc nhà” đấy!”. Ít nhất là ở nhà cô, điều này vẫn đúng, người tề gia nội trợ là bố chứ không phải là mẹ.

“Ồ, cái này tôi biết, không những thế, đàn ông còn phải biết nói chuyện phiếm nữa.”

“Ái chà…Anh biết cả điều đó sao?”

“Điều này quan trọng lắm à?”. Khi còn ở trong phòng thí nghiệm, anh đã có lần nghe thấy mọi người bảo thế, hôm nay, khi lên mạng, anh lại vô tình đọc được, đúng là trùng hợp.

“May mà anh còn biết.”

Nấu xong, Tiểu Thất múc canh ra bát rồi bê đến bàn ăn. Hàn Tú hớn hở mang hai món canh còn lại ra rồi xới một bát cơm đầy, vui vẻ ngồi ăn. Ngày nào cũng như ngày nào, cô đều làm việc quần quật, mệt đến chết đi sống lại, về được đến nhà là chẳng còn muốn làm gì chứ đừng nói đến việc nấu nướng. Vậy nên hôm nay, khi trở về nhà, thấy cơm ngon canh ngọt đã bày biện ngay trước mặt, Hàn Tú thực sự cảm động đến rơi nước mắt

Cô phải cảm ơn vị “thánh mẫu” Sam Sam mới được. nếu không có cô bạn này thì Hàn Tú đã chẳng có được một người hữu dụng như Tiểu Thất. Đồng ý thu nhận Tiểu Thất đúng là một quyết định vô cùng sáng suốt!

“Sao cô đang ăn mà môi cứ giật giật thế?”. Tiểu Thất hiếu kỳ hỏi.

“Phù..” Cô đang cảm động vì có cơm ăn, không được sao? “Anh không thấy thức ăn rất nóng à? Thổi phù phù như vậy có thể làm thức ăn nguội đi đôi chút mà.”

“À, ra là thế! Cách hít thở khác người của cô, tôi chưa từng đọc thấy trong sách”. Thì ra là một kiểu thở ra hít vào khác với bình thường, đây đúng là lần đầu tiên anh được nhìn thấy.

Hàn Tú bất lực, không biết nói gì, đành lườm anh một cái.

Cô cắn miếng sườn thơm ngọt, niềm xúc động lại trào dâng. Lát sau, Hàn Tú nghĩ, liệu có thể đi ăn ngoài tiệm không, gọi món gì có món đó? Cô bèn rút cuốn sách dạy nấu ăn từ trên giá xuống, lật qua giở lại. Lúc nhìn thấy món đu đủ hầm ếch rừng, đôi mắt cô chợt sáng bừng lên. Sam Sam đã từng nói rằng món ăn này khiến ngực đầy đặn hơn.

Cô bất giác nhìn xuống vòng một của mình, loại B không to không nhỏ, có điều về phần ngực, làm gì có người phụ nữ nào chê nó quá lớn cơ chứ? Đây đâu phải là thi trắc nghiệm, đã chọn A thì không thể chọn B hoặc C, hay chọn D thì tuyệt đối không được đòi C nữa!

Hàn Tú xuýt xoa rồi đẩy cuốn sách về phía Tiểu Thất: “Là thế này…Tôi cảm thấy tay nghề nấu nướng của anh cũng không tệ, cho nên..liệu tôi có thể đặt món ăn không?”

Tiểu Thất ngước mắt nhìn cô rồi bình thản đáp: “Ừm.”

“Vậy thì…anh có thể nấu món này được không?”. Cô kích động chỉ vào hình ảnh của món đu đủ hầm ếch rừng. “Đu đủ và ếch rừng, sáng mai, tôi sẽ qua siêu thị mua.”

Chính vào lúc Hàn Tú hớn hở, thì ánh mắt của Tiểu Thất khẽ hạ xuống, nhìn thẳng vào ngực cô, chưa được hai giây đã quay trở lại khuôn mặt hân hoan của người đối diện, thản nhiên nói: “Món đu đủ hầm ếch rừng không giúp ngực đầy đặn hơn đâu. Nếu cô hi vọng đu đủ có thể khiến ngực cô to hơn thì chỉ vô ích, công toi thôi.”

Mặt Hàn Tú bỗng đỏ rực như cà chua, không ngờ chỉ qua món ăn mà Tiểu Thát đã nhìn thấu tâm sự của cô

Đu đủ không thể giúp ngực to hơn sao? Nhưng mọi người đều nói thế còn gì?

Bị ánh mắt anh bủa vây, cô ra sức lấp liếm: “Ai nói là tôi muốn ngực đầy đặn hơn chứ? Anh không biết món ăn này có tác dụng làm đẹp da à?”

“Trong đu đủ có chứa một loại enzyme đặc biệt, có khả năng phân giải protein và các axit béo, rất có lợi cho tiêu hóa. Cô muốn giảm kích thước ngực hoặc giảm béo thì có thể dùng thử.”

Cái gì? Ăn đu đủ không những không giúp ngực to hơn mà còn phản tác dụng, khiến ngực bé đi sao?

Quên mất chuyện mình vừa lảng tránh, Hàn Tú buột miệng hỏi: “Vậy làm thế nào mới có thể tăng kích thước vòng một?”

“Bổ sung thêm chất béo hoặc kích thích tuyến sữa.”

“Kích thích tuyến sữa là sao?”

“Cô có biết “tự sờ [1]” không?”

[1] Trong tiếng Hán, từ này có cách phát âm trùng với từ “ù” trong trò mạt chược”

“Ù ấy hả? Chúng ta đang nói về việc tăng kích thước ngực, sao anh lại nói sang chuyện đánh mạt chược chú?”

Tiểu Thất cau mày nhăn nhó, ánh mắt lại một lần nữa hướng về ngực Hàn Tú, một giây, hai giây, ba giây…cuối cùng anh đưa hai tay ra, từ từ ấn lên ngực mình, lấy tay xoa bóp liên tục phần xung quanh, từ trái sang phải, lặp lại mấy lần rồi kết thúc động tác một cách bình thản.

Mắt chữ A mồm chữ O, Hàn Tú ngây ra nhìn Tiểu Thất “tự sờ”. Vài giây sau, cô chắn hai tay trước ngực, hét toáng lên: “Á…! Anh đúng là đồ biến thái!!!”

(3)

Tuy mắng anh là “đồ biến thái” nhưng Hàn Tú cứ chốc chốc lại lén nhìn ngực Tiểu Thất, trong đầu không ngừng nghĩ về câu nói của anh.

Thì ra đu đủ không có tác dụng làm ngực đầy đặn hơn. Trước đây, cô với Sam Sam không biết điều đó nên cứ ra sức ăn, đúng là công toi, thảo nào không thấy tác dụng gì, xoa bóp thực sự có thể khiến cho bầu ngực phát triển sao? Khi còn ở kí túc xá, lúc cùng mấy cô bạn bàn luận về mấy tiểu thuyết “sắc tình”, cô đã nghe họ nói như vậy, có điều mọi người đều nhận thấy việc “tự sờ” quá biến thái, quá kinh khủng nên đều bỏ qua cách làm đó.

Lần nào nói chuyện, anh cũng tỏ ra rất nghiêm túc, liệu tối nay, cô có nên thử xem sao không nhỉ?

Cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc của Hàn Tú đang nhìn mình chằm chằm, Tiểu Thất đang và cơm thì bất giác bị nghẹn, anh ho sặc sụa rồi uống vội một ngụm canh to, mãi mới cảm thấy dễ chịu đôi chút.

Mấy tiếng ho của Tiểu Thất đã giúp Hàn Tú lấy lại được thần trí, cô vội nói: “Ăn cơm từ từ thôi! Có ai ăn tranh với anh đâu cơ chứ?”

“Khụ, khụ..”. Người đối diện lại càng ho dữ dội hơn.

Khi ăn cơm xong cũng là lúc toàn thân Hàn Tú mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cảm giác dính dáp trên người làm cô vô cùng khó chịu. Cô ngồi nguyên ở ghế, lặng lẽ nhìn Tiểu Thất thu dọn bát đũa, khi anh quay người lại, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt tuấn tú khiến cô thấy rõ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh. Trong lòng Hàn Tú lại trào dâng cảm giác tội lỗi.

Từ khi biết Tiểu Thất có thể nấu nướng, cô rất ít khi vào bếp, ăn xong thường nằm dài ra sô pha, bật ti vi, xem phim truyền hình, giao phó hoàn toàn việc rửa bát cho anh. Hầu như lúc nào cô cũng thấy đôi tay thon dài của anh đang cẩn thận rửa từng chiếc bát trong phòng bếp. Càng nghĩ, Hàn Tú càng cảm thấy mình thật giống một chủ nô tàn ác trong xã hội cũ

Mím chặt môi, cô nhanh chóng đi vào bếp, nhân lúc anh không đế ý, Hàn Tú giành lấy chỗ bát đũa trên tay anh: “Chuyện này…tối nay để tôi rửa bát cho! Người anh ướt đẫm mồ hôi rồi, anh đi tắm đi!”

Tiểu Thất ngây người nhìn cô, rất nhanh sau đó, anh lấy lại hồn phách rồi bảo: “Không phải chính cô nói đàn ông bây giờ phải “giỏi việc nước, đảm việc nhà” sao? Cô tắm trước đi!”. Vừa nói dứt câu, anh liền lấy lại số bát đũa.

“Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ mà!”. Thỉnh thoảng, cô cũng muốn làm gì đó để giảm nhẹ đôi chút cảm giác tội lỗi trong lòng mình. “Đã nói là để đấy tôi rửa cho, sao anh lắm chuyện vậy hả?”. Hàn Tú chu miệng, vừa giành lấy bát đũa vừa đẩy anh sang một bên.

Bát đĩa dính đầu dầu mỡ, cô lại không chú ý nên bị trượt tay, làm cả chồng bát rơi xuống sàn rồi vỡ loảng xoảng.

“Đúng là tự mình tạo nghiệt. Đổ vỡ là bình an, đổ vỡ là bình an”. Hàn Tú lẩm bẩm. Chẳng mấy khi cô tự nguyện rửa bát, ai dè lại đánh vỡ tung tóe hết cả.

Cô ngồi sụp xuống, đưa tay nhặt những mảnh sứ vỡ trên sàn.

“Cẩn thận đấy!”. Tiểu Thất kêu lên nhưng đã chậm một bước.

“Ây da…”. Cô rên lên một tiếng rồi rụt vội tay về.

Bị mảnh vỡ cứa vào, ngón tay của Hàn Tú lập tức tuôn ra một dòng máu đỏ, khiến cô vô cùng đau đớn. Cô còn chưa kịp phản ứng gì thì Tiểu Thất đã nhẹ nhàng nâng ngón tay ấy lên, kéo về phía mình.

Cô trợn tròn mắt, hoảng hốt nhìn Tiểu Thất đang đưa ngón tay của cô lên miệng, lắp bắp: “Anh…anh..anh…Sao anh có thể dùng miệng để cầm máu cho tôi chứ?”. Hàn Tú vừa dứt lời, hai má cô đã ửng hồng.

Tiểu Thất bình thản nhìn cô và nói: “Cô đã nghĩ quá nhiều rồi đấy!” rồi kéo cô vào thư phòng.

Mặt Hàn Tú lúc này còn đỏ hơn trước, xem ra trí tưởng tượng của cô đã bay quá cao và quá xa.

Tiểu Thất lấy thuốc tiệt trùng và bông băng mà Hàn Tú đã mua lần trước để xử lý vết thương giúp cô. Hàn Tú không nói gì, lặng lẽ nhìn anh thao tác. Anh cúi đầu xuống, đôi mày cau lại, tập trung mọi sự chú ý lên ngón tay bị đứt. Vẻ mặt nghiêm túc và sự cẩn thận, tỉ mỉ của Tiểu Thất khi băng bó vết thương làm Hàn Tú hốt hoảng không yên. Chàng trai đang ngồi đối diện cô lúc này có phải là Đường Trạch Tề - người đã cùng cô lớn lên từ nhỏ hay không? Cô gần như không tìm thấy ở anh bất cứ sự quen thuộc nào. Hàn Tú có cảm giác trái tim mình đang đập loạn lên không ngừng, cổ họng dường như bị thứ gì đó làm cho tắc nghẹn. Cô muốn nói nhưng không thể thốt nên lời.

Hàn Tú nhìn chằm chằm vào vết thương đã được băng bó cẩn thận, mãi mới lắp bắp hỏi: “Khi ở Mỹ…có phải anh đã học ngành y đúng không?”. Anh có vẻ hiểu biết rất nhiều về lĩnh vực này.

Tiểu Thất không trả lời cô, vì thân phận hiên nay của anh là Đường Trạch Tề - một Đường Trạch Tề đã bị tổn thương não bộ nên không còn nhớ những chuyện trước kia.

Anh biết nước Mỹ ở bên kia đại dương, nhưng anh chưa từng tới đó. Hai mươi lăm năm nay, anh đều sống trong phòng thí nghiệm tàn khốc đó. Học ngành y sao, anh chưa từng học qua, nhưng thứ mà anh thích đọc nhất chính là sách y dược. Tuy phải sống biệt lập, không được tiếp xúc với thế giới bên ngoài song anh vẫn biết về nó. Từ khi có ý thức Tiểu Thất đã thấy giáo sư Trương luôn ở bên cạnh anh. Giáo sư chẳng khác nào bố đẻ của anh, ông đã dạy anh rất nhiều, rất nhiều thứ. Nhờ có giáo sư Trương chỉ bảo mà anh được Cổ tiên sinh và mấy người trong khu thực nghiệm đối xử theo một cách hoàn toàn khác so với những sản phẩm thí nghiệm còn lại, ngoài việc không thể ra ngoài thì anh tương đối tự do.

Bây giờ, Tiểu Thất đã thoát khỏi nơi đó rồi, thế giới của anh không còn như trước kia nữa…

Ngước mắt lên, Hàn Tú liền bắt gặp đôi mắt đen láy của anh, khoảnh khắc ấy, trái tim cô bỗng nhiên loạn nhịp.

Cô giơ ngón tay đã được băng bó đâu vào đấy lên, nói năng có phần loạn xạ: “Cảm ơn anh nhiều. Vì anh đã giúp tôi băng bó ngón tay nên..anh có thể đề nghị tôi làm một việc.”

“Để..để tôi giúp anh xử lý vết thương nhé!”. Vừa nói dứt lời, Hàn Tú cảm thấy mình thật ngốc nghếch, ngay đến kiến thức y học cơ bản nhất, cô còn chẳng biết, thế mà..Nhưng ánh mắt anh lúc này là có ý gì vậy? Đúng là cô không biết băng bó vết thương, nhưng chuyện bôi thuốc thì sao lại không được cơ chứ.

Hàn Tú ngượng nghịu nói: “Vết thương sau lưng anh là do bị kính đâm vào, nặng hơn vết thương này của tôi nhiều, cho nên phải bôi thuốc gì đó đúng không?”

Trước đôi mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc của người dối diện, đầu cô càng lúc càng cúi thấp hơn.

Khi cô ngẩng đầu lên nhìn, trong thư phòng đã chẳng còn ai ngoài cô cả. Chết tiệt, tên đáng ghét đó toàn đi lại lặng lẽ đến mức không gây ra bất cứ tiếng động nào, thích đi là đi, chẳng thèm báo trước lấy một tiếng, để mặc cô ngồi một mình trong này như một con ngốc. Hàn Tú xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu nữa.

Vừa bước ra khỏi thư phòng, cô đã nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm. Hàn Tú bỉu môi, đúng là uổng công cô đã tỏ vẻ thành khẩn khi ngỏ ý muốn bôi thuốc cho anh, kết quả thì hay rồi, Tiểu Thất không nói tiếng nào, chạy vào đi tắm trước. Cô lè lưỡi làm mặt xấu rồi đi sang phòng khách.

Hàn Tú nằm trên sô pha xem chương trình giải trí, mới được mười phút, cô đã cảm thấy không mấy hứng thú. Đúng lúc cô đang chuẩn bị đi vào phòng ngủ để lên mạng thì cửa buồng tắm bật mở. Mái tóc ướt đẫm, phía trên cởi trần, mặc chiếc quần đùi bãi biễn mà cô mua cho lần trước, Tiểu Thất bước ra.

Hàn Tú kinh ngạc tới mức há hốc miệng, ngây người nhìn anh.

Dù đã từng trông thấy cơ thể thương tích chằng chịt hay những vết thương đang lên da non của anh, nhưng cho đến tận bây giờ, khi một lần nữa bắt gặp anh trong bộ dạng này, ánh mắt của cô vẫn không khỏi bị thu hút bởi thân hình tuyệt đẹp đó.

Ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn trắng nhỏ trên lối đi vào phòng tắm đang bao phủ lên cơ thể anh. Vào giây phút ấy, dường như những vết sẹo mờ mờ trên trên người Tiểu Thất đã biến đi hết, không để lại một vết tích nào. Đứng ở nơi tranh tối tranh sáng, dáng hình anh lúc này khiến người khác có cảm giác mơ hồ, thiếu tính chân thực.

Khi Tiểu Thất từ từ tiến về phía cô, ánh mắt của Hàn Tú bất giác di chuyển theo bước chân anh. Mãi tới khi anh đã đứng trước mặt, khẽ gọi cô một tiếng, cô mới lấy lại được hồn phách.

Thẹn thùng quay đầu về phía khác, Hàn Tú mím chặt môi, nói: “Anh lại muốn giở trò đồi bại hả? Anh quên mất qui định khi ở đây rồi phải không? Điều đầu tiên là cấm ăn mặc thiếu vải, giở trò lưu manh.”

“Không phải cô nói sẽ bôi thuốc giúp tôi sao?”

Phải rồi! Mặc áo thì làm sao mà bôi thuốc được chứ? Một lời giải thích hết sức hợp tình hợp lý, được nói bằng một ngữ điệu vô cùng bình thản mà lại khiến cô cảm thấy lỗ tai mình như bị ai đó chọc thẳng vào!

Hàn Tú không nói nên lời. Đúng là “đầu óc ngu si, tứ chi phát triển”! Nghe cô bảo sẽ bôi thuốc cho, con người đơn giản đó liền không nói năng gì, chạy ngay đi tắm. Xem ra Hàn Tú đã bị hạ gục triệt để bởi lối tư duy thẳng băng của anh mất rồi!

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!