Danh Môn

Chương 64: Từ biệt giai nhân (hạ)

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Quyển 2: Kinh thành phong vân

Chương 63: Từ biệt giai nhân (hạ)

Nhóm Dịch: Hồng Mai

Biên dịch: DHN

Nguồn: metruyen.com

Hồ Khúc Giang nằm ở Tây Nam Trường An, là nơi có cảnh đẹp nhất ở kinh thành, mùng một tháng hai có tiết Trung hòa, mùng ba tháng ba có lễ Hàn thực, vào những ngày đẹp trong tiết Thanh minh người Trường An chen chúc ra khỏi thành, cả nhà đi tới hồ Khúc Giang dạo chơi ngắm hoa, náo nhiệt vô cùng.

Hôm nay mặc dù đang là tháng giêng, gió xuân se lạnh, nhưng rất thích hợp để tổ chức yến tiệc ở Khúc Giang gặp gỡ các tiến sĩ đỗ khoa thi vừa rồi, bên bờ hồ Khúc Giang đặc biệt náo nhiệt, các hoàng tộc , quyền qúy có mặt để bày tỏ sự tôn quý, các gia tộc lớn có mặt để kén rể, các đầy tớ và người bán hàng rong có mặt để kiếm ăn, nhưng nhiều hơn cả là dân chúng Trường An và các sĩ tử thi trượt.

Hạnh Viên đã có rất đông người đến đã sớm chặt kín cả khu vườn rồi, Nhân vật chính của năm nay là thiên tử Đại Đường Lý Hệ và tám mươi tư Tiến sĩ tân khoa nhưng hôm nay lại có thêm một nhân vật chính nữa là Trương thái hậu, người mà gần đây thế lực đang phát triển mạnh.

Kể từ khi em của bà ta được nhận chức Thái thường khanh Trương thái hậu như biến thành một người khác. Từ một người mặt mày luôn u ám trở thành một người tinh thần sung mãn, giống như một người vừa tỉnh giấc ngủ say. Giọng nói trở nên ngắn gọn đanh thép, không bỏ qua một cơ hội xuất hiện trước mặt mọi người nào. Tất nhiên, yến hội Khúc Giang cũng không thể thiếu sự có mặt của bà ta.

Hạnh Viên là khu vườn của hoàng gia, bên trong có nhiều đình đài lầu các, chung quanh khu vực tổ chức yến hội đã được quân lính khỗng chế cẩn thận. Hồ nước không đóng băng nên quan binh cũng bố trí một số thuyền nhỏ canh gác. Tất cả mọi người xem náo nhiệt đều chỉ có thể đứng ngoài quan sát. Lúc Trương Hoán đến Hạnh viên thì buổi yến hội vừa bắt đầu, yến hội tiến hành trong hai canh giờ từ hoàng hôn đến tận khuya. Tất cả các tiến sĩ tân khoa đem thơ của mình dâng lên vua Đại Đường rồi Thiên tử định ra một người giải nhất và thưởng cho người này một nguyện vọng đây cũng là cao trào của yến hội.

Thôi Ninh bị người chủ trì xếp cho ngồi cạnh Sở Duy, đã nửa canh giờ rồi nàng không nhúc nhíc, chỉ như là một bức tượng xinh đẹp mà thôi. Sự buồn bã trong lòng nàng hoàn toàn tướng phản với không khí náo nhiệt của yến hội.

Từ khi yến hội bắt đầu nàng luôn tự trách móc bản thân. Tại yến hội long trọng ở Khúc Giang này không thấy mặt Trương Hoán. Hắn mất đi cơ hội giành lấy công danh, cũng mất đi chức quan vừa mới có tất cả đều bởi nàng. Nếu nàng không nhận chức quận chúa kia có lẽ Trương Hoán không bị bãi chức.

Nàng ngồi đó nghĩ ngợi một mình hoàn toàn không để ý đến Sở Duy ở bên cạnh.

“ Thôi tiểu thư, nàng nhìn con thiên nga ngọc này này, giống như một tiên tử đang tắm rửa trong hồ.”

Sở Duy thất giai nhân không hề nói một lời bèn chỉ vào một con thiên nga tạc bằng ngọc khẽ nói: “ Thôi tiểu thư biết không? Ta thật sự đang muốn nói với nàng, nàng còn đẹp hơn tiên nữ gấp trăm lần.”

Thôi Ninh làm như không để ý, nàng vẫn còn mãi suy nghĩ về Trương Hoán.

Nhất định bây giờ hắn đang ở một mình trong khách sạn không ai ở bên hắn cũng không có ai an ủi khi hắn đang đau khổ.

Cha nàng đã không cho phép nàng quan hệ với Bình Bình nữa cũng là vì Trương Hoán. Thậm chí còn uy hiếp nàng nếu như còn qua lại với Trương Hoán thì ông ấy sẽ không nhận nàng là con gái nữa. Không chỉ có cha nàng ngay cả anh của nàng cũng vô cùng thù ghét Trương Hoán, tại sao vậy? Tại sao hai họ Thôi, Trương lại có thù hận sâu sắc như vậy?

“ Thôi tiểu thư!” Sở Duy giọng nói đã hơi bất mãn nhưng hắn là tân khoa trạng nguyên không thể quá khích giữa đám đông được. Là người thừa kế Sở gia không biết có bao nhiêu cô gái danh giá muốn ngồi cùng bàn với hắn mà không được, mình đã dành cơ hội này cho nàng, nàng lại không biết quý trọng. Nếu không phải vì nàng là con gái của Hữu tướng quốc thì mình đâu cần phải hạ thấp mình như vậy. Nghĩ đến đây Sở Duy từ không vui biến thành tức giận, hắn hừ mạnh một tiếng rồi vò bài thơ viết dở trên giấy ném xuống đất.

Lúc này Thôi Ninh mới bừng tỉnh, nàng khó chịu nhìn Sở Duy, đang muốn lấy cớ mình mệt mỏi để rời bữa tiệc thì bỗng nhiên phát hiện dưới chân mình có một mảnh giấy đã gấp lại không biết là ai đưa đến. Nàng suy nghĩ rồi nhớ ra vừa rồi chỉ có một thị nữ đưa hoa quả tươi đến đứng bên cạnh mình một lát.

Thôi Ninh tiện tay mở mảnh giấy ra, trong lòng vô cùng kích động, nàng nắm chặt mảnh giấy trong tay khẩn trương tới mức cánh tay cũng trở nên run rẩy.

“ Ta ở cửa chính Hạnh viên chờ nàng” phía dưới đề là ' Vương tử cùng thuyền'.

Mặt Thôi Ninh đỏ bừng nhưng đôi mắt đẹp lại sáng lên dị thường. Khó khăn lắm nàng mới khiến mình bình tĩnh lại cúi đầu nói khẽ: “ Thật xin lỗi Sở công tử ta hơi mệt một chút, muốn quay về.”

Nàng đứng lên vội vã bỏ đi, đi được vài chục bước nàng nghe thấy phía sau có tiếng cốc chén bị ném vỡ. Thôi Ninh mặt càng thêm lạnh lùng, nàng không quay đầu lại nhanh chóng rời đại điện qua lối cửa hông ...

Một chiếc xe ngựa đỗ ở bên đường phía Bắc của Hạnh viên. Nơi này là nơi chuyên dừng chân của quý tộc, hoàng thất, dân chúng không được đi vào. Xe ngựa nhanh chóng xuất phát chạy khỏi Hạnh viên.

Mặc dù ở đây có nhiều người, nhưng Thôi Ninh lập tức nhìn thấy Trương Hoán ở cửa chính. Hắn cưỡi một con ngựa đang mỉm cười nhìn mình, Thôi Ninh cảm thấy mặt nóng bừng lên, tim đập thình thịch dồn dập. Xe ngựa cũng không dừng lại mà cùng Trương Hoán từ từ chạy ra. Cửa sổ xe hé ra một khe nhỏ hiện ra gương mặt Thôi Ninh đang cười tươi như hoa thoáng một vài nét ngượng ngùng.

Trương Hoán liền phóng ngựa chạy theo sau.

...

Màn đêm dần buông, nhiệt độ giảm xuống, trên mặt hồ phủ một làn sương trắng mỏng, giống như trong cảnh thần tiên. Trên trời không một gợn mây, một vòng sáng bạc như ẩn hiện trên mặt nước Khúc Giang.

Trương Hoán sóng bước cùng Thôi Ninh, xe ngựa dừng ở xa không dám đi theo, hai người đi được một quãng nhưng không nói với nhau câu nào.

“ Mai ta phải về Thái Nguyên rồi, nên tới đây để tạm biệt nàng!” Trương Hoán miễn cưỡng cười, hắn nhặt một viên đá dẹp lên, nghiêng người ném xuống nước. Hòn đá xuyên qua màn sương rơi xuống mặt hồ tạo thành một vòn trong sóng lớn dần lan di xa mãi.

“ Vậy khi nào thì ngươi quay lại?” Thôi Ninh cắn môi hỏi.

“ Ta cũng không rõ, có lẽ sang năm, cũng có thể vài ba năm nữa.”

Chân Thôi Ninh chậm hẳn lại rồi dừng hẳn nàng ngẩng đầu chăm chăm nhìn Trương Hoán. Dưới ánh trăng sáng, gương mặt nàng tái nhợt, đôi mắt buồn bã. Nàng luôn đau khổ chờ hắn đến, hắn đã đến nhưng lại báo tin là sắp rời Trường An. Tin tức này đã giết chết tia hy vọng cuối cùng của nàng.

Lòng nàng nhói đau đến mức đầu óc trở nên mơ hồ. Trương Hoán bỗng xoay người lại, đỡ lấy nàng, đôi mắt như có một ngọn lửa rực cháy. Thôi Ninh không thể nào kiềm chế được nỗi lòng, nàng tuyệt vọng không dám nhìn hắn, nắm chặt cánh tay của hắn, sợ rằng hắn bỏ đi lúc này. Cuối cùng một dòng nước mắt trong suốt lăn dài trên má nàng.

Lúc này không một lời nói nhưng lại hơn hẳn ngàn vạn lời nói.

Trương Hoán yêu thương chăm chú nhìn nàng. Đột nhiên đôi tay mạnh mẽ của hắn ôm thật chặt nàng vào ngực dùng thân hình cao lớn lồng ngực rộng rãi của mình che chở cho thân thể mềm mại đang run rẩy của Thôi Ninh.

Thôi Ninh yếu đuối nép vào lòng hắn, nàng không thể nhịn được nữa đau lòng khóc thành tiếng. Trương Hoán nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai nàng, dường như đây chính là toàn bộ tài sản của hắn, là thứ hắn quý trọng nhất đời, hắn cúi đầu, lau nước mắt cho nàng yêu thương trìu mến hôn lên mặt nàng, trên trán nàng, uống đi những giọt nước mắt của nàng. Cuối cùng nhẹ nhàng hôn lên môi nàng.

Thân thể Thôi Ninh thoáng run rẩy, nàng từ từ ngẩng đầu cực kỳ ngượng ngùng nhìn Trương Hoán một cái, rồi nhanh chóng vùi đầu vào ngực hắn. Lần đầu tiên Trương Hoán nếm trải hương vị của phái nữ khó mà nói lên lời. Vẻ thẹn thùng của nàng khiến cho thân thể hắn như có một ngọn lửa bùng cháy, như có vô số kim châm lên toàn thân hắn. Hăn ôm nàng chặt hơn, đột nhiên dùng miệng che kín đôi môi đỏ mọng của nàng, đôi tay mạnh dạn sờ nắn người nàng, Thôi Ninh cảm thấy đầu óc như trống rỗng, cả người nàng mềm nhũn ra, phút chốc như bị mê muội trong hơi thở đầy chất đàn ông của hắn.

...

Một lúc lâu sau, hai đôi môi đang dính chặt vào nhau cuối cùng cũng lưu luyến rời ra. Hắn cúi xuỗng nhìn nàng, nước mắt đã không còn nữa, đôi mắt như hai viên ngọc sáng ngời, nàng như một đóa hoa xinh đẹp e lệ ôn nhu nằm trong lòng hắn.

Thôi Ninh hạnh phúc thở ra một cái dụi má vào ngực hắn.

Danh Môn

Tác giả: Cao Nguyệt

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!