Đông Phương Nhất Chiến

Chương 7: Hồng công tử

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Nước nhỏ long tong nghe thật tịch mịch.

Nước chảy róc rách cũng vậy.

Rốt cuộc, kiếp người là tịch mịch.

Đường Phương ngắm dòng nước từ ao chạy vào trong chỗ ám, rồi lại từ miệng con rồng phun ra, nước cứ trôi hoài trôi mãi như vậy, một vài đóa hoa đang trôi lòng vòng trên mặt nước, thủy chung vẫn không trôi đi đâu.

Cũng giống như ngày tháng vậy, không là chuyện gì, không đợi chờ gì, nước trôi và hoa rơi vẫn cứ loay hoay không ra khỏi đâu cả.

Không chừng bởi vì không có chỗ để thoát ra chăng?

Bệnh thế của cô chẳng thấy khá hơn trước, ngược lại mỗi ngày càng thấy yếu ớt hơn.

Tháng trước cô còn mắt sáng mày sao linh lợi, bệnh hoạn làm cho cô hao mòn chỉ thấy có mệt mỏi. Cô đưa tay chạm vào nước đang chảy.

Nước thật ấm.

Trời đã ấm lại rồi sao?

Hay là bàn tay cô quá lạnh?

Hôm nay có khỏe hơn không nhỉ?

Chắc là khá hơn hôm qua mà?

Thật ra, bệnh tình của cô chẳng hề khá hơn tý nào, (mỗi ngày mỗi lần hạ độc, độc chỉ có càng lúc càng nhiều, làm sao khá hơn cho nổi?) nhưng cô vẫn cảm thấy mỗi ngày mình cảm thấy khá hơn chút chút.

"Hôm nay cảm thấy thế nào?"

Cô nghe có người hỏi cô, trong cơn bàng hoàng, hình như mặt trời ấm áp đang hỏi mình.

Thật ra, người hỏi cô đã hỏi lần thứ hai.

Cô yếu ớt đến độ thậm chí còn mất đi cả thính giác.

"Hử?"

"Khá hơn không?"

Một gã công tử mặt mày bệnh hoạn, đầy vẻ say rượu đang đến bên cạnh cô, ngồi bên cạnh bầu rượu gã đem lại, mặt lộ vẻ quan hoài hỏi thăm cô :

"Chắc là khá hơn chút đỉnh chứ?"

"Khá hơn chút".

Cô trả lời như thường lệ, như nói một lời nói dối quen thuộc.

"Đã uống thuốc chưa?"

Đường Phương gật đầu.

"Tốt, tôi bắt mạch cho cô nhé".

Đường Phương đưa tay ra cho gã.

Gã thanh niên mặt mày đầy bệnh hoạn và say sưa, chỉ có cặp mắt là lộ đầy vẻ chính khí làm người ta không dám nhìn vào lâu, mà gã hình như cũng vì cặp mắt của mình lộ vẻ chính khí quá thành ra không dám nhìn thẳng vào Đường Phương (ít nhất, gã giải thích với chính mình như vậy, không chịu thừa nhận bởi vì Đường Phương kiều mỵ mỹ lệ thôi).

Bàn tay nhỏ bé yếu ớt dưới ánh dương quang, và gương mặt xinh xắn lồ lộ trong dòng nước, làm người ta cảm thấy như đây là một bức họa nhân gian.

Đường Phương hỏi ngược lại gã: "Thế nào?"

Gã nhìn qua bầu rượu: "Có khá hơn chút".

Đường Phương cũng nhìn bầu rượu: "Anh lại uống rượu nữa!"

Gã thanh niên hát khẽ: "Kiếp người trong đời, làm sao không say được!"

Đường Phương trề môi: "Muốn say cũng không nhất định phải uống rượu".

Gã thanh niên cười nói: "Uống rượu thật là một thứ hưởng thụ tuyệt vời trong nhân gian, say rồi mới có thể phóng đãng hình hài, mới có thể tận tình nhiệm ý".

Đường Phương cười nói: "Chân chính tận tình nhiệm ý, chân chính phóng lãng hình hài, chẳng cần chi đến rượu mới được. Uống rượu mới tận tình, say rồi mới phóng lãng, đấy chẳng phải là chân tình, còn chưa đủ phóng khoáng".

Gã thanh niên thở ra nói: "Đấy là vì cô chưa biết uống rượu, hoặc là chưa biết nhân gian hiểm ác ra sao. Cô nên bắt chước tôi say thử đi!"

Đường Phương cười nói: "Tôi bệnh thế này, còn uống rượu gì được?"

Gã thanh niên ngạo mạn cười nói: "Bệnh của cô không can gì đến rượu.

Uống rượu không có hại gì đâu, Hồng công tử Ôn Ước Hồng là tôi đây nói đó, đại để là không có ai trong thiên hạ dám nói là không đúng".

Đường Phương cười nói: "Anh tinh mài mấy thứ độc dược, còn ai dám múa rìu trước cửa Lỗ Ban? Chỉ bất quá, trước giờ tôi không thích uống rượu. Ai mà mời tôi uống rượu là có thù hằn gì với tôi đó!"

Ôn Ước Hồng tiếc rẻ nói: "Đấy là vì trước giờ cô chưa hề say, say rồi mới biết mùi vị hay ho cùng tận thế nào".

Đường Phương nói: "Tôi đã say lâu rồi, cần gì phải uống cho say!"

Ôn Ước Hồng hỏi dò: "Hay là uống một chút thôi được không?"

Đường Phương cương quyết cười nói: "Lúc nãy tôi đã không nói rồi sao?

Mời tôi uống rượu là đi tìm tôi gây chuyện đó".

Ôn Ước Hồng nhìn nhìn cô con gái tuy đang bệnh mà vẫn đầy vẻ kiều diễm đó, chẳng biết làm sao, thở ra một hơi nói: "Được rồi, cô đã không chịu uống với tôi, để tôi say một mình cũng được thôi. Ngày mai tôi sẽ lại thăm cô".

"Chừng nào tôi mới có thể lại bái kiến Đại đương gia?" Đường Phương bỗng hỏi, "Có phải tôi phải đợi ngày nào bái biệt ông ta rồi mới có thể bái kiến được sao?"

"Sao?" Ôn Ước Hồng hình như giật cả mình lên, "Đến bây giờ cô còn chưa gặp qua Đại đương gia sao?"

Đường Phương cảm thấy ánh dương quang đang tràn đầy hoa cỏ, cô cảm thấy choáng váng một trận.

Cái cảm giác trời đất quay cuồng đó, càng ngày càng tệ hại hơn, không những vậy, còn xảy ra nhiều hơn.

Cô bắt đầu cảm thấy bàn tay của tử vong đang quanh quẩn một bên người, muốn nhẹ nhàng đặt nhẹ lên khép mi mắt mình xuống.

Thường thường, chỉ trong một lúc thất thần, cô đều có thể ngủ đi bất tri bất giác, ngủ đi cả ngày như vậy, cô còn ngỡ là mình chỉ thiếp đi trong một lát.

Chuyện đó, làm cho cô cảm thấy bi thương vô cùng hạn.

Không, không thể nào, lúc nó còn chưa lại bao trùm lấy cô, cô nhất định đẩy cái màn nhu hòa, cướp đoạt tàn bạo ấy ra.

"Từ lúc tôi lại đây đến giờ", Đường Phương nói hơi có vẻ hờn oán, nhưng lại vừa đủ để không biến thành thù hận, "Hoa đại đương gia là đàn ông đàn bà tôi cũng đều không biết".

"Được", Ôn Ước Hồng nói giọng quyết tâm, "Tôi tìm cách làm cho cô chuyện này".

"Thế thì", Đường Phương dịu dàng hỏi, "Chừng nào tôi mới đi được?"

Cô cảm thấy cái gã thần y ham uống rượu này trước giờ đối với cô phải là tốt bụng lắm, do đó cô mới hỏi vậy.

Ôn Ước Hồng hình như bị điện giật bắn lên một cái, sau đó mới trả lời, "Cô bệnh ra thành như vậy, e rằng ra khỏi cổng chưa được bao xa đã phải quay trở về lại".

Sau đó gã hối hả nói: "Tôi có chuyện, phải đi đây".

Ôn Ước Hồng lếch thếch cái dáng say rượu mà thật ra là hoang mang bỏ chạy đó, đi mất dạng.

Gã vừa đi, hai tay vừa đưa bầu rượu lên miệng, ừng ực uống vài ngụm rượu.

Sau đó lẩm bẩm trong miệng: "Trong rượu của tôi vốn có giải dược cho cô, thật cô không hiểu tâm sự của tôi, đều vì cô không uống rượu mà hỏng chuyện".

Gã thương tâm nói một mình, dĩ nhiên là Đường Phương chẳng hề nghe thấy (huống gì thính giác của cô đâu còn linh mẫn như lúc xưa)

Gã ngẩng cổ lên lại muốn uống rượu tiếp, rồi lại thấy cái bóng linh xảo mỹ lệ của Đường Phương trong thác nước.

Gã uống được cô không nhỉ?

"Hoa đại đương gia muốn gặp ông".

"Chừng nào?"

"Bây giờ".

Bây giờ là lúc vừa lên đèn.

Khu núi non này, Đường Phương còn chưa đi đâu cả.

Một người con gái ham nghịch ham phá như cô, không có lý do gì không đi ngao du trong cái nơi non nước mỹ lệ như tranh vẽ này.

Chỉ tiếc là cô đi không nổi.

Cô đi thêm vài bước là cảm thấy tay chân hình hài mệt mỏi như muốn rơi ra từng mảnh vậy.

Nhưng mỗi ngày cô đều nghĩ: Chắc mình có khá hơn ngày hôm trước một chút đấy?

Cho dù cô có đi được, nơi đây bố trí bao nhiêu cơ quan kỳ trận, không có ai chỉ đường dẫn lối, nhất định cũng ra không khỏi.

Hiện giờ, có hai đưa bé gái đang dìu cô bước đi.

Màn đêm ôm chùm bốn phía, mấy con chim én bay vào rường nhà, bay vào tổ, Đường Phương nghĩ đến cái môn khinh công Yến Tử Phi Vân Tung đắc ý đã lâu ngày chưa thi triển của mình.

Đi qua núi, đi qua lạch, đi qua cầu qua đình đài, về lại hành lang, nơi đây bình tĩnh êm ả đến mức thê lương.

Đường Phương rốt cuộc vẫn là người xuất thân từ Đường gia bảo.

Cô nhìn sơ sơ ra được nơi đây tựa hồ như bình tĩnh không chút sóng gió, thật ra là sóng ngầm hùng hổ, trong cái cảnh đình đài lâu các mỹ lệ như thơ như tranh đó, không những phòng vệ nghiêm ngặt, mà nguy cơ đều mai phục bốn phía.

Kỳ quái là, cho dù ngay cả trong phòng của mình, Đường Phương cũng cảm thấy được cái thứ nguy cơ đó.

(Rốt cuộc chuyện này ra làm sao nhỉ?)

(Nơi đây đã xảy ra, hay đang xảy ra, hay sẽ xảy ra chuyện gì?)

Nhị Thập Tứ thúc, Tam Thập Nhị thúc, còn có Lôi bá bá, Ôn công tử, bọn họ đối đãi với mình thật tốt, còn có ân cứu mạng nữa, hỷ, chỉ tại cái bệnh quá dở của mình...

Bỗng dừng chân lại.

Bọn họ đã đến trước cửa phòng.

Đường Tiểu Kê và Đường Tiểu Áp lập tức dừng chân.

Thấy bọn họ vẻ mặt cung kính, không những là không dám bước vào nhà một bước, phảng phất như nếu mà bước qua, là cùng đường mạt lộ, kiến huyết phong hầu như thể vậy.

Từ chỗ này nhìn vào, gian phòng rất u ám.

Một căn phòng thật u ám.

"Vào đi".

Người trong phòng dùng một giọng có vẻ như mệnh lệnh.

Giọng nói rất lạnh lẻo.

Đường Phương bước vào.

Chỉ có mình cô.

Tuy cô mệt mỏi, không những vậy còn kiệt quệ, nhưng cô không sợ.

Tuy cô còn nhỏ tuổi, trong giang hồ cũng đã trải qua sóng gió, nhưng vẫn còn chưa phải là gió lớn sóng lớn, cô chưa từng sợ ai bao giờ: càng là cường địch, cô càng không sợ.

Cô chỉ vì thế mà cảm thấy phấn chấn lên thôi.

Tuy cô chỉ mới xông xáo một chút đó giang hồ thôi, cô có cái gan lớn vô cùng lớn.

Thật ra, giang hồ không phân biết lớn nhỏ, dám xông xáo vào, chính là giang hồ.

Trong phòng không có đèn, nhưng có ánh sáng.

Đấy là từ ánh đèn bên ngoài chiếu vào, do đó nhạt đến mức phù phiếm.

Cô thấy một người vô cùng xinh đẹp.

Đàn ông.

Một người đàn ông làm người ta cảm thấy được hai chữ "tàn diễm".

Mặt mũi y có vẻ khiêm nhường, ánh mắt tựa hồ sâu thăm thẳm, nhưng lại lộ vẻ như tịch mịch trống vắng, hoặc đó chẳng phải là tròng mắt, mà là châu ngọc chìm vào đâu dưới biển sâu một ngàn chín trăm tám mươi chín dặm, không những vậy còn chìm xuống đó đã một ngàn chín trăm tám mươi năm rồi.

Đường Phương nói: "Nơi này tối quá".

Người đó nói: "Không phải cô muốn bái kiến ta sao?"

Đường Phương nói: "Tôi thật không thấy hình dạng ông rõ lắm".

Người đó nói: "Đốt đèn lên cô cũng không thấy ta rõ ràng đâu".

Đường Phương nói: "Tôi không thích những người cố tình làm chuyện hư huyền".

Người đó nói: "Cô muốn gặp ta là để nói có câu đó thôi sao?"

Đường Phương nói: "Đáng lý ra là còn, nhưng ông làm bộ làm tịch, làm vẻ thần bí, tôi không thích ông, do đó mà chẳng muốn nói nữa".

Người đó nói: "Cô ở nơi này của ta, sức lực hoàn toàn không có, cô còn dám hung hãn như vậy sao?"

Đường Phương bật cười: "Không lẽ ông muốn tôi kiên nhẫn chờ đợi, đợi cho đến ngày nào đó tôi chẳng còn đến cả sức lực để đứng, tôi mới đấu võ miệng với ông sao? Bây giờ tôi còn chưa hung hãn chừng nào mới hung hãn?"

Người đó bỗng hỏi: "Cô có má lúm đồng tiền phải không?"

Đường Phương khựng lại: "Ông không tự mình thấy được sao?"

Người đó bỗng lái qua chuyện khác: "Ý cô nói: nếu cô hồi phục lại công lực, cô sẽ ôn nhu lại chút đỉnh có phải không?"

Đường Phương lại bật cười: "Cái ôn nhu cho ông thấy chẳng phải ôn nhu.

Cái đẹp, cái ôn nhu của mình mới là ôn nhu thật. Nếu đã vừa đẹp vừa ôn nhu rồi, thì nên hung hãn một chút, nếu không để cho người ta nhắm vào đó mà khinh khi sao".

Người đó hình như cũng có vẻ đang cười: "Cô thể nào cũng có lý do nào đó".

Rồi lại hỏi: "Xem ra cô không giống như đang có bệnh".

"Tôi đang có bệnh". Đường Phương nói, "Trong người của tôi đã bệnh rồi, tại sao trong lòng tôi không thể thoải mái ra một chút?"

Người đó yên lặng một lát, rồi mới nói: "Đó là vì trước giờ cô chưa bao giờ thật tình bị bệnh tật làm cho ngã lăn ra".

Đường Phương cười nói: "Tôi bệnh muốn ngã lăn ra bây giờ đây, còn nói là chưa bệnh đủ!"

Người đó bây giờ thật tình như đang cười.

Cái nụ cười nhè nhẹ đó làm xao động cái phong tư "tàn diễm" của y, phảng phất như cái đẹp sống động đang lướt qua, "Cô đẹp lắm!" Y hỏi, "Mỹ nhân có hai loại, một loại là mỹ lệ, một loại là mỵ lệ, cô thuộc loại nào?"

Đường Phương nói nửa đùa nửa thật: "Con mắt của ông dở quá. Dĩ nhiên tô đều là cả hai thứ".

Người đó bật cười, vừa cười vừa nói: "Đường Phương cô nương, cô nãy giờ không chịu bái kiến ta, thôi để ta bái kiến cô trước đây: tôi là Đại đương gia của Ngũ Phi Kim tên là Hoa Điểm Nguyệt, ngưỡng mộ đã lâu, hạnh hội được gặp cô".

Đường Phương cười nói: "Như thế cũng không tệ lắm. Đại đương gia, ông mạnh giỏi".

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!