Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Hội nghị cấp cao quả là không giống với các cuộc họp trước đây, hai con mắt của Tô Tố phát sáng, rốt cuộc Boss vẫn chưa đến, vậy là có thể tùy tiện làm bậy rồi. Cô nhìn lướt qua phòng trà, có thể thấy được trên mặt bàn cạnh cửa có bao nhiêu là kẹo, cà phê còn là loại tốt nhất nữa.

“Báo cáo giám đốc, tôi muốn đi pha cà phê uống.” Khóe miệng Bạch cốt tinh co giật, bất lực phất tay, đi đi đi đi, tôi làm sao có thể đưa cô đến huấn luyện được cơ chứ, thật là hết cách.

Lặng lẽ chuồn đến phòng trà nước thì đã thấy có người đang đứng trước của sổ, chỉ nhìn bóng lưng đã đủ làm người ta mơ mông viển vông. Người đàn ông đó một tay cầm cốc cà phê, một tay để trong túi quần, anh ta mặc một bộ complê màu đen, dáng người cao lại mảnh khảnh. Hơi nóng từ cốc cà phê lượn lờ bay lên, đúng là một bức tranh mĩ nam.

Nghe thấy tiếng động, mĩ nam từ từ nghiêng đầu, Tô Tố cũng nhô đầu ra, không nén được vui mừng liền vọt qua đó, lòng bàn tay vỗ vỗ vai mĩ nam.

“Là anh à, tại sao lại ở chỗ này vậy?” nhìn trái nhìn phải một hồi, cô nhẹ giọng thầm nói với mĩ nam, “Anh cũng đến đây uống cà phê à, loại cà phê này rất đắt đó, lúc đi siêu thị tôi đã liếc qua N lần nhưng không dám mua” nghĩ 1 chút lại thêm vào 1 câu “Cả giấy bọc đơn giản cũng không nỡ bỏ tiền mua.”

Mĩ nam hơi giật giật khóe miệng: “Lương tháng của cô là bao nhiêu? Làm công việc gì?”

“A? Cái này mà anh cũng dám hỏi? Anh không biết rằng giữa đồng nghiệp với nhau không nên hỏi chuyện này hả, đây là điều cấm đó.”

“Ừm, rất tốt, vẫn còn nhớ được điều cấm kị.”

“Tôi không chỉ biết rõ điều cấm mà còn nhớ rõ các châm ngôn cơ” Tô Tố làm ra vẻ nghiêm túc, một tay vỗ ngực với vẻ rất tự đắc.

Đồng chí mĩ nam nhướn mày, “Nói xem, tại sao tôi lại không biết những điều này ?”

“Nói về phương diện nào?”

Ai đó trầm ngâm 1 chút, “Công việc đi”.

Tô Tố lấy tay chống tay, “Công việc hả, đó chính là: dùng đàn bà như dùng đàn ông, dùng đàn ông như dùng súc vật, dùng súc vật như dùng lãnh đạo.” (*)

“Dùng súc vật như dùng lãnh đạo” gật đầu, gật đầu, quả nhiên rất có đạo lý. Mĩ nam cười tươi như hoa “Cô tiếp tục, tiếp tục đi. Thế còn về cuộc sống thì sao?”

“Anh hỏi đúng người rồi” họ Tô mặt mày hớn hở, “Chúng tôi có châm ngôn…” ngước mắt ngắm mĩ nam, thấy anh đang thưởng thức cà phê, liền cao giọng: “Một năm hai lần, một lần nửa năm”.

Phụt! Từ miệng mĩ nam phụt ra một tia nước, khóe miệng co giật càng kịch liệt “Ừm, ừm, ừm, không tồi, không tồi, câu châm ngôn này rất chấn động lòng người” anh quay người lại, vai không ngừng run như kiểu bị trúng gió.

“Cô không uống cà phê hả?”

“ Uống, tất nhiên uống” Tô Tố cấp tốc dùng thìa múc N cà phê nhồi vào thành 1 cốc. Cô nuốt xuống một ngụm, đắng đến nỗi lông mày nhăn tít lại, hứng thú tột cùng nói: “Con bà nó, ít ra chỗ này cũng phải được mười mấy nhân dân tệ.”

(*) Dùng đàn bà như dùng đàn ông, dùng đàn ông như dùng súc vật, dùng súc vật như dùng lãnh đạo : câu này lấy ra từ một câu chuyện, một ông sếp đêm mớ ngủ thấy nhân viên của mình làm việc quá sức đến nỗi mà đàn bà biến thành đàn ông, đàn ông biến thành súc vật, đó là sự bất hạnh của người làm công và cũng là sự hạnh phúc của người chủ, câu cuối là của bạn Tô, ám chỉ lãnh đạo chính là do súc vật hóa thành, chuyên gia đàn áp nhân viên .

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!