Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Chương 45: Bát quái

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Chỉ không đầy nửa tháng mà tin tức Tề Vương gia sắp sửa thành thân đã truyền đi rất nhanh, trở thành đại bát quái kinh thiên động địa náo loạn cả kinh thành: Tề Vương phi tương lai không ai khác chính là Nhị cô nương của Vương thái phó, người hôm qua vừa thắt cổ tự tử nha! May mà được phát hiện kịp thời, mới cứu được cái mạng nhỏ của nàng ta.

Đối với chuyện này mọi người hẳn là phải nổi lòng hiếu kì, đã sắp trở thành thê tử của thiên hạ đệ nhị tôn quý nam nhân, mai kia nhất định trở thành người cao quý, tốt đẹp như vậy lại đi tìm chết làm gì?

Cũng không cần suy đoán linh tinh, tự có người tài ba chí sĩ đi đào sâu tìm hiểu tin tức về chuyện tự tử hôm qua của Vương nhị cô nương này, vốn là hôm qua lúc Vương nhị cô nương xuất môn đi mua đồ cưới, bị Thừa Ân hầu phủ đại thiếu gia Chu Quyết Minh nhìn thấy, bắt mất Vương Nhị cô nương, e là Vương Nhị cô nương này khó giữ được trong sạch mới quyết tâm tìm chết.

Mọi người nghe chuyện ai cũng không khỏi thở dài một tiếng, đáng tiếc cho Vương nhị cô nương, thật là tạo nghiệp chướng mà! Thừa Ân hầu phủ đại thiếu gia này từ trước đến nay là một kẻ thích trêu hoa ghẹo nguyệt, vốn dâm loàn bất chính, bản lãnh bình thường thì không có, chỉ có bản lĩnh cùng các tiểu cô nương nhà này ân ân ái ái, với tiểu thiếp nhà kia quấn quít dây dưa, liếc mắt đưa tình.

Chu Quyết Minh cưỡng ép quấy rối dân nữ, tiểu thiếp cũng không phải chuyện hiếm thấy, bách tính muốn tố cáo cũng không có khả năng, làm quan cũng chỉ có thể chịu đựng không dám lên tiếng, ai bảo người ta có một tỷ tỷ là hoàng hậu, có một Thừa Ân hầu phủ khí thế ngút trời làm hậu thuẫn làm chi? Chỉ là không nghĩ tới kẻ háo sắc hắn dám cư nhiên chiếm đoạt Tề Vương phi tương lai nha!

Chuyện xảy ra không bao lâu, lại có tin tức truyền đi nói rằng Tề Vương gia vì việc này nên tức giận đến thổ huyết, ở trong phủ đau lòng mà uống rượu giải sầu, không may lâm trọng bệnh đến mức không dậy nổi, chỉ có thể nằm trên giường.

Vài người có ý tốt cũng đến nơi Vương gia hay luyện binh nghe ngóng, Tề Vương gia này thật là chưa từng rời giường, quả đúng là tức đến lâm bệnh.

Ngay cả thuyết thư* ở trà lâu cũng đã đem việc này biên soạn thành một tiết mục ngắn, thao thao bất tuyệt kể rằng Tề Vương gia mang binh đánh giặc từ trước đến nay chưa bao giờ thất thủ, vì việc ổn định biên cương nên đã qua tuổi thành gia lập thất, khó khăn lắm mới có thể chuẩn bị đón dâu, thê tử bây giờ cư nhiên lại bị đăng đồ tử vấy bẩn, chỉ tiếc thế lực của đăng đồ tử này rất lớn, cưỡng đoạt Tề Vương phi tương lai mà vẫn không đến thỉnh tội, ngay cả Tề Vương gia cũng không làm gì được, chỉ có thể sinh tức mà bệnh! Nghe nói Thừa Ân Hầu này còn dâng tấu thỉnh lập hắn làm thế tử, nếu thằng nhãi như hắn sau này kế thừa tước vị, sợ là kinh thành sẽ không có ngày yên ổn!

(*Thuyết thư: biểu diễn các loại kí khúc như bình thư, bình thoại, đàn từ.)

Chuyện này truyền đi khắp các phố lớn ngõ nhỏ, phụ nữ và trẻ em đều biết, bỗng chốc hướng phát triển của dư luận hướng đã đồng tình với Tề Vương gia mà thầm mắng Thừa Ân hầu thật sự là ngay cả Vương gia cũng không nể mặt, đến cả nữ nhân của đệ đệ ruột Hoàng Thượng mà cũng dám động, đúng là cả gan làm loạn, nếu Tề Vương gia thật sự lâm trọng bệnh không thể gượng dậy, ai sẽ thống lĩnh binh mã, loại cặn bã như vậy mà còn dám thỉnh cầu lập thành thế tử, Thừa Ân Hầu phủ thật sự là không biết xấu hổ, trong lúc nhất thời Thừa Ân Hầu trở thành đối tượng bị bách tính phỉ báng.

Các phe phái đối lập với Thừa Ân Hầu phủ làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như thế này, ngày đêm dồn dập tấu lên, đưa ra chứng cứ xác thực buộc tội Thừa Ân Hầu phủ vô pháp vô thiên, chiếm đoạt Tề Vương phi tương lai không nói làm gì, đến bây giờ vẫn chưa đến thỉnh tội, rõ ràng cho thấy không đem Hoàng Thượng, không đem Thiên gia uy nghiêm để vào mắt, vậy chẳng phải là có lòng mưu phản hay sao?

Bách tính phỉ báng, quan viên buộc tội gay gắt, Thừa Ân Hầu được tin lập tức quay về kinh, phong trần mệt mỏi cũng không đoái hoài tới, chưa rửa mặt chải đầu đã lao vào phủ, lập tức truyền con trai của mình là Chu Quyết Minh tới đại sảnh, nện thẳng chén trà trong tay vào mặt hắn, nổi giận mắng, “Cha người bất quá mới rời khỏi vài ngày, ngươi lập tức gây họa lớn như vậy cho ta! Ai có thể cứu được ngươi!”

Chu Quyết Minh tất nhiên đã sớm không để chuyện này trong lòng, dù sao đi nữa hắn cũng đã quen ỷ thế hiếp người, bị phụ thân giáo huấn thế này cũng không phải một lần hai lần, cuối cùng mọi chuyện đều được giải quyết.

Nhìn nhi tử không ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, vẫn là bộ dạng cà lơ phất phơ, không có chút ý thức kiểm điểm hối lỗi, Thừa Ân Hầu càng nổi giận, cầm roi hướng Chu Quyết Minh mà giáng xuống, “Ai cho ngươi lá gan này, ngay cả vị hôn thê của Tề Vương gia mà cũng dám động! Cho dù ngươi không muốn sống nữa thì cũng nên nghĩ đến già trẻ lớn bé mấy trăm miệng ăn trong Thừa Ân Hầu Phủ này!”

Chẳng qua là mới quất một roi, định động thủ lần nữa thì Thừa Ân Hầu phu nhân nghe tin vội vàng ngăn cản Hầu gia, khuyên nhủ, “Hầu gia không nên tức giận, tức giận tốt cho thân thể sao? Minh Nhi cũng không phải cố ý, chúng ta chỉ có một đứa con trai này, nhỡ may đánh bị thương nhi tử thì thật không tốt đâu”.

Thấy bộ dạng từ mẫu nhất mực bao che cho con của thê tử, Hầu gia lần này trực tiếp hất tay thê tử, “Thực sự là con hư tại mẹ mà! Nàng thử nhìn xem nàng đã cưng chiều nó thành cái gì rồi! Còn có cái gì mà nó không dám làm! Trước khi rời kinh chẳng phải ta đã dặn dò, không có ta ở kinh thành thì không để cho nó ra khỏi phủ! Nàng quản nó như thế nào vậy!”

Vài ngày trước Thừa Ân Hầu vừa dâng tấu chương, thỉnh cầu lập Chu Quyết Minh làm Thừa Ân Hầu thế tử, đồng thời lén liên lạc rất nhiều triều thần liên hợp dâng sớ tâu lên Hoàng thượng, để bảo đảm việc lập thế tử được thuận lợi, nên đem Chu Quyết Minh hạn chế ở trong phủ, chí ít cũng đảm bảo được chuyện không may xảy ra.

Đứa con trai độc nhất này, từ nhỏ đến lớn luôn được nuông chiều thái quá, càng lớn lại càng siêng năng gây chuyện mà, chỉ có lời của mình còn có thể có tác dụng với nó, nhưng mà phụng mệnh nên phải rời kinh đi làm việc, trước khi ra cửa còn cố ý dặn dò không được để nhi tử ra khỏi phủ, chỉ sợ bản thân nó lại gây họa, quả nhiên.

Thừa Ân Hầu phu nhân vâng vâng dạ dạ không dám nói lời nào, Chu Quyết Minh quỳ ở đó bất mãn nói lầm bầm, “Làm sao phải phiền toái như vậy, không phải chỉ là nắm tay của nữ nhân kia thôi sao! Ta đâu biết rằng nàng là vị hôn thê của Tề Vương gia, ta còn chưa đụng đến nàng, Tề Vương gia vẫn cưới về như bình thường là được rồi.”

Nghe xong lời này, roi trong tay Hầu gia liền hướng phía nhi tử không nên thân mà hung hăng quất xuống, “Ngươi nói dễ nghe nhỉ, Tề Vương gia là ai, là đệ đệ mà chính tay Hoàng Thượng đích thân nuôi lớn! Đừng nói ngươi động vào nữ nhân của Tề Vương gia, ngay cả vô duyên vô Tề Vương gia tìm tới cửa đem ngươi đi chém, cha người còn phải tạ ân!”

Chu Quyết Minh có lẽ luôn quen thói vô pháp vô thiên, muốn làm cái gì làm cái gì, tự xưng là ở kinh thành này, chưa bao giờ đem cái gì Vương gia để trong mắt, dù sao đi nữa tỷ tỷ của hắn cũng là Hoàng hậu, “Để cho tỷ tỷ nói với Hoàng Thượng một chút là được thôi mà, Tề Vương gia sao dám tìm đến cửa đem ta đi chém”.

Hầu gia tức giận một thời đứng không vững, ngồi ở trên ghế, lấy tay che ngực thở dốc, một tay chỉ thẳng vào người nhi tử giận quá hóa cười, “Ngươi ngươi. . . Ngươi. . .” Mình cũng rốt cuộc rất có lòng dạ người, thế nào nuôi ra một kẻ ‘nói như rồng leo, làm như mèo mửa*’ nhi tử thế này.

(* Nguyên văn: ‘Ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mửa’: Chỉ được cái mồm mép tham ăn tục uống, nói khoác, ba hoa chứ chả làm được tích sự gì.)

Hầu phu nhân thấy thế vội vàng bắt đầu vỗ về ngực Hầu gia, giúp Hầu gia nhuận khí, vừa khuyên nhủ, “Hầu gia, Hoàng thượng luôn luôn kính trọng Hoàng hậu nương nương, không bằng để nương nương đi giúp Minh Nhi cầu tình, chúng ta đến cửa bồi tội là được rồi.”

“Hồ đồ! Chớ để tên nghịch tử này làm phiền nương nương! Bồi tội là được? Nói thì đơn giản, ngươi cho rằng chuyện này giống những việc thường này hắn gây ra hay sao! Mọi người trong Kinh Thành đều biết hết, Hoàng thượng chắc chắn cũng đã biết, việc này thế nào lại dễ dàng như vậy sẽ bỏ qua chứ, thường ngày ngươi nhục mạ người khác cũng thì thôi, hiện tại ngươi là càng ngày càng giỏi rồi, ngươi cho là lão tử là thiên hạ vô địch phải không?”

Thấy phụ thân cùng với trước đây không giống nhau, răn dạy xong sẽ đi thu thập tàn cục, nghĩ cũng biết việc này so với trước đây không giống nhau, Chu Quyết Minh lúc này cũng không kịp quản đau đớn trên lưng, vội quỳ xuống ôm lấy bắp đùi Hầu gia, “Cha, cha, nhi tử không muốn chết, mau cứu nhi tử!”

Hầu phu nhân cũng bắt đầu khóc lóc kể lể, huyên náo đến mức đầu Hầu gia lớn lên, hồi lâu, Hầu gia mới sâu kín nói, “Ta đây liền tiến cung thỉnh tội, nếu không thành, ngươi cũng chớ làm phiền Thừa Ân Hầu phủ.” Tội danh mưu phản ai gánh nổi?”

Chu Quyết Minh than ở trên mặt đất, chuyện lần này xem ra là thực sự làm lớn chuyện rồi.

***

Thừa Ân hầu vào cung thỉnh cầu gặp vua rất nhanh liền được phê chuẩn, trong đầu đang suy nghĩ trước làm sao cùng hoàng thượng cầu tình, không nghĩ tới vừa bước vào Ngự Thư phòng, khổ chủ phụ thân – Vương Thái Phó cũng ở trong điện, nhìn thấy thấy mình đến, đôi mắt nhìn chằm chằm mình không tha, trừng đến mức sắp xuất huyết.

Thừa Ân hầu bình ổn tâm thần, thỉnh an Hoàng thượng, vừa đứng lên, Hoàng thượng liền nói, “Vương thái phó cùng trẫm đang nói chuyện chuyện này, không phải là ái khanh cũng vì việc này mà đến chứ?”

Đoán chừng này Vương thái phó đã cáo trạng xong, Thừa Ân hầu cũng chỉ có thể quỳ xuống cầu tình, “Hồi bẩm hoàng thượng, vi thần đúng là đến thỉnh tội, khuyển tử thực sự lỗ mãng! Có đánh chết cũng đáng, chỉ là Thừa Ân Hầu phủ chỉ có một mình hắn, xin hoàng thượng khai ân.”

Hoàng thượng còn chưa mở miệng, Vương thái phó đứng một bên cũng quỳ xuống, “Hoàng thượng, nữ nhi của thần đến nay vẫn nằm ở nhà chưa khỏi, cô nương gia giáo tốt như vậy, giữa ban ngày đã bị người kia bắt đi, còn mặt mũi nào mà gặp người khác? Nữ nhi của vi thần chịu nhục cũng không dám nói, Thừa Ân Hầu phủ đại thiếu gia to gan lớn mật, lại dám khinh bạc Tể Vương phi tương lai, không để uy nghiêm Thiên gia trong mắt, không đem hoàng thất để vào mắt, đâu chỉ hai chữ lỗ mãng liền có thể bỏ qua! Cầu hoàng thượng làm chủ cho vi thần!”

Thừa Ân Hầu gia tự biết đuối lý, cũng không cùng Vương thái phó cải cọ, chỉ có thể dập mạnh đầu xuống sàn, “Vi thần tự biết nghiệt súc lần này tội không thể tha, nhưng thần chỉ có một đứa con trai này, xin hãy hoàng thượng nhìn ở vi thần trước nay làm việc cẩn trọng, không có công lao cũng có khổ lao, nhẹ xử lý.”

Lời này Vương thái phó chính là không thích nghe, nhi tử nhà ngươi là báu vật, nữ nhi nhà ta nên không có gì thì bị chà đạp? Tuy nói Thừa Ân hầu tác phong hành sự là ‘trừng mắt tất báo’, ngày thường Vương thái phó có thể còn kiêng kỵ ba phần, nhưng xảy ra chuyện này, Vương thái phó có thể nói là hạ quyết tâm cùng Thừa Ân hầu đối đầu.

“Hầu gia nói thật là dễ nghe, việc này xảy ra mấy ngày mới đến cùng hoàng thượng thỉnh tội, có thể đem hoàng thượng để vào mắt? Chuyện đều đã truyền khắp kinh đô, Tể Vương gia còn nằm trong vương phủ, cũng không nhìn thấy ngài đi nhận lỗi?”

“Thần không dám, vi thần vốn là đã ra kinh làm công sự, được tin tức thì ngựa không ngừng vó trở về cản, này đây không thể lập tức tiến cung thỉnh tội, hoàng thượng minh xét.” Nếu nói là Thừa Ân Hầu gia coi nhẹ Thiên gia không đến thỉnh tội, vậy thì thật là oan uổng hắn, hắn chân trước mới rời kinh, chân sau liền xảy ra chuyện này, tuy là đúng lúc được tin tức, nhưng chạy đi chạy về cũng cần thời gian mà có phải không?

“Hừ, Hầu gia thế nhưng lại có rất nhiều lý do, con trai ngươi ở kinh đô làm xằng làm bậy hoành hành ngang ngược cũng không phải một ngày hai ngày, ngoại trừ nữ nhi của ta, còn không biết có bao nhiêu cô nương bị con ngươi bức tử mà không chỗ giải oan đây, bên ngoài ai không nói Thừa Ân Hầu phủ ngươi lấy thúng úp voi, không phải con trai ngươi từ đâu tới bản lĩnh lớn như vậy?”

Nữ nhi nhà mình vốn là sắp sửa bay lên cành cao làm phượng hoàng, chỉ còn lâm môn một bước lại để cho cậu ấm quần áo lụa là làm hỏng, ngẫm lại vốn là Vương gia nhạc phụ, lúc này nữ nhi lại nằm trên giường không dậy nổi, chuyện này phải làm lớn chuyện, còn muốn cùng Vương gia cũng là không đùa, đâu thể nuốt xuống khẩu khí này được.

“Hoàng thượng minh giám. . .”

Tề Diễn Chi ngồi trên ghế cao lãnh đạm nhìn hai vị này ở trong điện tranh luận không ngớt, từ đầu tới đuôi đúng không nói một lời, mặc cho bọn họ ầm ĩ. Ngươi nói con ta tội ác tày trời như thế nào, ta thì nói tổ tiên làm sao tận tâm tận lực, con trai này bây giờ là con một, thỉnh cầu xử lý nhẹ tay, ngươi nói nhi tử nhà ngươi con một, ta đã nói nhi tử nhà ngươi làm sao làm sao ức hiếp bách tính, giữ lại cũng là một tai họa, thỉnh cầu hoàng thượng làm chủ.

Lúc này nhao nhao nửa ngày, cũng không có thể cho ra một kết luận, cùng lúc quay đầu nhìn hoàng thượng, “Cầu hoàng thượng làm chủ.”

Hoàng thượng lúc này mới mở kim khẩu, “Vương thái phó nói cũng không sai, con trai ngươi đúng là hạ mặt mũi của hoàng gia, khiến Tể Vương gia vẫn còn vì vậy mà lâm trọng bệnh, ngũ mã phanh thây cũng không quá đáng.” Trong lúc nhất thời, biểu tình của Vương thái phó chính là đắc ý, Thừa Ân Hầu gia sắc mặt của cũng dần dần cứng ngắc, hai tay nắm chặt thành quyền.

Mà hoàng thượng lời nói liền xoay chuyển, ” Ngược lại Thừa Ân hầu nói cũng đúng, Thừa Ân Hầu phủ tổ tiên đích thật là lập được công lao hiển hách, lại chỉ có duy nhất một người kế nghiệp thôi sao. . .”

Trong điện, hai vị này sắc mặt đều là nghi hoặc bất định, đoán không được tâm tư hoàng thượng, hoàng thượng dự định là muôn quyết đoán như thế nào?

Lý Đắc Nhàn lúc này lại bước vào nói chút gì bên tai hoàng thượng, hoàng thượng liền vung tay lên, “Trước lui ra đi, trẫm bị các ngươi làm cho cũng thấy phiền.”

Chỉ là Thừa Ân Hầu gia còn chưa đi xa, liền thấy con gái của mình, cũng chính là Hoàng hậu nương nương thẳng tắp quỳ gối ngoài Ngự Thư phòng, nghĩ đến là muốn cầu tình với Hoàng thượng, nếu không được truyền, ngoại thần là không thể cùng phi tần nói chuyện, Thừa Ân Hầu gia mặc dù là vừa tức vừa gấp, lại cũng không tiện tiến lên cùng Hoàng hậu nói, tại Ngự Thư phòng cũng không dễ tìm tiểu thái giám có quen biết để truyền lời, chỉ có thể là lo lắng suông.

Mỗi bước đi lại cẩn thận nhìn hoàng hậu, Thừa Ân Hầu gia trong lòng thầm than hoàng hậu hồ đồ đúng là hồ đồ a, lúc này nhất định không nên xuất hiện, nói vậy hoàng hậu lần này làm vậy, vừa được tin tức từ thê tử.

Thầm mắng một tiếng thành sự không có bại sự có thừa, Thừa Ân Hầu gia chỉ có thể bước nhanh ra cung đi về nhà, còn muốn mang theo nghịch tử đến vương phủ thỉnh tội! Mình bây giờ mặc dù là có quyền thế, nhưng không phải là không thể cúi đầu trước hoàng gia.

***

A Uyển ở trong phòng sao chép kinh văn, mấy ngày nay nhờ vào tay nghề thật tốt của Minh Tố, để cho mình ăn uống thật phong phú, cuối cùng là đem thân thể nuôi thật tốt a, lần này trúng độc thái hậu cũng là phái nương đến đây an ủi, còn đưa tới thuốc bổ tốt nhất cho ta, lúc này thân thể tốt rồi, A Uyển có ý muốn dự định sao chép kinh văn trình cho thái hậu, tỏ một chút hiếu tâm. Chính là lúc đang chú tâm sao chép, Lý Phúc Mãn liền bước nhanh đến bẩm báo, “Nương nương, nô tài vừa nhận được tin tức, Hoàng hậu nương nương hiện tại quỳ ở ngoài Ngự Thư phòng, đã gần nửa canh giờ rồi.”

Bút trên tay dừng lại, A Uyển liền nâng đầu, đặt bút xuống, “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Hồi bẩm nương nương, nô tài nghe, đệ đệ của Hoàng hậu nương nương trước đó vài ngày bắt vị hôn thê của Tể Vương gia, làm bẩn sự trong sạch của Tể Vương phi, chuyện này đều đã truyền khắp kinh, lúc này Hoàng hậu nương nương đang cầu tình.” Lý Phúc Mãn không hổ là tiểu thái giám đắc lực, lúc này đã đem sự tình đầu đuôi nghe được thanh thanh sở sở.

A Uyển gật đầu, “Việc này không phải chuyện đùa, sợ là cầu tình cũng vô dụng.” Biết được tin tức thì thôi, A Uyển cũng không tính đi vây vào, hạ thấp mặt mũi Thiên gia là trọng tội, không chết cũng mất nửa cái mạng, có quản người đi cầu tình là ai đâu?

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!