Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Chương 64: Vi huân

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

“Tiểu Uyển Nhi, mở cửa cho trẫm.”

Lúc này cửa cung đã khóa, không gian đều tịch mịch, chỉ có âm thanh cung nhân tuần tra ban đêm gõ mõ thỉnh thoảng từ đằng xa truyền đến, tiếng gọi cửa vào lúc đêm tối như vậy trở nên đặc biệt vang vọng.

A Uyển đang chuẩn bị đi ngủ, trên người chỉ mặc bộ quần áo mỏng, đang ngồi trước bàn trang điểm để Bạch Lộ chải tóc, đột nhiên nghe một tiếng gọi to, không chỉ khiến A Uyển ngơ ngẩn, ngay cả Bạch Lộ đang chải tóc cũng ngừng tay lại.

Vài cung nhân trong điện cũng nghe được, nhất loạt nhìn về phía A Uyển, cuối cùng Lý Phúc Mãn vội vàng vào điện, phá vỡ bầu không khí quỷ dị trong phòng: “Chủ tử, là Hoàng thượng đang ở bên ngoài.”

A Uyển gật gật đầu, hừ lạnh một tiếng, trong lòng không ngừng suy nghĩ, nàng tất nhiên biết là Hoàng thượng, tiếng “Trẫm” rõ ràng như vậy, chẳng phải là đang thông báo thân phận của mình cho mọi người hay sao, “Mặc kệ, cứ xem như không nghe thấy đi.”

Chỉ tiếc lời còn chưa dứt, tiếng gọi cửa to hơn nữa “Tiểu Uyển Nhi, mau mau mở cửa cho trẫm.” lại truyền vào, A Uyển quyết định vờ như không nghe thấy âm thanh này, đứng dậy đi đến bên giường, bên ngoài người nọ lại gọi: “Tiểu Uyển Nhi…Tiểu Uyển Nhi…” không ngừng, thật là ma âm mặc não, không nghe thấy cũng không được.

“Bạch Lộ, mau đi tìm cho ta hai cái bông.”

Nhìn điệu bộ này của chủ tử chính là muốn đem Hoàng thượng nhốt ở ngoài cửa, muốn đem bông bịt lỗ tai để không nghe thấy gì nữa. Bạch Lộ nghĩ muốn khuyên chủ tử đừng hành động theo cảm tính, nhân cơ hội này cùng Hoàng thượng làm hòa đi, nhưng lại thấy vẻ mặt kiên quyết của chủ tử cũng đành phải đi tìm bông.

Bạch Lộ mới đi được một lúc, ngoài cung người nọ lại kêu to hơn, Chiêu Dương cung lúc này cũng chỉ có một mình A Uyển ở lại: “Tiểu Uyển Nhi… Vật nhỏ….Ái tần…..” .

A Uyển mở to hai mắt, còn thay đổi cách xưng hô để gọi cửa?

Lý Phúc Mãn lại chạy vào ấp a ấp úng nói: “Chủ tử, Hoàng thượng như thế này không chừng là đã uống rượu rồi, hay là người ra ngoài nhìn một cái đi.”

“Hừ, ta nhìn hắn làm gì, Hoàng thượng cũng nhất định không muốn nhìn thấy ta đâu.” Đang nói, Hoàng thượng lại gào to hơn: “Tiểu Uyển Nhi mau mau ra gặp trẫm.”

Lúc này, Lý Phúc Mãn thuận thế mà tiếp thêm một câu: “Tục ngữ nói ‘say rượu phun chân ngôn’, Hoàng thượng uống rượu tới gặp người, trong lòng đối với người hẳn là cũng nhớ thương.” Nếu người không ra, Hoàng thượng cứ ở Chiêu Dương cung kêu gào cả đêm nếu xảy ra chuyện gì thì sao?

A Uyển còn đnag suy nghĩ nên làm thế nào, bên ngoài vị kia cuối cùng có chút không kiên nhẫn: “Nếu nàng không mở cửa thì trẫm sẽ đi.”

Nghe vậy A Uyển sai Thanh Sam lấy áo choàng mỏng khoác lên rồi bước nhanh ra ngoài viện, tức giận nói một câu: “Phải đó người liền đi nhanh lên đi.”

Tuy là những lời này chứa đựng tức giận, nhưng Hoàng thượng ở bên ngoài lại nghe hết sức êm tai, xem ra, vật nhỏ vẫn là luyễn tiếc hắn rời đi? Nhìn cửa cung, Hoàng thượng lộ ra vẻ đắc ý, Lý Đắc Nhàn thở dài, chạy đến gõ cửa cung: “Uyển quý tần nương nương, người liền mở cửa cung đi, Hoàng thượng hiện tại uống nhiều quá, còn nói nhất định phải gặp được người, người hãy thông cảm cho phận làm nô tài này đi ạ!!”

“Lý tổng quản, không phải bản tần không thông cảm cho ngươi, ngươi hãy mau đem Hoàng thượng tới chỗ tỷ muội nào đó đi, đề phòng tới lúc Hoàng thượng thanh tỉnh lại không muốn gặp bản tần.” Hắn nghĩ muốn mình mở cửa cung, muốn gặp mình thì nửa đêm đến gõ cửa, đem mình thành sủng vật sao, thích thì đùa bỡn một phen, không thích lại ném qua một bên. Hoàng thượng làm như thế liệu có nghĩ tới cảm nhận của nàng?

Trong lúc nhất thời, Lý Đắc Nhàn ngoài cửa cũng nghẹn lời, chậm rãi quay đầu nhìn thấy thần sắc không vui của Hoàng thượng càng thêm hoảng sợ.

Mà trong điện, A Uyển nghe bên ngoài đã không còn âm thanh, nghĩ tới Hoàng thượng nhất định đã đi rồi, trong lòng bỗng có chút không yên, nếu Hoàng thượng thật sự bởi vậy mà giận nàng thì nàng phải làm sao đây?

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên mắt nhìn thấy một thân ảnh nhảy qua khỏi tường, động tác gọn gàng, dứt khoát làm cho A Uyển nhịn không được muốn vỗ tay khen hay! A Uyển lập tức phản ứng, nửa đêm trèo tường đích thị là người không tốt! Còn đang muốn xem xem đó là ai, A Uyển bị một vòng tay gắt gao ôm lấy ép vào trong ngực, chỉ một thoáng mùi đản hương pha trộn với mùi rượu từ trên người kẻ bí ẩn chui vào mũi nàng.

Chỉ bằng mùi đản hương độc đáo kia, A Uyển lền biết được người đang ôm mình là ai, tuy nói tường trong cung không phải là cao lắm nhưng hẳn cũng không thấp, chính là A Uyển chưa từng nghĩ đến thân thủ Hoàng thượng mạnh mẽ như thế, uống rượu lại vẫn có thể nhảy qua tường được.

Trong nhất thời im lặng không nói gì, bị lực ở đôi tay to gắt gao ôm lấy, A Uyển có chút không thở nổi, liền dùng sức vặn vẹo, mặc dù không thể giãy thoát khỏi đôi bàn tay to lớn ấy, nhưng tốt xấu cũng phải mở ra chút không gian rộng rãi chứ??

“Hoàng thượng sao lại học trèo tường như đạo tặc vậy?”

Nghe trong lòng mình, vật nhỏ dùng khẩu khí chế nhạo nói chuyện, Hoàng hượng mặt mày hớn hở, nhất thời đem thiên hạ trong ngực ôm chắc hơn. “Ai bảo nàng không mở cửa cho trẫm.”

Lời nói này thực hợp tình hợp lý, A Uyển xem như hiểu được ngày xưa mình cùng Hoàng thượng đại khái là tình cảm gì? “Hoàng thượng không phải nói bộn bề chính sự sao!? Chỗ Tả tiệp dư, Lệ quý nhân…. Còn muốn thần hiếp mở cửa cho người làm gì.

Trong giọng nói lộ ra mùi giấm chua, chân mày đang nhíu chặt liền giãn ra, “Tiểu Uyển Nhi, đang ghen sao?”

Tuy là nhắc lại chuyện cũ làm chon nam nhân không vui, nhưng nghe A Uyển kiều kiều nhu nhu oán giận lại làm cho tâm tình Hoàng thượng vui sướng.

“Tần thiếp mới không ăn giấm, tần thiếp là sinh khí, Hoàng thượng sao có thể như vậy lặp lại, hôm qua còn cùng tần thiếp vui vẻ nói chuyện, ngày thứ 2 liền trở mặt không chịu gặp, không có cả một lý do, mặc dù là tần thiếp tự đi tìm người, người cũng không phản ứng, tần thiếp chính là sinh khí.”

Nghe vật nhỏ trong lòng ủy ủy khuất khuất, Hoàng thượng có miệng mà khó trả lời, một nam nhân như hắn như thế nào nói ra rằng chính mình không thừa nhận nhớ thương cái vật nhỏ này nên không dám nhìn thấy nàng, thật lâu sau, Hoàng thượng mới thốt ra một câu: “Này……. Là trẫm không đúng….”

Vật nhỏ ầm ĩ trong ngực lập tức an tĩnh lại, điều này làm cho Hoàng thượng thoáng bất an, chẳng phải mình đã cúi đầu thừa nhận sai lầm rồi sao? Vật nhỏ chẳng phải nên thuận thế mà đắc ý một phen, hiện tại liền trầm mặc ít lời, thật sự không hợp với lẽ thường.

Hoàng thượng vỗ vỗ A Uyển, muốn nói gì đó liền nghe thấy vật nhỏ rầu rĩ: “Hoàng thượng khi nào phiền chán tần thiếp chỉ cần nói một tiếng là được, tần thiếp tuyệt đối không dám xuất hiện làm phiền ngài nữa.”

Hoàng thượng nghẹn lời, chính là đem vật nhỏ càng ôm chặt hơn.

Mà A Uyển đột ngột dùng sức đẩy Hoàng thượng ra, bất tri bất giác nói: “Lý Đắc Nhàn không phải nói Hoàng thượng say sao? Nhưng người một chút cũng không có bộ dáng của người say.” Lúc này mới kịp phản ứng, chính mình tuy là có mùi rượu, nghe chính mình cằn nhằn một đống lớn, làm sao có bộ dáng của người say rượu chứ?

Tề Diễn Chi nghe vật nhỏ oán giận, lập tức ôm ngang người nàng nâng lên.

“Hoàng thượng làm gì vậy!! Tần thiếp còn chưa hết tức giận đâu!! Mau thả ta ra!!” bị ôm ngang lên A Uyển rốt cược cũng nhìn thấy rõ khuôn mặt Hoàng thượng dưới ánh trăng, vẻ mặt Hoàng thượng không giống như bình thường tuấn tú lạnh lùng, mà là nhiễm lên một chút men say, đôi con ngươi trong trẻo lộ ra lửa nóng, chăm chú nhìn nàng.

Ngay sau đó liền ôm A Uyển hướng vào trong điện, thanh âm làm cho người khác trầm mê trong men say: “Không bằng trẫm làm gì đó cho Tiểu Uyển Nhi giảm nhiệt.”

Hai vị này cứ như thế mà đi, các cung nhân trong Chiêu Dương cung biết điều liền tránh đi, mặc cho A Uyển ầm ĩ, cuối cùng cũng bị Hoàng thượng ôm vào nội điện.

Lý Đắc Nhàn còn đứng ngoài cung, nháy mắt đã thấy Hoàng thượng nhà mình thân thủ nhanh nhẹn giống nhu tiểu tặc nhảy qua tường vào Chiêu Dương cung, không khỏi khiếp sợ há to miệng, công phu của Hoàng thượng chính là dùng vào những việc như thế này sao? Ngài cứ như vậy ném nô tài ở ngoài này sao! (Khổ thân bạn Lý công công quá đi :v :v )

***

Diễn Khánh cung

Lâm quý tần với cái bụng đã rất to nằm nghiêng trên giường, câu được câu không cùng Tả tiệp dư nói chuyện, chuyện sinh nở từ trước đến nay luôn là chuyện đại sự, Lâm quý tần đã sắp tới ngày sinh, bà đỡ cũng phải sớm chuẩn bị mới được, tránh đến lúc đó lại xay ra chuyện không hay.

“Tả tỷ tỷ, gần tới ngày sinh nhưng trong lòng ta không biết tại sao cảm thấy rất không yên.”

Tả tiệp dư nghe lâm quý tần nói như vậy liền ôn nhu cười trấn an, nói: “Lâm muội muội đừng lo lắng quá, mọi chuyện chẳng phải đều đã chuẩn bị tốt rồi sao, thái y cũng nói long thai rất khỏe mạnh, nhất định có thể thuận lợi mà sinh ra.”

Nghe được lời này, Lâm quý tần cảm động nắm tay Tả tiệp dư: “Mấy ngày nay đều là nhờ tỷ tỷ giúp đỡ, nếu không một mình ta thật không biết phải làm thế nào.”

Tả tiệp dư xoa đầu Lâm quý tần cười cười: “Sao muội lại khách sáo như thế, trong bụng này là hoàng tự, cũng là hy vọng của mấy nhà chúng ta, tỷ tỷ làm sao có thể không giúp đỡ muội, yên tâm đi, tất cả cứ để tỷ tỷ lo, muội chỉ cần an tâm nghỉ ngơi là được.”

Tả tiệp dư là đích nữ nhà Tả thừa tướng, mà Lầm quý tần, vinh hoa của phụ thân đều là một tay Tả thừa tướng giúp đỡ, do đó cũng không khó giải thích vì sao lúc tiến cung đã quen biết nhau. Lấy Tả tiệp dư làm trung tâm, vài vị phi tần đều muốn kết giao với nàng ấy.

Đại cung nữ của Lâm quý tần lúc này đem lên một chén thuốc dưỡng thai, nói là Lâm quý tần mau uống thuốc sau đó còn phải đi nghỉ. Tả tiếp dư không dám lưu lại lâu: “Muội muội mau uống thuốc rồi nhanh nghỉ ngơi, chớ có suy nghĩ lung tung, mọi chuyện đã có tỷ tỷ.”

Lâm quý tần yên tâm gật đầu, uống xong chén thuốc, nhưng còn chưa đợi Tả tiệp dư rời khỏi Diễn Khánh cung, một cơn đau truyện tới, cung nữ bên người lâm quý tần liền nhanh chóng đuổi theo Tả tiệp dư.

“Tiệp dư nương nương, Tiệp dư nương nương, Lâm quý nhân hình như sắp sinh rồi.”

***

Câu chuyện nhỏ của tác giả:

A Uyển (sung bái): Hoàng thượng, Hoàng thượng, Hoàng thượng!! Tư thế trèo tường của người thật anh tuấn phi thường.

Hoàng thượng (khiêu mi) Hả? Tiểu Uyển Nhi nói thật ư?

(mãnh liệt gật đầu) A Uyển: Đúng vậy, khong bằng cho …. Tần thiếp nhìn lại tư thế oai hung của người đi.

Hoàng thượng (xoa cầm tự nghĩ): Nếu đã như vậy, được rồi, để cho Tiểu Uyển Nhi nhìn lại tư thế oai hung của trẫm đi.

Nghĩ thế, Hoàng thượng lập tức rời khỏi Chiêu Dương cung, A Uyển nhanh chóng gọi: Thanh Sam, Bạch Lộ, Lý Phúc Mãn mau mau đem cửa điện, của sổ đóng lại!!

“Để xem Hoàng thượng có thể vào trong điện bằng cách nào?” A Uyển lầm bầm.

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!