Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Chương 98: Thịnh nộ

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Trong Từ Ninh cung truyền ra tiếng nói cười thật là náo nhiệt, Hoàng thượng vừa bước vào chủ điện Từ Ninh cung thì nhìn thấy A Uyển đang vui cười nói chuyện cùng thái hậu, nhìn qua thật giống hai mẹ con, chỉ là vừa thấy mình đến, vui cười rạng rỡ trên mặt lại biến mất, tựa như chưa từng xuất hiện.

“Tần thiếp thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc vạn an.” Ngữ điệu cung kính, hành lễ cũng rất nghiêm túc, mà Hoàng thượng biết A Uyển càng vâng lời thì trong lòng càng tức giận, nặn ra một câu “Ừ” thì không thèm nói nữa.

Vốn tưởng rằng vật nhỏ nhìn thấy thái độ của mình nhưng vậy sẽ tức giận hoặc là có phản ứng, không nghĩ đến A Uyển một chút phản ứng cũng không có, Hoàng thượng nghĩ đến điều này tóc cũng muốn dựng lên.

“Sao Hoàng thượng lại đến đây?” Âm thanh từ ái của thái hậu cuối cùng cũng đưa lý trí sắp bị thiêu cháy của Hoàng thượng trở lại.

Cung kình thỉnh an thái hậu, Hoàng thượng mới nói, “Nhi tử gần đây bận nhiều việc, rất ít đến thăm mẫu hậu, vừa rồi thấy nhớ mẫu hậu, nên đến đây gặp người.”

A Uyển nghe vậy cuối đầu bĩu môi trong lòng khinh thường, ha ha, ngài bận rộn chính sự đến mức chỗ của các phi tần đều đã thăm qua một lần rồi có phải không?”

Thái hậu cũng vui vẻ cười, “Hoàng thượng hiếu thuận ai gia luôn biết, gần đây bộn bề quốc sự, Hoàng thượng cũng phải chú ý thân thể đó, đã gầy đi rồi, đừng để bận rộn mà tổn hại cơ thể mới đúng.”

Nghe thái hậu nói vậy, A Uyển vẫn là không nhịn được lặng lẽ quan sát Hoàng thượng, đã lâu không gặp, Hoàng thượng đúng là so với trước đây gầy hơn, trong long xúc động muốn xông tới tâm tình thig A Uyển vội phỉ nhổ chính mình, đè nén tâm tình lại, nói không chừng Hoàng thượng vì vội đến chỗ các phi tần nên mới thế, hừ!

“Nhi tử biết, mẫu hậu cũng phải chú ý thân thể mới được.” Hàn huyên vài câu, Hoàng thượng chuyển chủ đề, “Mẫu hậu năm nay vẫn muốn đi Ngũ Đài sơn lễ Phật sao?”

Thái hậu không nghĩ đến Hoàng thượng đột nhiên nhắc đến chuyện này, cười đáp, “Sao đột nhiên nhắc đến chuyện này? Người không biết thật ra Uyển chiêu nghi quấn lấy ai gia mấy ngày nay, muốn ai gia đưa nàng đi Ngũ Đài sơn cùng.”

A Uyển lại không ngờ đến thái hậu nhắc đến mình ở trước mặt Hoàng thượng, trong lòng không khỏi có chút mong chờ, muốn biết được Hoàng thượng sẽ phản ứng như thế nào.

Không nghĩ đến Hoàng thượng nhàn nhạt lên tiếng, “A? Uyển chiêu nghi ở bên cạnh bồi mẫu hậu cũng là tẫn hiếu.” Một câu đánh A Uyển hiện nguyên hình, thấy chưa, thấy chưa, không muốn gặp lại nàng chính là không muốn, còn tẫn hiếu cái gì, A Uyển cảm thấy mình ôm mong chờ với đế vương nhất định là đầu bị cửa kẹp hư rồi!

“Chỉ là gần đây đại hạn, bách tính cũng bất ổn, đi Ngũ Đài sơn đường xá xa xôi, trên đường thật sự rất nguy hiểm, mẫu hậu vẫn nên ở trong cung thôi, như vậy nhi tử sẽ yên tâm.” Hoàng thượng nói xong thở dài một hơi, một bộ dáng con trai ngoan lo lắng cho mẫu hậu, không cảm thấy xấu hổ khi tìm lý do như vậy chút nào.

Thái hậu suy tư một chút, ngược lại cũng thấy đúng, chỉ là mỗi năm đi Ngũ Đài sơn lễ Phật đã thành thói quen, năm nay lại không đi, thái hậu vẫn có chút do dự, “Hoàng thượng nói có lý, chỉ là để ai gia suy nghĩ một chút đi.”

A Uyển nghĩ thật ra Hoàng thượng lo lắng như vậy cũng rất có lý, “Thái hậu nương nương, Hoàng thượng nói rất đúng, nếu đi Ngũ Đài sơn xa xôi lại còn nguy hiểm, thì kỳ thực lễ Phật ở những chùa miếu gần kinh đô cũng như nhau thôi, dù sao thì chỉ cần có lòng thành, Phật tổ cũng sẽ không câu nệ địa điểm. Chỉ là nếu thái hậu nương nương xuất cung lễ Phật nhất định phải cho tần thiếp theo.”

Hoàng thượng lúc đầu nghe A Uyển nói “Hoàng thượng nói đúng”, trong lòng còn rất hài lòn, trong lòng vui vẻ đến từ từ tràn ra ngoài, mà lời kế tiếp đó lại làm cho Hoàng thượng đen mặt, nhất định muốn nháo loạn đến mức xuất cung lễ Phật sao? Ôn Uyển biểu hiện của nàng có chút nào giống với yêu thích trẫm không? Biểu lộ với trẫm xong lại đòi xuất gia có phải là đang muốn đùa bỡn trẫm không?

“Uyển chiêu nghi có biết bên ngoài đang loạn như thế nào không? Mặc dù là ở kinh đô trẫm cũng không dám bảo đảm tuyệt đối an toàn, tình hình biên giới hết sức căng thằng, có nhiều nội gián ở kinh thành thám thính, Uyển chiêu nghi lại xúi giục thái hậu xuất cung là muốn như thế nào?”

Cuối cùng một chút lý trí cũng đã bị thiêu đốt hoàn toàn, Hoàng thượng nói ra những lời này xong mới biết ý thức được mình đang nói gì, thấy A Uyển ủy khuất viền mắt rưng rưng, Hoàng thượng trong lòn hối hận ở trước mặt thái hậu không thể mất thể diện được, rõ ràng trong lòng không muốn nói vậy, nhưng lại không thể khống chế lời nói.

Thái hậu cũng cảm thấy Hoàng thượng đã nói nặng, “Sao Hoàng thượng lại nói như vậy, Uyển chiêu nghi ở nơi thâm cung đâu biết được tình hình bên ngoài như thế nào, nàng đề nghị như vậy chẳng qua cũng là vì nghĩ cho ai gia mà thôi, chẳng lẽ Hoàng thượng hoài nghi Uyển chiêu nghi là nội gián?”

Nghe thái hậu nói vậy, trong lòng Hoàng thượng cực kỳ hối hận cũng không làm được gì, thấy A Uyển cắn chặt môi không cho nước mắt rơi xuống, cũng chỉ có thể cắn răng nói, “Nhi tử suy nghĩ không chu toàn.”

Nhưng A Uyển lại nghĩ mình ủy khuất như thế, bị chán ghét rồi vứt bỏ thì thôi đi, muốn xuất cung cũng không được, lại bị nói thành nội gián, lập tức đừng dậy, “Tần thiếp thấy thân thể không khỏe, xin thái hậu cho phép tần thiếp hồi cung trước.”

Thái hậu thấy bộ dáng A Uyển như vậy tất nhiên là đồng ý, cũng không quên ban thưởng vài thứ bồi thường cho A Uyển khi không lại bị tổn thương như vậy.

Thấy A Uyển hành lễ với thái hậu cùng mình xin cáo lui, bóng lưng nhanh chóng bước khỏi cửa, Hoàng thượng nhất thời như ngồi trên bàn chông, vội vàng xin thái hậu cáo lui, “Nhi tử còn có việc quan trọng, cũng xin cáo lui trước, xin mẫu hậu hãy suy nghĩ kỹ những gì nhi tử nói, dù sao nếu mẫu hậu xảy ra chuyện gì, nhỉ tử sẽ phụ lời căn dặn của phụ hoàng.” Dứt lời, Hoàng thượng liền lui ra.

Chìm nổi ở hậu cung đã nhiều năm, tất nhiên thái hậu có thể nhìn ra giữ Hoàng thượng và A Uyển còn nhiều khúc mắc, Hoàng thượng bây giờ mạnh miệng cũng giống như tiên đế năm đó, vẫn là cậy mạnh không chịu cúi đầu với tình cảm, không hổ là phụ tử.

“Kim tử, ngươi nói xem lúc nãy Hoàng thượng như vậy có phải cực kỳ giống tiên đế không?”

Kim má má ở bên cạnh nghe chủ tử gọi mình như vậy, khóe miệng cũng không khỏi giật giật, đều đã lớn tuổi như vậy rồi, có còn phải gọi tên nô tỳ như vậy không? “Tất nhiên là giống, Hoàng thượng không phải luôn được tiên đế mang theo bên mình dạy dỗ sao?”

“A, hay cho câu tự mình giáo dưỡng, mới đem nhi tử của hắn dưỡng thành con vịt chết vẫn còn cậy mạnh, bất quá nha, Hoàng thượng ngược lại cũng nên chịu thiệt thòi một chút mới được, đỡ phải cả đời này cũng không được trải qua loại cảm giác này.”

Khôn khéo như thái hậu làm sao lại không nhận thấy A Uyển cũng Hoàng thượng bắt đầu nảy sinh tình cảm, nhìn bộ dạng của nhi tử đối với mối tình đầu, thái hậu không khỏi lắc đầu cười. Nhưng mà thái hậu cũng không muốn nhúng tay vào những chuyện này, Hoàng thượng đã có con nối dòng rồi, mặc dù Uyển chiêu nghi khó có thể có con, cũng không phải là vấn đề lớn, nếu Hoàng thượng thích, sủng ái cũng không sao.

(Lei: các nàng bình tĩnh nha, phải kiên trì chờ đợi đến phút cuối để tung đòn nhé! Một like cho team của thái hậu.)

Bên ngoài Từ Ninh cung, A Uyển bước nhanh theo hướng Chiêu Dương cung, vẫn không ngồi kiệu, phía sau Hoàng thượng đã nhanh chóng đuổi theo, A Uyển không có cách nào, tất nhiên là cung kính thỉnh an Hoàng thượng.

Nhìn thấy nước mắt A Uyển vẫn chưa khô, Hoàng thượng nhịn không được muốn giải thích, “Trẫm… mới vừa rồi trẫm…”

A Uyển dứt khoát cắt đứt, “Nô tì biết Hoàng thượng thật lòng quan tâm thái hậu nương nương, nếu Hoàng thượng không muốn nhìn thấy nô tì, sau này nô tì ngây ngốc ở trong cung là được, Hoàng thượng nếu đã hoài nghi nô tì là nội gián, nhốt nô tì vào thiên lao là được, chỉ là nếu không có chứng cứ, nô tì sẽ không phục, nô tì hồi cung, chờ Hoàng thượng xử trí.”

Nói một hơi dài như vậy không cho Hoàng thượng cơ hội chen vào, dứt lời, A Uyển còn không quên cung kính hành lễ cáo lui, xoay người đi nhanh về Chiêu Dương cung.

Hoàng thượng bị hành động này của A Uyển làm cho phản ứng không kịp, tuy nói rằng lúc nãy mình đã nói nặng lời, nhưng nàng cũng không cho trẫm cơ hội để giải thích nha, trẫm có bao giờ nói không muốn gặp nàng chứ? Còn hung dữ với trẫm! Thật là!

(Lei: mượn câu của anh Tể vương gia: “Lời này ngài nên nói với Uyển chiêu nghi đi, nói với đệ chỉ vô dụng thôi”. Lời này anh nên nói với chị đi, độc thoại nội tâm cũng vô dụng thôi à.)

Thấy Hoàng thượng đứng ngẩn ngơ bên đường nhìn theo bóng Uyển chiêu nghi xa xa, Lý Đắc Nhàn vượt quá bổn phận nhắc nhở, “Hoàng thượng, có còn đuổi theo giải thích với Uyển chiêu nghi nữa không?”

“Giải thích cái gì! Hồi cung!” Hoàng thượng nhất thời vẻ mặt không vui, tức giận nói.

Lý Đắc Nhàn nhanh chóng đuổi theo Hoàng thượng, nhưng trong lòng thì nghĩ thầm, ngài cậy mạnh như vậy để làm chi, tuy rằng nô tài không có cái vật kia, không thể nhận là nam nhân, nhưng cũng biết nam nhân và nữ nhân cãi vả, nam nhân vẫn nên nhịn một chút dỗ dành nha, Hoàng thượng ngài làm vậy khoảng cách giữa ngài và Uyển chiêu nghi sẽ càng xa thì sao?

“Lý Đắc Nhàn ngươi ngơ ngẩn cái gì đó! Còn không mau đuổi theo!”

Nghe Hoàng thượng rống giận, Lý Đắc Nhàn mới phản ứng lại thì ra Hoàng thượng đã đi xa rồi, lau mồ hôi lạnh trên trán, nhanh chóng đuổi theo.

(Lei: em lạy anh Nhàn, chết cười với anh thôi. Các nàng đọc xong đoạn này thì bình tĩnh nha, phải giữ cho mình một trái tim nóng và một cái đầu lạnh, trước hết lấy bút viết hoặc là mở Word lên ghi lại những gì muốn nhắn nhủ với anh Tề đi nha, để lâu là quên đó, nếu mà nhìu quá ghi không kịp thì ghi âm cũng được, lát xuống ô cmt gõ lại sau nha!)

***

Vào lúc Hoàng thượng đập vỡ chén trà mạ vàng thứ bảy trong một ngày một đêm, Lý Đắc Nhàn cuối cùng cũng không nhịn được, mượn cớ lấy đồ ăn cho Hoàng thượng, Lý Đắc Nhàn vội vã đến Chiêu Dương cung cầu kiến Uyển chiêu nghi nương nương.

Đến cửa cung Chiêu Dương, tiểu đồ đệ Lý Phúc Mãn của mình đến đón, hai thầy trò lại không khỏi trao đổi các phản ứng của chủ tử, thì ra là trong lúc Hoàng thượng mất bình tĩnh, bên này Uyển chiêu nghi cũng không thoải mái là bao.

“Sư phụ người không biết, chủ tử đã nhiều ngày ăn không vô, ngủ cũng không ngon, đã tiều tụy đi rất nhiều a.”

Nghe được Lý Phúc Mãn nói vậy, Lý Đắc Nhàn thở dài, Hoàng thượng không phải cũng như vậy sao, nhị vị chủ tử giận dỗi, nô tài bọn hắn cũng rất thao tâm a, thế mới nói làm nô tài cũng không dễ dãng a.

“Chỉ sợ lần này chủ tủ đã bị chọc tức không nhẹ, thường ngày chưa từng nổi giận với chúng ta, vậy mà bây giờ vừa nhắc đến Hoàng thượng, chủ tử lại giống như đang đốt pháo, không phải là đồ đệ không khuyên, mà căn bản là không thể khuyên nha.” Sư phụ Lý Đắc Nhàn bảo mình khuyên bảo Uyển chiêu nghi nương nương, lúc này Lý Phúc Mãn khổ sở nói, hắn cũng muốn các chủ tử hòa hảo nha, thế nhưng hắn cũng chỉ là một nô tài thôi.

Quả nhiên, A Uyển không gặp Lý Đắc Nhàn, đây là lần đầu tiên Lý Đắc Nhàn đến Chiêu Dương cung mà không được vào, Lý Đắc Nhàn không khỏi thở dài, chuyện tình cảm này quả nhiên là rất hóc búa nha, nhị vị chủ tử nếu không hòa hợp, nô tài bọn họ cũng không thể sống yên ổn được nha.

Hoàng thượng đối với chuyện của A Uyển đã thẹn quá thành giận, còn chưa kịp phản ứng gì thì biên giới tây bắc đã nổi loạn, lần này Hoàng thượng không nghe ý kiến triều thần, điều binh khiển tướng, điều vận lương thảo, tất cả đều phái thân tín của mình làm, triều thần không được như ý muốn lại bắt đầu náo động, thì nhận được một câu lạnh lùng của Hoàng thượng, “Nếu muốn chết, cứ việc nháo.”

Lý Đắc Nhàn nhàn nhạt nhìn mặt của các triều thần bên dưới, một chút cũng không đồng tình, tâm tình Hoàng thượng bây giờ không vui, cái gì mà giữ hòa khí cũng không thèm làm, không nên nghi ngờ độ tin cậy trong lời nói của Hoàng thượng, hiện tại nói được là làm được, nếu muốn khiêu khích là tự tìm đường chết, cũng không phải là tự làm tự chịu sao?

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!