Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Mặc dù, làm đặc công không lo áo cơm, còn được hưởng thụ đặc quyền, nhưng luôn có nhiệm vụ không ngừng, diệt tà ác mãi không hết. Mỗi ngày đều sống ở trong âm mưu hoặc bị người tính kế giống như đang đứng trên miếng băng mỏng, không dám lơ là cảnh giác dù chỉ một giây, trên thực tế chưa từng được sống an ổn. Giống như bây giờ ngồi ở trong quán cơm nhỏ, yên tâm lớn mật ăn cơm, càng thêm làm gì cũng không cần suy nghĩ quả thực chưa từng có.

Nhân vật nhỏ có thể sẽ không ngừng phiền não, công việc không thuận lợi, bài vở và bài tập gặp khó khăn, gia đình không hòa thuận, nhưng cuối cùng đều có thể giải quyết ổn thỏa. Cố gắng tranh thủ những gì mình muốn lấy được, sẽ có thu hoạch, có thể trong cuộc sống có chua cay ngọt đắng, nhưng dáng giá ở chỗ có thể được sống chân thật như ý mình.

Nuốt món cơm chiên trứng mà kiếp trước mình cực kì khinh thường xuống bụng, Trưởng Tôn Ngưng mới biết cái gì là cảm giác còn sống. Mặc dù nhân vật nhỏ có chua xót của nhân vật nhỏ, nhưng cô tự tin có thể làm một nhân vật nhỏ không có phiền não, không khỏi đối với cuộc sống tương lai tràn đầy mong đợi.

Đời này, cô phải làm một người Phú Quý nhàn rỗi.

Khôi phục chút sức lực, Trưởng Tôn Ngưng đi từ quán cơm nhỏ ra ngoài, mặt trời đã ngả về tây, tầng mây thật dầy chất chồng phía chân trời, như có một cơn bão tuyết lớn buông xuống.

Trên đường cái, bước chân của người đi đường vội vã, hoặc cả nhà đồng hành, hoặc kêu gọi bạn bè, kết bạn ba năm người, mỗi người giơ lên tất cả hàng hóa năm mới trong tay, chỉ có Trưởng Tôn Ngưng cô đơn chiếc bóng, giống như một mảnh lá khô cô độc, nhánh cây không giữ lại, gió cũng không theo đuổi, không biết nên đi nơi nào?

Về nhà trước đi, sắp qua năm mới.

Hôm nay vé xe đã trở thành phế thãi, không biết còn có thể mua được vé xe lửa trước năm hay không. Mặc dù năm 2001 không đến nổi một vé khó cầu, nhưng trong lúc vận chuyển mùa xuân cũng tương đối đông đúc, thử vận khí một chút đi, không có vé thì nghĩ biện pháp khác.

Suy nghĩ, bằng trí nhớ của cô, hướng tới trạm xe buýt đi thẳng đến trạm xe lửa. Không ngờ, còn đi chưa được mấy bước, một bóng người từ đầu hẻm bên cạnh đột nhiên xông tới, đoạt túi vải rách trên tay cô, nghiêng đầu lập tức chạy về phía ngõ hẻm vắng vẻ.

Sắp tới thời điểm cuối năm, yêu ma quỷ quái gì cũng ra ngoài làm loạn, còn chưa xong, chuyện xui xẻo tổ chức thành đoàn mà đâm tới, ngược người chết không đền mạng thì thế nào? Tử Thần xúc phạm người cũng có giới hạn, chán sống rồi à. Cô nói cô chính là Trưởng Tôn Ngưng, cũng không nói mình vẫn còn là cái thôn cô trung thực đó.

Đuổi theo!

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!