Tiểu Ma Y Chín Tuổi

Chương 14: Tụ hỏa khí

Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Edit: Thủy Lưu Ly

Liên tục vài ngày, Chỉ Yên ban ngày đều tu luyện, buổi tối luyện dược, trừ bỏ thời gian tất yếu phải đến huấn luyện đường báo danh thì gần như nàng không bước chân ra khỏi phòng, cho dù dùng cơm cũng phân phó nô bộc đưa tới trong phòng.

Âu Dương Bằng hai ngày nay sắc mặt cũng không tốt, trong lòng lo lắng đồng thời đối với Âu Dương Cẩn cũng thầm oán không nhỏ. Ban đầu là ba người cùng ăn cơm, hiện tại chỉ còn cha con hắn giương mắt nhìn, thậm chí ngay cả nô bộc cũng cảm thấy không khí thực vi diệu (kỳ diệu).

Trong phòng, Chỉ Yên một tay đặt sau lưng, một tay duỗi tới trước mặt, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm ngón trỏ non mịn, dưới sự khống chế của ý niệm, làn da đầu ngón tay chuyển nóng, cuối cùng nóng kinh người, sau đó dưới sự mong chờ vô hạn của nàng nổi lên một ngọn lửa mỏng manh, nhưng chỉ trong chốc lát ngọn lửa lại lập tức bị dập tắt đi.

"Nhanh, lại kiên trì, kiên trì." Nhìn ngọn lửa bị tắt, Chỉ Yên nổi giận, lại tập trung ý niệm.

Lúc này nàng cũng không vội vã thúc dục dương khí trong cơ thể, mà chậm rãi chờ đợi. Dương khí trong cơ thể tinh tế lưu chuyển, tuần hoàn đáp lại toàn thân, mỗi lần xoay tròn một vòng, năng lượng sẽ lớn mạnh hơn một chút.

"Chính là hiện tại!" Chỉ Yên trong lòng vừa động, ý niệm mạnh mẽ thả ra ngoài.

"Ti" một tiếng, đóa hoa lửa màu da cam ở trên đầu ngón non mịn dần dần được khai ra.

Hoa lửa ôn nhu, ấm áp, như ánh mặt trời, ở bên trong chứa đựng độ ấm đầy ấm áp!

Khóe môi khẽ cong, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo tràn ra một chút tươi cười sáng lạn, tinh tế cảm thụ được xúc cảm như da thịt làm cho người ta cảm thấy thật thân thiết. Tay còn lại thử chạm đến, ngọn lửa lúc lớn lúc nhỏ, nghịch ngợm trêu chọc trên đầu ngón tay, ánh mắt Chỉ Yên nhìn về phía nó giống như ánh mắt nhìn đứa nhỏ của chính mình, tràn ngập vui sướng cùng nhu tình.

Phi lão vẫn di động ở giữa không trung chú ý tình huống Chỉ Yên, lúc này thấy nàng tụ hỏa thành công, không khỏi mừng rỡ.

"Ha ha, không sai không sai, dương khí phóng, tụ ra ngọn lửa. Dựa theo loại tốc độ này, không quá hai tháng liền có thể đột phá kỳ Dưỡng Khí, đạt tới kỳ Trúc Cơ!"

Vốn hắn nghĩ nhanh nhất cũng phải mất thời gian nửa năm mới đạt tới Trúc Cơ, hiện tại xem ra, chỉ sợ hai tháng cũng chỉ là tính toán bảo thủ của hắn.

Ma y tu hành cùng linh giả tu luyện nói giống nhau nhưng cũng không giống nhau. Linh giả tu luyện trừ bỏ bình thường luôn ngồi xuống tụ khí, còn chú trọng thao luyện thực tế, rèn luyện cường độ cơ thể, nhận biết cùng với phản ứng nhanh nhẹn. Mà ma y tu hành lại khác về trình độ và hạng mục huấn luyện, ở sơ kỳ Dưỡng Khí, sau đó luyện dược thức thảo (nhận thức dược thảo), phàm là cùng y thuật có quan hệ đều là nội dung huấn luyện, phạm vi rộng, mục tiêu phân tán, trọng yếu nhất là nó có thể phụ trợ linh giả tu luyện, theo ý nghĩa nào đó mà giải thích, một ma y cường đại nhất định là một linh hồn giả bất phàm, mà một linh hồn giả cường đại không hẳn biết nửa điểm y thuật.

"Không sai biệt lắm, lại tiếp tục thì thân thể này đều phải mốc meo theo." Hít sâu một hơi, Chỉ Yên nâng bước hướng phía ngoài đi đến, vốn chỉ là nhất thời hứng thú tụ hỏa chơi đùa, lại không nghĩ rằng ngẩn ngơ liền mất năm ngày.

Thời gian năm ngày, bên ngoài loạn truyền một tin tức, nhân vật thần bí xuất hiện cùng với truyền kỳ dược thủy! Các quyền to quý nhân, thế gia đều phái người điều tra, khi biết được thuộc tính dược thủy, cách sử dụng cùng với công hiệu, toàn thể đều khiếp sợ!

Thần kỳ dược thủy xuất hiện giống như kình lôi, tại bầu trời hoàng thành nhấc lên sóng to gió lớn, một truyền mười, mười truyền trăm, nhanh chóng thổi quét toàn bộ đại lục, mà chủ nhân dược phẩm Âu Dương Chỉ Yên một chút cũng không biết đến...

Chỉ Yên từ trong phòng đi ra cũng không nói với bất luận kẻ nào, vốn định ba ngày sau đi lấy hàng hóa, hiện tại năm ngày trôi qua, nếu không đi lấy phỏng chừng dược điếm lão bản cùng đại hán ở lò rèn sẽ trở nên nóng nảy!

Rất xa liền thấy dược điếm Vương lão bản đang đứng tại cửa ngẩng đầu nhìn xung quanh, thường thường dậm chân, một bộ lo lắng thất vọng, khi tầm mắt dừng trên bóng dáng Chỉ Yên, sắc mặt nhanh chuyển, trong mắt phụt ra ra thần sắc vui sướng mãnh liệt.

"Bà cô của ta ơi, ngươi rốt cuộc cũng đến đây." Vương lão bản đi qua nghênh đón, gần như là mừng quá mà khóc nói. Trời biết hai ngày nay hắn vượt qua như thế nào, nếu nàng lại không xuất hiện, phỏng chừng các đại gia tộc này liền muốn đem hắn chém.

"Ngạch, đã xảy ra chuyện gì sao, chẳng lẽ là dược liệu không tìm được?" Chỉ Yên nghi hoặc, kinh ngạc nói.

"Không không không, dược liệu muốn bao nhiêu có bao nhiêu, đi, chúng ta vào nhà trao đổi." Vương Thăng liên tục lắc đầu, gần như đỡ như đẩy Chỉ Yên vào nhà.

"Đến tột cùng chuyện gì có thể làm cho ngươi lo lắng như thế?" Chỉ Yên một bên uống trà tiểu nhị chuyển qua, một bên không chút để ý nói. Chỉ cần dược liệu không thành vấn đề, cái khác đều không là vấn đề.

"Ta nói thật đi, lần trước ngươi bán cho ta Bồi Nguyên dịch, ta lại bán qua tay hai bình ra ngoài, hiện tại toàn bộ hoàng thành đều điên cuồng truyền loạn, vài đại gia tộc đã tìm đến được ta, ta không thể nói ra lai lịch của dược thủy nên nhất thời sốt ruột đã nói là một người thần bí đã lưu lại, bất quá bọn họ vẫn không chịu bỏ qua, thậm chí mạnh mẽ lưu lại tiền đặt cọc. Ngươi nói xem, này phải làm như thế nào cho phải?" Vương lão gấp đến độ muốn giơ chân, vẻ mặt u sầu nhìn phía Chỉ Yên, hiện tại toàn bộ hy vọng của hắn đều ký thác ở trên người nàng.

"Dược thủy ta có, nhưng ước lượng không nhiều lắm, không có khả năng thỏa mãn yêu cầu của nhiều người như vậy." Chỉ Yên suy nghĩ nửa ngày, phun ra một câu. Hôm đó bán dược thủy chỉ là vì muốn gom góp kim tệ, lại không nghĩ rằng sẽ gây ra oanh động lớn như vậy, vừa hay này trở thành phương tiện nàng kiếm tiền cũng được. Muốn trở thành một gã ma y cường đại, đầu tiên phải gom góp nhiều tiền mua dược liệu, không có tài liệu trụ cột này phụ trợ, hết thảy đều là vọng ngôn (ăn nói viển vông).

"Mặc kệ bao nhiêu bình, chỉ cần cô nương chịu tiếp tục bán là tốt rồi, ta Vương lão, trước ở chỗ này chân thành cảm tạ ngươi!" Vương lão đứng lên, kích động xoay người hành lễ nói, trên mặt hiện lên may mắn như sống sót sau tai nạn. hắn chỉ là lão bản một dược điếm nho nhỏ, mà này tới cửa mua dược lại là hoàng thành danh gia, thế gia vang danh đương thời, há hắn loại tôm tép này có thể ứng phó .

"Đã là chủ động đặt hàng, giá tự nhiên phải định lại một lần nữa, như vậy đi, sau này mỗi tháng ta cung cấp mười lăm bình, mỗi bình ấn giá sáu trăm kim tệ bán ra, ngươi ở giữa thu hai trăm phí vất vả.” (nguyên convert nói 500, ta nghĩ sao lạ vậy chính Chỉ Yên luyện, dược cũng là nàng mua mà sao lấy lời có 100 vậy nên sửa lại, đừng trách ta a) Nghĩ nghĩ, cuối cùng quyết định nói, cứ như vậy hàng tháng nàng sẽ có lượng thu nhập không nhỏ.

"A, mười, mười lăm bình?" Vương Thăng thân thể run lên, không dám tin nói. Nàng nói ước lượng không nhiều lắm dĩ nhiên là mười lăm bình? Trong nháy mắt, hắn cảm thấy tư duy của chính mình có điểm không đủ dùng, mười lăm bình cũng đủ hắn ứng phó những đại gia tộc địa vị siêu tuyệt này, còn mỗi tháng định lượng (số lượng cố định), này không khác việc từ trên trời rớt xuống nhân bánh đập vỡ đầu hắn a...

"Tốt, vậy mười lăm bình, nhưng phí vất cả này ta vạn vạn không thể thu được. Cô nương nguyện ý ở dược điếm của ta bán ra không chỉ có cứu lão hủ một mạng, trả cho bổn điếm một đạo chiêu bài vàng (kiểu như quảng bá thương hiệu), lão hủ không dám tham nhiều." Vương Thăng phản ứng lại, liên tục cự tuyệt. Hai trăm kim tệ một bình không ít, nhưng xa xa không bằng việc kết giao một vị luyện dược sư sẽ mang đến giá trị lâu dài, hắn là thương nhân, lợi ích trong đó hắn tất nhiên là hiểu được.

"Tốt lắm, cứ định như vậy đi, năm bình dược thủy này ngươi cầm trước, ngươi quay mặt ra sau đi, ta lại đưa tiếp cho ngươi mười bình." Chỉ Yên ý niệm vừa động, trong nháy mắt lại lấy ra mười bình dược thủy, nhìn Vương lão bản đang kích động khó nhịn, hưng phấn dị thường.

Thu lấy năm vị dược liệu lần trước, Chỉ Yên lại hướng lò rèn lần trước đi tới.

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!