Chào mừng bạn đến với TruyenHay.Pro
Chúc bạn online đọc truyện vui vẻ!

Trải qua sự kiện lần này, tôi đối với Thái trợ lý sinh ra cảm giác khủng bố cực kỳ vĩ đại, MSN của hắn gửi có khoa trương đến đâu, tôi cũng không dám đọc, coi như hắn có ngang ngược đến tận trời, tôi cũng sẽ không bộp lại hắn một câu.

Thật ra thì trong mắt tôi, Thái Kỳ chính là một kẻ kiêu hùng, chính là cái gọi là: thà ta phụ người trong thiên hạ, chứ không để người trong thiên hạ phụ ta.

Hắn là Đông Phương Bất Bại, hắn là Nhạc Bất Quần*.

*Hai nhân vật trong tác phẩm Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung

Đông Phương Bất Bại – Giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo, nổi tiếng với bí kíp Quỳ Hoa bảo điển, cũng vì luyện môn này mà trở thành đồng tính.

Nhạc Bất Quần – chưởng môn phái Hoa Sơn của Ngũ nhạc phái, một kẻ ngụy quân tử, giảo hoạt, để luyện được Tịch Tà kiếm phổ nên đã tự cung.

“Cái tên Thái Kỳ kia, lai lịch thế nào, tôi có một kế hoạch, làm cho bọn hắn rối tinh rối mù!”

Tôi núp bên trong phòng pha nước, dựng thẳng lỗ tai nghe người vừa mới đến oán thầm Thái Kỳ đại nhân, tâm hồn vặn vẹo trong nháy mắt lập tức được thỏa mãn.

Thầm sảng khoái làm sao….

“Không biết. ai biết chuyện gì xảy ra, tôi nghe nói Thiên Duyệt lão tổng là phụ nữ, Thái Kỳ nói không chừng…Khửa khửa khửa!”

Vị này rất giỏi, có bản lĩnh làm chó săn!

Tôi dựng thẳng lỗ tai lắng nghe!

“Hắn ở trên có người thì đã làm sao, tôi nhổ vào, tôi đây cứ không ưa hắn đấy, nếu hắn mà cũng như chún

g ta, cùng lắm cũng chỉ là một đống rác rưởi!”

Mắng hay lắm, tôi dâng trào, núp bên trong phòng trà nước lệ rơi đầy mặt vỗ tay, tri kỷ đấy….

“Ai, ai ở bên trong!” Tiếng vỗ tay của tôi lập tức kinh động đến mấy vị mới vừa nói chuyện, tôi dâng trào nhảy ra ngoài, vươn tay túm lấy đồng chí vừa mới mắng Thái Kỳ là rác rưởi kia, cảm động không nói lên lời.

Vị đồng chí kia kể từ khi nhìn thấy tôi nhảy ra, sắc mặt đã tái xanh, bộ dáng kiểu như lảo đảo muốn ngã.

“Đồng chí, anh mắng thật là hay!” Tôi chân thành khen ngợi anh ta, vừa dùng tay áo lau nước mắt, “Anh ta đúng là đồ rác rưởi, anh mắng rất đúng trọng tâm! Rất hay! Rất hay!”

Vị đồng chí kia sắc mặt từ tái xanh đã chuyển sang trắng bệch, che ngực, giống hệt như bệnh tim phát tác, cả người đều run run: “Trợ lý Diệp, tiểu trợ lý, cô có thể coi như chưa nghe thấy gì có được không!”

Khốn, những từ ngữ tuyệt vời như thế tôi làm sao có thể coi như chưa nghe thấy được?!

Vậy đối với Thái Kỳ mà nói, là một loại vũ nhục, hiếm có người nhìn thẳng vào bản chất của hắn, tôi kích động còn không kịp, thế là, tôi lại càng thêm chân thành khen ngợi anh ta: “Anh nói hay như vậy, sao lại phải coi như không nghe thấy?”

Anh ta một ngụm khí cũng hít không thông, bước chân lảo đảo giãy dụa chạy trốn.

Mấy vị đi cùng chạy cũng tương đối mau, lúc tôi lấy lại tinh thần, chỉ thấy bóng lưng tiêu điều của vị đồng chí bị đả kích gấp bội kia, hai tay ôm ngực, chạy đến là lảo đảo nghiêng ngả.

“Đồng chí, về sau chúng ta mỗi ngày đều ra phòng pha nước giao thiệp nha?” Tôi vẫy tay, nhìn thấy chân anh ta trượt một cái, hoàn toàn trở nên tê liệt.

Tôi im lặng.

Nơi này quả nhiên chẳng có dũng sĩ chân chính, người vẫn trước sau như một, luôn khinh bỉ Thái trợ lý như tôi, thật đúng là không nhiều lắm.

Tôi xách theo một cái bình nước lớn, đứng bên trong phòng pha nước, bí hiểm tích chút nước về xài.

Rầm, cửa phòng thị trường chợt mở ra, tôi nhìn thấy Thái Kỳ mặt băng bó nhìn ra phía ngoài, thấy tôi đang cầm cái bình to đùng đứng thưởng thức trà, trợn mắt nhìn: “Diệp Hồng Kỳ, cô không muốn chuyển chính thức nữa hả, còn dám lười biếng!”

Mẹ kiếp, anh là cái đồ rác rưởi!

Tôi oán thầm một câu, lập tức giơ cái bình lên, lao tới đến là lung lay sinh động: “Thái trợ lý… Tôi…Tới…Đây….”

Hắn lại khinh bỉ liếc một cái, đóng cửa lại.

“Tiện nhân!” Tôi đứng cách của kính mắng hắn.

Cửa kính kì tích lại một lần nữa mở ra, tôi thấy Thái Kỳ cười đến tà mị dị thường: “Tiện nhân trong miệng cô là vị nào vậy?”

Tôi ở trạng thái hóa đá nhìn hắn, phản xạ có đều kiện vung tay tự tát mình một cái rõ là kêu: “Thái trợ lý, là tôi, là tôi, chính là tôi!” Tôi ưỡn thẳng ngực, mặt không đỏ, tim không đập.

Hắn không nói gì, ngoắc ngoắc đầu ngón tay, chỉ vào cái bàn: “Đến, tiện nhân, pha cho tôi chén trà!”

Tôi lập tức chạy như điên như dại, hai tay giơ cao cái chén lên trên đầu, một đường cuốn gió lại chạy vào phòng pha nước, pha trà.

Lúc tránh được vào trong phòng pha nước, tôi mới hoàn toàn thanh tĩnh lại, lệ rơi đầy mặt vả vào miệng mình, Diệp Hồng Kỳ, xong rồi, tiện cách của mi lại một lần nữa thăng hoa.

Đời này, mi đừng mong làm người!

Chỉ còn có một tuần, chính là lúc quyết định đi hay ở, trên thẻ ghi điểm của tôi, chỉ có bảy mươi điểm, còn thiếu mười điểm.

Tôi nhìn qua đám đồng nghiệp phòng thị trường, mọi người đều đang so sánh lẫn nhau, có người kém năm điểm, có người kém mười điểm, nhiều nhất là kém một đến hai điểm.

Tôi có lý do để tin tưởng, đồng chí Thái trợ lý mượn việc công báo thù riêng, bởi vì vị kém nhiều nhất chính là anh rác rưởi khẩu xuất cuồng ngôn kia.

“Nếu như tôi là cậu, thì sẽ không bước khỏi cổng trường đại học, tự động lưu ban, tự động thi lại, đây là cái gì, bảng kế hoạch sao, bảng kế hoạch cần tô vẽ cho đẹp thành thế này sao, mấy cái khung viền hoa này, toàn bộ xóa hết đi cho tôi, cậu là tiểu cô nương sao…”

Tôi che lỗ tai, nhìn Thái Kỳ miệng lưỡi lưu loát khiển trách anh rác rưởi, bắn sang một ánh mắt đồng tình.

Anh trai kia ngấn nước mắt, một lần lại một lần đem ánh mắt biến thành dao nhọn, bắn về phía tôi, đứa trẻ đáng thương, nhất định không dám nhìn thẳng vào Thái Kỳ, cho nên ánh mắt cũng uốn cong…

Tôi phải khích lệ anh ta.

Tôi nhìn anh ta mỉm cười, đáp lại anh ta bằng ánh mắt kiên định, nhân tiện nắm tay thay anh ta bơm hơi.

Anh ta bị vẻ mặt của tôi làm cho cảm động, thân thể lung lay, cuối cùng bưng mặt, khóc ra thành tiếng, một đường vỗ bàn công tác, chạy ra ngoài.

Thật đáng thương quá….

“Diệp Hồng Kỳ, thu hồi lòng đồng tình của cô lại!”

Phụt, tôi nuốt ngụm nước miếng, đem ánh mắt đồng tình chuyển đổi, nhìn về phía Thái Kỳ nịnh nọt cười: “Thái trợ lý, anh ta đúng là không hiểu chuyện, chúng tôi đang ao ước được nghe anh dạy bảo đây, nghe anh nói một câu, mười năm tôi còn chưa lĩnh ngộ được hết, anh chính là nhìn xa trông rộng!”

Thái Kỳ quay mặt qua chỗ khác, thở dài một tiếng thật dài, lại quay mặt lại, nhìn về phía tôi ngoắc ngoắc ngón tay ” Được rồi, đến phiên cô nghe tôi dạy bảo, đến đây đi!”

Tôi nhấc chân, chạy tới, nhìn chằm chằm màn hình vi tính của hắn, ánh mắt cũng thành đường thẳng luôn.

“Thái, Thái trợ lý, câu kia, không phải là tôi gõ!” Tôi chỉ vào một đoạn ghi chú ở cuối bảng, thiếu chút nữa cũng vỗ bàn làm việc chạy thẳng như điên ra ngoài.

Xong rồi, tôi quên đem mấy câu phát tiết của mình thủ tiêu.

“Thái Kỳ, anh là tiện nhân, anh là tiểu nhân, anh là ngựa đực….” Mỗi khi đọc xong một câu, tôi lại nhìn thấy nụ cười của Thái Kỳ càng thêm rực rỡ hơn một phần.

“Trong thẻ cô có bao nhiêu điểm!” Giọng nói của hắn bình tĩnh một cách dị thường.

Tôi níu lại cái thẻ, đáng thương nhìn hắn: “Thái trợ lý, có hơn bảy mươi điểm!”

Hắn thở ra một tiếng dựa vào cái ghế nhẹ nhàng xoay xoay, vuốt cằm, nhìn tôi mỉm cười: “Sắp đến lúc chuyển chính thức rồi nhỉ!”

Tôi mấp máy môi, đột nhiên bổ nhào tới ôm lấy bắp đùi hắn: “Thái trợ lý, tôi đây yếu ớt như vậy, lại còn nhỏ tuổi như vậy, anh không thể đuổi tận giết tuyệt được! Tôi chỉ là một cô gái yếu đuối đáng thương thôi mà ~~~”

Mặt hắn đen xì, vươn tay túm lấy cổ áo tôi, giật lấy thẻ ghi điểm của tôi, ở mã từ trên thẻ quẹt một cái, ngón tay thon dài chuyển động.

Ánh mắt tôi tối sầm, nhất thời chân mềm nhũn xuống.

Đừng mà, tập đoàn Thiên Duyệt của tôi, đừng mà, tương lai tốt đẹp của tôi, oh oh a, đừng mà, cuộc sống tiện cách của tôi, Diệp Hồng Kỳ, xem ra mi phải cố gắng tìm việc làm!

“Lấy thẻ về!” Hắn gõ gõ cái bàn, nhíu mày nhìn tôi,

Không có hy vọng, không còn cuộc sống….

Đã đến nước này, tôi còn tiện cách cái gì, tôi muốn quật khởi!

“Thái Kỳ, tôi nhịn anh lâu lắm rồi!” Tôi vung tay một cái đánh bay cái thẻ, một cước dẫm lên cái ghế của Thái Kỳ, dùng loại khí thế của quân đứng dưới thành nhìn xuống Thái Kỳ,

Hắn bĩu môi, còn làm động tác mời.

Tôi bẻ khớp ngón giữa kêu lên răng rắc, vung tay vỗ một phát lên phía sau cái ghế dựa của hắn, rống giận: “Anh coi Diệp Hồng Kỳ tôi là quả hồng mềm sao, tôi mà tiện như vậy sao?”

Grào….

Nhiệt huyết của tôi đang sôi trào!

“Anh tiêu tiền của tôi, anh dập tắt uy phong của tôi, anh không thèm để ý đến tôn nghiêm của tôi, tôi phải thay trời hành đạo, diệt anh!” Tôi gầm thét, hoàn toàn không nhìn thấy đồng nghiệp cách vách đã dần dần xúm lại.

Thái Kỳ rất trấn định mà nhìn tôi, nhàn nhạt hỏi: “Diệt thế nào?”

Grào…. Tôi ngửa mặt lên trời gào thét, vươn tay túm lấy cổ áo của hắn, lắc qua lắc lại:

“Thái Kỳ, tôi muốn để anh biết phái nữ Trung Quốc là đứng trên đỉnh Tử Cấm!”

“….” Hắn dùng ánh mắt như đang nhìn một đứa ngu ngốc nhìn tôi, nhân tiện vỗ vỗ cái chân đang run rẩy của tôi: “Xuống đi, Hồng Kỳ, đứng cao quá lúc đi lại chân sẽ nhũn ra!”

Có cần bình tĩnh như vậy không hả! Tôi sắp phát điên rồi!

“Anh là tiện nhân!” Tôi tức giận mắng.

Hắn bình tĩnh gật đầu: “Đúng vậy, tôi là tiện nhân! Tôi để Diệp Hồng Kỳ cô ở bên cạnh tôi, tôi đúng là một tiện nhân!”

“Anh không biết xấu hổ, anh là đồ đạo đức giả!” Tôi căm phẫn.

Hắn tiếp tục gật đầu, khích lệ mà gật đầu: “Nói rất hay, Diệp Hồng Kỳ, tiếp tục!”

Tôi bùng nổ, ngửa mặt lên giời chống nạnh: “Anh sinh con trai không có X mắt!”

Hắn rốt cục cũng không thể bình tĩnh nữa, thở hắt một tiếng đứng dậy từ trên ghế, cười lạnh: “Tôi sinh con trai với cô mới có thể không có cái thứ đồ chơi đó!”

“….” Cảm xúc bùng nổ mạnh mẽ của tôi nhất thời chìm nghỉm.

Hắn đây coi như là giở giọng đùa giỡn tôi sao?

“Diệp Hồng Kỳ, tôi lặp lại lần nữa, lấy thẻ về, nếu như không muốn, tôi ném đi thật đấy!” Hắn dùng ngón trỏ mở một cửa sổ ra.

“Cầm cái gì mà cầm, đấy cũng chỉ còn dư lại mấy điểm…” Tôi đột nhiên chuyển qua cặp mắt đui mù, đỡ cái bàn, mới trấn định lại, trên màn hình của hắn, điểm số biểu hiện là… tám mươi điểm.

Hắn đấy là cho tôi thêm điểm!

OH OH OH….NO!

Nhìn coi tôi đã làm những gì? Tôi bước một bước xa, tự cuộn mình lại ra đằng sau, vô cùng thuần thục ôm lấy đùi hắn: “Thái trợ lý, mới vừa rồi những lời kia đều là nói đùa!”

Hắn hừ lạnh một tiếng, mỉm cười: “Hồng Kỳ, tôi làm sao có thể không để cô lại được, cô nói nhiều như vậy, tôi kiểu gì cũng phải báo đáp cô mới được!”

Tạch tạch, tôi thấy hắn lại sửa lại điểm, màn hình cuối cùng hiện lên… 79 điểm.

“Còn một điểm cuối cùng, xem biểu hiện của cô, một tuần này, nếu khiến tôi vui vẻ, tôi để cô vào, còn nếu không….” Hắn cười lạnh, con ngươi đen nhánh lóe lên, dáng vẻ thập phần ác ma: “Dù sao tôi cũng là tiện nhân, đạo đức giả!”

“….” Oh oh oh, không, tôi số chết vò đầu vò tóc, đem lệ nóng cọ lên quần áo của hắn: “Thái trợ lý, anh là cha mẹ áo cơm của tôi mà, tôi làm sao có thể không kính yêu anh được….” Tôi run rẩy đấm ngực, miệng mấp máy: “Anh chính là tính mạng của tôi, mặt trời của tôi….”

Mặt hắn đen lại, bộp một cái tát đẩy tôi ra, bắt đầu nhập dữ liệu vào bảng EXCEl. Tôi rút kinh nghiệm xương máu, quyết định dùng hành động thực tế để báo đáp hy vọng tha thiết của Thái Kỳ đối với tôi.

Chỉ chốc lát sau, tôi thấy mặt mũi Thái Kỳ vặn vẹo, run rẩy ngón tay: “Diệp Hồng Kỳ, đừng có đem biểu ngữ dán lên vách ngăn của tôi nữa, nhìn

thấy mà chóng cả mặt!”

Tôi nắm tay, dùng ánh mắt dâng trào mà kiên định nhìn hắn: “Thái trợ lý, đây là quyết tâm của tôi, xin đừng có lờ đi!” Đúng rồi, tôi viết chừng ba mươi tờ biểu ngữ, dán lên vách ngăn của hắn.

Ví dụ như: Anh là bầu trời của tôi, anh là ánh mặt trời rực rỡ của cuộc đời tôi, anh là mục tiêu cao nhất của đời tôi, anh dẫn dắt tôi trưởng thành….

Mấy câu kiểu này, tôi viết mãi đã thành quen tay….

“Tôi cảnh cáo cô, không được dán biểu ngữ nữa, tôi trừ sạch điểm của cô bây giờ!” Hắn rống giận, trên khuôn mặt lúc nào cũng bình tĩnh đều là vẻ căm tức.

Ha ha ha, tôi ngửa mặt lên trời cười dài, tiểu dạng, anh cuối cùng cũng không bình tĩnh nổi nữa rồi!

Liên hệ quảng cáo
Vui lòng gửi email đến admin@truyenhay.pro!