📂 Thể Loại
📖 Tiên hiệp 📖 Kiếm hiệp 📖 Huyền huyễn 📖 Đô thị 📖 Ngôn tình 📖 Đam mỹ 📖 Bách hợp 📖 Trọng sinh 📖 Chuyển sinh 📖 Xuyên không 📖 Xuyên sách 📖 Hệ thống 📖 Vô hạn lưu 📖 Mạt thế 📖 Tu chân 📖 Cổ đại 📖 Hiện đại 📖 Tương lai 📖 Khoa học viễn tưởng 📖 Giả tưởng 📖 Ma pháp 📖 Ma cà rồng 📖 Người sói 📖 Kinh dị 📖 Huyền bí 📖 Trinh thám 📖 Phiêu lưu 📖 Sinh tồn 📖 Quân sự 📖 Lịch sử 📖 Dã sử 📖 Giang hồ 📖 Học đường 📖 Công sở 📖 Gia đấu 📖 Cung đấu 📖 Phản diện 📖 Nam phụ 📖 Nữ phụ 📖 Game 📖 Võng du 📖 Điện ảnh 📖 Âm nhạc 📖 Thể thao 📖 Ẩm thực 📖 Nông thôn 📖 Sủng vật 📖 ABO 📖 Song tính 📖 Chính kịch 📖 Xã hội đen 📖 Tội phạm 📖 Pháp luật 📖 Y khoa 📖 Gia đình 📖 Tình bạn 📖 Tình cảm 📖 Hoán đổi linh hồn 📖 Light Novel 📖 Manga 📖 Manhwa 📖 Manhua 📖 Đồng nhân 📖 Truyện teen

🔥 Thịnh hành 📊 Đọc nhiều ⭐ Đánh giá 🏆 Đề cử ❤️ Yêu thích 💬 Thảo luận



Chương 5: Hồi 5


7: 00pm.

Cả trường rộn ràng lên bởi tiếng nhạc, tiếng cười nói vui vẻ…thật náo nhiệt, thậthoa lệ. Đó mới là cuộc sống của giới thượng lưu, toàn nam thanh, nữ tú khoác lên mình những bộ cánh hàng hiệu nổi tiếng, mùi nước hoa, mùi phấn trang điểm thật đắt tiền, nhưng cũng thật tanh tưởi khi chúng cố bôi trét thật nhiều chỉ cốtche đi cái bản chất nhơ bẩn xấu xa của lũ gái nhà giàu. < cái này tùy ngườithui nhá!>

Hôm nay TiểuMi mặc một chiếc váy màu kem nhạt, phần dưới váy xếp tầng thưa, váy khá là ngắn so với những chiếc ngày thường cô mặc, để lộ một đôi chân thon dài. Mái tóc mềm mại màu chocolate được cô xõa ra và đính thêm một chiếc kẹp tóc nhỏ hình ngôi sao, gương mặt tuy trang điểm nhẹ nhàng, nhưng đẹp rạng ngời, vẻ đẹp trong
sáng ngây ngô thuần khiết.Giờ đây ai có thể nhận ra đây là con bé Hà Huyền Mi nghèo xác xơ nữa.

Tiếng chuông điện thoại reo lên, là ThanhTùng.

– Dạ em nghe.

– Em đang ở đâu vậy?

– Em đang ở hành lang phía tây.

– Uhm đứng yên đó nhá.

Rồi anh đột ngột tắt điện thoại đi, hành động đó của anh khiến cô phì cười. Sao dạo này anh lạ vậy nhỉ?

ThanhTùng hôm nay thật chẳng khác nào một vương tử, sự quyền quý và giàu có. Bộ ves tanh đang mặc hôm nay có thiết kế khá đặc biệt rất ấn tượng với phần cách điệu của hai gam màu đen và trắng. Nhưng đặc biệt nhất đó là kiểu tóc, nó cực hợp với khuôn mặt anh tuấn của Thanh Tùng. Anh bước đến hành lang phía tây, nhìn đi ngó lại, không thấy cô đâu cả. Thật là! Lại chạy đi lung tung rồi. Anh cầm lấy điện thoại.

– Em đang ở đâu thế!???

– Dạ hành lang phía tây.

– Nè anh đang ở đó đây, sao không thấy em.

– Uhm…anh quay người lại, rẽ sang phải, nhắm mắt bước năm bước chân.

– Lại còn vậy nữa.

Giọngtuy nhăn nhó nhưng như một tên ngốc anh vẫn cứ làm theo, qua dãy hành lang, nhắm mắt

1bước

2bước

3bước

Những cơn gió lạnh cứ hắt vào mặt anh khiến anh lạnh sống lưng. Anh tưởng tượng ra những thước phim kinh dị thường có khung cảnh hành lang hiu hắt, có một cô gái đứng gầnđó, với khuôn mặt biến dạng và đôi mắt chỉ là hai hốc máu…

Nghĩ đến đây anh bất giác giật mình, rồi mở mắt ra. Trước mặt anh là một hành lang tối tăm, lạnh lẽo. Một cô gái, có mãi tóc xõa dài, mặc bộ váy màu trắng đang đứng trước mặt anh rồi bất ngờ quay lại khiến tim anh thiếu chút nữa là nhảy ra ngoài.

– Haha…ha ha…! – TiểuMi bật cười ha hả.

– Emđùa kiểu gì vậy?!!! – Thanh Tùng nhăn nhó.

– Tưởnganh gan lì lắm, hóa ra…! – cô bỏ lửng câu nói.

– Làm sao!???

– Không, không có gì! – Tiểu Mi cười trừ.

Bấtngờ anh xô cô vào tường, dùng hai tay ép chặt vào vai cô. Mấy vài giây để lấy lạibình tĩnh, cô ngước lên nhìn anh

.

– Anhlàm gì vậy. Em không thích đùa kiểu này đâu.

Ánh mắt anh chạm phải ánh mắt cô, hai người nhìn nhau rồi im lặng 1s…30s.

– Buông em ra đi, anh sao vậy???- …

– Anh muốn gì? – Cô hỏi sau khi đã thu hết can đảm nhìn vào mắt anh.

Anh không nói gì, môi anh khẽ nở một nụ cười ranh mãnh. Thanh Tùng cúi người xuống, càng ngày càng gần. Sao cô chỉ biết đứng bất động thế này làm gì đi chứ Tiểu Mi. Anh cúi sát hơn, gần hơn.

1s…3s

– Từsau mà còn đùa kiểu này là chết với anh đấy! – Thanh Tùng thì thào vào tai cô.Anhbuông cô ra, Tiểu Mi mở mắt.

TiểuMi pov: Aish…làm người ta hết hồn- end Tiểu Mi pov.

TiểuMi và Thanh Tùng bước xuống sân trường hòa mình vào dòng người đông đúc.
– Hóara bao lâu nay anh quen với một mĩ nhân mà không biết- vừa nói Thanh Tùng vừa nởmột nụ cười rất là đểu.

– Ý anh là sao!???- Tiểu Mi giả vờ ngây ngô- À anh có nghe bản nhạc đang phát không?

– Uhm…hình như đó là bài ” Listen to you heart”.

“Listen to your heart when he’s calling for you

Listento your heart

There’snothing else you can do

Idon’t know where are you going, and I don’t know why

Butlisten to your heart before

Youtell him goodbye”

– Em thích bài hát ấy à?

Cô khẽ rướn người lên một chút như thể hiện sự đồng ý. Đang cao hứng định nói tiếpvới anh về các thể loại nhạc thì bỗng bản nhạc vụt tắt, một bản Van nhẹ khác ngân lên.

Vàngười ta lũ lượt kéo nhau ra. Các cô gái trong những chiếc váy dạ hội, còn nhữngchàng trai lịch lãm hào hoa trong những bộ vest đắt tiền. Cứ hai người một cầmtay nhau, di chuyển những bước nhảy điệu nghệ.
Em muốn khiêu vũ không?

– …lắcđầu

– Khôngthích hả?- Thanh Tùng cúi xuống hỏi

– …gậtgật

– Nhưng không thích không được!

Và thế là anh lôi cô ra ngoài đó hòa mình vào đám đông đang tình tứ trước mặt.Một tay anh ôm nhẹ eo cô, tay còn lại nắm chặt đôi bàn tay mảnh khảnh của cô, hai người cùng bước những bước thật chậm rãi. Tất cả vẫn diễn ra yên bình như thế cho đến khi.

Phụt!!!

Ánhđèn vụt tắt, mọi thứ xung quanh ngập chìm trong bóng đêm. Ở đây, mấy trăm con người đang nhốn nháo lên vì điện cúp bất ngờ, thoáng chốc cảm giác sợ và bối rốibủa vây tất cả.

– Thưaquý vị, thời điểm đặc biệt của buổi tối ngày hôm nay đã tới. Chúng ta sẽ sống trong tình yêu với tất cả sự nồng cháy và cũng xin lỗi vì đã làm mọi người hốt hoảng. Nhưng vì tình yêu, hãy thử dùng trái tim để tìm kiếm một nửa của mình trong bóng tối. Còn nếu nhầm thì cứ coi đó là cách thể hiện sự thân thiện đi, cũng chẳng mất gì mà. Nào! Bắt đầu đi, giờ phút KISS TIME!!!< trờiơi! Lễ kỉ niệm thành lập trường đây sao, trường này lạ nhỉ?>

TiểuMi rùng mình. Hôn ư??? Thanh Tùng ư??? Không thể được.

TiểuMi đi giật lùi dần về phía sau, trong bóng tối mọi, xô đẩy, náo loạn…những cặp tình nhân bị đẩy xa nhau. Tất cả chìm trong mịt mù, TiểuMi bị đẩy về phía bên trái, cho dù đã cố trụ vững chân. Cô lo lắng nhìn xung quanh, moi thứ đều là bóng đêm, Thanh Tùng ở đâu trong đám đông trước mặt???

Chợtcảm giác có người đang tiến về phía mình, cô giật mình hốt hoảng quay người lại…Chỉlà một màu đen xám xịt, một người con trai rất cao, mùi hương nồng nàn, và ánhmắt đượm buồn.

Imlặng…Tiểu Mi nghe thấy từng hơi thở của người đó.

1s

2s

3s

Một bàn tay ấm…rất ấm chạm vào tay cô…một cảm giác vô cùng quen thuộc.

***

Phụp!!!

Bóng tối bị đuổi đi, ánh sáng xuất hiện, những tiếng la hét gào lên thảm thiết.

– Trời ơi! Tôi xinh đẹp thế này mà phải hôn cái thằng nhóc đeo niềng răng này sao. – một cô gái xinh đẹp ré lên và chỉ tay về phía người đối diện, công nhận cậu ta xấu thật.

Cậu con trai khác cũng bức xúc không kém.

– Còn tôi đẹp trai thế này mà phải hôn con PIG…

Chát…

Chưa kịp nói hết câu, cậu ta đã hứng trọn một cái tát giáng trời của Ngọc Bích, rồi cô ôm mặt chạy đi

Tiểu Mi bối rối ngước lên nhìn cái con người đang đứng trước mặt mình

Và…

Kẻ đứng trước mặt cô là Vương Hạo Kì, những kí ức đau thương ùa ề trong tâm trí Tiểu Mi, một Hạo Kì tần nhẫn độc ác. Tiểu Mi hốt hoảng quay lưng đi nhưng một lần nữa cái nắm tay đã chặn đường cô.

– Chúng ta cùng đếm nào…10, 9, 8…

Tất cả nhìn nhau bối rối, Tiểu Mi lúng túng nhìn Hạo Kì rồi quay sang nhìn Thanh Tùng.

Thanh Tùng giờ cũng khó xử chẳng kém, khi ” nửa kia” mà anh may mắn tìm được lại chính là Thúy Vân.

Những cặp đôi dần thực hiện hết. Chỉ còn trơ lại mình Hạo Kì và Tiểu Mi đang đứng im lặng nhìn nhau trân trân

– Tiểu Mi!!!

– … – cô trợn tròn mắt.

– Em nhớ anh chứ ” nụ hôn của biển”.

Flash back:

– Anh Pi…em xin lỗi!

– Đừng khóc! Nhỡ mai này anh không ở bên cạnh em nữa thì lúc đó em làm sao đây?

– Anh đi đâu, cho dù anh ở đâu em cũng tìm ra anh.

– Nhưng anh đến một nơi xa lắm, cách đây nửa vòng trái đất cơ! Ba mẹ đều muốn anh tới đó nên anh không thể không đi được.

– Vậy bao giờ anh trở lại???

– Anh…anh sẽ trở lại vào một ngày mưa.

Cậu bé khẽ hôn nhẹ vào mái tóc cô nhóc.nụ hôn của biển là nụ hôn ngọt ngào nhất thế gian này.

– Tiểu Mi à! anh đi rồi em có nhớ anh không?

Tiểu Mi khẽ gật đầu . Cậu nhóc khẽ rút từ trong túi ra hai sợi dây chuyền được lồng vào nhau, ngôi sao nhỏ ở phía trong, vầng trăng ở ngoài

– Em sẽ mãi là ngôi sao của anh, ngôi sao gần mặt trăng nhất.Em sẽ mãi là em gái của anh chứ!???

– Uhm!!! – cô bé gật đầu

Nét mặt cậu bé thoáng buồn

– Nhưng anh không muốn làm anh trai của em đâu, vì thật sự thứ tình cảm mà anh dành cho em, có lẽ là…

End fashback

– Anh là ai?!!! – Tiểu Mi sững sờ.

– Tiểu Mi…!???- giọng anh tha thiết.

Tiểu Mi run rẩy đan hai tay vào nhau, bấm mạnh mà không hay tay mình đã ứa máu từ khi nào.Câu nói anh vừa phát ra khiến mọi giác quan của cô gần như tê liệt. Có nằm mơ cô cũng không thể ngờ rằng Hạo Kì lại chính là…

Sợi dây chuyền mặt trăng…

Mối tình đầu…

Thiếu gia tập đoàn Venus…

Tất cả giờ đã có một câu trả lời…

Biết được sự thật là một hạnh phúc…Nhưng đây là một sự thật quá thật…Thật đến mức trần trụi…

Tiểu Mi ngước mặt lên, nhìn sâu vào đôi mắt Hạo Kì. Có cái gì đó uất ức chợt dâng lên trong lòng, cô bật khóc ôm mặt rồi chạy đi. Để lại ánh mắt buồn thăm thẳm đang thở dài đau khổ…

Tiểu Mi chạy đến khu hành lang của trường, cô bật khóc, khóc nức nở. Ở dưới đó mọi người vẫn vui vẻ nói cười thật hạnh phúc…

.

.

.

Cô chợt thấy xung quanh mờ đi và tất cả chìm vào trong bóng tối…



Choàng mở mắt tỉnh dậy, Tiểu Mi hoảng hốt khi thấy mình đang bị trói trên một cái ghế gỗ trong một không gian ẩm thấp và bụi bặm, xung quanh là những gương mặt kì lạ và đáng sợ…

***

– Alo- Thằng ranh, biết anh mày là ai rồi chứ?

– Ray! thì ra là mày…mày chưa chết sao!???

– Sao tao có thể chết nhanh như thế được, tao phải sống để gặp mày chứ! Có người mày cần gặp đấy thằng ranh.

Nói rồi hắn cầm chiếc điện thoại đưa ra phía Tiểu Mi quát lớn:

– Nói đi! Nói cho nó biết mày đang được tụi này chăm sóc đi! Ha ha.

– Anh…hưc…anh…Pi…hưc…

– Mày đang ở đâu!???- Hạo Kì gào lên.

– Được thôi! trong vòng 15 phút nũa đến khu nghỉ mát bên bờ biển đi. Khu SECRET. – …Tút tút

Hắn mỉm cười tà mị rồi bước về phía cô.

– Ta sắp có kịch hay để xem rồi!!!???

Trong đầu Hạo Kì lúc này chỉ có duy nhất một ý nghĩ: Cứu sống Tiểu Mi! Anh vội đến tay chân bấn loạn không biết làm gì…Chạy thẳng ra bãi đậu xe, anh gấp gáp đạp phanh nhấn ga lao về phía công trình xây dựng khu nghỉ mát bên bờ biển…khu nghỉ mát đó vốn của tập đoàn nhà anh và quản gia Kim là người biết rõ về nó nhất.Bíp!

– Chú Kim! Thằng Ray bắt cóc Tiểu Mi rồi, chú nói cho cháu biết cấu trúc thiết kế của khu nghỉ mát bên bờ biển đi.Khu SECRET đang đình công vì mùa đông này ấy

– Ở đó, vào cổng sẽ chia thành 7 khu: hồ bơi, khu nghỉ dưỡng, khu vui chơi…Các lối cầu thang lên xuống bố trí mép phải mỗi khu thi công. Khu hồ bơi nằm gần trung tâm, đang đào rất nguy hiểm…Đặc biệt phía bên trái hướng ra bờ biển, mặt phía Đông là vách đá vực chưa được xây bao lại. Gần đó sẽ có một nhà kho chứa vật liệu xây dựng, rất rộng. Đấy là nơi có khả năng nhốt Tiểu Mi nhất. Cửa sau nhà kho nối ra công trình phụ. Nhưng thiếu gia, cậu nghe tôi này, tôi sẽ đến ngay, cậu đừng manh động! Bọn chúng chưa làm gì được cô ấy đâu, bây giờ nghe tôi. Ngăn tủ bên trái gần máy định vị đường đi, mở ra. Thiếu gia thấy súng chứ? Tôi đã bỏ đạn vào lúc chiều, 12 viên. Tôi biết cậu bắn súng rất chuẩn nhưng đừng nổ súng nếu không cần thiết.

– Cảm ơn chú, con thấy rồiCạch! Tút…tút…

Khu công trình nghỉ mát đồ sộ đang thi công dần hiện ra bên bờ biển Mùa Đông. Hạo Kì dắt súng vào đi quần cẩn thận xuống xe quan sát…Anh đi theo chỉ dẫn của chú Kim lần lượt đi kiểm tra từng khu. Đúng là hồ bơi không có người canh, từ hồ bơi thông qua lối công trình phụ ngày càng nhiều bọn ” chó giữ nhà”. Nhờ chú Kim đã chỉ sẵn cho vài lối đi an toàn mà Hạo Kì trót lọt áp sát nhà kho.Áp người sát vách tường nhìn qua khe cửa, anh mở bừng mắt khi thấy thân hình nhỏ bé gục ở góc. Áo cô dính máu…MÁU? Mái tóc màu chocolate hơi đỏ hồng vùng gần trán. Cơn giận giữ bốc lên như thiêu đốt lí trí, anh nghiến răng quan sát, xung quanh Tiểu Mi không có người! Chúng không sợ cô chạy sao? Hay đây là cái bẫy? Mặc kệ bẫy thú bẫy người hay bẫy cái quỷ gì, đợi nữa chắc anh phát điên!Đẩy cửa vào chạy thẳng tới chỗ cô, Hạo Kì lo lắng lay vai Tiểu Mi.

– Tiểu Mi! Tiểu Mi! tỉnh lại đii

Tiểu MI lờ mờ mở mắt nhìn thấy Hạo Kì cô ôm chầm lấy anh

– Hạo Kì? Là anh? Là anh thật sao? Hu hu …em sợ lắm, rất sợ…cuối cùng anh cũng tới rồi

Hạo Kì ôm cô vào lòng khẽ hỏi cô có bị thương không .cô nhịn đau chấn an Hạo Kì, nhưng sau chiếc áo khoác là viên đạn dày găm sâu vào tay Tiểu Mi

. – Bọn chúng vừa ra ngoài bảo gọi cho ai đó, em bị ngất nên chúng hơi mất đề phòng

– Theo anh! Chúng ta trốn. Em đi được chứ?- Hạo Kì liếc nhanh xung quanh, chỉ có cửa ra phía vực biển là có thể đi. Hôn lên trán cô cái hôn xót xa, giọng anh trầm nghẽn lại

– Em phải ráng chịu đựng, em làm được chứ?”

– Được- Tiểu Mi cười yếu ớt trả lời

Vừa ra ngoài Hạo Kì vừa hỏi

– Có bao nhiêu tên

– Tầm 12- 13 nhưng canh chừng em chỉ có 5 tên và 1 ngã thủ lĩnh

12 viên đạn xem ra không đủ rồi, Hạo Kì thở dài trong lòng…Đoàng! Tiếng súng nổ chấn động khắp khu nhà, viên đạn sượt qua áo Hạo Kì. Cả hai đứng tim quay lạiBị phát hiện rồi…Hạo Kì vội chắn trước Tiểu Mi, mặt cô xanh mét vì kinh hoàng, linh cảm chẳng lành…Cô sắp xảy ra chuyện gì? Sẽ phải xa Hạo Kì một lần nữa sao…Phía sau có 3 tên gần cửa cũng bắt đầu rút súngĐoàng! Đoàng! Đoàng!3 phát bắn dứt khoát, đường đạn sắc bén chính xác hạ gục ba tên. Hạo Kì kéo Tiểu Mi chạy xa khỏi khu nhà kho, 4 phía đều có người…Chỉ cần gắng trụ 15 phút nữa quản gia Kim sẽ tới, không thể sao?Tiếng súng thu hút bọn tay chân đổ xô lại phía vực biển. Còn 9 tênGió gào giữ dội, ào ạt thổi thốc từng đợt cuốn cát bụi bay mù trời. Màn đêm nặng nề phủ trùm cảnh vật, lúc nãy vì 3 tên đứng cạnh cửa nhà kho có ánh sáng nên mới bắn trúng. Giờ tối quá làm thế nào đây…Có ánh đèn pin!Đoàng!Thêm 1 tên gục ngã. Còn 7 viên đạn…Lập lòe!

Đoàng!Lại ánh sáng quét qua, Hạo Kì ôm Tiểu Mi lăn ra cát. Suýt chết! Anh lật người nổ thêm phát súng

Đoàng! Tiêu đời bọn khốn!Dường như nhận ra Hạo Kì là một tay thiện xạ ” khó nuốt”, 7 tên còn lại cũng bắt đầu toan tính, chúng núp sau tường và nhá ánh đèn pin.

Đoàng! Viên đạn lạc trong không trung.Chỉ còn 5 viên cùng hơn 7 tên nữa.Xột xoạt…

Đoàng! đoàng! Đoàng!Đang khuyên Tiểu Mi lại nghe tiếng bước chân người đến. Hạo Kì vội bắn, chính xác 3 tên gục. Cảm thấy đạn không còn đủ để bảo vệ hai người nữa, mắt cũng đã quen dần với bóng tối, anh kéo Tiểu Mi sang một góc.Rầm rập! xột xoạt, những tiếng bước chân lại tới gần, rõ lắm rồi.Chưa kịp định thần, Hạo Kì đã biến mất. Tiểu Mi hoảng loạn khi có một tên bất chợt bổ nhào ra.

Vút! Xoạt!Rầm!Bốp!

Đai đen nhất đẳng Judo cuối cùng cũng phát huy hiệu lực. Nhờ định hình và chuẩn bị sẵn trong bóng tối Hạo Kì nhanh chóng hạ gục được 3 tên. Anh cố gắng quật mạnh và dùng chiêu độc khiến đối phương phải gãy xương hoặc gãy cổ, đây là chiêu thức cấm trong Judo nhưng anh vẫn cố học, không ngờ lại hữu dụng như thế.Đoàng! Đoàng! Đoàng!Tên Ray nhắm vào đám hỗn đảng bắn xối xả…Đau! Cảm giác thứ chất lỏng ấm nỏng chảy ra từ tay ào Hạo Kì, anh bị trúng đạn vùng gần lá lách. Tuy không chết nhưng mất máu nhiều trước sau gì cũng chết.Hự! Bịch!Xoạt! Xoẹt! Anh lao về phía tên Ray, đấm đá. Tên Ray cũng không vừa, tuy gạt được súng của đối phương và đá văng xa tít tắp nhưng Hạo Kì bị bầm dập không kém…

– HẠO KÌ!!! Anh không sao chứ…

– Mau…mau chạy đi, chú Kim sắp tới rồi. Anh sẽ giữ hắn

Bốp!

– Mẹ kiếp trúng đạn còn to mồm- Ray đấm vào bụng anh. Đau đến ngất điAnh ngã quỵ, tên Ray nhìn anh rồi cười sặc sụa, nụ cười của hắn nghe sao mà ớn lạnh.

– Hạo Kì à! tỉnh dậy đi anh, anh không sao phải không?…hu hu… – Tiểu Mi lê người đến bên Hạo Kì, tiếng nấc đứt quãng biến thành nức nởTừng giọt nước mắt của cô rơi xuống ướt đẫm mắt anh.

– Đừng khóc! Anh không sao

Bốp

Tên Ray hất Tiểu Mi ra khỏi Hạo Kì

. – Mùi mẫn quá, bi đát quá…để tao cho chúng mày hạnh phúc mãi mãi về sau, đừng trách tao…

– T…iê..u…Mi… – tiếng gọi thều thào phát ra một cách khó nhọc. Tiểu Mi giật mình như vừa chết đi sống lại, cô bủn rủn đến ngã khụy. Trong màn đêm dày đặc, bóng đen bò trên mặt cát lao lại trông đến thê thảm…Trước mặt cô, bàn tay yếu ớt cố bám giữ ghề đá. Anh chưa rơi xuống, ơn trời! Nhưng lơ lửng trên không thế này cũng không khá hơn là mấy

– Em kéo anh lên- Tiểu Mi mừng rỡ đổ người ra ngoài mép vực 1 tay bám nền giữ cơ thể không bị tuột xuống 1 tay bắt lấy bả vai Hạo Kì. Anh dùng sức, chân cố đạp vào vách đá nhưng trơn trượt! Bụng đau quặn khi dùng sức gồng người lên

. – Á…Hm…ư- tiếng Tiểu Mi cắn răng nhịn rên.Tách!Thứ gì đó…ấm nóng, sền sệt tanh nồng chảy dọc theo tay nhỏ xuống mặt Hạo Kì. Gì vậy?Không phải máu của anh! Ngẩng đầu lên anh mới phát hiện ra tay phải cô ướt đẫm, máu liên tục tóe ra. Tiểu Mi trúng đạn khi nào?

– Tiểu Mi? Em…trúng đạn? – Anh ngạc nhiên

– Hm…Không sao, em kéo anh lên- cô gồng thật mạnh, đầu đạn ghim sâu hơn vào xương, phản xạ tự nhiên của cơ thể là các bó cơ tê liệt hoàn toàn mất sức…

– Tiểu Mi…Nghe anh nói! Người của anh sắp tới rồi, chân em không bị thương mau chạy đi gọi họ! Anh sẽ cố bám trụ, nhanh đi- Hạo Kì lo lắng gấp gáp nói

. – KHÔNG ĐƯỢC! Hạo Kì đừng bắt em bỏ anh lại, chúng mình chỉ vừa mới gặp lại nhau, em còn rất nhiều điều muốn nói với anh, đừng bắt em bỏ anh lại hu hu.

– Đi nhanh! Nếu em không đi, anh sẽ buông tay

– ĐỪNG! Hạo Kì đừng buông! Van anh hu hu… – Cô vừa nói vừa khóc . Tiếng khóc như xé nát mọi thứ . – Vậy nghe anh! Chú Kim tới rồi, mau gọi họ tới đây! A nh sẽ bám đợi, 1 phút thôi! Em đi đi, nhanh . E muốn anh chết sao?

– KHÔNG PHẢI VẬY! Em đi, được! Hu hu… 1 phút thôi, anh phải đợi. Tuyệt đối đừng buông tay…Hu hu…

– Anh hứa-

Tiểu Mi sợ hãi tuyệt vọng thả cổ tay Hạo Kì ra, cô lao như điên trong màn đêm” CỨU CHÚNG TÔI VỚI! CHÚNG TÔI Ở ĐÂY NÀY, CHÚ KIM, QUẢN GIA KIM, MAU ĐẾN ĐÂY!…”Còn lại Hạo Kì, ngay bên dưới là mênh mông nước, từng cơn sóng giữ ập đến ầm ầm như muốn nuốt chửng mọi thứ nó đi qua. Gió rét. Vết thương. Máu. Bàn tay bám ghề đá cũng run dần, anh cảm giác xung quanh điên đảo, mất máu đến xây xẩm. Vết thương như bị đóng băng bởi cái lạnh tê táiAnh yếu quá rồi, đau mỏi rã rời!Bàn tay trượt xuống…

5 ngón

.4 ngón

3 ngón…Bấu đến bật máu

2 ngón

Rồi 1 ngón

ÙM!

Khi Tiểu Mi cùng quản gia Kim lao lại cũng là lúc Hạo Kì hoàn toàn tuột tay.Quản gia Kim điếng hồn chụp Tiểu Mi lại khi cô chồm người ra ngoài vực gần như lao xuống theo.Thứ cô vớ được…Không khí! Chỉ có không khí…Anh thật sự rơi xuống…Ông trời có công bằng sao? Cái gì mà người tốt sẽ gặp lành?

– HẠO KÌIIIIIIIIIIIII! HU HU…tiếng gào thét thê lương đến khản cổ. Mảnh đạn trên tay cô ngày càng ghim sâu hơn…Máu cô làm cát cũng nhuốm đỏ màu phân li tử biệt…

– TẠI SAO? ANH LỪA EM…HU HU…ANH BẢO SẼ ĐỢI…HU HU ĐỒ TỒI TỆ…LÚC NÀO ANH CŨNG DỐI EM 10 NĂM TRƯỚC CŨNG THẾ, BÂY GIỜ CŨNG VẬY…

.Quá khứ hiện tại đan xen… Gió gào, sóng gầm dội cũng không thể át đi tiếng gào khóc oán trách như xé tan màn đêm!RẬP! Cô đổ xụp trên cát, bất tỉnh.

***

“Tiểu Mi! Tiểu Mi”

“…”Văng vẳng bên tai đó…Nhưng tỉnh lại? Cô đã không còn muốn nữa rồi.Tốiquá…

Đau…

Lạnh…

Hìnhảnh thét nuốt anh vào bụng biển, nước mặn ồ ạt thốc vào tai mũi họng…đầu tê buốtnhư úng ngập thứ nước độc lạnh giá, anh chìm…và chìm…Sâu thật sâu rồi tan biếnnhư chưa từng tồn tại!

– KHÔNGĐƯỢC!!!

TiểuMi hét lên rồi bật dậy. Mở bừng mắt nhìn khắp phòng: toàn màu trắng, kim tiêm, bình chuyền dịch? Đây là bệnh viện? Bây giờ là ngày hay đêm? Cô bất tỉnh baolâu rồi?Ngóxuống nhìn quần áo bệnh nhân và cánh tay băng trắng bột, cả đầu cũng được băngbó…

Laođao…

Cơnchóng mặt ập đến khi cô định bước xuống giường, cô ngả người trên đệm. Kí ức hiệnvề. Cô thấy Hạo Kì rơi xuống…Nỗi tuyệt vọng dâng lên đến đỉnh điểm nhấn chìmtoàn bộ hi vọng…

Cạch!Cánh cửa mở ra, Thanh Tùng bước vào

– HuyềnMi? Em tỉnh rồi sao!!! – Anh! Hạo Kì hu hu… – Bìnhtĩnh đi Mi! Hạo Kì còn sống- Thanh Tùng đỡ cô nằm xuống giường nhằm báo luôntin mừng. – Thậtsao? Thật chứ? Anh không lừa em đúng không? Hạo Kì còn sống là thật?- Tiểu Mitúm chặt áo Thanh Tùng ánh mắt kích động đầy tha
thiết mong đợi… – Chuyênlà thế nào? Sao mọi người cứu được anh ấy?- Àchuyện là thế này…

Flashback:

Tu tu…Tu tu…

TiểuMi vừa ngất xỉu thì có ánh đèn pha chiếu khắp vùng trời cũng như vùng biển. Tàucủa cảnh sát biển kịp thời đến.

Tiếngồn ào, huyên náo, tiếng người xôn xao lặn ngụp dưới nước…30phút sau họ tìm thấy 1 người 1 xác. May mắn cái xác là tên Ray

– EndFlash back
– Khôngchết nhưng chưa chắc có thể sống. – Thúy Vân mệt mỏi bước vào. Cô lạnh lùng nói.”Hạo Kì bị mất máu quá nhiều! Dập lá lách, gẫy 1 xương sườn, anh ấy bị ngâm nướcquá lâu! Khi cấp cứu phổi anh ấy toàn nước! Vết thương làm anh ấy hôn mê sâu!Giờ anh ấy rất yếu.”

Thoáng chốc không khí trong phòngnhư chìm xuống, nặng nề u ám và thê lương. Tiếng thở dài dù có cố kìm nén cũngphải bật ra, giọt nước mắt lại rơi… –

⚙️ Cài đặt đọc: