📂 Thể Loại
📖 Tiên hiệp 📖 Kiếm hiệp 📖 Huyền huyễn 📖 Đô thị 📖 Ngôn tình 📖 Đam mỹ 📖 Bách hợp 📖 Trọng sinh 📖 Chuyển sinh 📖 Xuyên không 📖 Xuyên sách 📖 Hệ thống 📖 Vô hạn lưu 📖 Mạt thế 📖 Tu chân 📖 Cổ đại 📖 Hiện đại 📖 Tương lai 📖 Khoa học viễn tưởng 📖 Giả tưởng 📖 Ma pháp 📖 Ma cà rồng 📖 Người sói 📖 Kinh dị 📖 Huyền bí 📖 Trinh thám 📖 Phiêu lưu 📖 Sinh tồn 📖 Quân sự 📖 Lịch sử 📖 Dã sử 📖 Giang hồ 📖 Học đường 📖 Công sở 📖 Gia đấu 📖 Cung đấu 📖 Phản diện 📖 Nam phụ 📖 Nữ phụ 📖 Game 📖 Võng du 📖 Điện ảnh 📖 Âm nhạc 📖 Thể thao 📖 Ẩm thực 📖 Nông thôn 📖 Sủng vật 📖 ABO 📖 Song tính 📖 Chính kịch 📖 Xã hội đen 📖 Tội phạm 📖 Pháp luật 📖 Y khoa 📖 Gia đình 📖 Tình bạn 📖 Tình cảm 📖 Hoán đổi linh hồn 📖 Light Novel 📖 Manga 📖 Manhwa 📖 Manhua 📖 Đồng nhân 📖 Truyện teen

🔥 Thịnh hành 📊 Đọc nhiều ⭐ Đánh giá 🏆 Đề cử ❤️ Yêu thích 💬 Thảo luận



Chương 4: Hồi 3


Nhỏ Diệu Linh đi rồi cũng chã còn ai để tán chuyện, mình loay hoay wc 1 lát rồi lên lớp, cơ mà cũng chẳng biết làm với đống đồ ăn sót lại trên bàn, mình đành gom hết lại rồi đem zô hầu tụi Hải cận, tụi này trông zậy thôi chứ hám ăn lắm, cả tá thế mà đánh chưa đầy 2 phút…ăn xong còn cười hềnh hệch lên như thể phát bệnh.

– Hề hề, pữa nay có dịp hay sao mà mày chiêu đãi a e thịnh soạn thế…
– Giỗ cha mày đấy – Mình đía ngay…
– Ơ…cái thèn…bố đập cái này vào miệng mày giờ…ăn nói mất zậy thế à…

Cái tính thằng này xưa nay mình còn lạ gì nữa, chữi nó thì không sao, chứ đụng đến ông già hay bà già nhà nó thì thể nào thèn này cũng nhãy cởn lên ngay…
– THôi…bĩnh tĩnh nào…thèn N nó đùa thôi mày làm gì căng thẳng thế
Nói rồi, khánh đề quay sang cả bọn…

– Bên 12a2, hình như vừa có 1 ẻm xinh lắm mới chuyển vào, hồi sáng tao có nghe thằng T lớp bên kia nói đấy, giờ tụi mày đi với tao…qua xem thữ mắt mũi rồi có gì anh em tính tiếp.
– Hừm, nếu xinh thì đến lượt tụi mình chắc, mày ngu thế… – Hãi cận bĩu môi
– Mày mới ngu, gái xinh mà không biết ăn, thì để cho giang hồ nó đua à…
Rồi nhao nhao cã buổi, cuối cùng thèn nào thèn nấy đều kéo hết qua 12a2, riêng mình thì chả ham hố gì vụ này, nên đợi lúc cả đám không để ý, mình tót tận lên lầu 3…hề hề…chẳng là định lên đây gặp em L, mới không gặp có chút sý mà nhớ quá chừng ấy.

Lớp em L học thì cách cầu thang khoảng 2 phòng, mình tò tenh bước lại nhưng cũng chả dám kêu, cứ đứng thập thò ngoài cửa, lâu lâu lại liếc láo liếc để.
– Ê…em gì ơi…kêu L hộ mình cái

Mình bấm bụng nhờ đại em mặc áo dài đứng bên cạnh, nhìn em này nhỏ với ngây thơ lắm, xưng em cho nó…tình cảm.
Không biết có phãi do mình đệp trai quá không mà em ấy cứ tủm ta tủm tỉm nhìn mình rồi che miệng cười khúc khích.
– Lớp này không có ai tên L anh ơi, chắc anh nhầm rồi…

Nhầm quái nào được, rõ ràng đây là phòng cũa lớp 11a4 mà, không lẽ…mình nhầm thật, ơi đệch, clgt?
– Ơ…lớp này là lớp 11a4 mà, không có ai tên L à.
– Vâng, anh thữ qua lớp khác tìm xem
– À…đúng rồi, quên mất.

Cái gật đầu đầy dứt khoát cũa em nó như làm mình nhận ra 1 sai lầm cực kì nghiêm trọng, đúng là cái lớp 11a4 này không có ai tên L, mặc dù em L- Gấu cũa mình lại học chính cái lớp này chứ chẳng đâu xa. Đơn giản là L chỉ lầ cái tên mà ỡ nhà mình hay goi em nó thôi, chứ thật ra tên thật cũa em là Trần.T.T.D…hic…thế mà mình tự nhiên quên mất tiêu…quê gì đâu ấy.

– Chắc…anh nhầm…thật, em kêu dùng T.D dùm anh nha- Mình cười như méo.
– Hì…T.D hã…zậy anh chờ tý nghen
– Ờ…ờ.
Nãy giờ ngu ngơ quá mình cũng chả để ý, em này cười trông cũng xinh thật, không thua gì em L cũa mình, tội cái hơi lùn, tầm…1m50@@…

Mà cũng phãi công nhận, mấy em càng nhỏ mình lại thấy càng xinh các bác ạ, chẳng như các em lớp mình, em nào cũng điện nước đầy đũ mà nhan sắc cứ như mấy bà cô u50 ấy, chưa thấy mà nghe tên không là mình đã ngán đến tận cỗ rồi…
Mình ra đợi cũng không lâu, tầm 1 phút sau thì thấy em L bước ra, ban đầu cứ ngỡ rằng em nó sẽ nhãy xỗ vào mà ôm hôn mình thắm thiết…ai dè đâu…hic
– Ơ…đi đâu đấy N

Ẻm hỏi câu nghe dễ thương hết sức ý, thì mình lên kiếm vợ chứ còn đi đâu nữa…hã
– Thì rũ đằng ấy xún căn tin, đi hok?
– Tý thôi nghen, đang bận làm bài tập à.
– Ờ, uống nước xong rồi lên liền chứ có gì lâu đâu mà L sợ.

Mình cười xảo lá, cũng không dám đứng lâu thêm vì 1 vài thèn choi choi cứ ra đứng trước phòng…gườm mình, hình như cũng là thành phần theo đuổi em nhà mình bao lâu nay, vì nhìn mặt thèn nào thèn nấy cũng đằng đằng sát khí, em L thì cứ nhìn mình mà cười đầy tình tứ…hic…kiểu này không đi thì dễ bị đập hội đồng lắm.
– L uống gì, sting nha

– Ừm, mình thì sao cũng được.

Thấy em gật đầu, mình chạy nhanh lại chỗ cô Tư lấy nhanh 2 trai sting, 1 cho mình và 1 cho em
– Mà L uống đá không, để mình lấy
– Thôi, trời lạnh mà N, uống zô là viêm họng đấy.
– Òh, cũng phãi…
– Mà L có chuyện gì thì nói nhanh đi, mình nge.
Em nhìn mình…

– À, có chuyện này, tối nay qua nhà ăn tối với nhà mình nha, mẹ mình mời đấy.
– Ukm, mà mấy h zậy N
– 7h nha
– Ừm, mình biết rồi

Giọng em đến đây nghe nhẹ nhàng lắm, mà mình thấy em sao dạo này cũng xanh xao quá, người ốm hẵn đi trông thấy, rồi đau ốm liên tục, tội em thật, phãi như ngày nào mình cũng được chăm sóc cho em thì hây biết mấy…

Hai đứa ngồi tán chuyện 1 hồi rồi cũng đánh trống hết giờ, em L chũ yếu hỏi mình về kết quả thi tuần trước, khỗ vãi, môn nào mình cũng chém tuốt hết, ngu sao mà nói thật, điểm Toán được 6 thì hô lên 8, lí được 5 thì hô lên 7.5…bla bla…mình nói đũ kiểu, mà ẻm cả tin lắm, cứ nghe mình nói đến đâu thì khen nức nở đến đấy, sướng, hê hê…
– Thôi, đến đây được rồi, N về lớp đi, kẻo trễ giờ…
– Ukm, sý nhớ đợi đằng này trước trường nghen.
– Rồi…mình biết rồi mà…
Cười chào em thêm 1 cái nữa rồi mình bước xún cầu thang, cơ mà cũng chưa kịp đi bước nào thì bỗng có 3 thèn cao to ra chặn mình, đang vui mình cũng chẳng muốn gây sự, chỉ muốn nhắm mắt đi qua, nhưng tụi này dường như lại chẳng có ý nghĩ đơn giản gì như thế
Bực mình, Mình quát lớn:
– Này…sao ngán đường anh mày thế, có ra không thì bảo…BỐP…
– …
– Ơ…tụi mày…dám…
– Hừm, đánh chết nó cho tao… – Thèn mặc áo đen hét lớn…
Cái…cái gì…???


Đúng thật là trên đời này cũng lắm chuyện xảy ra, cứ đang bình yên, hạnh phúc thì bị ông trời nó đem ra vùi dập, khốn nạn thật, cơ mà mình cũng có biết gì đâu, nhỏ giờ tính mình cũng hiền lanh, ít nói lắm, chả dám gây sự với ai, hôm nay tự nhiên ỡ đâu có 3 thèn ra ngán đường, không nói không rằng mà đánh cái BỐP vào mặt mình, rồi nó quát xún xua sũa.

– Đánh chết thèn này cho tao
Bố mẹ nó, vừa nói xong, thèn nhỏ con nhất bên cạnh không biết ăn nhầm cái gì mà nhãy lên đá mình cái đốp vào ngực, hên là cú này mình né kịp, quay gót rồi đập ngay vào mặt thèn này, bố láo, nó ôm mặt, cúi xún, rồi lăn lộn vật vã, thèn áo đen thấy vậy cũng tái mét mặt, lui hẵn lại về sau, mình thách bố nó cũng chẳng dám nhãy vào nữa…

Chơi ngu thì ráng mà chịu, ngày xưa mình cũng học cùng khóa karate với em L nên mấy cái kiểu mà đánh vờn chuột như tụi này mình nắm cốt được hết, quay gót phãn đòn cũng là chuyện bình thường, chỉ trách tụi này sui sẻo, gặp mình hôm nay coi như cũng là số mạng cũa tui nó rồi đấy…
Vật vã được 1 lát thèn đó mới chòm người lên được, cơ mà mình cũng quá chân, xưng húp 1 bên cũa ku nó rồi…kiểu gì chứ kiễu này thì có mà hóng nhà cã tháng chứ chẳng chơi.

– Mày…mày dám đánh em tao à…thèn chó?
– Tức cười, không phãi thèn chó nào đánh tao trước thì ông đây đâu có đánh lại…tụi mày khôn hồn thì cút xáo chứ không đừng có trách bố…
Nghe mình lên giọng sừng sỏ, quả nhiên 2 thèn bên cạnh tái méc mặt liền, chã dám nói thêm câu nào, chỉ riêng thèn áo đen thì có vẻ chai lì hơn, nó trợn sòng sột 2 mắt lên nhìn mình, tưỡng chừng như nhãy xổ lên chơi mình lun rồi, may mà thèn kia kịp ngăn lại
– Không cần…chuyên này cứ để tao lo

Nhìn sơ thèn này thì cũng thuộc dạng trói gà không chặt, chân tay ốm yếu thế kia thì làm được gì, lo cái thân mày trước đi con trai ạ…
Rồi nó quay sang chỉ thẳng vào mặt mình…
– Mày…nhớ đó…, tao không bỏ qua chuyện này dễ dàng đâu…

Haizz…Nói oai zậy thôi chứ vừa dứt câu xong là 3 thèn tụi nó cũng co chân chạy thẳng cẳng, Haha, đúng là mấy thèn chết nhát, mới bị bố hù tý đã sợ thế kia rồi, gì chứ, không cam tâm bỏ qua chuyện này à…ok, có bãn lĩnh thì chấp cã dòng hộ mày ra đây tao cũng đếch sợ…
Cái lũ này, chỉ được cái ỷ đông hiếp yếu, mình mới tung vài chiêu phòng thân đã sợ đến rõ mật, thôi, cứ về nhà mà ôm cái mộng hão cũa mày đi nhé.

Mình chĩ nghĩ đến đây rồi cũng nhanh chóng bước về lớp…haizz… mấy thèn chó đó có đem ra sọt rác mà quăn xuống chứ chữi làm gì cho mệt óc, cơ mà cũng vừa vọt đến hành lang thì gặp ngay ánh mắt đầy ngạc nhiên cũa Hải Cận, thấy mặt mày mình không được bình thường nên nó lắp bắp hỏi thẳng ngay…
– Ơ…mày làm sao mà mặt mày xưng húp zậy N, đánh nhau à…
– Ờ…gặp ngay lũ chó…mà thôi, tao không sao đâu, zô lớp thôi mậy…
– Nhưng ai đánh mày, nói rõ tao nghe coi…
– Đã bảo là lũ chó, sao mày hỏi nhiều thế

Mình đã không muốn trã lời rồi mà thèn này cứ bám theo nói mãi làm mình bực cã mìh, gắt giọng xún, chả bận tâm gì đến bộ dạng há hốc cũa Hải cận, cơ mà cũng chả được yên,, đi qua giữa lớp thì cả bọn Khánh đề đều quay sang nhìn mình bằng ánh mắt ngạc nhiên chẳng kém.
– Mày bị ai đánh hã N…
Nhìn mặt tụi này cũng có vẻ lo lắng nên mình cũng đem hết chuyện mà kể ra luôn, nghe xong, chỉ có duy nhất thèn Khánh đề là phán thẳng 1 câu:
– Tao nghĩ bọn này đã nói thế thì cũng không phãi là đùa đâu, mày nên cẩn thận đi thì hơn, có gì thì nhớ báo liền cho tụi này biết đó nghe chưa?

Là 1 thèn có máu mặt giang hồ, nghe nó nói thế mình cũng thấy hơi bất an, nhưng mà thôi zậy, chuyện xảy ra thì nó cũng xảy ra rồi, muốn quay lại cũng chã được, thôi thì tới đâu thì tới…
Loay hoay mãi rồi đến khi tan học, mình vừa gặp em L là em cũng lo lắng lắm, hỏi han đủ thứ, mình chối biến, bảo đại khái là đùa với đám bạn nên xơ sảy đập mặt vào bàn…cơ mà em cũng không tin, cứ nhìn mình bằng ánh mắt đầy nghi hoặc

– Thật không, hay là N đánh nhau đấy…
– Không có, mình nói thật mà, không tin thì sý L điện hỏi thèn Nam đi- Mình quả quyết…
– Thế thì được, tin N lần này thôi đấy, à, mà sý nhớ qua nhà mình bôi thuốc cho nghe, chứ không về nhà thi bác gái cũng la cho đấy nhé…
– Ừm…hì…mình biết rồi mà…

Mình nhìn em khẽ cười nhẹ rồi gì mạnh đề- Can, lao đi, nhưng cũng chưa kịp ra khõi cổng trường thì mình bỗng khựng lại vì tiếng kêu cũa Hải cận cứ hét toáng ỡ đằng sau…
– N ơi…N đợi chút…

– Ơ…mày có chuyện gì mà sao hớt hãi thế- Mình gì xe lại
– Mày…mày…vào lại trường đi, chứ không tụi kia đánh chết đấy…
– Tụi nào…không lẽ…
– Ừm…tao vừa nghe tụi bên…kia…nói…nói…
– N…ơi…cẩn thận…BỐP…
– KHÔNG…

Tiếng em hét lên rồi cả không gian như chìm lĩm trong mắt mình, một cảm giác gì đó đau buốt ỡ bả vai khiến mình quăng xe xún mà gục ngay tại chỗ, tiếng xe máy rồ đi thật nhanh chóng, mình chỉ còn nghe tiếng em khóc thút thít và tiếng hớt hãi cũa thèn Hải cận đang la lên oai oái.

– N…có sao không…mày…này…

Mình cố gượng bám chặt tay vào lòng đường, người run lên bần bận, mồ hôi mồ kê từ đâu chảy ra hệt như tắm.
– Hức…N…đừng…làm mình…sợ mà…hu…N ơi.

Giọt nước mắt em lên dài trên má, chãy ướt đẫm cả vai mình, cố cầm chặt tay em, mình dù đau nhói ỡ tay nhưng vẫn cố lấy hơi hỗn hễnh…

– Mình…k…hông sao…hì…L…L…đừng…lo…ngh…e…
– Ngốc…hức.

Ừ…Ngốc thật nhĩ, đã bị như thế này mà mình còn cười được nữa chứ, lúc đấy, chỉ nghĩ đơn giản là muốn em bớt lo lắng hơn thôi, chứ thật ra mình cũng đau lắm, muốn hét lên thật to nhưng cũng cắn răng mà chịu đựng.

Rồi em xoa nhẹ nước mắt, quay nhanh về phía Hải Cận, nói giọng nghe thương lắm.
– Hải…chở N vào bệnh viện…giúp mình với…chứ không…hức…hu
– L đừng lo, N cũng là bạn cũa mình mà, bạn cứ xê ra đi, để mình…

Hải cận vừa dứt câu thì phía bên kia đường cả thèn Nam, Khánh đề và mấy em lớp mình lăng xăng chạy tới. Vừa thấy mình là cả bọn tái mặt cả ra, chỉ duy nhất thèn Khánh đề là giữ được bình tĩnh…

– Thèn N…bị sao thế…
– Nó bị người ta cầm thanh sắt đánh…mà thôi, chuyện đó để nói sau, giờ tụi mày nhanh nhanh phụ tao đưa thèn N đến bệnh viện ngay nè
– Ờ…zậy mày dìu nó lên xe tao đi, phóng đến bệnh viện cho nhanh…chứ không thì cũng nguy hiểm đấy.

Mình bám 1 bên vai em L, 1 bên lên vai Hải cận rồi cố trườn người đứng dậy, tay đau đến nỗi chẳng còn cử động gì được nữa, phãi cố gắng lắm mới lét được lên xe Khánh đề, thèn này nhanh chóng phóng đi, mình chỉ nghe em L lắp bắp nói 1 câu:

– N…cố gượng…lên nhé…hức.
Nhìn bóng em khuất dần mà mình thấy người mình chợt nặng nề đi hẵn, chỉ vì 1 thèn như mình mà em phãi khóc, phãi lo lắng, thương em lắm nhưng mình cũng chả biết làm như thế nào…bởi mình…không còn sức…để gượng…được nữa rồi.

– Mày chạy nhanh tý nữa đi Khánh
– Không được đâu, chạy thế này là vượt tốc rồi đấy, mày muốn đâm chết người hay sao hã.
– Nhưng…thèn…N…ơ…Nhưng sao người nó lạnh toát zậy nè…ê N
– Tao…tao buồn ngũ…quá… – Mình hỗn hễnh, cã xung quanh như bắt đầu tối dần đi.
– Này…chưa đến bệnh viện mà…mày đừng ngũ…Ê…Này…

Và…mình thiếp đi thật, chẳng còn biết chuyên gì xảy ra nữa, cho đến mãi ngày hôm sau, khi tỉnh dậy, thấy em với 1 giọt nước lăn dài trên má, lần thứ 2 trong đời mình thấy em khóc, và mình cũng chẳng nhẫn tâm thờ ơ thêm 1 lần nào nữa, thật thế đấy, không biết là ai hay vì lí do gì, nếu để người con gái mình yêu phãi khóc thì đó chính là lỗi cũa người con trai…cho dù đó có là đúng là sai đi chăng nữa…


Cũng như 2 lần khi thấy giọt nước mắt lăn dài trên má cũa em, có lẽ đây cũng là lần thứ 2 mình ném trãi cái cảm giác đau đớn cũa 1 tai nạn bất ngờ như thế. Lúc nhỏ mình cũng có 1 lần nghịch dại, bị cục đá mài rơi đề lên chân, làm mình lên cơn sốt rồi bất tỉnh mấy ngày trời. Lần ấy cũng tưỡng như chết đi sống lại rồi, đau lắm, tỉnh dậy là òa lên khóc ưng ứt, nước mũi nước mắt thì từ đâu cứ chảy ra lòng thòng…nhưng lần này thì khác, khi đã đủ sự trưởng thành cũa 1 thèn con trai mới lớn, mình đã không khóc lên vì đau nữa…mà là…cảm thấy đau…khi bản thân mình lại làm chính người con gái mình yêu phãi khóc…

Em nắm chặt tay mình, mắt đỏ hoe lên và từ khóe mi chảy ra 1 giọt nước lăn dài trên má, em đã yếu zậy rồi, còn thức đêm chăm sóc cho mình nữa hay sao? Ngốc…thật đấy!

– N…ác…lắm…hức.
Nói rồi em khẽ lau đi nước mắt, người run run cả lên, miệng lắp bắp cái gì đó nữa mà mình không nghe rõ lắm.
Lúc ấy thật sự mình cũng chỉ muốn ôm chặt lấy em thôi, nhưng…không được, người mình đang băng bó kín bứt cả 1 phần vai bên trái thế này rồi…còn sức đâu mà gượng nữa…

Rồi không biết suy nhĩ thế nào tự nhiên mình lại khẽ môi, cười nhạt nhẽo.
– Đằng ấy…không về nhà hã, mình bị zậy rồi mà L đổ bệnh ra đấy thì không ai lo cho à…
– …
– À mà mình bất tỉnh bao lâu rồi ấy nhĩ…
– …
– Thôi nào, khóc nữa là mắt sưng húp ra đấy, không ai yêu nữa đâu.
– …
– Hì…mà chắc pữa nay chắc ra viện được nhĩ? Mình thấy trong người cũng khõe lắm rồi này.hê…hê
– …

Em vẫn im lặng, nhìn mình không đáp lấy 1 lời nào, sao thế, nếu muốn trách thì em có thể trách, muốn mắng thì cứ việc mắng, sao lại im lặng, mình sợ lắm, cái cảm giác phãi nhìn 1 người con gái khóc mà bản thân chẳng làm gì được…thật đấy…em à…
– Đồ ngốc…hức.
– Ơ…
– N…bị người…ta đánh, sao…không nói cho…mình biết…

Giọng em như 1 lời trách móc chợt làm mình sững người đi hẵn. Tất cả mọi chuyện, mình chỉ muốn nó lặng yên trong quá khứ mà dường như…bây giờ thì…không được nữa rồi…

– Uầy, chuyện có vui vẻ gì đâu mà nói…mình cũng chẳng muốn L phãi lo lắng vì mấy chuyện nhỏ nhặt như thế.
– Zậy…với…N…chuyện gì là lớn…N có biết…khi N bất tỉnh…ai cũng…lo lắng cho N không…hã… – Em ngắt ngang lời mình…

– Mình…mình…
– N…ác lắm…nếu N…có chuyện gì thì mình…biết sống làm…sao…hu…hức
– …
– Đồ…tồi…

Em nói rồi ôm mặt khóc nứt nở chạy ù đi khiến mình ngẩn cả ra chẳng nói thêm được lời nào, chỉ kịp hét to lên 1 tiếng:
– Ơ…nè…A…A…A- Mình dù không bị gì nhưng vẫn cố quằn quại lên đau đớn

Và…đúng như mình nghĩ, em chạy lại thật, kéo hẵn người mình lên, vừa nói vừa khóc trong lòng nước mắt nóng hổi.
– N…không…sao chứ…hức…N ơi…
– Mình… xin lỗi

Lần này thì không để em kịp làm gì, mình ôm chặt lấy em luôn, thật ra lúc đó tay cũa em gì lên vai mình nên cũng đau lắm, nhưng 1 lần nữa vẫn cố nghiến răng mà chịu đựng.
– Ngốc…hức…
– Em…tha thứ cho…anh nhé… – Mình nghèn ngẹn nấc không thành tiếng
– Ngốc…

Làn tóc em thơm lắm, vẫn cái mùi đặc trưng ấy thôi, nhẹ nhàng và đầy ngây ngất, mà đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, mình vẫn không thể nào quên đi được.

Ừ…em quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức mình chẳng còn tìm ra điểm gì thiếu sót, mà sao, cũng không biết là bao nhiêu lần, em đã khóc vì mình rồi nhĩ…
1 thèn con trai như mình thì làm gì có tư cách…mà…

Mình chẳng nghĩ thêm được gì nữa…chỉ cố trườn người ra, đặt lên em một nụ hôn thật sâu, nhưng mà…tiếng chuông điện thoại bất giác reo lên, bỗng làm 2 đứa giật thót cả người, khiến mình và em chỉ biết đỏ mặt nhìn nhau liền ngay sau đó…

– Reng…reng…reng…
– Hình như…là bác H gọi…N đợi mình chút…
Em bối rối, chạy hẵn ra phía cữa rồi mới nhấc máy:

– A lô…
– …
– Dạ…N tỉnh rồi…bác…
– …
– Cũng ổn ạ, bác đừng lo
– …
– Dạ…dạ…cháu chào bác ạ…

Mẹ mình quã này cũng chơi ác thật, người ta đang hôn mà tự nhiên gọi điện chi không biết, mình đã chết đâu, còn sống nhăn răng ra đây cơ mà…

– Sao rồi, mẹ mình có nói gì không
– Ờ…mua chút gì đó cho N ăn, chứ trưa nay bác gái mới ghé thăm được.
– Ừm…
– Mà giờ N thích ăn gì, để mình mua.
– Gì cũng được, miễn ngon là mình chơi tuốt hết…hê hê…
– Ừa, zậy N đợi sý nghe

Em không nói gì thêm, chỉ cười rồi chạy xún căn- Tin gần đó, mua lên cho mình 1 ít cháo bằm, nói thật ngày xưa mình cũng chúa ghét món này nhưng vì là cũa em mua nên cũng cố mà ăn cho hết…
– Hì…N ăn khõe ghê, hay là để mình mua thêm nữa nhé…
– Ặc, thôi, không cần đâu, an nữa chắc mình bội thực đấy…
– Hê hê, giỡn thôi, chứ mình đâu còn tiền mà mua cho N ăn nữa…
– Ơ…@@…

Sặc, mình thấy em cười mà mặt mày cũng sảng hồn cả ra, gì thế này, em học đâu ra cái kiểu cười đểu giả ấy hã, mới vừa này đây thôi, còn khóc bù lu bù la, thế mà bây giờ…hic…không lẽ…em bị hâm hã trời…

Đang chưa hết bàng hoàng vì những gì đã xảy ra, thì từ ngoài cữa phòng, mình thấy cả ba thèn Nam, Hải cận, khánh đề cùng 1 tốp nữ lớp mình đều hớt hãi chạy vào, mặt mày thèn nào thèn nấy cũng bê bết mồ hôi, hệt như vừa bị ma đuổi ấy…
– Tao bão rồi…hộc hộc…cũng tại tụi mày cả đấy… – Hãi cận nhăn mặt vừa nói vừa thỡ hỗn hễnh.
– Đm, tại mày thì có, chứ thèn nào vừa đi vừa hát leo ngheo hã…
– Ơ…bộ mình tao hát chắc, cả đám nghe mậy…
– Cã đám thì cã đám, nhưng mà mày là thèn hát to nhất, phãi không?- Khánh đề trợn mắt…
– Thì…tao…tao…

Ban đầu mình cũng chẳng hiễu tụi này đang nói cái quái gì, hỏi ra mới biết là mấy chú nó…bị bảo vệ…rượt, cơ mà cũng vì cái tội gây náo động ở nơi công cộng, thanh niên cứng vãi, zào bệnh viện rồi còn rống miệng lên hát cho to, không ăn gạch là phước tám đời tụi mày rồi đấy…
– Ơ…nhưng hôm nay sao cã bọn kéo hết vào đây thế…không đi học à
– Mày hâm à, pữa nay chũ nhật mà bố, không kéo vào thăm mày thì ở nhà làm gì hã. – Hãi cận cắt lời mình ngay.
– Thế mày sao rồi, vết thương hôm qua đỡ nhiều chưa- Khánh đề tiếp lời.
– Rồi, tao giờ vật trâu cũng được nữa là…
Mình cười gian xảo:

– Thế chứ mấy chú zô thăm người bệnh mà không có quà cáp gì à…
– Bố mày, đây nè, đã gần chết rồi mà còn tham ăn- Thèn Nam nhãy cỡn lên ngay.
– Hề hề…có ăn mới tham chứ mày, ngu thế…

Giỡn thế thôi, chứ tụi này cũng mua trái cây với vài bịch sữa chứ có gì lạ đâu, ỡ nhà ngày nào mình chả ăn đến phát ngán chứ…
– Thế rồi giờ mày tính sao- Khánh đề nhìn mình hỏi.
– Tính chuyện gì…
– Thì chuyện tui kia chứ còn gì nữa…
– Không biết, giờ mình cũng đâu có bằng chứng sao buộc tội tụi nó được.
– Tao điều tra rồi, 3 thèn đó học lớp 11A4, tao nghĩ mày bị…đánh ghen đấy…
– Bậy mày…

Mình khẽ cười lắc đầu ngay vì sợ em L bị sốc khi nghe tin này.
– Tao nói thật, có phãi mày với L…
Khánh đề chưa nói hết câu thì mình bỗng nghe tiếng thèn Nam kêu oai oái lên ỡ phía sau

– Ũa, chứ con nhỏ bí thư chi đoàn 12A2 đâu rồi
– Ai biết, mày hõi tao tao hõi ai… – Hải cận tiếp thêm ngay

Cái gì thế chứ…mình có nghe nhầm không…bí thư chi đoan 12A2…không lẽ…lại là nhỏ…Diệu Linh sao???


Vừa nghe 2 thèn bạn nhắc đến bí thư chi đoàn 12A2 là mình nghĩ ngay đến nhỏ Diệu Linh, thật sự mình cũng có chút gì đó hơi ngỡ ngàng vì trước giờ con nhỏ ấy có thân thiết gì mới mình đâu, ngoại trừ hôm pữa khi gặp lại nhau ỡ căn tin thôi, với lại, con nhỏ ấy vừa đẹp vừa xinh, lại là con nhà giàu, nghe đâu nhà có 1 đứa nên ông bà nhà nhỏ cưng zữ lắm, còn mình thì chả có gì nổi bật, học hành tàm tạm, cũng chẳng có tài cán gì nhiều, đâu có phước đức mà được con nhỏ đó để ý tới…có dại như… em L thì mới dám đâm đầu vào mình thôi…hê hê=.=

– Nè N, tao hỏi thật mày cái này nhé…mày và L đã có gì với nhau rồi phãi k?
Khánh đề lại 1 lần nữa quay sang 2 đứa làm em L đỏ ửng cả mặt lên, còn mình thì chỉ biết lắp ba lắp bắp mà lắc đầu chối đây đẩy…

– Không có…tụi…tao chỉ…là bạn thôi…ừm…
– Thôi, mày đừng có xạo nữa, toàn chỗ anh em, có thì nhận đi cho rồi. – Hải cận bĩu môi.
– Đã…bão…là không có…
– Không có mà hôm qua…em L lại khóc sướt mướt khi thấy mày như thế à…
– Ờ thì…@@.

Khánh đề chơi tiếp câu này phãi nói là độc địa, vừa xong là em L vội ngó lơ đi chỗ khác ngay, đụng mấy em lớp mình lại có tính nhiều chuyện nên cứ nhao nhao cã lên

– Thật thế không L, ôi, ngưỡng mộ bạn quá đi mất…
– Thôi, mình…mình ra…ngoài trước nghen, các bạn cứ ỡ lại…nói chuyện, mình đi đây.
Em L chỉ nói được vài câu rồi đỏ mặt chạy ra ngoài, chắc em ngại lắm, cũng phãi, toàn chỗ quen biết ỡ đây, em lại là con gái nữa…gặp mình thì chắc cũng tìm cái lỗ mà chui xún đó rồi…

– Sao, em ấy đã thế thì giờ mày có chối nữa hay không?
– Ờ thì…cũng mới mới…hì hì- Mình đỏ tía mặt, chỉ biết nhe răng cười nham nhở
– Thế thì tao chắc chắn là hôm qua…mày bị đánh ghen chứ không phãi là gì khác.
– Bậy mày, lỡ thấy tao ngứa mắt nên tụi nó ra đánh thì sao, mày chỉ khéo đoán bậy. – Mình vẫn chưa dám tin lời thèn Khánh đề nói

– Bậy cái đầu mày, mày thữ nghĩ xem, khi không tự nhiên nó lại kéo 3 thèn ra đánh mày, rồi còn kêu thêm 1 thèn đón đánh mày ỡ cổng trường nữa, nếu không có hiềm khích hay xích mích gì thì tao nghĩ sẽ không bao giờ có 1 chuyện vô lí như thế…với lại, ba thèn đó lại học lớp 11a4, cùng lớp với em L, mày nghĩ em L trông dễ thương thế mà chỉ có mình mày là để ý thôi à, mày ngây thơ quá đấy…

Rồi không để mình kịp nói gì, nó tiếp lun:
– Tao nghĩ bây giờ chỉ còn có hai cách để xử lí êm thắm vụ này, 1 là nhờ gia đình báo cáo lên ban giám hiệu đuổi học tụi nó, hai là để việc này cho tao…
– Nhưng…, mày định làm gì…
– Mày biết tính tao rồi đấy, những gì tụi nó làm với mày tao sẽ trã cho tụi nó y hệt như thế.
– Mày không sợ tụi nó trã thù à…
– Haha, trước giờ chỉ có mọi người sợ thèn khánh đề này thôi chứ tao chã bao giờ sợ thèn nào cả…
– …

Câu nói ẩn ý cũa Khánh đề cứ vang vọng trong đầu mình suốt ngày hôm ấy, cũng chả biết thèn này định làm cái gì, đúng là từ trước đến giờ nó luôn là 1 thèn đại ca, sừng sỏ nhất trường, nhưng mình cũng không khõi lo lắng, nếu nó vì mình mà rơi vào tình cảnh như mình hôm nay thì cũng chả hay ho 1 chút nào…

– Thế nào rồi N, đã khõe hẵn chưa đấy…
– Dạ, rồi ạ…
– Mày ăn cháo rồi uống thuốc, nhớ là ỡ yên 1 chỗ chứ không đc cữ động nhiều đâu đấy
– Dạ, con biết rôi mà, mẹ về nghĩ ngơi đi, có L ỡ đây lo cho con là đ.c rồi…

Đến tận trưa thì mẹ mình mới ghé nhưng bà cũng chỉ đem thức ăn đến cho mình và em L thôi, cũng tội em ghê, suốt cả ngày chỉ ỡ bên chăm sóc cho mình thôi chứ chã đi đâu, mình cũng bảo em về nhà nghĩ ngơi cho khõe thế mà em có chuyện nghe đâu, cứ nhất quyết 1, 2 là ỡ lại bệnh viện, nhìn em mà mình cảm thấy tư nhiên thấy bản thân thật bất lực, không biết làm gì để che chỡ cho em nữa

– Thế bác về nhé, cháu ỡ lại chăm sóc N nghe, có gì chiều bác ghé lại nghe.
– Dạ, bác về ạ.
– Ừm, chào cháu

– Mẹ về nghe N

– Dạ

Mẹ mình đi rồi thì em mới đổ cháo ra tô, lại là món cháo bằm, hic, mình nhìn mà muốn oái ra luôn, hồi sáng quất tô rồi, bây giờ quất thêm tô nữa có mà… đột thực…

– Sao thế, N không muốn ăn à- Em nhìn mình.
– Ờ, có món khác không, mình ớn món này đến tận cỗ rồi. – Mình thỡ dài ngao ngán
– N đang bệnh mà, sao ăn món khác được, phãi ăn cháo rồi uống thuốc, mai xuất viện rồi về nhà mình nấu nhiều món cho N ăn nha- Em đáp nhẹ nhàng
– Thôi, đành thế chứ biết sao giờ…

Ăn chừng được nữa tô thì mình đâm ngán, em năn nỉ mấy cũng không ăn nữa, rồi em cho mình uống hết bịch thuốc để trên bàn, thuốc tây nên uống xong mình buồn ngủ lắm, mắt nhắm mắt mỡ 1 lúc rồi thiếp đi hồi nào không hay…tỉnh dậy thì nhìn đồng hồ đã gần 7h tối các bác ạ…

– Ũa, huynh
Vừa mỡ mắt ra đã thấy ông anh nên mình vội trườn người dậy ngay.
– Mày cứ nằm yên đi, cữ động lại hỡ vết thương ra đấy…
– Ờ…mà huynh zô hồi nào thế. – Mình hõi
– Vừa đây thôi- ổng đáp
– Mà…L đâu rồi…
– Nó về lúc chiều rồi, mà nó có vẻ lo lắng cho mày lắm đấy, liệu cái thân mày đi nghen.

Nghe ông anh nói mình cũng yên tâm, em về nghĩ thế cũng tốt, chứ cứ ỡ đây chăm sóc cho mình lỡ em đổ bệnh ra đấy thì mình cũng xót lắm.
– Mà nghe tao hỏi N, mày gây sự với ai để rồi bị người ta đánh đến nỗi nhập viện thế này hã.
Mình lắc đầu…
– Em có gây sự với ai đâu, tại tụi kia đánh em trước, em đánh lại, thế rồi tụi nó kêu người đánh em, zậy thôi.
– Thế giờ mày tính sao, hay là tao lên trường đánh cho tụi nó 1 trận cho chúng chết sống chết dỡ lun nhé.
– Thôi huynh, giờ mình cũng đâu có bằng chứng gì mà buộc tội tụi nó, huynh làm càng, nó báo Công An thì mệt lắm đấy.

Thấy bộ dạng chết nhát cũa mình, ông anh chỉ còn biết thỡ dài ngao ngán, rồi ổng đứng dậy, kêu hén lại 1 tiếng.
– Mày đã nói thế thì thôi zậy, tự mà lo đi, giờ tao xún dưới kia, kiếm chút gì ăn đã, trưa giờ có nuốt trôi được cái gì đâu.
– Ê…xún đó mua cho em tô cơm xườn với…
– Xườn cái đầu mày, tao mua cháo cho, không ăn thì thôi

Nói xong ổng đi ra khõi phòng, bực quá đi mất, sao ai cũng đem cháo cho mình ăn thế nhĩ, mình ngán đến tận cỗ rồi mà…
– Em tìm N hã- Mình giật mình vì nghe tiếng ông anh vọng lại ỡ bên ngoài, không biết đang nói chuyện với ai nữa
– Dạ…
– Zậy em zô đi, nó nằm trong phòng đấy.

Lạ, là ai nhĩ, nghe tiếng cũng biết là con gái nhưng mình cũng chả thể nhận ra giọng đó là cũa ai được, hồi sáng cả tụi lớp mình cũng đến thăm rồi, có sót ai đâu, không lẽ…em này nhầm phòng…

– Ơ…Diệu…Diệu Linh… – Mình há hốc mồm khi con nhỏ nãy giờ đứng ngoài kia chính là Bí thư chi đoàn 12A2 chứ không phãi ai khác
– Sao thế, bộ tui vào đây thăm ông không được à
– …

– Ông làm gì mà ngạc nhiên ghê thế, cũng là chỗ bạn bè cũ mà, tui đến thăm ông cũng không được hay sao, không định mời tui ngồi hã
– Ờ…bà ngồi đi- Mình lắp bắp nói vấp.
– Hì…cảm ơn…

Khác xa với em L cũa mình, tính cách cũa Diệu Linh có vẻ phóng khoáng hơn nhiều, lúc nào nhỏ này cũng tỏ ra vẻ rất tự nhiên, yêu đời, dù có đôi lúc kiêu ngạo hơi quá lố nhưng không hiễu sao khi ỡ bên em nó mình luôn có 1 gì đó rung động nhẹ gì đấy, hay nói đơn giản hơn, tình yêu cũa mình dành cho em L lúc đó chưa đủ mức để vượt qua những thứ cám dỗ ấy, mình là con trai mà, đâu có ai là tránh được những điều tối kị ấy đâu.

– Ông thấy trong người thế nào rồi, khõe hẵn chưa.
– Tui cũng đỡ rồi, bà đừng lo- Mình cười nhạt
– Ơ…sao nghe giọng ông mệt mỏi thế, bộ chưa ăn gì à…
– Ờ, mới ngũ dậy tức thì có kịp ăn uống gì đâu.
– Hì…zậy ông đợi tý, tui gọt trái cây cho ông ăn nghe…
– Ơ…kìa…
– Nhanh lắm, ông chịu khó chờ tý nghen

Hết nói nổi, mình đã đồng ý đâu mà con nhỏ lại tự nhiên như thế nhĩ, cơ mà cũng không để mình kịp làm gì, nó vừa cười vừa đưa miếng trái cây lên trên tay, vẻ thân mật lắm.
– Nè…xong rồi đấy, há miệng ra tui đút cho.
– Thôi, để tui tự ăn được rồi- Mình đỏ tía cả mặt…
– Thôi gì mà thôi, chân tay thế kia thì ăn uống gì được, há miệng nhanh không là tui đổi ý đấy.
– 1…1 miếng thôi nghe…
– Ừm…A to lên nào…

Vâng, và chính bản thân mình cũng không biết tại sao lúc đó mình lại mềm lòng quá như thế, chỉ nghĩ đơn giản là ăn 1 miếng cho em nó vui thôi, ai ngờ mình vừa kịp há miệng ra thì bên ngoài em L từ đâu bước tới…mình chỉ nghe được nữa câu rồi…

– Hì…Mình nấu món bò…bò…cho…N…CHOẢNG!!!

Âm thanh vang lên to dến nỗi khiến mình như chết điếng tại chỗ…chiếc tô rơi thành từng mãnh đập leng kenh xún sàn nhà…Mình chẳng còn nghe thấy thêm điều gì nữa…chỉ thấy em L ôm mặt khóc rồi chạy ù đi, lúc đấy, cã không gian như chìm lĩm trong mắt mình…và… lần thứ 3 trong đời, mình lại thấy giọt nước mắt rơi dài trên má em 1 lần nữa…tệ thật…


Có lẽ đến 1 ngày nào đó, khi bạn đã đủ trưỡng thành hơn, đủ sức để tự vượt qua những cái cám dỗ cũa cuộc sống thì bạn sẽ không bao giờ rơi vào cái tình cảnh khốn đốn như mình hôm nay, chỉ vì 1 phút siêu lòng những tình cảm cũa mình và em từ trước đến nay như hoàn toàn sụp đổ, thật, em chạy đi, từng giọt nước mắt rơi dài trên làn môi nóng hổi như làm mình chết điếng tại chỗ, chẳng nói được lời nào, cố vùng mình đuổi theo em nhưng bàn tay Diệu Linh lại kéo hẵn người mình lại, rồi lúc ấy con nhỏ nói gì mình cũng không nghe rõ.

– N cứ ngồi yên đi, để tui ra giải thích cho L hiễu.
Sao thế này? Tim mình như chẳng còn cảm giác gì nữa, nó đau lắm, y như bị ai bóp ngặt zậy.

Từ trước đến giờ, em vẫn luôn lo lắng cho mình cơ mà, thế nhưng…lần nào cái em nhận được từ mình chỉ là nước mắt và sự buồn tuổi thôi sao?

Khoảng khắc nhìn em chạy đi ấy, cã không gian như trùm lên mình 1 màu đen kéo dài đến vô tận, mình chỉ còn biết ngồi yên bất động, mặt mày tái nhợt hẵn đi, rồi chỉ còn thấy ông anh chạy vào…quát rồi tát vào 1 cái đau như trời giáng.

– Mày đang làm cái trò gì thế hã…BỐP
Ừ, mày đang làm cái quái gì thế N, bản chất thật cũa mày là đây sao, mày đã quên 1 người con gái yêu thương và lo lắng cho mày hơn chính bản thân mình rồi sao, sao lại còn tham lam đến thế chứ.

– L…L sao rồi?
– Xin lỗi, bạn ấy chạy nhanh quá, tui chạy theo không kịp
– Vậy…hã…

Cổ họng mình nghẹn lại, toàn thân run lên, tưỡng chừng như muốn gục xún ngay tại chỗ.
– N…không sao chứ- Nhỏ Diệu Linh cố kéo mình dậy.
– Linh…về đi, tui muốn…ỡ 1 mình.
– Thật là ông không sao chứ…
– …
– Ừm, thôi tui về, pi ông.

Lòng mình lúc này cũng chợt nặng dần, muốn hét lên thật to nhưng cũng không được, em đi thật rồi, cả nhỏ Diệu Linh cũng đi thật rồi, không còn ai nữa, chỉ còn lại mình mình trong cái không gian yên ắng này thôi,
– Ừ…cũng tại mày mà ra cả mà N, sao lúc ấy mày không cứng rắn thêm 1 chút thì đâu đến nỗi…
– …
– Mày thật ích kĩ, chỉ biết nghĩ cho cái sự tham lam cũa mày thôi sao, còn em L thì sao đây hã…
– …
– Có bao giờ mày thữ nghĩ, mày đã làm được gì cho em nó chưa…
– …
– Người như mày thì cũng đáng làm bạn trai cũa em sao…thật nực cười…
– …

Mình càng nghĩ càng chỉ muốn vào đâm đầu vào tường mà tự tử cho xong chuyện, 1 thèn…khốn nạn như mình thì làm gì có tư cách mà sống nữa, em lúc nào cũng quan tâm, săn sóc cho mình, thế mà mình…đã chưa làm gì được cho em còn khiến em phãi đau khỗ là sao đây hã…

– Hì…cảm ơn…mà đằng ấy bỏ cái gì trong đó thế…
– Hì…đi thôi N
– Rồi mà…hì hì…
– Thế thì được, tin N lần này thôi đấy, à, mà sý nhớ qua nhà mình bôi thuốc cho nghe, chứ không về nhà thi bác gái cũng la cho đấy nhé…

Cái hạnh phúc mình mang đến cho em chưa được bao lâu thì tai họa lại ập tới, và cũng không biết đã bao nhiêu lần em khóc vì mình rồi nhĩ…

– Hức…N…đừng…làm mình…sợ mà…hu…N ơi.
– Ngốc…hức.
– Hải…chở N vào bệnh viện…giúp mình với…chứ không…hức…hu
– N…cố gượng…lên nhé…hức.
– N…bị người…ta đánh, sao…không nói cho…mình biết…
– Zậy…với…N…chuyện gì là lớn…N có biết…khi N bất tỉnh…ai cũng…lo lắng cho N không…hã…
– N…ác lắm…nếu N…có chuyện gì thì mình…biết sống làm…sao…hu…hức

Rồi mình chợt cười khi những lúc em nhìn mình tinh ngịch hỏi:
– Hì…N ăn khõe ghê, hay là để mình mua thêm nữa nhé…
– Hê hê, giỡn thôi, chứ mình còn tiền đâu mà mua cho N ăn nữa…
– N đang bệnh mà, sao ăn món khác được, phãi ăn cháo rồi uống thuốc, mai xuất viện rồi về nhà mình nấu nhiều món cho N ăn nha-

– Hì…Mình nấu món bò…bò…cho…N…CHOẢNG!!!
Âm thanh kinh hãi đó chợt vang lên 1 lần nữa như đánh tan đi hết mọi thứ, từng mảnh vỡ lăn lóc trên sàn như đâm vào tim mình đau nhói, thật sự…nó còn đau đớn hơn cái cảm giác khi mình gục xún đường ngày hôm ấy, gấp trăm ngàn lần kìa…

– Rào…rào…
Mưa rồi sao, ừ, mưa thật rồi, to lắm, nước ùa vào mái hiên nghe lạnh cóng, không biết giờ em đang ỡ đâu, có bị ướt không, đã hơn 8h rồi còn gì, em đã về nhà chưa nhĩ…

Mình tự hỏi rồi cũng tự mình trả lời…

Ngày mai…rồi mọi chuyện sẽ ra sao đây…L ơi…

⚙️ Cài đặt đọc: