📂 Thể Loại
📖 Tiên hiệp 📖 Kiếm hiệp 📖 Huyền huyễn 📖 Đô thị 📖 Ngôn tình 📖 Đam mỹ 📖 Bách hợp 📖 Trọng sinh 📖 Chuyển sinh 📖 Xuyên không 📖 Xuyên sách 📖 Hệ thống 📖 Vô hạn lưu 📖 Mạt thế 📖 Tu chân 📖 Cổ đại 📖 Hiện đại 📖 Tương lai 📖 Khoa học viễn tưởng 📖 Giả tưởng 📖 Ma pháp 📖 Ma cà rồng 📖 Người sói 📖 Kinh dị 📖 Huyền bí 📖 Trinh thám 📖 Phiêu lưu 📖 Sinh tồn 📖 Quân sự 📖 Lịch sử 📖 Dã sử 📖 Giang hồ 📖 Học đường 📖 Công sở 📖 Gia đấu 📖 Cung đấu 📖 Phản diện 📖 Nam phụ 📖 Nữ phụ 📖 Game 📖 Võng du 📖 Điện ảnh 📖 Âm nhạc 📖 Thể thao 📖 Ẩm thực 📖 Nông thôn 📖 Sủng vật 📖 ABO 📖 Song tính 📖 Chính kịch 📖 Xã hội đen 📖 Tội phạm 📖 Pháp luật 📖 Y khoa 📖 Gia đình 📖 Tình bạn 📖 Tình cảm 📖 Hoán đổi linh hồn 📖 Light Novel 📖 Manga 📖 Manhwa 📖 Manhua 📖 Đồng nhân 📖 Truyện teen

🔥 Thịnh hành 📊 Đọc nhiều ⭐ Đánh giá 🏆 Đề cử ❤️ Yêu thích 💬 Thảo luận



Chương 5: Hồi 4


Sáng hôm sau, mình xuất viện, đợi mãi rồi cũng không thấy em đến, chỉ có ông anh và mẹ mình thôi, loay hoay tầm 8h thì xong xuôi hết mọi thũ tục, rồi bác sĩ dặn mình là về nhà không được cữ động mạnh, nhớ uống thuốc đầy đủ, đến tuần sao zào lại tháo băng là được…bla bla, mình cũng chỉ ậm ự cho qua chuyện vì lúc này ông anh cứ nhìn mình bằng thái độ chẳng mấy làm dễ chịu, chắc ông còn bực chuyện tối qua mình làm em L buồn, ra đến xe, ổng còn chỉ thẳng vào mặt mình rồi fan hẵn 1 câu.

– Mày liệu mà về giải thích cho em nó hiễu, không thì đừng có trách tao
Chuyện đã đến nước này thì mình còn giải thích gì được nữa, tình ngay lí gian, chỉ trách mình không kiềm chế được bản thân thôi, bây giờ thì nói được gì ngoài 1 câu: xin lỗi chứ.

Về đến nhà, tâm trạng mình cũng chẳng khá lên được, cái cảm giác tội lỗi cứ đeo bám mình suốt ngày hôm ấy, không biết giờ này em sao rồi, chắc cũng đang ỡ nhà khóc đỏ hoe mắt ra đấy, tính em yếu đuối lắm, mình biết chứ, lúc nhỏ thì được 1 cái tật mít ướt thôi. Nhớ năm 10 tuỗi, mỗi khi em có đồ chơi hay cái gì mới cũng đem khoe với mình, lúc ấy nhỏ quá đâu có biết gì đâu, cứ thấy cái gì mới mới hay hay là mình ham lắm, lại bị ức vì mình đã không có mà con nhỏ hàng xóm thì cứ đem dong dong trước mặt, mình giật lun, măc kệ cho em khóc nứt nở ra đấy. Đem về chơi chán đã đời, đến tối đem qua trã thì thấy mắt em đỏ hoe cả lên, rồi em thút thít cái gì đó, mà cố gắng lắm mình mới nghe rõ.

– N…ác…lắm…từ đây…mình không thèm chơi…với N nữa đâu…hức…
Nói zậy thôi, chứ được dăm ba ngày em lại qua làm hòa với mình…hị…hị…lúc ấy em ngây thơ lắm, mình nói gì cũng nghe chứ chả như bây giờ, em lớn rồi, tính cách cũng khác đi nhiều, giờ thì chỉ mình là khỗ dài dài vì em nó thôi.

NGhĩ đến đây thì mình nghe vang vọng ỡ dưới nhà có tiếng Bác Q, cũng nghe được tiếng mất tiếng không, chạy xún hỏi thì mới biết hôm nay nhỏ L bị bệnh…mình dường như chả thể tin nỗi…
– L…bị bệnh, thật hã bác.
– Ừm, tối hôm qua không biết đi đâu mà khi về người nó ướt sũng, bác hỏi gì cũng không trã lời, rồi sáng nay cũng chả chịu ra ăn sáng, cứ đóng kín bưng cữa phòng, không biết nó có bị gì không nữa.
– …
– Mà mày mới ra viện mà đi đâu zậy N, ê thèn này, có đứng lại không thì bảo.

Mặc kệ tiếng mẹ quát, mình vẫn nhắm mắt chạy bạt mạng nhà em, mình như phát điên lên mất, em bệnh sao không nói cho mình biết, người mình run run cả lên, hai vai vẫn nhói lên từng cơn đau buốt nhưng vẫn cố gắng đập cữa…

– L mỡ cửa cho mình đi, năn nĩ đó.
– …
– Chuyện hôm qua không phãi tất cả như L nghĩ đâu, tại lúc…đó…mình…mình…
– …
– Không lẽ…em không cho anh cơ hội nào để giải thích sao?

Mình hét lên, giọt nước mắt từ bao giờ đã lăn dài trên má, mắt mình như nhòa đi, em ra rồi, nhưng tim mình vẫn nhói lên cái gì đau lắm…
– …N…xuất…viện rồi…à
– H…ã…
– N đứng dậy đi…kẻo ai thấy…thì không hay đâu…
Em nghèn nghẹn rồi đỡ người mình lên, sao thế chứ, lẽ nào em không giận mình sao, thà rằng em cứ đánh cứ chữi mình còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều… còn đằng này…
– L…L
– N zô đi…hì…chắc N cũng chưa ăn gì nhĩ, mình xún nấu cho N tô mì nghe.

Em cười ngắt ngang lời mình rồi chạy xún bếp, mãi vài phút sau đó mới thấy em bưng tô mì lên, có cả thịt bò nữa, nhìn ngon lắm…

– Nè…N ăn đi cho nóng
– Đằng ấy…không giận mình hã…
– Giận chuyện gì…
– Thì…Chuyện…lúc tối
– Mình quên rồi, thôi, N ăn đi, để nguội lại mất ngon đây.

Cũng không biết tại sao nói đến đây, em lại cứ tránh đi những ánh nhìn tò mò từ phía mình, không phãi em giận mình sao, nếu thế thì đâu cần ôm mặt khóc rồi chạy đi, rồi còn dầm mưa nữa, mình thật sự không hiễu…
– N nè…
– Hở…
– Mình hỏi N câu này được chứ?
– Ờ…

Thấy mình gật đầu, em im lặng 1 chút rồi tiếp lun.
– Nếu 1 ngày nào đó, mình không còn đủ sức để ở bên N nữa thì N có trách mình không?
– Hã…thôi, đang ăn đừng giỡn như thế mà, mất ngon- Mình cười tỉnh rụi, cứ đinh ninh là em đang nói đùa với mình chứ chả có ý gì khác
– Mình hỏi thật đấy…

– …
Giọng em trầm hẵn lại như làm mình chết điếng tại chỗ, em đang nói cái gì thế, đang yên bình, vui vẻ thế này mà tự nhiên lại không còn sức để bên mình nữa là sao, hay là tối qua em dầm mưa quá nên đầu óc bây giờ không đc bình thường.
– Đừng đùa nữa mà, chuyện đó có gì vui vẻ đâu.
– Thì…N cứ trã lời mình đi đã
– Không biết à, ngày nào mà L bõ mình thì ngày ấy mình sẽ ra cầu tự tử cho xong chuyện- Mình đáp nửa đùa nửa thật
– Zậy N có hận mình không
– Trời, không hận L thì sao mình lại dám ra cầu tự tử, mà L đừng hỏi nữa, để mình ăn hết tô mì này cái đã.ngon lắm.hì hì…

Mình cười nhưng cũng thoáng nhín mặt em lúc ấy, tự nhiên trong lòng cũng có chút gì đó hơi bất an vì khi không em lại hỏi mình câu này, mà…chắc em lo xa thôi, chứ tự nhiên sao lại bõ mình chứ…hị hị…trừ khi trời sụp xún thì còn may ra…


Tối hôm đó, đang ngồi xem tivi với ông anh thì mẹ bảo mình qua kêu em L qua ăn tối vì bác Q phãi có việc đột xuất ỡ dưới quê nên phãi đi gấp, chắc sợ em ở 1 mình buồn rồi ăn uống không đầy đủ được, cũng tội em thật, ba đã không có rồi mà suốt ngày cứ đi suốt thế này thì em bệnh là phãi, thế nên mẹ vừa gọi là mình gật đầu cái rụp liền, tắm rữa đâu đó xong xuôi rồi phóng nhanh qua nhà em ngay, ũa, mà cũng lạ, em làm gì mà cữa nhà mỡ tang hoang thế này chứ, con Lu cũng chẳng thấy đâu, kiểu này mà có ăn trộm hay thèn yêu nào mò vào giở trò đồi bại thì sao, ẩu thật…

– L ơi L, mình qua rồi nè. – Mình chạy đến phòng khác thì kêu lớn.
– …
Lạ nhĩ, cũng chả thấy ai trả lời, em đi đâu rồi, nhà cữa trống trơn, mình tìm khắp nhà mà cũng chẳng thấy ma nào đâu, cữa lại không khóa, không lẽ mới tối mà em lại đi ra ngoài rồi sao…

Mình loay hoay lên lầu tìm thữ lại lên lầu 1 lần nữa rồi đi xún cầu thang, bây giờ chỉ còn 1 phòng…tắm là mình chưa kiểm tra thôi, đây rồi, đi hết cái hành lang này là tới…hê hê…
– …
– L ỡ trong ấy hã, mình N nè- Vừa đến là mình nghe có tiếng nước chảy róc rách nên chắc chắn 9/10 là em ỡ trong đó…
– …
– Ê…này…có thì lên tiếng cho mình biết với…
– …
– Hú…ú…@@…

Haizz…lại không có ai trã lời, rõ ràng mình nghe tiếng nước chảy kia mà, cái quái gì zậy, không lẽ em đang tắm nên ngại không lên tiếng…@@…tình hình này thì không ổn cmnr…

Cố định thần trỡ lại, mình rón rén bước lại gần hơn, phía bên ngoài gió từ đâu cứ ùa vào lạnh cóng làm thanh cữa nhà tắm cứ đưa qua đưa lại rồi kêu cót két, nhà lại chẳng có ai khiến mình hơi run, nếu là em thì chắc chắn cánh cữa kia cũng phãi đóng kín bưng lại rồi, còn đằng này lại mỡ tan hoang như thế, không lẽ lại là ăn trộm, mà khoan đã, ăn trộm thì lên lầu lấy đồ là được rồi chứ zo phòng…tắm làm gì…chẳng lẽ…
– Rầm!!!

Cánh cữa tự nhiên xô ầm vào tường khiến mình như giật thót người lại, tay vớ đại lấy cái chuỗi quét nhà ỡ dưới sàn, vừa đi tới, vừa quát:
– Ai…thèn nào đang ỡ trong đó…

Nhà em và mình ỡ ngoại thành nên nhà cữa cũng chẳng san sát với nhau mấy, có ma hay ăn trộm ỡ nơi vắng vẻ như thế này thì cũng không có gì khó hiễu, hai nhà lại gần biển nên gió càng lúc càng thổi mạnh hơn, cứ rú lên từng cơn rồi ùa mạnh vào khiến cánh cữa phòng tắm cứ liên tiếp xô ầm vào tường, mình chả dám bước tiếp, hai bả vai thì còn đau nên cứ tung cây chuỗi lên mà quơ loạn xạ, lúc đó thần hồn có biết gì đâu, lại nghe có tiếng ai bước zô ngoài phòng khách, mình toát hết cả mồ hôi hột, vừa định thần chạy ra thì đã thấy em L đang nhìn mình bằng ánh mắt ngạc nhiên tột độ.

– Ơ…N
– Có…có ma- Mình vừa lắp bắp vừa kéo tay em lại ôm chặt luôn.
– Ma ỡ đâu…N đùa à?- em vẫn đứng yên, bình tĩnh hỏi.
– Trong…phòng tắm…

Hai đứa tự dưng sững người lại nhìn nhau, không gian chợt yên ắng đến nỗi mình chỉ còn nghe tiếng chay róc rách, đang không biết làm gì thì em bỗng sờ tay lên trán mình…cười cười rồi phán hẵn 1 câu…

– N bị ảo rồi đó, thời này thì làm gì còn ma cỏ nữa…
– Ơ…chứ…rõ ràng…mình nghe…có tiếng…nước chảy.mà
– À, cái đó là do nãy mình ra ngoài gấp qua nên không khóa cữa, với lại cũng xún dưới kia mua ít thuốc tẫy vê ngâm quần áo thôi, chắc lại để nước tràn bể rồi, N ỡ đây hem, để mình đi khóa lại…

Em cười rồi chạy zô phòng tắm, ít phút sau mình mới thấy em trỡ ra, mà em cũng kì, đi đâu cũng phãi khóa cữa, khóa nước cho cẩn thận chứ, làm mình hết cả hồn, cứ tưỡng là gặp ma thật, may chứ không cũng đứng tim chết cmn rồi…
– Hì, xong rồi đấy.
– Ờ- Mình gật đầu rồi vút nhẹ mồ hôi trên trán.
– Mà mới tối mà N qua đây làm gì thế, định âm mưa giở trò đen tối gì à. – Em nhìn mình cười ẩn ý.
– Hã…bậy…mẹ mình nói L qua ăn tối đấy, đi thôi- Mình ấp úng rồi đi ra ngoài phòng khách
– Zậy N ra đợi mình tý, giờ phãi đi tắm cái đã, qua gặp bác gái mà dơ thế này thì đâu có được.
– Ukm.

Mình không nói gi thêm chỉ gật đầu rồi ra phòng khách bật tivi lên xem, được 1 chốc thì em cũng tắm xong, chờ em khóa cữa xong xuôi thì 2 đứa cùng qua nhà mình, lúc này mình thấy em cười nhiều lắm, chả như lúc sáng, mặt mày buồn thiu rồi nói toàn những gì không đâu, mình nghe mà cũng não cã ruột.
– Ũa…L qua rồi đó hả cháu…
– Dạ… – em gật đầu lễ phép.
– Mà mẹ cần con phụ gì không- Có em nên đột nhiên mình siêng bất tử zậy mà…hề hề…
– Thôi, 2 đứa ngồi đi, mẹ dọn cũng sắp xong rồi.
Đợi ba và ông anh mình xún thì cả nhà cùng nhau ăn cơm, mọi hôm nhà có 4 người nên cũng ảm đạm, cứ ai ăn phần nấy, cũng ít nói chuyện với nhau, hôm nay tự nhiên có em thì không khí gia đình vui lên hẵn, mẹ mình thì vừa ăn vừa cười suốt, chắc cũng ham có con dâu rồi đây mà…

– L ăn đi con, đồ ăn còn nhiều lắm. – Mẹ mình vừa nói vừa gắp cho em miếng thịt gà to bổ bố.
– Dạ, cháu cảm ơn, mà bác làm thế nào nấu ngon thế ạ, chỉ con với được không – Em cười cười hỏi.

Cơ mà em nói câu này cũng đúng thật, xưa nay cái gì thì không nói chứ riêng khoảng nấu ăn thì khó ai vượt được mẹ mình lắm
– Tưởng gì, chứ chuyện đó dễ ợt, ít pữa con qua, bác chỉ cho- Mẹ mình gật đầu cái rụp.
– Dạ

– Hà hà, thế là sau này thèn N sướng ha- Ông anh mình đang ăn cũng tự nhiên quay sang mình cười đểu thấy rõ.
– Ơ…là sao anh… – Mình đơ mặt ra vẫn chưa hiểu mô tê gì sất
– Thèn này, sắp đi trước anh mày rồi còn hỏi nữa. – Ổng hấp háy mắt.

Rồi không để mình kịp ú ớ gì ông anh mình quay sang em L, tiếp lun…

– Thế sau này hai đứa ra đai học, có tính tiến tới lun không đấy…
– Hì…cái…này thì em cũng chưa…biết nữa- em đỏ mặt đáp.
– Hay là học xong cấp 3 rồi làm luôn, sớm sinh baby cho ba mẹ có cháu bồng, phãi không mẹ…
– Cái thèn…ăn nói bậy bạ, thôi ăn đi- Mẹ mình đánh vai ông anh cái bốp, chắc sợ em L đâm ngượng
Mình lúc này cũng chỉ biết dúi mắt vào tô cơm chứ chẳng nói năng gì được, mẹ và ông anh cũng thật là, ăn thì cứ ăn sao đem mấy chuyện tế nhị này đem ra nói, khiến bây giờ mình cũng chả dám nhìn thẳng vào mặt em…hic…

Chỉ riêng có ba mình là không quan tâm đến chuyện này lắm, ông chỉ lo lắng cho cánh tay đang băng bó cũa mình thôi, im lặng 1 lúc lâu rồi bỗng nhiên ông lại nhìn mình hỏi.

– Còn thèn N sao rồi, vết thương đã lành hẵn chưa đấy…
– Dạ, cũng đỡ rồi, cỡ tuần sau zào bệnh viện lại tháo băng là được. – Mình đáp…
– Ừm, zậy mày có biết ai đã đánh mày ra nông nỗi này không… – Ông kiềm giọng
– Con cũng không chắc, chỉ nghi nghi thôi, với lại cũng chưa có bằng chứng, sao làm gì tụi nó được…
– Tao nói trước đấy, không biết vì lí do gì, lần sau mà còn gây sự với ai mà để diễn ra tình trạng như thế này thì tao không tha cho đâu.

Nói rồi, ba mình quay sang em L.
– Con để ý nó jum bác nhé, tình thèn này hiếu thắng lắm, có con kèm cập thì bác mới yên tâm được.
– Dạ…con biết rồi…

– Ừm, vậy thôi, cả nhà ăn cơm nhanh đi, gần 8h rồi đấy.
Tính ba mình là zậy các bác ạ, nhìn bề ngoài thì ông có vẻ rất nghiêm khắc chứ thật tâm ông cũng thương mình lắm, không nhờ ông uốn nắn từ nhỏ thì chả có thèn N như ngày hôm nay, chẳng còn háo thắng, tự cao, coi bản thân mình là trên hết nữa…mình bây giờ đã biết sống vì mọi người hơn, tính cũng trầm tĩnh hơn, và quan trọng hơn là đã trưỡng thành hơn sau rất nhiều sóng gió cũa cuộc sống.

Ăn cơm xong, mình và em xin phép ra ngoài, tự nhiên lúc này lại thích đi dạo 1 vòng cho tan hết đi những mệt nhọc cũa đời sống thường ngày, hai đứa men theo đường chính, đi thẳng ra biển, gió mỗi lúc 1 mạnh hơn nhưng với mình chỉ cần được nắm tay em như thế này thì chả có gì là không thể hết.

– Đằng ấy…lạnh không.
– Hì không…còn N?
– Cũng không…hì…

Hai đứa ngồi bẹt xún bãi cát, nơi gần những cơn sóng vẫn xô từng đợt vào bờ biển, em tựa đầu vào vai mình, đâu đó từng làn gió lại ùa vào mang làn hương tóc em bay ngây ngất, đã bao năm rồi nhĩ, mình mới lại có cái cảm giác yên bình như thế này…bây giờ, mình chỉ muốn đặt nhẹ 1 nụ hôn trên bờ môi ngọt ngào ấy, thỏ thẻ qua từng hơi thỡ rằng… không biết từ bao giờ, mình… đã yêu em hơn chính cả cuộc sống này…

Em nhỏ bé lắm, ừ, mình biết, yếu đuối lắm, ừ, mình cũng biết, vì vậy mình muốn che chở cho em, cùng em vượt qua những khó khăn cũa cuộc sống, mình không hứa rằng sẽ cùng em đi hết quãng đường đời còn lại nhưng chắc rằng nếu một ngày nào đó, vì với 1 lí do bất kì gì, em không còn ỡ bên mình nữa, thì mình cũng chẳng còn động lực nào để đi tiếp quãng đường ấy nữa…

– L này…
– Hỡ…
– …
– Anh… yêu em…
– …

Bãn nhạc my love vẫn vang lên ỡ đâu đó thật nhẹ nhàng, không biết tự bao giờ mình lại có thói quen này, cứ mỗi khi buồn hay nhớ em là lại bật nghe lại bài hát ấy…đơn giản đây là bài đều cả đều thích…vẫn những ca từ quen thuộc nhưng mỗi lần nghe lại mình lại cảm thấy từng cảm xúc khác nhau và xin hát lại cho em nghe 1 lần nữa để khắc ghi vào con tim mình và sau này dù có đi đâu mình cũng không thể nào quên được…hình bóng cũa người con gái thân yêu, 1 người mà mình đã yêu rất nhiều, bây giờ và cho dù có đi hết cả cuộc đời này.

“Này em yêu ơi, lòng anh chơi vơi, nỗi buồn ngập đầy trong tim,
Từng ngày một mình, còn ai kia ơi sao xa rời,
Vì sao em đi, vì sao em quên, hãy nhớ những lúc yêu đời,
Ngày ngày tình mình ngồi ca bên nhau tay nắm tay hoyee…

Người hỡi tình em, anh xin giữ mãi trong tim,
Sẽ mãi cất tiếng hát cho người yêu thương…
Hỡi em yêu anh mang cho em,
Khúc ca vui luôn trao về người, bao ánh dương sáng lên
Tình sẽ thơm nồng thắm tươi, người ơi,
Chốn bao la anh đi cùng em, đến nơi ta cảm thấy yên vui,
Nơi biển xanh bao la, là chốn thiên đường hát ca, em yêu…

Có em trong vòng tay, mình mãi bên nhau nồng say và nói với nhau lời yêu, ta sẽ bên nhau một đời…”

Anh yêu em…nhiều lắm…L ạ…


Hai đứa ngồi lặng im nhìn biển đêm 1 hồi lâu, mình cũng không biết ẩn sau cái màn đêm thăm thẳm ấy là cái gì khác nữa, chỉ tưởng chừng như nó dài vô tận, gió biển càng lúc càng thổi mạnh hơn, lâu lâu lại đem làn hơi nước ùa vào lạnh cóng, em co rúm người lại, chân tay khẽ run lên, em yếu lắm sợ về rồi cũng đổ bệnh như hôm pữa nên mình vội kéo tay em đứng dậy ngay.

– Thôi về L, gió lạnh lắm.
– Ờ…hì…
Em gật đầu cười gượng gạo rồi hai đứa đi 1 quãng cũng gần về đến nhà, tự nhiên thấy quán hũ tiếu bên kia đường mình lại thích dẫn em vào đây hơn, thật các bác ạ, trời lạnh như thế này mà zô làm 1 tô hũ tiếu thì còn gì bằng nữa.

– Ghé vào đây, ăn 1 tô rồi về nha- Mình kéo tay em lại
– Ơ…nhưng mới ăn cơm xong mà N- Em đáp vẻ ngập ngừng.
– Thì ăn 1 tô cho ấm bụng thôi, giờ mà về mình cũng chả biết làm gì, chán lắm.

Thấy mình ra bộ thê thảm nên em cũng chẳng từ chối, loay hoay tìm chỗ 1 hồi thì hai đứa chọn 1 bàn ở cuối góc rồi ngồi xún, người ăn cũng khá đông, toàn trạc tuỗi như mình, ai cũng cắm cúi giải quyết cho xong tô hũ tiếu trên bàn để còn về sớm, chỉ riêng có 2 con bé bàn bên cạnh vừa ăn vừa cười nói vui vẻ lắm, mà mình để ý nhìn 2 em nó cũng khá xinh, vóc người nhìn hơi nhỏ nên cỡ lớp 10 là cùng

– Cho tụi con 2 tô đặc biệt nha cô.
– Ừm, vậy 2 đứa chờ chút, cô làm liền đây

Cô chủ quán cười rồi mở nồi nước lèo làm khói trắng bay nghi ngút, chưa ăn mà đã thấy thèm rõ dãi rồi, mình chỉ biết ngồi đực mặt ra và cũng như thói quen cũ, em im lặng 1 chút rồi lấy khăn giấy lau đũa ở trên bàn rồi đưa cho mình 1 đôi, cười cười rồi lại hỏi:

– Hì…N sao thế, dẫn mình vào đây rồi ngồi thẫn ra như thế à.
– Hã…đâu có tại trời hơi lạnh thôi- Mình cười nhạt, khẽ vén cổ áo lên vì lúc này trời cũng khá lạnh.

Hai đứa nói đến đây cũng tự nhiên im lặng 1 lần, em khẽ xoa 2 bàn tay vào nhau, lâu lâu lại đưa bắt nhìn ra biển rồi lại thỡ dài, mình cũng chẳng biết em đang có tâm sự gì nữa, cũng không ngại hỏi vì tính em trước giờ khó hiễu lắm, có chuyện gì buồn cũng chẳng bao giờ kể cho ai nghe, cứ giấu kín trong lòng, cả mình dù là bạn trai cũa em mấy mươi năm trời rồi mà vẫn không phãi là ngoại lệ.

– L sao thế, bộ có chuyện gì buồn à… – Mình gặng hỏi nhưng em vẫn im lặng, không nói gì,
– …
– L còn giận mình hã…ơ…sao thế.

– Mình…xin lỗi- Em nghèn nghẹn nói.
– Nhưng sao lại xin lỗi, L có làm gì đâu.
– Không phãi…nhưng…mà…hức.

1 giọt nước mắt rơi dài trên má em khiến mình như chết đứng tại chỗ, sao em lại như thế, đang vui mà tự nhiên lại khóc, em khó hiễu thật, mình dù chưa hết bàng hoàng với những gì đang xảy ra nhưng vẫn cố kìm người lại, trên môi nở 1 nụ cười vô cùng nhạt nhẽo.
– Có gì mà L phãi khóc, người ta đang nhìn mình kìa.
– Hic…mình…xin lỗi, nhưng không…hiễu sao lại cầm lại…không được…hức… – Em khẽ lau nước mắt.

Cũng như bao nhiêu lần trước, lần này thấy em khóc mình cũng chả vui vẻ gì, mà nếu giận mình thì em phãi nói ra chứ, cứ khóc rồi im lặng thì ai mà biết được.
– L bình tĩnh, có gì nói rõ cho mình nghe, được không?

– Mai…chắc mình…không còn ỡ đây được nữa rồi… – Em nói câu này mà mình cứ tưỡng như sét đang đánh ầm ầm bên tai
– L đùa à, không ỡ đây thì ỡ đâu…
– …

Em lại im lặng, không trã lời, mình cũng chả kịp hỏi gì thêm vì lúc đó, cô chủ quán liền bưng 2 tô hũ tiếu đặt lên bàn, mỉm cười nhìn 2 đứa.
– Hũ tiếu đây, hai đứa ăn ngon miệng nhé.
– Dạ, cháu cảm ơn, bao nhiêu zậy cô.
– 20 ngàn cháu ạ.
– Dạ, cho cháu gữi.
Mình lấy tiền đưa cho cô rồi đẩy tô hũ tiếu về phía em.

– L ăn đi, kẻo nguội giờ…
– …
Ăn chừng được nửa tô thì em cũng thôi không khóc nữa, mình cũng thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều, không biết đã có chuyện gì xảy ra mà hôm nay nói bao nhiêu là chuyện khó hiễu, ừ, mà chắc em nhạy cảm quá thôi, chứ đời nào có mấy chuyện đó.

– Về thôi.
– Ừm…N…đợi mình…chút.
Hai đứa về nhà thì cũng gần 9h hơn, may mà đèn nhà mình vẫn còn sáng, trời khá lạnh nên mình và em cũng tê cứng hết chân tay rồi sức đâu mà đi nữa, đang định bước vào nhà thì em bỗng chạy lại ôm chặt mình, rồi lúc đó nói cái gì mà mình cũng chả nghe rõ.

– Hôm nay…N xin bác gái…ngũ lại nhà mình 1 đêm nghe…được không?
– HÃ…L…nói…cái…gì…

– Hã…L…nói cái…gì.

Mình bàng hoàng đến nỗi phãi tát vào mặt mình mấy lần mới tin lời em nói là sự thật.

– Thì…tối…nay…N xin bác gái ngủ lại…nhà mình 1 pữa nha, mình có…chuyện muốn nói…với N- Em đỏ mặt rồi quay đi.
– Là…là sao?- Mình đần mặt ra chẳng hiễu mô tê gì sất.

– Thì N cứ xin trước đi đã, chuyện này với mình quan trọng lắm, mà N cũng cần phãi biết để sau này mình cũng không thấy có lỗi mỗi khi hai đứa gặp lại nhau, N chỉ cần biết zậy thôi.

Em nói rồi nhanh chóng bước vào nhà, cũng chả đợi mình ú ớ gì thêm…haizz…cái quái gì thế này, chuyện gì mà không nói thì em sẽ cãm thấy có lỗi, rồi những câu khó hiễu trước đó nữa, mình tự nhiên cũng có chút gì đó bất an, không biết chuyện gì đã xảy ra mà em lại thay đổi 180 độ như thế, chưa kể chuyện hôm trước ỡ bệnh viện, mình nhớ là lúc đó em chạy đi và khóc nhiều lắm thế mà ngày hôm sau lại chẳng nhắc gì đến, còn tỏ ra bình thường như chưa hề có gì xảy ra, hệt như có cái gì uẩn khuất ở đây ấy.

Mình đứng ngẩn ra 1 lúc rồi thỡ dài bước vào nhà, vừa may là gặp mẹ chỗ cữa bếp, thoáng nhìn vẻ mặt đầy sầu não cũa thèn con trai nên bà cũng không khõi thắc mắc, vội kéo mình lại hỏi ngay:

– Bộ đi chơi không vui hã, sao mà mặt mày bí xị thế con trai.
Mình lắc đầu rồi kéo ghế ngồi xún bên cạnh.
– Dạ, đâu có, mà mẹ cũng ngồi xún đây đi, con có chuyện muốn nói.
– Chuyện gì, nói lệ đi, tao nghe, rào trước đón sau chi cho mệt. – Mẹ mình vẫn cắm cúi rửa chén

– Tối nay mẹ cho con qua nhà nhỏ L ngủ 1 pữa nha… – Mình ngập ngừng hỏi.

– Mày nói…cái gì…

Đúng như suy đoán của mình, vừa nghe thèn con trai nói xong câu này là mẹ mình cũng giật nãy người lên ngay.

– Mày đùa à, con gái nhà người ta 1 thân 1 mình, ai cho mày vào ngủ chung hã- Bà lại trợn mắt nhìn mình 1 lần nữa.
– Con cũng đâu có muốn, tại nhỏ L muốn con qua chứ bộ- Mình làm mặt vô can…

– Dù thế cũng không được, lỡ mày qua làm chuyện gì bậy bạ thì tao còn mặt mũi nào nhìn bác Q nữa, người ta đã tin tưỡng, giao con gái cho tao, thì mẹ mày đây cũng phãi có chút trách nhiệm chứ.

Mẹ mình lên giọng hình sự, nhìn thái độ thì cũng biết là lần này bà cũng cương quyết không tán thành việc mình sang ngủ cùng với em L, cũng đúng thôi, hai đứa còn là học sinh mà, lỡ có chuyện gì không hay xảy ra thì sau này cũng thiệt thòi cho em lắm

– Hay là thế này, giờ mày qua bảo nhỏ L qua đây, ngủ với nhà mình, còn 1 phòng trống ỡ tầng trên mà.
– Dạ…đành zậy chứ biết sao giờ.

Mình gật đầu rồi lại hớt hãi chạy qua nhà em, bấm chuông tầm 2- 3 phút thì mới thấy em ra mở cửa
– Hì…xin lỗi, tại mình đang tắm, N zào đi.
– Ờ…

Đợi mình ngồi hẵn xún ghế salon thì em mới trầm giọng hỏi.
– Sao rồi, N xin được bác gái không.
– … – Mình lắc đầu thỡ dài chứ cũng chẳng nói gì…
– Ờ, zậy thôi, giờ mình nói luôn ở đây cũng được- Em xụ mặt xún vẻ hơi thất vọng.
– Mà L định nói chuyện gì.
– …
– Sao thế, bộ khó nói lắm à.

Mình thấy em im lặng nên tiếp luôn
– Ừm, nhưng N hứa là phãi bình tĩnh nghe, mình sợ lắm…
Rồi em khẽ nhìn mình, đôi mắt không biết tự bao giờ đã rơm rớm nước mắt:
– Mai…chắc mình không còn ỡ lại đây với N được rồi.

Cũng không như 2 lần trước đó, lần này lời em nói như đánh ầm ầm vào tai mình, em đang nói cái quái gì thế, tại sao, tại sao ngày mai em không còn ỡ bên mình nữa, mình đâu có làm gì sai, đâu có làm em buồn nữa, lúc nào mình cũng nghĩ làm thế nào để em được vui vẻ, hạnh phúc, để rồi cái nhận được chỉ là 1 câu nói vô tình vậy sao.
Mình dù không kìm nén được nỗi bình tĩnh, nhưng vẫn hai tay thu lại vào nhau, vẫn cười và nói hệt như chưa có chuyện gì xảy ra.

– L đừng giỡn nữa…hì…thôi, mình về đây, ngày mai mình lại qua đón L đi học nha- Mình cười nhạt nhẽo rồi đứng dậy.

– N đừng như thế nữa, mình biết điều này là khó chấp nhân nhưng xin N hiễu cho mình được không…hức- Em òa lên khóc nức nỡ- Từ trước đến nay, ba luôn là người mình yêu thương nhất, tôn trọng nhất, giờ ông gặp khó khăn, không lẽ mình không thể ỡ bên cạnh ông sao…hức…mình đã suy nghĩ rất nhiều và sẽ chuyển về sống với ông…dù N có đồng ý hay không đi chăng nữa…

– Nhưng lúc trước không phãi chính ông ta đã bỏ hai mẹ con L đi sao, 1 người như thế cũng đáng mặt làm cha hã.

Như không kìm chế được nữa mình cố gắng hét lên thật to, mặc kệ cho những giọt nước mắt đang lăn dài trên má của em lúc ấy, mình làm sao có thể quên được cũng chính vào 1 buổi tối trời lạnh như dao cắt thế này, cách đây 8 năm trước, mình đã chứng kiến cái cảnh ba em L vác va li ra cho dù lúc đó bác Q đã cố sức van xin, còn em thì cố gắng bám lấy người ba nhưng vẫn bị ông ta ruồng bỏ, làm sao mình quên được cái cảnh tan thương li tán ấy, con người đó dù chết đi cũng đâu có cái quyền gì mà đòi hỏi sự quan tâm từ em chứ…

– …Hức…N đừng nói thế, dù muốn dù không đó cũng là ba mình, dù ông có ruồng bỏ hay ông có làm việc gì đi chăng nữa thì vẫn là ba mình…từ nhỏ đến giờ, vắng đi ông ấy…hic…mình đã luôn có cái mặt cảm, bây giờ lẽ nào N không cho mình có cơ hội…được sống trong sự yêu thương, chăm sóc cũa người cha hay sao…? N có ba có mẹ đầy đủ, N có bao giờ hiễu cái cảm giác cũa 1 đứa con gái thiếu đi cái sự đùm bạo, chăm sóc cũa gia đinh từ nhỏ hay không?
– …

Nghe em nói mình như chết điếng tại chỗ, người khẽ run lên, mình gục hẵn xún ghế, toàn thân như chẳng còn tý sức lực nào nữa, đúng như em nói, mình chưa bao giờ thiếu vắng đi cái tình cảm gia đình nên không bao giờ hiễu và thông cảm với em, mình vô cảm quá nhĩ, và cũng không biết tự bao giờ người con gái ấy đã quá nhiều những tổn thương mà dù có cố gắng thế nào mình cũng không bù đắp được.

– Hức…hôm qua…mình nhận được điện thoại từ bà nội, nói là công ty ba bị phá sãn, nội bảo mình về vì ba giờ đang suy sụp lắm…hic- Em nói tiếp trong dòng nước mắt nóng hổi.

– Zậy đằng…ấy…định khi nào đi?
Em khẽ lau nước măt:
– Mai…N ạ…

ĐN, 1 ngày mưa như trút nước.

Đã nữa năm trôi qua rồi nhĩ, khoảng thời gian không dài kể từ cái ngày em xa mình mãi mãi, ngày hôm ấy cũng là 1 ngày mưa, mưa như trút nước làm trắng xóa cả phố biển, chưa bao giờ với mình tâm trạng lại buồn hơn lúc này, sáng sớm hôm ấy, em qua chào cả nhà, mình như thấy tim đau thét lại, mẹ mình cũng không cầm được nước mắt mà ôm em khóc nứt nở, mới hôm qua đây thôi, cả nhà còn vui vẻ, thế mà bây giờ ai cũng khóc vì phãi khóc vì chia tay em, 1 người hàng xóm xa lạ mà không biết từ bao giờ đã là 1 người con gái trong lòng ba mẹ cũa mình.

– Con đi mạnh giỏi…nghe L, nhớ viết thư về cho bác đấy. – Mẹ mình vẫn không kìm được nước mắt.
– Dạ, con nhớ rồi, bác đừng lo, 1 tháng con sẽ cố gắng về đây 1 lần, đến khi nào công việc cũa ba ổn định, con sẽ về lại đây sống- Em nghèn nghẹn

– Còn việc học thì sao, em không tính bỏ luôn đây chứ- Ông anh mình buồn buồn hỏi.
– Không đâu anh, em sẽ chuyển lên thành phố học, mẹ em cũng gần làm xong hết thủ tục rồi…

Chỉ có riêng mình là biết nín thing tại chỗ, không hỏi han em được câu nào, mình cũng không biết rồi ngày mai khi không còn em nữa, mình làm sao để bước tiếp với bao nhiêu khó khăn phía trước, và quan trọng hơn, đến bao giờ mình mới lại được nhìn thấy khuôn mặt ấy thêm 1 lần nữa…

– Thèn N sao đứng ngẩn ra thế con, lại nói gì đi chứ- Ba vỗ vai mình…
– …

Hai ánh mắt bỗng nhiên lại chạm nhau, nhưng không ai có thể thót lên 1 lời nào, em chỉ im lặng nhìn mình và…khóc, lúc ấy, cã không gian trước mắt mình như bao trùm đi 1 không gian đen tối kéo lại đến vô tân, minh khẽ kìm người lại, móc vào túi rồi đưa cho em vài thỏi kẹo sô cô la:

– Nè…L vừa đi vừa ăn nghe, nhớ giữ gìn sức khõe, ăn uống cũng đầy đủ vào, đừng bỏ bữa, mỗi tháng nhớ về thăm cả nhà nghe, L hứa nhé.
– Hức…Mình hứa…

Vâng, và em đã xa mình như thế đấy, chiếc xe lao đi chỉ để lại 1 cơn mưa rơi không ngớt hạt, đâu đó bãn my love lại vang lên như 1 lời tạm biệt, em đi rồi, lòng mình chợt khựng lại, chỉ biết hét lên rồi chạy ù vào cơn mưa ấy, như muốn xua đi tất cả, như muốn chối bõ đi mọi sự thật…Liệu vào 1 ngày nào đó em có nhớ và quay lại thực hiện lời hứa đó hay không? nhưng chắc chắn mình sẽ đợi, dù là 1 năm, 10 năm, hay mãi sau này đi chăng nữa…

***

Từ ngày em đi cuộc sống cũa mình cũng có phần tẻ nhạt hơn lúc trước, mình trỡ nên trầm tình hẵn, chỉ rong chơi với tui bạn rồi dúi đầu vào game online, việc học cũng vì đó mà sa sút rõ rệt, nhưng có 1 điều là không hiễu vì sao nhỏ Diệu Linh, bí thư chi đoàn 12A2 tự nhiên chuyển qua lớp mình học, tất nhiên, tụi lớp mình ai cũng khoái vì con nhỏ nhìn khá đẹp và xinh xắn, lại giõi về văn nghệ, nhất là tụi thèn Khánh đề, Hải cận, hai thèn này mê nhỏ như điếu đổ, suốt ngày lên lớp chỉ đấu đá với nhau rồi tìm mọi cách để tiếp cận nhỏ Diệu Linh…

Nhưng đó cũng không phãi là điều ảnh hưỡng đến cuộc sông cũa mình nhất, còn 1 chuyện nữa, đó là bây giờ nhà em L đã có người chuyển đến ỡ, nghe bác Q nói thì đây là nhà em gái ruột cũa bác từ Sài Gòn mới chuyển về đây sống, ban đầu mình cũng không rõ là bao nhiêu người, nhưng nghe man mán là 2 vợ chồng và 1 cô con gái…
Cũng như nhà em L lúc trước, 2 vợ chồng này cũng đi công tác suốt, chỉ để lại cô con gái ỡ nhà, nói là cô chứ thật ra nó chỉ đáng tuỗi em gái mình thôi, năm nay mới lên lớp 10, cô bé ấy tên là My…

Và cũng thật trùng hợp, điều đầu tiên mình ấn tượng nhất ỡ cô bé này là nó có ngoại hình rất xinh xắn và dễ thương, hệt như lần đầu tiên mình gặp em L cách đây 15 năm trước zậy…cái cảm giác thật quen thuộc, mà chính bãn thân mình cũng không thể giải thích được, haizz, không lẽ… sóng gió lại bắt đầu từ đây sao…

⚙️ Cài đặt đọc: