Phần 3: Sự trở lại…của 1 người đặc biệt…1 người đã làm mình viết nên câu truyện này…
Thật sự mình cũng không biết là bắt đầu chap này từ đâu vì chính mình cũng không nhớ rõ cái ngày mình và bé My gặp nhỏ Diệu Linh là vào khi nào và 3 đứa đã nói gì lúc đó, mình chỉ nhớ duy nhất cái nụ cười khoái chí của con nhỏ trước khi bước ra khỏi hiệu sách, vẻ như nhỏ Linh luôn thích cái cảnh mà nó thấy mình chảy dài mặt ra vì những câu nói bông đùa của bản thân em ấy…
– Hì…giỡn thôi, chứ hai người ở đây đi, tui về lấy xe rồi 3 đứa cùng đi ha- Nhỏ Diệu Linh bỗng khựng người lại, kêu với lên 1 tiếng rồi bước ra khỏi cửa…
– Ê…này…@@…
Mình cũng không biết nói gì mà chỉ biết đứng ngẩn ra mà nhìn nhỏ Linh đi ra ngoài, con nhỏ quả thật là khó hiễu, lúc thế này, lúc thì thế khác, khi nào cũng tìm cách quay mình như chong chóng…
– Giờ sao anh… – Bé My bỗng quay sang hỏi mình…
– Hã, à, em vào lựa sách đi, xong thì anh chở về- Mình cười nhạt đáp…nãy giờ để con bé đứng 1 mình chẳng quan tâm gì nên cũng thấy hơi có lỗi…
– Ơ…em sao thế?…
Không hiễu sao lúc mình vừa nói xong thì thấy thái độ của bé My hơi lạ, con bé không nói gì mà cứ đứng im thin thít, sặc, lại cái quái gì đây hã trời…
– Sao thế…em, bộ có chuyện gì à- …
Bé My lại im lặng nhìn mình, đến vài phút sau mới lên tiếng…
– Anh…dẫn em đi với được không…
Ban đầu mình cũng không hiễu ý bé My là gì, thì lúc sáng em nó nhờ mình chở ra tiệm sách thì mình cũng làm rồi còn gì, bây giờ con bé còn muốn mình dẫn đi đâu nữa chứ…
– Là sao? Mà đi đâu mới được… –
– Thì…đi cùng anh với chị Linh- Con bé ngập ngừng đáp…
Bé MY vừa dứt câu là mình gật đầu cái rụp ngay, tưởng chuyện gì chứ cái đó thì dễ ợt…hê hê…
– Ừm, vậy em vào lựa sách nhanh rồi tụi mình cùng đi…
– Dạ…hì… – Bé my cười rồi nhanh chóng chạy zô lựa sách, mà mình thấy con bé lấy toàn sách tham khảo, loại này thì đầy trên thị trường nhưng chất lượng thì rất khó đảm bảo…nhiều khi lựa phãi loại sách tạp nhôm thì ‘vừa tốn tiền lại vừa hỏng kiến thức…tiền mất tật mang…
– Em lựa ít thôi, ở nhà anh có cả bộ sách giải, tối anh đem qua cho…
– Hì…em biết rồi…
…
Lựa xong, hai đứa đi ra quầy tính tiền, đợi 1 lát là nhỏ diệu Linh vừa tới, thế là 3 đứa vội đi luôn đến nhà Hải cận, nhà thèn này ở mặt tiền đường quốc lộ, ra 1 tý là đến 1 bãi đất trống gần biển, lúc mình, Diệu Linh và bé My đếm thì vừa may gặp tụi Khánh đề và Hải cận vừa đi ra, ban đầu thấy mình đi với hai đứa con gái xinh như hoa thì 2 thèn này cũng tỏ vẻ ngạc nhiên lắm, nhưng 1 lát sau thèn nào cũng đổ đồn ánh mắt về bé My, khiến con bé tỏ ra khá ngượng ngịu…
– Ai zậy N, đừng nói tao là BẠN GÁI MỚI của mày nha… – Hải cận nhìn mình bằng ánh mắt đầy chất vấn…
Thèn này lúc trước vốn biết mình thích em Ly nên mới hỏi như zậy, chứ làm gì nó biết được bé My lại chính là em họ của Ly, mà mình lúc đó cũng có kịp giải thích gì đâu, Hải cận vừa dứt câu thì nhỏ Diệu Linh đã xen vào ngay…
– Là em gái của ông N mới chuyển từ sài gòn về, nhĩ…
– Ũa, vậy hã…Nhưng sao trước giờ tao không hề nghe mày nói cái gì hết zậy N… – Đến lượt khánh đề, thắc mắc hỏi…
– Chuyện dài lắm có gì lên lớp tao kể sau, chứ giờ trễ rồi, tập lệ rồi còn về mậy…
Nghe mình nói câu này thì cả bọn cũng chẳng ai hỏi thêm gì nữa, ai cũng vội nhanh chân tiến ra bãi đất đằng sau nhà Hải cận, đến nơi thì thấy tụi thèn Nam đã đứng chờ sẵn, cũng thấy thêm vài em lớp mình nữa, chắc đến đây để cổ động cho tui con trai lớp mình đây mà…
– Nhanh lên tụi mày, vào chia phe đã lệ, trời sắp chuyển tối đến nới rồi… – vừa thấy mình là thèn Nam vội cằn nhằn…ngay…
– Ũa, mà thèn H mập đâu, sao có 6 thèn tui bây zậy… – Mình thắc mắc vì không thấy thèn H mập đội trưởng ở đâu, lúc sáng nó có hứa chắc chắn là đi mà giờ vẫn chưa thấy mặt mũi thèn này ở đâu…bây giờ mà thiếu nó thì làm sau mà chia đội hình cho đều được đây…
– Nó bận rồi, chắc pữa nay không tới được… – C đen thở dài…
– Zậy giờ tụi mày tính sao, không lẽ đá 4- 5 à…
– Ờ, chắc zậy quá, chứ biết tính sao giờ, Hải, mầy có ý kiến gì không- Thèn Nam quay sang Hải cận…
Hải cận trước giờ luôn là thèn sáng dạ nhất bọn nên có cái gì bí quá tụi mình đều hỏi nó, và cũng như những lần trước, thèn này vẫn luôn tỏ ra rất bình tĩnh và 1 cái đầu lạnh luôn biết cách giải quyết nhanh gọn mọi chuyện trong mọi tình huống…
– Hay là tao tính thế này, giờ cho đội bóng đá nữ lớp mình zô đá chung luôn đi, rồi pữa sau khỏi phãi tập lại cho bọn con gái nữa, tui mày thấy sao, ok chứ…
Ngay sau câu nói của Hải cận thì cả bọn cũng gật gù đồng ý ngay, chứ giờ không làm zậy thì biết sao giờ, đâu có chia 4- 5 ra mà đá được, thế là loay hoay 1 hồi, cuối cùng ai cũng thống nhất là chia mỗi đội 7 người, bên này thì mình, hải cận, c đen, thèn V, nhỏ vy, nhỏ Khanh và nhỏ diệu Linh thành 1 đội, số còn lại thì qua đội của Khánh đề…chia vậy thì coi như ổn, chỉ có 1 vài vấn đề về tui con gái là chưa đứa nào đã từng đá banh bao giờ, và 1 trong số đó chính là nhỏ Diệu Linh…
– Có gì ông N chỉ bảo tui với nghe…chứ đây là lần đầu tiên tui đá banh đấy…
Con nhỏ đã nói thế không lẽ mình lại từ chối, mà gì chứ đá banh thì do bản năng thôi, chứ lúc mình mới tập chơi môn thể thao này có ai bày vẻ gì đâu, cứ nhào zô đá bán sống bán chết, gặp thèn nào thì fan thèn nấy…
– Ừm, zậy Linh khởi động đi rồi zô sân tui bày cho…
– Ukm…hì…
Mình cũng không nói gì thêm nữa, vội cười đáp lễ với em Diệu Linh rồi tiến về chỗ bé My, con bé nãy giờ cứ ngồi im thin thít 1 chỗ mà chẳng nói tiếng nào, không biết là đã có chuyện gì xảy ra nữa…
– Em sao thế, có muốn zô sân đá với tụi anh không thì nói- Mình cười cười rồi nheo mắt nhìn con bé…
– Thôi, em có biết gì đâu mà đá, anh zô sân đi, em ngồi đây được rồi… – Bé My xua tay rồi con bé cũng ko nhìn mình nữa, cứ đăm đăm mắt nhìn ra biển…
– Hề hề…bộ đang nhớ anh nào à… – …
Mình chỉ đùa mà ai ngờ con bé lại đỏ ửng mặt lên ngay…chắc trúng tim đen của cô nàng rồi…hê hê…
– Không có, anh đừng nói bậy…
– Ơ…không có thì thôi, sao có ai đỏ mặt lên zậy ta… – Mình được nước làm tới, cơ mà chỉ kịp thấy con bé cúi thấp mặt xún thì bên trong HẢi cận đang la lên oai oái…
– Nhanh N ơi, zô sân tập rồi còn về mày, sắp tối rồi…
– Ờ…tao zô liền đây…
– …
– Thôi, anh zô sân nha, nè, đội đi kẻo nắng- Mình lấy mũ đội lên cho con bé rồi hớt hải chạy zô sân, bên mình sẽ là đội giao bóng đầu tiên nên vừa vào là Hải cận chuyền banh cho mình ngay…
– Nè, giao bóng đi mày…
Mình nhận bóng từ chân hải cận rồi đập nhanh lại cho nó…
Đợt bóng đầu tiên vừa lên, Hải cân nhanh chóng đẩy bóng qua cánh trái, nhỏ B lóng ngóng vào truy cản nhưng chỉ bằng cú lách bóng sở trưởng, Hải cận đã qua nhỏ này dễ như bỡn, thèn Nam thấy zậy cũng chạy tới bọc lốt nhưng kết quả vẫn không ngoại lệ, rồi Hải cận đảo chân, cắt ngang mặt Khánh đề rồi đẩy bong vào vòng cấm địa cho mình, nhanh như cắt, mình chạy lên lấy bóng và nhận ra trước mặt mình bây giờ chỉ là nhỏ Huyền và cái cầu gôn to đùng trước mặt…
– Cẩn thân, thèn N nó sút… – Thèn Nam hét lên…
Nếu đây là khung thành của H mập thì mình đã sút bay lưới rồi, nhưng bây giờ đứng trước mặt mình là 1 đứa con gái, mình tự nhiên lại chẳng muôn sút, chỉ khẽ níu bóng lại rồi chuyền cho nhỏ Diệu Linh. Con nhỏ đang chạy tới, nhưng thật buồn cười, nhỏ Diệu Linh lại để quả bóng lăn qua khe hẹp giữa hai chân dù mình đã cố chuyền thật nhẹ cho em nó, không ngoài dự đoán, liền sau đó Khánh đề đã có mặt kịp thời để cướp được bóng rồi co chân sút thẳng bóng lên giữa sân…
– BỐP…
Bóng bay về tuyến sau phần sân của mình và đập ngay vào chân nhỏ Khanh, con nhỏ cũng tỏ ra khá lung túng trong cách xử lí bóng, thế là lại bị nhỏ Hồng đội bên kia cướp bóng ngay, nhưng ngặt nỗi, liền sau đó con nhỏ này lại sút thẳng bóng ra ngoài vạch vôi, dù khoảng cách với cầu gôn của C Đen chỉ chừng khoảng 3 m…
– Khổ thật, có thế mà cũng sut ra ngoài- Hải cận lắc đầu ngán ngẩm…
– Thôi mày, tụi nó là con gái, phãi khác chứ… – C đen nói rồi lại quăng bóng lên giữa sân cho Hải cận…
Cơ mà thèn C nói zậy cũng đúng, bọn con gái trói gà còn không chặt chứ đá đấm kiểu gì, zô sân đứng cho đẹp đội hình thế thôi…và đây cũng là 1 minh chứng điển hình cho điều của mình vừa nói…
– …
– …
– …Soạt…
Mình hạ người xún soạt 1 đường mạnh về trước cướp bong mười muoi trong chân khánh đề sau tình huống truy cản không thành công của Hải cận, bóng lăn về phía cuối sân, đập ngay vào chân nhỏ Vy, nhưng lại 1 lần nữa mà không biết lớ ngớ thế nào, từ 1 việc đơn giản là chuyền bóng lên phía trước cho Hải cận, em nó lại đá thẳng bóng ra đường biên, làm cả bọn chỉ biết lắc đầu mà ngán ngẩm nhìn nhau, vì cứ đợt bóng nào lên thì lại bị mấy đứa con gái làm hỏng hết hay đại loại có bóng ngay cầu gôn trước mặt nhưng lại sút chẹt góc làm bóng bay ra ngoài…
…
– Từ từ đi, tụi con gái đang tập mà tụi mày đá nhanh như zậy sao bọn nó theo kịp được- Mình thở hắt nói, gì chứ đá với tụi con gái cũng mệt thật, tụi nó toàn chạy loang quanh, có bóng thì cũng xử lí như gà mắc đẻ, không thì mình và hải cận phãi đi lượm bóng bở cả hơi tai…
– …
– …
Đá mới chốc mà đã gần 6h, lúc này trời đã bắt đầu sẫm tối, nãy giờ cứ chạy lên chạy xún hơn 30’ làm mình cũng thấm mệt, người ướt đẫm cả mồ hôi, giờ thì còn 1 pha bóng sút phạt ngoài vòng cấm của hải cận thì coi như trận đấu kết thúc…
– …
– …
…Víu…boong…
Quả bóng từ chân Hải cận bay vào khung thành 1 đường cong như kẻ chỉ, lực bóng khá mạnh chỉ tiếc là bóng đi không chính xác, bay đập vào cột dọc rồi dội ngược về phía sau, nhưng do khá bất ngờ thèn Nam chỉ kịp chạm chân làm quả bóng bay nhẹ về phía nhỏ Diệu Linh, nhưng không giống với những gì mìh tưởng tượng, lần này con nhỏ không xử lí kiểu lóng ngóng mà em nó giậm hẵn luôn quả bóng rồi căng ngang mặt cho mình, nơi mà quả bóng chỉ cách khung thành chừng 40 cm…
– Sút đi N- HẢi cận hét to lên ở phía sau…
Mình lao tới, đảo 1 vòng qua chân phãi, lách thẳng qua thèn T hậu vệ, hê hê…giờ thì có trời có cứu được đội của Khánh đề 1 bàn thua trông thấy…
…
Tạm biệt lũ bạn, mình và bé My nhanh chóng đạp về nhà vì lúc này trời cũng gần chuyển tối, nhưng có 1 điều mình vẫn không hiễu là cả chiều đến giờ con bé cũng không nói tiếng nào, cứ im thin thít, mình hỏi gì cũng không trả lời, chỉ đến khi về đến nhà em nó mới hỏi mình 1 câu:
– Chị…Diệu Linh…đó là bạn học cùng lớp với anh thật hã…
MÌnh cũng không hiễu tại sao con bé lai hỏi câu này, vì trước đó nhỏ Diệu linh đã nói rõ rồi cơ mà, rằng em nó là bạn cùng lớp với mình chứ chẳng có gì khác, nhưng khi nhìn vào thái độ của Bé My, mình chợt nhân ra con bé còn có cái gì đó muốn nói, chứ không phãi đơn thuần chỉ hỏi rằng mình và nhỏ Diệu Linh chẳng có mối quan hệ nào ngoài bạn cùng lớp hay không?
– Ukm, thì chỉ là bạn cùng lớp thôi chứ có gì đâu- Mình thở dài…
– Thật không?
– Thật mà, khỗ quá, thôi, anh vào nhà đây, trễ rồi…
Không muốn bị bé My hỏi thêm điều gì nữa, mình chạy nhanh vào nhà, ăn cơm tối xong, đúng như lời hứa với con bé lúc chiều, mình gom hết những sách tham khảo còn dùng được năm lớp 10 đem cho em nó, cũng khá lâu rồi nên sách cũng khá cũ, chỉ còn vài cuốn dùng được, nhưng toàn là sách hay, có lẽ sẽ giúp ích cho con bé trong việc học tập và thích nghi ở đây hơn…
– Ơ…mày gom sách ra đây làm gì thế N- Thấy mình lôi hết đống sách cũ trên lầu xún nhà nên ông anh cũng không khỏi thắc mắc…
– À, cho bé mY, anh coi phụ được gì thì giúp em với… – Mình biết sức mình không thể 1 lần tìm hết được những cuốn sách hồi lớp 10 lẫn lộn trong đống sách to đùng trước mặt nên mới bấm bụng nhờ ông anh nhưng ổng lại chẳng tỏ ra gì là quan tâm mấy, chỉ bĩu môi nhìn mình rồi chạy nhanh lên phòng…
– Haiz…mày cũng rãnh quá, em nó muốn học thì tự đi mua, có bao nhiêu đâu, mày thích thì làm 1 mình đi…
Ổng đã nói zậy thì mình chịu, chẳng dám ú ớ gì thêm, thế là loay hoay gần nửa tiếng mình đồng hồ mới tìm ra được vài cuốn, thây kệ, có còn hơn không, cứ đem qua cho con bé trước rồi tính sau…
– Gì zậy anh- Bé My tròn mắt hỏi rồi con bé đưa tay nhận hết những cuốn sách trên tay mình, vẻ ngạc nhiên lắm…
– Thì sách tham khảo chứ chi, em lấy về mà học, ơ, nhưng mà sao trông người em mệt mõi thế, có đau ốm gì không đấy… – Nghe giọng con bé yếu yếu nên mình cảm thấy khá lo lắng…
– Em…cũng không biết nữa…chiều đến giờ cứ thây toàn thân mệt mỏi, đau đầu nữa, chắc tại hồi chiều dãi nắng nhiều quá… – BÉ my đáp lạị vẻ mệt mỏi…
– Đưa trán đây anh xem nào, thôi chết rồi…, nóng ran thế này cơ mà…
Mình giật mình thụt tay lại vi trán con bé bây giờ khá nóng, kiểu này thì sốt rồi chứ chẳng chơi, vội đẩy bé My vào nhà, mình dìu con bé vô phòng, rồi nhanh chóng chạy ra hiệu thuốc gần nhà, vừa may lúc mình vừa đi ra thì gặp ngay bác Q, thấy bộ dạng mình có vẻ vội nên bác vội hỏi ngay…
– Có chuyện gì hã N, sao con gấp gáp thế…
– Dạ, bé My bị sốt, chắc giờ con phãi ra tiệm mua thuốc cho em ấy, bác vào nhà xem thữ cho em nó đi…
– Ờ, bác biết rồi, cảm ơn cháu…
Mua thuốc xong, mình vội chạy xốc zô nhà bé My, nhưng chưa kịp đưa cho con bé thì vừa đến cổng tự nhiên có tiếng “xoảng” vang lên ở bên trong, không biết là có chuyện gì xảy ra, mình vừa định chạy zô xem thữ thì tiếng bác Q lại vọng ra ngoài…, khiến mình như chết điếng cả người lại…
– Con phãi cẩn thận chứ My, đã ốm rồi còn phụ me làm gì, lên nghĩ đi con…
– Dạ, con xin lỗi…tại con…
– Thôi, lên phòng nghỉ đi, để đó mẹ dọn cho…
Hã…cái gì thế này…mình có nghe nhầm không zậy, tại sao bé My lại gọi bác Q là mẹ cơ chứ, không phãi bé My nói là con bé là em họ của Ly sao…nhưng sao bây giờ…haizz…chuyện quái gì đang xảy ra zậy trời!!!
Như không còn tin vào được những gì xảy ra trước mắt mình, tôi lùi hẵn người ra phía sau, cảm giác như toàn thân không phãi của mình nữa…bé My…không lẽ em nó lại chính là em ruột của Ly, nhưng tại sao ban đầu con bé lại không nhận mà lại nói là em họ của Ly chứ, còn bác Q, bác ấy cũng chẳng nói tôi 1 lời nào, vậy ruốt cuộc lí do là gì mới được…
– Choảng…!!
Tay tôi quơ trúng phãi cái bình bông trên kệ cổng lúc nào không hay, cái âm thanh “choảng” đó vang lên 1 cách đáng sợ cùng những mảnh vở văng tung tóe trên mặt sân làm tôi chợt bừng tỉnh người trở lại, nhưng lúc này, bác Q và bé my đã chạy ra từ bao giờ, và cũng như lẽ tự nhiên 2 người cũng quay sang nhìn tôi bằng anh mắt ngạc nhiên tột độ…
– Ủa, anh N…
– Ơ…cháu N hã…sao cháu lại…ừm… – Bác Q liếc nhìn những mảnh vỡ của chiếc bình hoa mà dường như cũng ngợ ngợ ra chuyện gì đang xảy ra trước mắt mình…
– …
Còn Tôi, tôi không biết nói gì hơn ngoài việc im lặng, tay chân nhũn ra như không cất lên nỗi, tôi ước gì những gì mình đang nghe không phãi là sự thật, không, sao có thể…bé My…sao có thể…là em gái của Ly được…
– Anh không sao chứ anh N, sao anh im re thế, có chuyện gì thế, anh nói gì đi chứ, anh N- Bé my chạy lại lung mạnh người tôi, mắt con bé nhòa đi, như sắp khóc…
– …
– Thôi, hai đứa vào nhà đi, để bác dọn chỗ này cho, ngoài này lạnh lắm đây, My, con dẫn anh N vào nhà đi…
– Dạ, đi thôi anh…
Bé My gật đâu rồi dìu tôi vào trong phòng khách…
– Anh ngồi đây đi, để em lấy thuốc sức cho…
Đợi tôi ngồi vào ghé xún ghế sopha thì con nhỏ mới chạy zô bếp lấy bông và thuốc đỏ, nhìn con bé vẫn còn yếu lắm, tay chân đi không nỗi thế kia mà còn có lo cho tôi nữa…
– Anh xê lại đây tý đi, ngồi xa thế sao em bôi thuốc được…
– …
– …
– …
Quen bé My hơn 1 tuần mà đến bây giờ tôi mới nhận ra là con bé giống với em Ly giông nhau như hai giọt nước, vẫn đôi gò má cao, khuôn mặt thanh tú, làn da trắng mịn không tỳ 1 chỗ nào, cả mùi thơm trên người nữa, cả ánh mắt, đôi môi đỏ mọng mà bất cứ thằng con trai nào vẫn muốn tan chảy trong đó…tất cả mọi thứ đều không khác nhau ở bất cứ điểm nào…vậy tại sao bây giờ, tôi mới nhận ra cái điều muộn màng này chứ…
– Em…anh hỏi…câu này được không?
– Sao…anh…
– …
– …
– …À không, không có gì…
Tôi khẽ lắc đầu cười nhạt nhẽo rồi chạy nhanh ra khỏi nhà, mặc cho lúc đó 1 cơn mưa nặng hạt đỗ ào lên phố biển, tại sao zậy chứ, tai sao mọi chuyện ai cũng tìm cách lừa dối tôi, cả em, người con gái tôi yêu hơn chính bản thân mình chỉ nói 1 câu rồi rời xa tôi mãi mãi, không lẽ với em, cái tình cảm suốt bao nhiêu năm nay chỉ là con số không tròn trĩnh hay sao?
…
Tôi chạy đi, mặc cho cơn mưa cứ ập vào đau đến rát buốt, dường như mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến tôi không thể chấp nhận được, cả chuyện hai chị em Ly và My, tôi sợ nó sẽ xảy ra y hệt như 5 năm về trước, cái ngày mà ba mẹ em Ly li hôn, 1 người con gái cũng hứa là sẽ quay lại nhưng ruốt cuộc lại rời xa tôi mãi mãi…tôi sợ, sợ con ác mộng đó lại kéo đến cuộc sống của bản thân tôi 1 lân nữa…
“Đôi khi cuộc sống chỉ là 1 trò đùa của tạo hóa bạn à”…
Cũng vào 1 ngày cuối thu 5 năm về trước, khi lúc đó tôi chỉ là 1 cậu nhóc 12 tuổi, dường như khi được sinh ra cho 1 gia đình khá giả, bố làm công an, mẹ làm giáo viên khiến tôi có cảm giác cuộc sống toàn màu hồng, không còn để ý gì đến mọi thứ xung quanh của 1 ai khác nữa, tôi còn quá non nớt để hiễu rằng, cuộc sống không quá đơn giản như cái thế giới nhỏ bé của tôi lúc ấy…
Tôi đâu có biết rằng ở ngay bên cạnh tôi, có 1 gia đình đã ném trãi biết bao nhiêu nước mắt, đâu khổ, rồi bao nhiêu tai họa liên tiếp ập đến…
Năm đấy công ty ba em ly làm ăn thua lỗ, đến mức gần phá sản, ngày nào tôi qua nhà Ly chơi đều thấy ba mẹ Ly gây lộn, chửi bới nhau, những lúc đấy tôi chỉ thấy chị em Ly ôm nhau mà khóc, rồi không lâu sau đó thì ba me Ly làm đơn li hôn…ngày nhìn hai bác ấy ra tòa, tôi còn ngây ngô hỏi mẹ…
– Tại sao bác Q với bác T phãi li hôn zậy mẹ, rồi con nghe họ nói gì mà em của Ly không còn ở đây nữa, mà không ở đây thì em ấy đi đâu…
Mẹ tôi lúc ấy cũng không nói gì nhiều, chỉ xoa đầu tôi rồi bảo:
– Mẹ không biết, khi nào lớn lên 1 chút nữa, con sẽ tự hiễu…
ừ, mẹ tôi nói đúng, giờ thì tôi đã hiễu, hiễu thế nào là cảm giác mất đi người thân nó đau đớn đến như thế nào, ngày em gái của Ly đi cũng là 1 ngày mưa, mưa to đến nỗi trắng xóa cả phố biển, tôi chỉ nhớ lúc đó…lúc đó em ấy xòe bàn tay bé nhỏ ra dí vào tay tôi vài cây kẹo, rồi nói trong dòng nước mắt nóng hổi:
– Cho anh nè…hức…anh để dành ăn dần nha, sau này không còn ai mua kẹo cho…anh ăn nữa…đâu…hức…hu…
– …
– …
– …
Rồi…5 năm về sau…
…cũng vào 1 ngày mưa…
…em ấy lại quay về…nhưng người con gái tôi yêu lại rời xa tôi mãi mãi…
Tại sao vậy zậy chứ, tôi hề dám tin những gì đang xảy ra trước mắt mình là sự thật, em My chính là em gái ruột của Ly, đứa con gái nhẫn tâm rời xa tôi cách đây 5 năm về trước, đã hứa là sẽ quay về nhưng 5 năm, không phãi lời thời gian quá dài sao em, nó xóa sạch hết những kí ức đep đẽ nhất trong lòng tôi…và liệu…em Ly có xa tôi mãi mãi như cái cách mà người con gái ấy đã làm cách đây 5 năm về trước hay không?
Tôi thực sự cần 1 câu trả lời…ngay bây giờ…
…
Tối hôm ấy, mưa rơi khá nặng hạt, dai dẳng vài tiếng đồng hồ mới tạnh hẵn, đến nỗi tôi cũng chẳng nhớ là hôm ấy mình về nhà = cách nào, chỉ khi tỉnh zậy đã thấy mình nằm vật ra giường, chân tay ê ẩm như không cất lên nỗi…
– Mày nằm yên đi N, ốm ra đây rồi mà còn cử động lung tung… – Tiếng mẹ tôi quát tháo bên cạnh…
Tôi cố dùng sức chườn người dậy mà không được, đầu óc thì quay cuồng, đau như muốn nổ tung ra ngoài…
– Sao con về được…đây thế- Tôi hỗn hễnh vừa hỏi vừa thở hồng hộc
– Bé My đưa mày về chứ ai, đi đâu mà về nhà quần áo ướt nhẹt, rồi mày sĩu xún luôn, may mà có bác Q qua đây giúp, mà mày ngồi yên đi, đừng có cử động, tao lấy cháo cho ăn rồi uống thuốc… – Mẹ tôi nói đoạn rồi quay xún bếp…
– Mà…bé…my đâu…rồi mẹ…
– Bé my hã, à, con bé mới về khi nãy, nhìn nó lo lắng cho mày còn hơn cả tao … – Mẹ tôi lắc đầu cười khổ sở…
Nghe mẹ nói zậy mà tôi còn thấy lo cho bé My hơn, chiều quá con bé đã ốm thế rồi, còn chạy theo dầm mưa với tôi, lở đổ bệnh ra đó nữa thì ai mà lo cho chứ…
– Mày sao rồi N, khỏe chưa đấy- Lần đầu tiên trong đời tôi thấy ông anh mình chạy lên p` hỏi được 1 câu tử tế…
– Suýt chết thôi anh…giờ thì cũng đở rồi…bộ anh lo cho e hã- Tôi cố cười trêu ổng
– Lo cái đầu mày, ừm, Mày thì ngon rồi, làm cả đêm cả nhà bj mất ngủ, đợi mày khỏi bệnh tao mới xử- Ổng giơ nấm đấm lên ngay…
Ông anh tôi lên giọng zậy thôi chứ thật tình ổng cũng lo tôi lắm, nữa đêm mà phãi chạy ra ngã tư mua thuốc hạ sốt cho tôi, mà hôm nay hình như ổng đi thử viêc nên ăn mặc chửng chạc đi hẵn, khác xa so với thường ngày…
– Thôi, mày ăn cháo rồi uống thuốc, tao đi trươc đây… – Nói rồi ông anh tôi đứng dậy đi ra khỏi phòng luôn
– Dạ, à, mà anh nè… – Tôi kêu với ổng lại
– Gì mày…
– Anh rãnh không?- Hỏi zậy thôi chứ tôi biết chắc là ổng không rãnh…
– Mày thấy tao có rãnh không mà hỏi…chuyện gì thì nói lệ đi, tao đang gấp…
– Thì sý anh qua nhà bé My coi con bé có làm sao không nha anh, hồi tối em nó cũng dầm mưa nên em sợ nó bị cảm…với lại…
Tôi chưa kịp nói hết câu thì ông anh vội cắt ngang ngay…
– Biết rồi, mà mày lo cho cái thân mày trước đi, à quên nữa, có tin này, tao nghe nói tuần sau là em Ly về đây đấy, mày liệu mà khỏi bệnh cho sớm, đừng để em ấy lo lắng, biết chưa…