Sáng sớm hôm sau, Ly trở lại sài gòn, em đi sớm khiến tôi cảm thấy hơi lạ, nhưng sợ em lại lo nghĩ nhiều tôi… cũng chẳng ngại hỏi, 1 phần vì con người em tôi hiễu quá rõ, có chuyện gì cũng giấu kín chứ không bao giờ thổ lộ hay tâm sự ra với ai, phần khác vì tôi còn chưa biết làm thế nào trước việc Ly nhờ tôi chăm sóc bé My, con bé dường như còn chẳng thèm nói chuyện với tôi, thậm trí còn không thèm nhìn mặt, bằng chứng là vụ sáng nay, tôi vừa dắt xe qua chở bé My đi học mà con bé một mực không chịu lên, cuối cùng bác Q phãi mất công chở nó đi học, còn tôi thì lũi thũi đạp xe 1 mình đến trường…mặc dù trước đó em Ly cũng cười gượng mà trấn an…
– Anh đừng lo quá, con bé giận mấy pữa là hết thôi mà, hì, thôi anh đến trường đi, kẻo trễ giờ đấy…
Tôi đến trường mà tâm trạng chẳng khá hơn, đầu thì nghĩ toàn cách để làm hòa với em My, con nhỏ coi dễ thương zậy chứ giận dai lắm, mà con bé không biết đầu có vấn đề gì không hay là thần kinh không ổn định, ai không thích lại đâm đầu vào thích tôi mới khỗ…chứ…hic…
– Nghĩ gì mà đăm chiêu zậy mày, không vào lớp hã- Tiếng gọi của Hải cận vang lên ở đằng sau làm tôi giật mình…quay người lại…hóa ra tôi bận nghĩ về em My rồi đến trường lúc nào cũng chả hay nữa…
– À, không có gì, mà hôm nay sao đến trễ zậy… – Tôi lắc đầu cười khổ sở…trước câu nói đầy dò xét của thèn bạn
– Ừm, nhà tao có chút chuyện, ũa, mà con bé kia đâu… – Hải cận nhìn tôi vẻ ngạc nhiên…
– Ai, mày nói gì tao không hiễu…
– Thì…con bé dễ thương mấy pữa đi chung với mày đó…hê hê…
– Không biết, mà mày đừng có dại mà có ý đồ gì đen tối nghe chưa, con bé mới lớp 10 thôi đấy… – Tôi nạt nó ngay…
– Ừm, biết rồi, mày làm gì nóng thế, tao hỏi vui thôi, à, mà mày chuẩn bị gì chưa, chiều nay khai mạc giải đá bóng toàn trường đấy, … – Hải cận vội chuyển chủ đề
– Ủa… sớm zậy, tao tưởng tuần sau chứ…
– Đúng là tuần sau, mà mấy ông thầy bên thể dục mới chuyển, mày liệu mà đi sớm, lớp mình đá trận khai mạc đấy…
– …
– …
Lần này thì tôi im luôn không trả lời, chỉ cười nhạt nhẽo rồi chạy nhanh zô lớp, hải cận cũng chẳng kịp hỏi gì vì lúc đó vừa đánh trống vào giờ, nhưng tôi tránh vỏ dưa lại gặp vỏ đưa, vừa ngồi vào chỗ tôi đã bất giác rùng mình vì cái nhìn đầy sát khí của nhỏ diệu Linh, haiz…lại có chuyện gì xảy ra nữa đây không biết…
– Tiết 1 kiểm tra anh ngữ đấy, ông biết chưa… – Con nhỏ đứng nhìn chằm chằm tôi 1 chốc lâu rồi mới lên tiếng…
– À, biết…hì hì…
– Biết rồi thì tập tài liệu tôi đưa ông đâu…đưa đây tôi kiểm tra… – T_T
– Tập tài luyện nào- Tôi giả ngu
– …
– À, cái đó…tui để quên…ở nhà rồi…
Tôi khổ sở rặng ra từng chữ, nói thật thì cái tập đó em Ly đưa cho tôi nhưng tôi có kịp làm gì đâu, may mà sáng nay đi gấp quá nên không đem chứ cũng chẳng biết giải thích sao với nhỏ diệu Linh…
– Quên hay chưa làm, nói thật đi…
– Thật, quên mà- Tôi gật đầu khỗ sở, hic, đã dại phóng lao thì phãi theo lao chứ sao giờ…
– Ukm, vậy ông đọc hết công thức thì HTĐ, QKHT, QKĐ, HTHT, bảng động từ bất quy tắc cho tui nghe
–
Con nhỏ nói hết câu mà tôi nghe sét cứ đánh ầm ầm bên tai, gì chứ môn anh là tôi ngu nhất 12 năm đến giờ, ngay cả việc đơn giản nhất là viết 1 từ ngẫu nhiên = tiếng anh tôi còn không biết chứ đừng nói gì việc nêu hết mấy cái công thức rối tít này…
– Sao thế đọc i, bộ ông giỡn mặt với tui hã…
Tôi nghe zậy mà vội lắc đầu lia lịa ngay…
– Không…có…tại tối…qua…tui… mệt quá nên chưa học, Linh thông cảm cho tui đi… – Tôi cố ra vẻ khổ sở…
– Ko có thông cảm gì ở đây hết, lần này ông mà dưới 5 điểm thì đừng có trách đấy nhé…hứ…
Nói hết câu là nhỏ diệu Linh bực bội về chỗ luôn, riêng tôi thì được 1 phen hú vía, ai thì không nói chứ …con nhỏ đó thì dám lắm…
Nói zậy thôi chứ không hẵn là tôi sợ nhỏ diệu Linh, chỉ là tính em nó thì hơi giống con trai, gặp ai cũng muốn đánh, lại là con gái hiệu trưởng nên cả trường chả thằng nào dám động vào cả, nhưng nói gì thì nói cũng lỗi tại tôi, em nó đã mất công chuẩn bị thế mà tôi ko học đã đành còn chẳng nói được tiếng cảm ơn, làm nhỏ diệu linh giận thế cũng phãi…
Không biết vì sao chứ từ ngày nhỏ này chuyển qua học chung lớp với tôi thi số tôi toàn gặp chuyện gì đâu không các bác ạ…hic…
Suốt mấy ngày sau đó với tôi cũng chẳng ấn tượng gì nhiều, lên lớp thì toàn gặp giờ kiểm tra, không thì cũng bj mấy ông thanh tra bộ giáo dục xún dự giờ, mãi từ lớp 10 đến giờ nên cũng quen, mà mấy pữa nay lo cái vụ đá banh cho lớp có thèn nào chịu học bài đâu, cứ…sắp kiểm tra thì đem ôn sơ được vài ba chứ, rồi zô chiến đại…chém được từng nào thì chém…rồi chiều chiều cả bọn lại kéo nhau ra bãi biển gần nhà hải cận tập banh, 2 ngày nữa là thi đấu trận bán kết với lớp 12A2 rồi, lần này mặt thèn nào cũng quyết tâm nên tình hình trên sân có vẻ rất căng thẳng…
– Nam …mày xún phòng vệ bớt đi, sao cứ chạy lên đây hoài thế, tao với thèn N được rồi… – Khánh đề bực mình quát thèn Nam sối sả, ai đời hậu vệ mà nó cứ chạy lăng xăng trước khung thành đối phương, mà thèn này lại thuộc tuýt chân gỗ như mấy thèn tiền đạo của MU bây giờ, bóng đưa gần xún vạch vôi mà cũng sút ra ngoài, bó tay…
– Kệ tao, tao là cầu thủ đa chức năng, mầy không biết à… – Thèn nam lên giọng chống chế…
– Đa cái đầu mày, trận trước cũng nhờ mày mà lớp mình suýt bị mấy thèn 12A5 loại rồi đấy, đá không được thì ở nhà giùm tao cái, cứ thích lên đây bon chen cho người ta chửi vào mặt à…
Khánh đề nhắc trận trước tôi mới nhớ, đúng là chưa hết trận thì không biết được chuyện gì sẽ xảy ra, dẫn trước 2- 0, kiểm soát bóng hầu như vượt trội, mà chỉ vì 1 phút ngớ ngẩn rê bóng như rùa bò trước vòng cấm địa của thèn nam mà bọn 12A5 tràn lên như vũ bão, đập tan cái pháo đài vững chắc của lớp 12A1, rồi sút banh lưới hải cận…vào…vào …2 trái liên tiếp chống vánh chỉ trong vòng 5 phút khiến cả thế trận dường như thay đổi hoàn toàn…từ thế bị động mấy thèn 12a5 tràn lên ăn thua đủ cả, đám cỗ động viên bên dưới thì la ó om sòm, toàn là mấy em xinh tươi lớp 12A5…em nào em nấy cũng hò hét cỗ vũ như banh cái sân vận động của trường, bọn con trai 12A5 thấy thế mà càng càn quét kinh hơn, như quân của Lưu bị năm xưa, đánh tào tháo chẳng còn manh giáp =)), …
– A5 dô dô…đá cho tụi nó không còn đường về đi…mấy anh ơi…
– Ghi mấy bàn nữa nào, 2 thì ít quá…
– Tạt qua cánh trái anh gì ấy ơi…sút…sút…
Kệ cho bọn đạo tặc ở ngoài la ó, trong sân, tôi và thèn Khánh đề vẫn hoạt động hết công suất, cứ thấy bóng là hai thèn chạy lại tranh chấp quyết liệt, rồi may mắn phút cuối cùng của hiệp đấu thứ 2, sau tình huống cướp bóng được từ pha xử lí lóng ngóng của hậu vệ đội bạn, khánh đề thoát xún căng bóng 1 đường ngang như kẻ chỉ, nhanh như cắt, tôi không chế bóng nhanh gọn rồi sút nhẹ vào góc hiểm bên trái cầu môn…VÀO…cả sân vận động như nỗ tung, cả mấy mươi thèn cỗ dộng viên 12A1 lao vào nhau, bắt tay bắt chân mà mừng không kể siết…
– Hura, tao yêu mầy quá đi N ơi, cú sút quá tuyệt vời… – Khánh đề cũng chạy lại ôm lấy tôi, mặt mày không giấu được nỗi sung sướng…
– ệu, buông ra mày, làm thấy gớm- Tôi vội đẩy thèn bạn ra ngay…
– Hề hề, xin lỗi, tại tao vui quá, mà tao phục mày ghê, quả đó thèn thủ môn khép góc thế mà mày đá cũng zô…mày là thánh rồi đấy… – Khánh đề khen tôi không ngớt lời
– Mày nói quá, quả đó cũng bình thường, tại thèn thủ môn bên nó không tập trung thôi, mà mày chuyền quả đó cũng đẹp quá rồi, tao chỉ việc sút vào gôn thôi chứ có gì mà to tát đâu…
hai thèn vừa tâng bôc nhau vừa cười hềnh hệch như hai thèn điên: [[, mà cũng phãi công nhận cái cảm giác ghi bàn quyết định cho 1 trận thắng nó lâng lâng thế nào ấy, hệt như cái khoảng cách thiên tài của Công phượng vào lưới của úc mấy ngày trước đã làm cả hàng triệu trái tim nhữngng người yêu bóng đá viêt nam phãi thốt lên sung sướng, vâng, tôi đã làm được điều tương tự như thế, dù đó chỉ là 1 bàn thắng đem lại niềm vui cho lớp 12A1…và quan trọng hơn, cả Diệu Linh và mấy em gái trong lớp cũng nhìn tôi = 1 con mắt khác…
Tối hôm ấy tôi về mà toàn thân vẫn còn lâng lâng cái cảm giác sung sướng không thể nào tả được, ăn cái gì cũng cảm thấy ngon, đầu thì toàn nghĩ đến trận đấu ngày hôm sau, vì thế cả nhà bàn chuyện suốt 1 buổi tối mà tôi cũng chẳng để tâm gì tới chỉ nhớ duy nhất 1 câu me nói với ông anh tôi…
– Mai, chủ nhật, dưới quê có cái đám giỗ nhà cô Hai, mày với thèn N xún đó cúng với lại thắp hương cho ông bà, tiện thể dẫn bé My đi với, con bé mấy ngày nay có chuyện gì buồn mà mặt mày rầu rĩ lắm, mẹ thấy lo quá…
– Ê, nghĩ gì mà đăm chiêu zậy mày, đá nhanh rồi về nữa, trời sắp tối rồi…
Cái vỗ vai thật mạnh của Khánh đề kéo tôi về lại thực tại, hóa ra là giờ tôi vẫn còn đứng trơ ra tại cái bãi đất nhà hải cận chứ chẳng phãi là ở đâu xa xôi cả, tôi sực nhớ ra đã hai ngày rồi mình chưa gặp em My, không biết con bé sống sao rồi, em Ly đã nhờ tôi chăm sóc cho con bé, nhưng thật sự cái này khó khăn hơn tôi tưởng rất nhiều…
– Này, có đá không thì nghĩ, mày làm gì mà cứ đứng ngẩn ra đấy thế N- Hết khánh đề rồi đến hải cận quay sang nhìn tôi = ánh mắt không hài lòng…1 chút nào…
– À, tao xin lỗi, đá nhanh rồi về tui mày- Tôi lớ ngớ chạy lại zô sân…
Chạy qua chạy lại gần 30 phút đồng hồ thì trời cũng gần sẫm tối, tôi tạm biết lũ bạn rồi dắt xe về, vừa chạy xe ra tới cổng thì bị nhỏ diệu linh kêu với lại, không biết có chuyện gì mà nhìn mặt em nó ra vẻ nghiêm trọng lắm…
– Sao zậy, có chuyện gì thì nói nhanh tui còn về… – Tôi dựng xe xún đường rồi thở dài chán nãn trước thái đọ úp úp mở mở của con nhỏ này…
– Cũng không có gì…thật ra…tui có chuyện này muốn nhờ ông… – Nhỏ diệu Linh ngâp ngừng đáp…
– Ukm, cứ nói đi, tui với bà còn gì mà xa lạ nữa…
– Thì…chuyện…của con gái…ông giờ…chở tui về giùm nha…
– Ơ…chứ bà có đi xe mà- Tôi ngớ người ra vì chẳng hiểu nhỏ này đang nói cái quái gì…
– Xe tui gữi…lại nhà ông hải rồi, ông chở tui về đi…mà…năn nỉ đó…
– Ừm, thôi cũng được, bà leo lên xe đi…
Không còn cách nào từ chối trước câu nói có vẻ hơi tôi nghiệp của nhỏ diệu Linh tôi đành gật đầu 1 cách miễn cưỡng…giờ mà chở em nó về tân nhà chắc cũng hơn 20 phút…nhưng mà .thôi kệ, tiện thể đi dạo phố biển 1 lúc rồi về cho khuay khoải vậy…
– Ông đi nhanh chút được…không…tui…đang gấp…thiệt đó…
– Ừ… zậy…ngồi chắc nhé…
–
Tôi gật đầu rồi cố gắng phóng nhanh hết mức có thể, mà đúng là chở gái xinh nó sướng sướng thế nào ấy, tôi đi đến đâu, bọn nào cũng quay ra nhìn mà mặt mày chảy dài nom ra phát tội…hê hê…
…
– Ê, ông đi hết đường này rồi chạy luôn ra đường…XXX…nha…
– Ủa, chứ nhà bà đâu phãi chỗ đấy, tui nhớ không nhầm thì đi hết đường này là tới mà…
– Nhà…đó của ba với dì tui…mà giờ tui không muốn về đó nữa, ông cứ chạy ra đường…xxx…đi…có gì tui giải thích sau…
Nghe giọng Diệu Linh có vẻ hơi dứt khoát nên tôi cũng chẳng dám hỏi gì thêm, chỉ biết cắm cúi đạp…đi 1 quãng nữa thì cũng đến, hình như nhà này là nhà ông nội của nhỏ thì phãi…
– Đến rồi, cảm ơn ông nha… có gì mai lên lớp tui đền ơn sau… – Nhỏ diệu linh gât đầu chào tôi 1 cái rồi vội vọt luôn xún xe…
– Ơ…mai chủ nhật mà… – Tôi lớ ngớ…
– Ờ, zậy thứ 2, thôi, tui đang gấp…có gì nói chuyện sau nha…bye…
–
Nói hết câu là nhỏ diệu linh vội đi luôn vào nhà làm tôi ngớ ra mất vài giay, em nó làm gì mà gấp thế không biết nữa…làm tôi đạp hông hộc mấy chục phút đồng hồ, mệt đến nỗi gần chết…ấy vây mà vừa về đến nhà đã bị mẹ cằn nhằn ngay…đúng là khỗ hết chỗ nói…
– Mày pữa nay hay nhĩ, đi đâu mà ngày nào đến gần 7h chưa về, muốn ba mày cho ăn 1 trận ra trò thì mới sợ hã…
– Hic, tại lớp con mấy ngày nay tập đá banh mà mẹ, chứ con đâu có muốn về trễ đâu… – Tôi khổ sở chống chế…
– Dẹp ba cái vụ đá banh giùm tao, năm nay cuối cấp rồi đó, không thi được vào đai học thì vác quần áo ra khỏi nhà, nghe chưa…
Bà lườm tôi…
– Dạ, con biết rồi…
Tôi gật đầu ểu oải rồi cũng chẳng kịp làm gì thêm, đã bị mẹ tôi nắm tai xách ngược…
– Mày lên thay đồ rôi qua kêu bé My qua đây ăn cơm, làm gi thì làm chứ con bé lần này mà không qua…thì đừng có trách…
– Á…á…con đi…con đi…mẹ thả tay…ra…a…đau quá…á…á…
Tối hôm đó, sau khi bị mama véo cho 1 cái như trời giáng, tôi không còn cách nào khác là phãi khổ sở chạy qua nhà con bé My, mặc dù mấy ngày nay con bé có vẻ hay xa lánh và tỏ ra rất lạnh lùng, thậm chí còn không thèm nhìn mặt tôi, vậy thì đéo thế nào mà tôi mời bé My qua nhà ăn cơm như ý mẹ tôi được, nhưng khỗ nỗi tôi cũng chẳng còn lựa cách nào khác, nếu không mời thì chắc chắn là không xong với mẹ tôi rồi, thôi thì đành liều mình 1 phen zậy…
Nghĩ thế nên vừa nghe mama quát tiếng thứ 2 là tôi lật đật chạy sang nhà con bé ngay, mấy vài giây định thần rồi tôi mới bấm chuông, chuông rêu 3 phát mà vẫn đéo thấy ai trả lời, chỉ nghe tiếng nước chảy róc rách từ bên trong vọng lại, đệch, cái kịch bản này nghe…quen quen…)
Tôi nhớ không nhầm thì cách đây vài tháng trước em Ly cũng làm tôi hú hồn 1 phen vì tưởng có ma ở trong nhà, đi mua đồ cũng không khóa cửa, lại để nước sả róc rách trong buồng tắm, mà lạ, không lẽ bé My cũng y như vậy sao, và nghĩ thế đéo nào lần này tôi lại đi ngay vào buồng tắm mà chẳng ghé qua 1 phòng nào khác, từng bước chầm chậm, chậm chậm…ngạc nhiên là cánh cửa từ từ mở làm tôi nghe gì đó có chút lạnh sau gáy…và…CHÁT… 1 cái đau điếng vào mặt…tôi té ngữa, vừa loay hoay đứng zậy thì đã thấy bé My đứng nhìn tôi mà mặt mày hừng hực sát khí, tôi chẳng nghe gì ngoài tiếng con bé vừa khóc vừa quát vào mặt sua sủa:
– Đồ tồi…hức…anh bước ra khỏi nhà ngay cho tôi…
Dám cá với các bác là đến cha ông cố nội tôi cũng chẳng hiễu chuyện gì đang xảy ra…chỉ đến khi nhìn lên thấy bé My vừa quấn trên người 1 cái khăn tắm là tôi ngờ ngợ ra 1 cái ngu ngu gì đó, rồi ma ma chạy sang, vừa thấy tôi là mặt bà đổi nét, chỉ ngập ngừng được vài chữ mà phát âm cũng không ra tiếng…
– Thèn N…mày…mày đang…làm cái quái…gì thế…không lẽ…
Lần này thì đời tôi coi như xong, chỉ trong vài phút ngắn ngũi mà tôi đã biến thành 1 kẻ đồi bại, ai nấy cũng nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống, còn tôi, tôi chỉ nghĩ đơn giản là cứ đinh ninh mọi chuyện xảy ra y như kịch bản ngày hôm ấy, ai ngờ là bé My vẫn còn ở trong đó, và con bé …đang tắm, và trong thoáng chốc từ mặt thèn con trai hiền lành, ít nói tôi đã trở thành 1 kẻ đồi bại khi lén nhìn 1 đứa con gái chỉ đáng tuổi em gái mình tắm, dù trên thực tế tôi chẳng nhìn thấy gì ngoài cái tát như trời giáng vào mặt…
Vậy đấy, cuộc đời đôi khi có những nỗi oan mà con người ta chỉ biết chấp nhận chứ không còn cách nào khác, và lúc này đây, khi đứng trước mặt ba tôi, ông anh và mama, tôi như cảm giác mình đang đứng trước hầu tòa, với tội danh rất hài và cũng thật là hi hữu…”kẻ đồi bài nhìn lén em gái mình trong phòng tắm”…=))…
– Thèn N, mày nói thật đi…mày đã nhìn thấy gì chưa… – Ba tôi bắt đầu bằng câu hỏi không thể hóc búa hơn…
Thấy cái mù nồi gì mà thấy, vừa ló đầu zô là ăn ngay cái tát vào mặt…ờ mà cũng có thấy…thấy cái quần…)…
– Ko đâu ba, oan cho con quá… – Tôi hốt hoảng lắc đầu tía lịa…
– Oan cái cha mày, tao thấy rõ ràng còn chối – Mẹ tôi kí vào đầu tôi 1 cái đầu điếng rồi quay sang bé my, con bé giờ vẫn đang ôm mặt khóc thút thít…bó tay… – Sao my, giờ con nói đi, nó…đã thấy cái…gì chưa…?
– Hức…ảnh…ảnh thấy…hết rồi bác…huhu…
Thấy con bé nói hết câu rồi ôm mặt lên khóc to hơn khiến tôi tá hỏa, nhưng cũng chưa kịp giải thích gì thì đã thấy ba tôi đặt mạnh ly nước xuống bàn…rồi nhìn tôi thật từ tốn…
– Vậy thì không còn cách nào khác, thèn N phãi chịu hoàn toàn trách nhiệm…
Không biết cái trách nhiệm của ba tôi là cái gì to tát hay không, nhưng đến khoảng 4 năm sau, tôi mới phãi gánh lấy cái trách nhiệm nặng nề này, dù lúc đó mọi chuyện xảy ra với tôi là rất tệ hại nhưng sau này tôi cũng không hề hối hận gì về nó…và đến tận bây giờ mẹ tôi vẫn thường rất tự hào với 1 câu nói kinh điễn…
– Nếu không nhờ tao thì mày đâu có 1 cô vợ vừa xinh đẹp vừa giỏi giang như thế…chứ 1 thèn như mày kiếm cả đời cũng không tìm được ai như nó đâu con trai ạ…
Tôi nghe mãi nên thành nhàm, rồi lại cười nhạt nhẻo nhìn về phía xa, nơi mà phố biển đã chôn vùi tôi biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp đẽ về người con gái ấy…
– Không đâu mẹ ạ…có đấy…nhưng bây giờ em ấy đã thuộc về 1 nơi rất xa xôi rồi…
Sáng chủ nhật hôm sau, tôi, ông anh, và bé My lên đường về quê dự đám giỗ của nhà dì tôi, thật ra tôi cũng chẳng ham hố vụ này lắm vì cả đêm hôm qua mất ngủ vì bj ông anh giần thêm cho 1 trận tời bời hoa lá, 1 phần cũng hơi lo vì không biết giờ gặp bé My tôi phãi giải thích như thế nào, nhưng không ngờ tôi lại lo “bò trắng răng”, mới sáng sớm bé My đã lon ton chạy qua nhà tôi làm pữa sáng, hệt như quay 360 độ, cũng không biết mẹ tôi với bé My từ cái hồi tối mà bà dẫn bé My zô phòng ngủ chung 1 đêm rồi nói chuyện riêng thì tôi trông mặt mũi con bé tươi tỉnh hẳn ra, không còn bí xị như mấy ngày trước nữa, trông con bé lúc này cũng xinh lắm, má lại lúm đồng tiền nên cười rất duyên, thật ra nhìn kĩ con bé chẳng khác em Ly là mấy, nhưng trông Ly chững trạc và sắc sảo hơn nhiều còn con bé vẫn còn ngây thơ, trong sáng lắm, tình tính thì nửa mùa, giận rồi hờn, vui gì cũng xoay nhanh như chong chóng…
– Dạ, con mới hai bác với hai anh dùng pữa ạ…
Ăn uống xong rồi ba đứa đi luôn, từ đà nẵng về quê cũng mất 2 tiếng, tôi và bé My đi chung 1 xe vì mẹ tôi bảo là tôi nên thực hiện luôn trách nhiệm từ bây giờ, chừng nào qua đại học rồi tính tiếp, nói lòng vòng 1 hồi tôi chẳng hiễu mô tê gì luôn…
– Đi xe nhớ cẩn thận nghe ba đứa, nhớ cho mẹ hỏi thăm sức khỏe dì với các bác với nghe…
Thật ra thì quê gốc tôi là ở miền bắc, lúc nhỏ thì sống trong sài gòn 1 thời gian rồi chuyển về đây, quê ngoại thì lại ở quảng nam, nói chung là loạn xạ lên hết, lỡ nói nhiều thì lại đâm ra khó hiễu nên tôi sẽ dừng lại ở đây, quê ngoại thì cũng gần nhưng tôi cũng ít khi về, 1 phần vì con bận học trên thành phố, phần khác thì lâu rồi nên đường sá cũng ít nhiều thay đổi…cũng chẳng quen đi xe máy nên cứ mỗi năm 1 dịp tôi lại về quê thăm ông bà, cô dì chú bác 1 lần…lần nào về cũng ở về chơi cả tháng mới lên…nói chung là ở đây vui hơn hẵn trên thành phô rất nhiều…
– Ê N, mày còn tiền không đưa tao muôn ít… – Gần đến nơi thì ông anh chạy sát gần xe tôi rồi thủ thỉ…
– Còn, mà làm gì anh, – Tôi hơi thắc mắc…
– Thì mua quà, không lẽ mày đinh đi xún đó tay không à…
– Ờ ha…
–
Trong lúc đợi ông anh zô chợ mua ít hoa quả và bánh trái tôi dừng xe lại bên kia nghĩ chân 1 chút… khỗ nỗi là bé My cứ la khát nước nên hai đứa cũng phãi tấp zô luôn quán nước bên cạnh, uông no nê xong con bé con khòe khòe tay tôi cười tít mắt… –
– Hihi…quê anh đẹp quá…
– Ờ, thì đẹp- Tôi đáp tỉnh queo…
– Lần nào có dịp anh nhớ dẫn em về nữa nghe… – Con bé lại cự nự nhìn tôi, mặt đầy tha thiết…
– Rồi rồi, mệt em quá, uống nhanh rồi đi, trễ rồi… – Tôi nhăn mặt đứng dậy
– Dạ…hihi…
lại cười, không biết mẹ tôi nói gì mà sáng tới giờ con bé cứ cười suốt như thế…nhưng tôi chợt cảm giác gì đó không ổn…1 chút gì đó hơi lo vì hôm nay trời tự dưng sẫm tối, mây đen ùn ịt trên bầu trời, chắc lại sắp mưa to nữa rồi…đây…
Chạy nhanh hơn 20 phút nữa rồi cũng đến nhà dì, sui cái là vừa tới ngõ là trời đổ mưa, làm 3 đứa hầu như ướt sũng, may mà dì tâm lí nên ra ngõ đón trước nên cũng bớt được phần nào …
– Ba đứa vào nhanh đi kẻo ướt hết bây giờ…
Nhà dì giờ cũng khá đông, 1 số ít là khách hàng xóm bên cạnh còn hầu như toàn là chú bác, với con nít bên ngoại, nhưng toàn trạc trạc như bé My, còn tôi và ông anh được xem là con cháu lớn nhất trong nhà, tôi và ông anh thì chẳng lạ rồi, còn bé My thì hầu như ai cũng không biết…mà con bé cũng lạ cứ đứng gần sát bên cạnh tôi, đến dì tôi còn hiễu nhầm chứ đừng nói mấy chục còn mắt đang ngạc nhiên nhìn về phía 2 đứa.
– Ai đây, bạn gái của cháu hã N…
Tôi nghe dì nói mà tá hỏa lắc đầu lia lịa…
– Không phãi đâu dì, đây là bé hàng xóm bên nhà cháu, cháu dẫn về đây chơi cho vui thôi ạ…
– Ừ, con bé tên gì, nhìn cũng dễ thương quá chứ nhĩ… – Dì tôi liếc về phía bé My
– Dạ…cháu…tên My…thưa…dì… – Bé My đỏ ửng mặt…
– Ừ, zậy thôi 3 cháu ngồi xún đi, để dì dọn cho ăn luôn, đi về đây chắc mệt lắm chứ gì…
Dì gật đầu rồi lại chạy xún bếp…lần nào cũng zậy cứ mỗi lần giỗ ông bà là dì phãi tất tật chuẩn bị hết mọi thứ, chồng dì lại 1 sớm, từ khi còn trẻ dì đã 1 mình nuôi 2 đứa con trai ăn học khiến tôi càng thương dì hơn, nhiều lúc thấy cuộc đời mình đã khổ, nhưng nhiều người thậm chí còn khổ hơn mình các bác ạ…
Ăn uống đâu đó xong xuôi, ông anh tôi thì đi qua nhà 1 số chú bác thăm hỏi gì đó, còn tôi, bé My mà 1 vài đứa con nít bên ngoại ở lại phụ dì xếp bàn, với chén đĩa…không biết 2 ông tướng con trai của dì là thèn Hải với thèn Cò đâu rồi mà giờ tôi vẫn chưa thấy mặt mũi 2 thèn này đâu…chắc lại la cà đi bắn bi với bắn chim với mấy đứa quanh xóm rồi chứ gì…
– Anh N ơi, dọn xong cái này rồi tụi mình đi đâu chơi nha- Đang loay hoay với mấy cái bàn thì bé My từ đâu chạy lại khòe tay tôi…
– Trời đang mưa mà đi đâu…ốm ra đó thì không ai rãnh mà lo cho đâu- Tôi cầu nhầu…
– Thì đợi hết mưa, anh dẫn em lên sông chơi nha…nãy em nghe mấy pạn bên kia kể lên sông chơi vui lắm… – Con bé nhìn tôi vẻ năn nỉ…
– Mẹ dặn anh là không cho em lên sông chơi, đừng có cãi…thôi có gì chiều anh dẫn em ra ao đằng sau nhà câu cá zậy… – Tôi cười cười dụ khị
– Ao ở sau nhỏ xíu câu chán ồm, lên sông câu vui hơn, anh không thích đi thì thôi, em đi 1 mình cũng được…
Nghe tôi nói là con bé xụ mặt giận luôn, thôi thì anh đây cũng chịu thua e rồi đây, thiệt…bó tay cho bon con gái…
– Ừ, biết rồi biết rồi, hồi nào xong anh dẫn đi…chịu chưa…
– Hihi, thương anh nhứt…
con bé vừa cười vừa nhảy vồ tới nhưng may mà tôi né kịp, hú cả vía, cơ mà vừa kịp quay lại thì tôi đai ngay đầu 1 đứa con gái đang đi tới…choảng…choảng choảng…chén đĩa rơi vung vãi xún sàn nhà…vừa quay lên chưa kịp làm gì thì tôi đã há hốc mồm vì đứa mà tôi đụng không ai khác lại là nhỏ…
– Ủa, N hã…phãi không…
– Ờ…còn…ừ, đã lâu không gặp…
vâng, đúng vậy, đã lâu không gặp, nhưng đứng trước mặt tôi bây giờ không phãi là con nhỏ ngày xưa cầm cây đuổi tôi chạy như những ngày này cách đây 2 năm trước nữa, mà là 1 đứa con gái khá xinh xắn và chững chạc…nhưng tôi chợt rùng mình không dám nhìn em ấy lâu vì đằng sau bé My đang nhìn tôi bằng đôi mắt…hình viên đạn =]]…
Không dám hó hé gì khi nhận ra ánh mắt hình viên đạn của bé My, tôi vội cúi xuống nhặt hết những mảnh vở văng tung té trên sàn nhà rồi đưa cho em kia, may mà em nó tâm lí cũng không nói gì thêm mà xoắn tay áo phụ tôi nhặt cùng, chỉ còn 1 số đồ ăn là vươn vãi khắp nhà nên sý nhờ dì lau hộ là được, xong xuôi, em ấy cũng chào tôi rồi đi về, không quên dặn với:
– Pữa nào rãnh thì qua nhà H chơi nghen, mùa này ổi nhà mình ra sai quả lắm đấy…
–
Lần này thì tôi cũng chỉ ừ ừ hử hử cho qua chuyện, bụng thầm nghĩ mai mốt phãi rũ thèn Hải với thèn Cò qua nhà em ấy chơi mới được, gì chứ ổi quê xún đây rồi mà không ăn xem ra cũng phí…hê hê…
– Dọn đi, sao còn đứng ngẩn ra đấy- Bé My đập mạnh vào vai làm tôi giật thót người…
– Ờ, anh biết rồi, em đem chỗ kia ra cho dì rửa đi. – Tôi lớ ngớ gật đầu lia lịa
– Dạ, mà xong chỗ này ra sông chơi luôn nghen anh…
– Ừ, mệt em quá…
rõ nãn thật, gì chứ tôi muốn không đi cũng không được, lỡ con bé giận rồi lên đó 1 mình mà có chuyện gì xảy ra thì tôi biết ăn nói thế nào với ba mẹ, hơn nữa em Ly đã nhờ tôi chăm sóc con bé…à mà nhắc tôi mới nhớ, không biết em Ly lên đó chưa mà giờ này cũng chưa điện thoại cho tôi, em ấy đã hứa là khi nào tới sẽ điện mà hai ngày qua tôi chờ mỏi con mắt cũng không thấy, không khéo lại có chuyện gì không hay xảy ra rồi ấy chứ…
– À, N ơi, zô đây dì bảo ni cái… – Tôi đang suy nghĩ thì nghe tiếng dì kêu í ới ở bên trong…
– Dạ, sao dì- Lật đật chạy zô thì dì đã đưa tôi dĩa trái cây to tổ bố- Cái này đưa con làm gì ạ… – Tôi hơi thắc mắc nên hỏi lại…
– Con đem qua nhà bác Ba giùm nghe, biếu ông ấy ăn chút lấy thảo…
– Dạ, bác Ba lò rèn nhà bên kia phãi không dì…
– Ừ, con đi nhanh đi, kẻo bác ấy lại ngủ trưa bây giờ…
– Dạ…
Đã hai năm rồi không biết bác ba còn nhớ tôi không chứ tôi thì vẫn nhớ như in những ngày hai bác cháu cùng nhau ra sông thả lưới, hồi đó cứ vào cỡ trời trưa trưa như thế này thì hai bác cháu lại đem lưới ra sông, nhưng tôi thì chỉ ở trên bờ chơi thôi, còn bác Ba thì lặn xún đó thả lưới được con nào thì hai bác cháu nướng luôn, ăn cá nướng kèm với chút muối ớt thì khỏi chê, ngon tuyệt cú mèo…
Tôi nhớ không nhầm thì nhà bác có 1 đứa con gái năm nay chắc cũng khoảng chừng lớp 9, ngày xưa nhỏ này cũng hay làm nũng với tôi lắm, cứ qua là lại đòi tôi cõng đi chơi, nhưng giờ nhìn cũng khá xinh xắn, gặp tôi con bé còn nhận không ra nữa ấy chứ…
– Anh tìm ai zậy, ba em đi rồi đến tối mới về anh ạ…
– Anh tìm bé hương…hê hê… – Tôi cười đểu làm con bé bất giấc đỏ mặt…
– Ơ…anh tìm em hở…nhưng anh là…ai?
– Buồn nghen, mới hai năm không gặp đã nhận không ra rồi à… – Tôi xụ mặt ra vẻ giận dõi
– Hai năm…ơ…có phãi…anh là anh N hã…phãi không…nhưng anh N đen thui, đâu có trắng như anh…
Con bé tròn xoay mắt nhìn làm tôi đâm ra chột dạ, đúng như lời con bé nói là hai năm trước với bây giờ tôi đã khác đi rất nhiều, nhìn sơ qua cũng biết là trắng trẻo hơn hồi đó…chứ tôi khi ấy dầm mưa dãi nắng riết nên da đen thui thủi, chỉ hai năm sau này lên thành phố, suốt ngày ăn, ngủ, học, chơi game nên kết quả bây giờ mới thành ra thế này đây =]]…
– Em nhận ra cái này không- Tôi đưa vết xẹo trên tay cho con bé xem và phãi 1 chốc sau đó em nó mới nhận ra tôi chính là thèn N con dì Hai chứ không ai khác…
– Đúng rồi, đây là vết xẹo trên tay anh N mà, nói zậy anh là anh N thật hã, ui, anh khác quá làm em nhận không ra… – Bé hương nhìn tôi mà mặt không giấu được nỗi kinh ngạc…
– Ừ, hê hê, anh N của em đây chứ ai, sao, giờ biết rồi không định mời anh vào nhà à- Tôi cà khịa ngay…
– Ừa, hihi, vào nhà đi anh… – Con bé cũng cười tít mắt rồi đẩy tôi vào phòng khách…
Nhớ hai năm trước nhìn con bé cười ngộ ngộ mà bây giờ cười trông có duyên ghê, da tuy không trắng như ngày trước là bao nhiêu =]] nhưng được cái mặt con bé nhìn rất có nét, chắc sau này cũng trở thành “hot girl” như em Ly của tôi chứ chẳng chơi…
– Anh uống nước gì không để em lấy nghen…
– Thôi, anh mới uống no căng ở nhà dì rồi, anh qua đây biếu bác ba với em cái này nè- Tôi vừa nói vừa đưa dĩa trái cây cho em nó…
– Hì…cảm ơn anh…
– Mà bác ba đi đâu zậy em, sao anh không thấy…
– Ba em đi làm rồi, đến tối mới về…
– Ũa. Chứ bác làm rèn mà…sao giờ còn đi làm ở đâu nữa…
– Việc đó ba em bỏ rồi, nói ra thì dài lắm, hiện giờ ba em đang làm bên hợp tác xã anh ạ…
Nói đến đây nghe giọng bé hương có vẻ buồn buồn nên cũng chẳng hỏi gì thêm, hai anh em ngồi nói chuyện với nhau thêm tý nữa thì tôi chào em nó rồi ra về…vừa đến nhà dì thì nhận được điên thoại của mẹ tôi trên thành phố…
– Alo, con nghe mẹ ơi…
– Ừ, sao rồi, đến chưa con, giỗ diếc giờ này chắc xong hết rồi chứ… – Mẹ tôi hỏi…
– Dạ, xong hết rồi mẹ, chắc khoảng sáng mai con thu xếp với anh về lại trên ấy…
– Ừ, thế cũng được, mẹ cũng đang có chuyện muốn nói với con đây… – Mẹ tôi trầm giọng hẵn xún…
– Chuyện gì thế ạ, mẹ cứ nói luôn ra đi…
– Cũng có chút chuyện, thôi không có gì đâu, con cứ về thành phố rồi mẹ dẫn đi…chứ nói qua điên thoại thì không tiện đâu…
– Dạ, con biết rồi…
Cúp máy mẹ xong, tôi vừa định vào nhà thì điện thoại lại rung lên 1 lần nữa, nhưng lần này lại không phãi là mẹ, cũng không phãi em Ly…mà chính lại là của nhỏ…Diệu Linh…hơi lạ vì thường ngày con nhỏ rất ít khi điện thoại cho tôi, trừ khi là có 1 chuyện đặc biết quan trọng gì đó…
Đã gần năm năm rồi kể từ cái ngày hôm đó, cái ngày mà bản thân tôi dường như vẫn chưa hết bàng hoàng vì mọi thứ xảy ra 1 cách đột ngột như thế, nhỏ diệu linh điện thoại cho tôi, không nói gì mà òa lên khoc nức nở làm tôi như chết điếng tại chỗ, linh tính là có chuyện gì không hay xảy ra, tôi boàng hoàng nhưng cũng kịp trấn tỉnh…
– Có…chuyện…gì thế, sao lại…khóc chứ…
– Hức…hu…N ơi…hải cận…hải…huhu…
Nhỏ diệu linh nấc từng tiếng 1 qua điện thoại, từng lời như bóp mếu cổ họng của tôi, tôi không nói được gì thêm chỉ chết lặng người đứng im lìm 1 chỗ…
– Hải cận…làm sao hã Linh… – phãi mấy phút sau đó tôi mới nghẹn lên nói được vài tiếng…
Nhưng diệu linh vẫn không trả lời, em nó vẫn òa lên khóc thật to qua điện thoại để mặc cho tôi gào thét trong điện thoại, chuyện gì đang xảy ra zậy chứ, hải cận thì làm sao, mới hôm qua nó còn gọi cho tôi, nói thứ 2 này là quyết chiến 1 trận sống má mà sao bây giờ…
– N ơi…hải…hải cận…bị tai nạn…sắp…hu…hức…không qua khỏi được rồi…
Tôi không biết gì hết, cái gì đang xảy ra zậy chứ, hải cận bị tai nạn, không, làm gì mà có chuyện đó…mới hôm qua thôi qua, ừ, mới hôm qua nó còn bảo tôi cứ chơi thả ga dưới quê 1 pữa rồi lần nào có dịp rũ nó đi chung với cơ mà, tại sao giờ lại…
– Hu…N về nhanh…đi…hải…đang ở phòng…cấp cứu bệnh viện…đa khoa…n…è…
Tôi chẳng nghĩ ngợi được gì nữa, chỉ biết cúp máy rồi chạy zô nhà dì lấy xe chạy về thành phố…mọi chuyện đang yên đang lành sao lại xảy ra đột ngột như thế chứ, tôi thậm chí còn chẳng kịp nói gì với bé my và ông anh…mà chỉ biết lao thẳng vào cơn mưa chiều hôm đó, cảm giác lúc đó chẳng có gì nhiều ngoài những hạt mưa rơi rát buốt vào mặt…
1 tiêng sau tôi có mặt ở bệnh viện, và người đầu tiên tôi gặp, không ai khác chính là nhỏ diệu linh, em nó khóc ngất ra tại phòng cấp cứu, cả thèn Nam và khánh đề cũng có mặt bên cạnh nhưng thấy tôi, 2 thèn chỉ lắc đầu thở dài rồi quay đi chỗ khác, và trước mặt tôi bây giờ chỉ là cánh cửa phòng phẫu thuật, rồi đằng sau đấy là thèn bạn hải cận của tôi đang nằm thoi thóp với cái chết đang gần kề…
– Thèn Hải sao rồi…tại sao nó lại bị tai nạn…hã…ai nói gì đi chứ…
– Hu…hức…cũng tại mình…mà…hải…Huhu… – Diệu linh nhìn tôi không cầm được nước mắt…
– Bình tĩnh lại nào…thèn…hải sẽ không sao đâu…linh à…
Tôi cố gượng người lại an ủi nhỏ Linh, mặc dù chình mình cũng như muốn gục xún tại chỗ, tôi quay qua khánh đề…nhưng vẻ như thèn này cũng chẳng khá hơn tôi là bao…
– Thèn hải zô này lâu chưa…rồi bác sĩ nói sao rồi…
– Hơn 1 tiếng rồi nhưng chưa thấy ai ra hết…
– Thế còn ba mẹ thèn hải đâu, tụi mày thông báo chưa… – Tôi trầm giọng xún…nhưng khánh đề lại lắc đầu rồi thở dài…
– Chưa…tao sợ hai bác…sẽ không chịu nỗi mất…
Biết điều Khánh đề nói cũng có vẻ đúng nhưng trước sự sống của đứa con mình đang cận kề thì không thể không báo cho ba mẹ hải cận biết được, tôi chẳng còn lựa chọn nào khác là bảo thèn khánh với thèn Nam chạy về nhà hải cận, còn tôi thì ở lại an ủi nhỏ Linh, vừa ở lại xem tình trạng của thèn Hải thế nào…
– Thôi, đừng khóc nữa, ngồi xún đây đi Linh- Tôi kéo tay nhỏ Linh lại chỗ dãy ghế bên cạnh…
– Hức…cũng tại mình…tại mình không đòi đi theo…thì đâu đến…nỗi…huhu…
– Thôi mà, không phãi tại Linh đâu, thằng Hải thường ngày khỏe như trâu, chắc nó rồi cũng sẽ không sao đâu mà… – Tôi cố trấn an…em nó…
– Nhưng…lỡ…hức…Hải có làm sao thì sao…đây N…mình…mình thật sự…không muốn…hức…đâu…
– …
Không biết nói gì hơn nữa để an ủi nhỏ Linh, tôi chỉ cố ôm chặt lấy em nó, mặc cho những giọt nước mắt rơi nóng hổi cả người, tôi không biết vì lí do gì mà nhỏ Linh lại cứ nhận lỗi rằng vì chính mình mà thằng Hải bị tại nạn, chỉ vài ngày sau này Khánh đề mới kể cho tôi nghe đầu đuôi hết mọi chuyện, hóa ra trưa hôm đó, hải cận, khánh đề, qua nhà chở nhỏ diệu Linh đi tập banh cho đội bóng đá nữ của lớp…nhưng vừa đến khúc bẻ của chỗ rẽ vào nhà nhỏ Linh thì thèn Hải bị mất tay lái, rồi đâm vào 1 chiếc xe máy đi ngược chiều, kết quả là thèn hải ngất luôn tại chỗ rồi được Khánh đề và thèn nam đưa vào bệnh viện…