Chương 4: Cơn mưa đầu và nỗi đau thương.
Từng hạt mưa nặng trĩu rơi xuống mặt đường, có những hạt mưa tinh nghịch đùa vui nhảy vào mặt nó, vuốt mặt nó chép miệng:
– Biết vậy lúc nãy ở lại đó chút rồi.
Cơn mưa không có dấu hiệu suy giảm gì kể từ khi nó bước chân ra khỏi khách sạn sau khi giao hàng, dù từ nãy đến giờ nó đã chạy hơn ba mươi phút và chỉ còn qua một hai quận nữa là nó có thể về đến cửa tiệm.
Cơn mưa cứ tuôn xuống như thác đổ, cứ giống như sau mấy tháng đè nén những giọt nước đã được ông trời khoan dung mà cho phép chúng quyền rơi tự do và hòa vào lòng đất.
Nó hòa vào mưa, lướt qua những dãy phố đang ngâm mình trong màn mưa. Những cơn gió lạnh cứ thổi làm cái thân hình “mỏng cơm” của nó run lên từng chập.
– Mẹ ơi.. mẹ tỉnh dậy đi.. mẹ ơi! Ai đó giúp mẹ cháu với!
Nó nghe tiếng ai đó nhờ giúp, mặc dù tiếng mưa cùng tiếng sấm cứ vang lên từng hồi làm lạc đi tiếng kêu đó.
Nó vòng xe lại, chạy về nơi phát ra tiếng kêu. Dưới ánh đèn đường, một tấm thân nhỏ bé đang lay lay một người đang nằm dưới mặt đất xung quanh là những ngôi nhà đang mở cửa đứng nhìn nhưng không có một hành động nào giúp đỡ, nó vội chạy lại, hét lên:
– Gọi cứu thương ngay!
Đáp lại nó chỉ là tiếng bàn tán xôn xao cùng tiếng khóc của cô bé trước mặt.
Nhìn quanh một hồi nó đứng dậy chạy vào mái hiện mượn điện thoại một người rồi gọi cho xe cứu thương, khi đưa điện thoại thì người này có phần lưỡng lự làm nó phải hành động thiếu lịch sự là giật điện thoại mà gọi, nếu không thì tính mạng thêm phần nguy hiểm.
– Anh ơi, mẹ em có sao không anh? – Cô bé ngước mặt lên hỏi nó.
Nó cười đáp:
– Không sao đâu, xe cứu thương gần tới rồi, mẹ em sẽ không sao.
Cô bé lau nước mắt lẫn nước mưa:
– Anh không nói dối em chứ?
Nó lưỡng lự, nó không biết có thể nói được điều gì không, nhưng bây giờ nó biết nó nên tạo niềm tin cho cô bé:
– Tin anh đi, mẹ em sẽ không sao.
Chờ khoảng năm phút sau xe cứu thương cũng tới, các y tá vội đỡ mẹ cô bé lên xe và cô bé cũng đi theo. Một y tá hỏi nó:
– Em cũng là người nhà nạn nhân à?
Suy nghĩ một lúc, nó biết bây giờ để cô bé ấy một mình là không được nên trả lời:
– Vâng ạ!
– Vậy em lên xe đi.
– Em đi xe máy, anh cứ đi trước đi em sẽ theo sau.
– Ừ.
Nó đá tó chiếc xe máy rồi chạy theo, qua vài con phố thì bệnh viện cũng hiện ra trước mắt, vội gửi xe, nó đi theo cô bé chạy cùng chiếc băng ca đang đẩy về hướng phòng cấp cứu. Chữ cấp cứu sáng lên trên cửa phòng, nó ngồi im trên hàng ghế cùng chiếc khăn bông mà bệnh viện đưa cho. Cô bé cứ đi đi lại lại trước phòng cấp cứu. Khuôn mặt tròn xinh xắn nhưng sao quá đỗi xanh xao, đôi mắt to đen của cô bé có vẻ mệt mỏi và đầy lo lắng. Nó không biết nên nói gì lúc này, chỉ biết bây giờ cầu mong cho mẹ cô bé đừng có xảy ra chuyện gì.
– Mẹ em sẽ không sao chứ anh? – Cô bé ngồi cạnh bên nó, lo lắng hỏi.
Nó thở hắt ra rồi đáp:
– Phải chờ bác sĩ ra rồi mới biết em ạ.
Nước mắt cô bé lăn dài, khóc lên:
– Huhu, mẹ ơi, mẹ đừng có bị gì nha mẹ.. huhu.
Nó nhìn cô bé, sao hình ảnh này rất giống quá khứ của nó trước đây, ngày mà nó mất đi người cha của mình. Cũng trong một đêm mưa khi cha của nó cố gắng ra đồng để che lại những bó lúa mới thu hoạch nhưng khi trên đường về thì ông bị tai nạn, và người gây tai nạn là một tên say xỉn đi xe lạng lách tung trúng ông. Nó cùng mẹ cũng ngồi hàng giờ trước cửa phòng cấp cứu của bệnh viện, khi cửa mở ra, đáp lại những câu hỏi, những cái nhìn lo lắng của nó và mẹ nó chỉ là cái thở dài cùng cái lắc đầu trong buồn bả. Mẹ nó khóc lên, còn nó chỉ biết đứng lặng im nhìn người cha mà nó luôn coi ông là thần tượng đang nằm im lìm trên chiếc giường bệnh, và nó biết ông sẽ không bao giờ có thể dậy và chơi cùng nó nữa. Một nỗi đau từ khi nó lên mười.
Giờ đây khi nhìn cô bé, kí ức bộn bề lại ùa về trong tâm trí nó, cô bé này lớn hơn nó ngày nào nhưng nỗi đau thì vẫn đau và có lẽ sẽ còn đau hơn gấp ngàn lần nỗi đau của nó khi xưa mà cô bé này phải chịu nếu có điều không may xảy ra.
Cửa phòng cấp chợt mở, chữ cấp cứu vụt tắt, một người bác sĩ đi ra. Nó cùng cô bé chạy lại hỏi:
– Mẹ cháu có sao không bác sĩ?
Người bác sĩ thở hắt ra làm nó giật mình, và rồi cũng lắc đầu bảo:
– Chúng tôi đã cố gắng hết sức, do nạn nhân bị chấn thương mạnh ở vùng đầu và đưa đi cấp cứu quá trễ nên khả năng cứu được là rất thấp, tôi xin lỗi.
Người bác sĩ đáp rồi vội vã đi, để lại sau lưng là những tiếng khóc đau thương của cô bé, nó đứng lặng im, điều nó lo sợ nhất đã xảy ra, tại sao ông trời lại tàn nhẫn quá vậy. Nếu những người lúc ấy, chỉ cần một cuộc điện thoại thôi, nếu họ gọi sớm thì cô lẽ mẹ của cô bé này đã có thể được cứu sống. Sự vô tâm lại giết đi một mạng người vô tội.
– Ai là người nhà bệnh nhân Tr.Th.Th? – Một cô y tá bước ra hỏi.
Nó vội đáp:
– Là tôi.
– Mời anh theo hướng này để làm thủ tục nhận xác.
Nhìn cô bé nó nói:
– Em vô trong đó với mẹ đi.
Cô bé ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn nó rồi gật đầu đáp:
– Dạ..
Nó đi theo cô y tá dọc hành lang bệnh viện, những tiếng nói chuyện, tiếng khóc than, mùi thuốc, mùi cồn xác trùng cứ như đấm vào tai, như ùa vào mũi nó. Kể từ ngày cha nó ra đi, nó rất ghét phải đến bệnh viện, một phần vì nó không muốn nhớ đến nỗi đau thương trong quá khứ và nó càng không muốn thấy những đau thương khác xảy ra trước mặt nó, nhưng giờ đây một đau thương đã xảy ra ngay trước mắt nó mà nó đã không thể làm được gì. Nó biết điều này là ngoài khả năng nhưng nó vẫn muốn làm một cái gì đó.
Khi đóng tiền thì nó mới nhớ ra rằng nó không đem theo một xu nào cả, nó cuống cuồng một lúc rồi mượn điện thoại để gọi cho chị Hoa, nghe tin nó đang ở bệnh viện thì chị Hoa cũng lật đật mà hỏi nó bệnh viện để chạy lên. Ngồi chờ chị Hoa khoảng mười phút thì thấy bóng dáng chị hớt hả chạy tới nó.
– Có chuyện gì vậy em? – Vừa tới chị đã hỏi nó.
Nó buồn rầu đáp:
– Chị đọc rồi đóng tiền hộ em rồi em sẽ kể sau, tiền thì chị cứ trừ vào lương của em cũng được.
Chị Hoa định dơ tay cốc nó:
– Để chị coi rồi đóng tiền, nếu việc chính đáng thì chị sẽ cho còn không thì chị phạt hai tháng lương.
– Vâng.
Đóng tiền xong thì nó cùng chị Hoa đi lên phòng cấp cứu, vừa đi nó vừa kể lại cho chị Hoa nghe. Có chị nó cũng giải tỏ phần nào nỗi ấm ức trong lòng mình khi phải nhìn thấy cảnh chia ly này, cảnh này quá đau thương, đến nỗi trong giây phút ấy nó đã chết đứng.
Đẩy cánh cửa ra nó cùng chị Hoa bước vào trong, cô bé ngồi khóc nức nở trong lòng mẹ mình. Thấy vậy chị Hoa vội bảo nó đi ra rồi tiến lại kế bên cô bé. Nó đứng trước cửa phòng cấp cứu, nhìn xuống lòng đường Sài Gòn đang lềnh bềnh nước, những ánh đèn đưa kia cứ sáng một cách vô tình, thỉnh thoảng tiếng còi xe cấp cứu vang lên trong đêm vắng cùng tiếng cót két của xe đẩy băng ca.
Theo lời chị Hoa thì bệnh viện sẽ lo thủ tục an táng của mẹ cô bé vì khi hỏi cô bé bảo không còn người thân nào cả. Tối hôm đó nó cùng chị Hoa thức suốt đêm trong khi cô bé ngủ gục vì quá mệt.
Những tia nắng đầu tiên của đêm dài sau cơn mưa, không một tiếng chim hót, không một cơn gió bay chỉ có tiếng còi xe vang lên trong nắng sớm. Cô bé cùng chị Hoa đi taxi về tiệm còn nó phải đi xe máy. Về đến cửa tiệm thì chị Hoa cũng đóng cửa một ngày vì quá mệt sau đêm hôm qua.
– Hai đứa ngồi đây để chị đi qua kia mua mấy ổ bánh mì. – Chị Hoa nói rồi bước ra cửa.
Chỉ còn nó với cô bé ngồi đối diện nhau, không biết phải nói chuyện gì cả. Bỗng cô bé cất lời trước:
– Cảm ơn anh!
– Sao lại cảm ơn anh, anh có làm được gì đâu. – Nó buồn bã đáp.
Cô bé cố nặn ra một nụ cười, nụ cười vô hồn:
– Nếu không có anh thì tối qua em không biết sẽ ra sao.
– Ừa..
– Anh tên gì?
– Huy Kha! – Nó đáp.
Rồi hỏi lại cô bé:
– Còn em.
– Ái Linh ạ!
Nó thở hắt ra, rồi trầm giọng nói:
– Anh không biết phải nói sao với em, nhưng em cũng đừng quá đau buồn, chắc mẹ em ở thiên đàng cũng không muốn thấy em như vậy. Anh cũng đã từng trải qua, cũng phải chịu nỗi đau mất người thân, là ba anh. Lúc đó anh chỉ mới mười tuổi, mọi thứ xảy ra quá đột ngột trong khi anh còn quá nhỏ và cũng chưa đủ nhận thức. Nhưng cảm giác đó anh có thể hiểu, rất đau và khó chịu, lúc đó anh chị muốn ba anh dậy chơi với anh, anh luôn miệng gọi ba nhưng ông không tỉnh lại, giây phút ấy dù chỉ là một đứa trẻ nhưng anh biết rằng cha anh sẽ ngủ mãi.
– …
Cô bé im lặng nghe câu chuyện của nó, rồi bật ra tiếng khóc. Nó để Ái Linh dựa vào vai nó, những giọt nước mắt nóng hổi, những giọt nước mắt chứa niềm đau, chứa nỗi buồn, chứa thêm những tình yêu mà Ái Linh dành cho mẹ em. Tình mẫu tử không bao giờ phôi phai, một tình yêu thiêng liêng bất diệt. Nó ngâm ngùi nhìn Ái Linh ngủ thiếp trên vai nó. Khóe mắt vẫn còn đong đầy.
Chương 5: New Life.
Nó đặt nhẹ nhàng bó hoa hồng trắng xuống trước mộ, khuôn mặt nó đượm buồn nỗi niềm xa. Bên nó, Ái Linh khụy xuống dưới mộ mà khóc nức nở, nó chỉ biết đứng lặng im nhìn hai người con gái mà nó thân thương nhất đang buồn bã.
Người tham dự buổi lễ đưa tang mẹ của Ái Linh chỉ vỏn vẹn nó, chị Hoa và cô bé ngoài ra không còn một ai cả. Không khí đau thương như vỡ òa tại nghĩa trang thành phố, mọi cảm xúc, mọi kĩ niệm, mọi tình thường mà Ái Linh dành cho mẹ của em như tuôn trào ra qua những giọt nước mắt lăn dài trên hàng mi. Những giọt lệ lăn dài trên má cô bé, giọt nước mắt tinh khiết chứa đựng vô vàn tình yêu thương.
Người ra đi, để người ở lại đau thương và nước mắt, giờ đây chính Ái Linh sẽ tự lựa chọn con đường của riêng em, con đường tương lai em sẽ chọn.
Chị Hoa vội gạt đi những giọt nước mắt rồi đến an ủi Ái Linh, một cú sock quá lớn đối với cô bé mười sáu tuổi. Mẹ và em rời quê để lên thành phố kiếm sống khi cha bỏ đi theo người khác, nhưng chỉ mới lên nơi đây chưa đầy một tuần thì người mẹ đã mãi mãi rời xa em, để lại một cô bé mỏng manh trên đường đời đầy gian khổ. Mẹ Ái Linh xuất thân là trẻ mồ côi trong khi gia đình bên nội lại cự tuyệt em, họ đẩy mẹ con em đến mức đường cùng phải chọn cách bỏ xứ, bỏ làng quê mà đi tha phương cầu thực. Bây giờ, Ái Linh, một cô bé mười sáu tuổi, không họ hàng, không người thân và phải sống trên mảnh đất lạ này một thân, một mình.
Cái nắng sáng xua tan đi phần nào không khí ảm đạm buổi ban mai, những giọt sương sớm đọng trên những lá cây bồ đề cũng dần tan. Chị Hoa dìu Ái Linh về khi cô bé muốn mãi ở bên mẹ, nó chỉ biết đi theo sau chị và cô bé, trong đầu ngổn ngang dòng suy nghĩ.
– Em định sẽ như thế nào? – Chị Hoa hỏi Ái Linh khi cả ba về lại tiệm.
Ái Linh ngước khuôn mặt buồn bã lên nhìn chị Hoa, rồi lại cúi xuống lắc đầu:
– Em cũng không biết nữa chị ạ, em không biết bây giờ bản thân sẽ phải làm gì, sẽ đi đâu, về đâu nữa.
Nó đặt tách trà lên bàn rồi nói:
– Hay em cứ ở lại đây đi.
Chị Hoa cũng phụ họa theo nó, vì chính nó và chị điều quý Ái Linh và muốn cô bé ở lại đây thay vì mạo hiểm tìm một điều gì đó ở ngoài kia:
– Đúng rồi đó, em cứ ở lại đây.
Ái Linh lưỡng lự:
– Em… em, em sợ làm phiền anh chị, với lại em lại không có tiền nên..
Chị Hoa mỉm cười bảo:
– Trời, tưởng chuyện gì, em cứ ở lại đây phụ cửa hàng với chị, chị sẽ trả lương cho em giống Kha thôi. Em sẽ có đủ tiền hằng ngày và cả khi qua những tháng hè này em cũng đủ tiền mà đóng tiền học.
Nó cũng cười bảo:
– Anh thấy chị Hoa nói vậy cũng được đó, em hãy ở lại đi, có việc làm rồi qua mấy tháng hè cũng đủ tiền mà vào năm học, còn chỗ ở thì cứ qua nhà chị Hoa, nhà chị ấy cũng khá giả.
Nghe vậy chị Hoa liền xua tay, cắn môi nói:
– Ấy chết, nhà chị không được đâu em, ba má chị không thích người lạ mặc dù chị cũng rất muốn Ái Linh về ở với chị nhưng tiếc là không được rồi.
Ái Linh cũng cười buồn mà đáp với chị Hoa:
– Em cảm ơn anh chị, chị cho em được làm ở đây đã là may mắn của em, chỗ ở thì em ở lại tiệm cũng được thôi ạ, em cũng tính xin học ở một trường gần đây.
– Ở tiệm thì cũng không an toàn đâu em, tiệm ta toàn cửa kính, chỉ có một hàng ghế sa- lon để tiếp khác chứ không có giường ngủ, với lại em con gái, một thân một mình ở đây thì chị cũng không an tâm đâu, đến chị còn sợ ở đây vào ban đêm nữa là. – Chị Hoa sợ sệt nói.
Ái Linh thở dài:
– Để em kiếm một phòng trọ nào ở cũng được ạ.
– Em bây giờ chưa có tiền trong túi làm sao mà thuê trọ được chứ, đất Sài Gòn này nếu muốn ra đường thì trong túi cũng phải tầm 50 nghìn trở lên không đấy. – Nó nói.
Nghĩ đi nghĩ lại thì cách này không ổn, cách kia cũng không ổn, mọi việc diễn ra quá bất ngờ khiến nó không tài nào thu xếp ổn thỏa cả. Nó biết Ái Linh là một cô bé tốt, bây giờ lại một mình tại nơi xứ lạ quê người thì làm sao tránh khỏi những khó khăn của cuộc sống.
– Hay em qua ở với Kha đi. – Chị Hoa tươi cười nảy ra một sáng kiến theo chị là tuyệt vời nhưng với nó thì không.
Nó thở dài ra vẻ bó tay với sếp của mình:
– Ai đời lại trai gái chung một phòng, với lại nhà trọ em ở tận Quận 1, từ đó qua đây cũng phải ba mươi phút nếu đi xe máy, trong khi em lại đi xe đạp.
– Tưởng chuyện gì chứ cái đó để chị lo. Xe thì chị sẽ cho em mượn chiếc AB của chị mà đi, còn phòng trọ em có thể chuyển đến gần công viên Tao Đàn, chị có bạn mở nhà trọ cho sinh viên thuê ở Nguyễn Thị Minh Khai cho sinh viên Đại Học Mở TP.HCM ấy em. – Chị Hoa búng tay cái chóc.
Nó với Ái Linh há hốc miệng trước sự sắp xếp tài tình của sếp Hoa, nó nghĩ một phần như vậy cũng đỡ về phương tiện đi lại, một phần thì cũng gần hơn so với chỗ làm nhưng xa hơn một chút đối với trường của nó. Mặt khác thì nó không muốn rời xa căn gác trọ nhỏ bé yên tĩnh giữa lòng thành phố trong ba năm qua.
– Vậy có ổn không chị, em em… – Ái Linh ngại ngùng.
Chị Hoa khoái chí cười:
– Không sao đâu em, tên nhóc này mà dám làm gì cơ chứ.
– Dạ vậy em đồng ý ạ. – Ái Linh cười.
Chị Hoa quay sang nó hỏi:
– Còn em thì sao Kha?
Thấy hết đường lui, với lại nó cũng muốn tốt cho bé Linh nên nhắm mắt xua tay:
– Chị tính sao em nghe vậy.
Chị Hoa cười to:
– Haha, vậy mọi việc xong rồi, giờ hai em dọn dẹp chuẩn bị mở tiệm.
– Rõ, sếp.
Ngày nó rời xa mái nhà trọ nhỏ xinh đã gắn bó với nó ba năm, nó đã coi nơi này như là một ngôi nhà nhỏ của chính nó mà giờ đây đã phải nói lời từ biệt. Nếu chị Hoa không hối nó thì chắc có lẽ nó đã khóc lên mà ôm lấy cánh cửa phòng rồi.
Dọc con đường Nguyễn Thị Minh Khai, nó với chị Hoa cùng bé Ái Linh tấp vào một ngôi nhà bốn lầu, ngôi nhà được thiết kế đẹp và rộng rãi, đối diện là công viên Tao Đàn đúng là một nơi lí tưởng. Nó thích ở trên cao để ngắm nhìn Sài Gòn vào đêm, khi những ánh đèn điện lung linh thắp sáng cả thành phố.
– Hai em cứ ở đây thoải mái, trên lầu thì không có ai thuê còn mấy lầu dưới thì chỉ có mấy chị ở lầu dưới thôi. – Bạn chị Hoa niềm nở.
– Có ai con trai không chị? – Nghe bạn chị Hoa giới thiệu về thành viên của nhà trọ thì nó giật mình khi nghe chữ “chỉ có mấy chị”. Nó cũng muốn có những bữa anh em nhà trọ tụ lại café cà pháo cho vui như tại nhà trọ cũ của nó.
Bạn chị Hoa cười:
– Có, nếu em thuê thì em là con trai đầu tiên của nhà trọ đấy.
Nó nghe tin như sét đánh ngang tai mà trong lòng cũng thầm vui.
– Hai em đừng lo bạn chị sẽ miễn phí yên tâm đi. – Chị Hoa cà khịa.
– Ê bớt giỡn nha bộ, miễn phí thì làm sao tao làm ăn hả? – Bạn chị Hoa tá hỏa.
Chị Hoa cười hì hì rồi nói:
– Giỡn mà, bạn chị sẽ giảm giá cho cả hai 50% giá phòng.
– Vậy nghe còn được, hên mày là bạn tao chứ không thì tao cho ra đường rồi.
Nó và Ái Linh nghe hai bà chị đối đáp mà chỉ biết nhìn nhau mà cười, đúng là bạn thân, lâu ngày gặp lại là chắc chắn như nước với lửa nhưng dung hòa thì cũng phải gọi là từ nát tới tàn mạc những nơi mà hai người này đi qua.
– Chị này tên Thục, hai em cứ gọi là Thục “điệu” cho nó thân mật. – Chị Hoa lại đùa.
– Ê, không giỡn nữa nha con kia. – Chị chủ nhà tương lai của nó nhăn mặt.
Lúc này Ái Linh mới lên tiếng mà làm cho không khí đang dần nhuộm màu của một cuộc chiến:
– Chị Thục dẫn em lên coi phòng đi.
– Ừa, đi thôi.
Căn phòng cũng rộng rãi, có ba cửa số và một hai của chính, một cửa để ra vào còn một cửa để mở ra ngoài lang cang. Nó đứng trên lang cang tầng bốn của ngôi nhà nhìn xuống dòng đường đang đầy ấp xe qua lại cùng công viên Tao Đàn đang rộn rã, phía bên kia là quán café vỉa hè mà nó với thằng Tuân hay uống, nó cũng không ngờ rồi sẽ có một ngày nó ở tại đây, nơi nó thường hay lui tới nhất.
Một tuần trôi qua, cuộc sống cứ yên ả chờ lúc bấp bênh. Khi những tia nắng vàng chiếu xuyên qua từng kẽ lá rọi vào những bóng hoa đang tràn đầy sức sống. Nó ngồi nhấp từng ngụm café, lật trang báo ra đọc trong khi lấy chiếc laptop của tiệm mở những bản nhạc không lời nhẹ nhàng đầy tình cảm.
Ngồi đọc tới đọc lui cũng hết tờ báo mà chị Hoa với bé Ái Linh vẫn chưa đi mua cơm về, nó ngáp ngắn ngáp dài uể oải, bụng đói cồn cào. Bỗng có tiếng chuông vang lên khi tiệm có khách, nó vội đứng dậy chào:
– Xin chào quý khách, quý khách muốn mua loại hoa nào ạ?
Trước mắt nó là một cô tiểu thư xinh đẹp, đứng cũng cao bằng nó nhờ đôi giày cao chót vót, nếu lấy cái gót giày mà đi đánh nhau chắc cũng lỗ đầu hơn bảy phân. Gương mặt kiêu kì vẻ kiêu sa. Lấy đôi kính râm ra, đôi môi hồng mấp máy những lời ngọt như mía và nội dung chua như giấm:
– Lấy mười hoa hồng đỏ, lựa hoa tươi, giấy gói màu xanh da trời. Cho mười phút để làm.
Nó há hốc trước cách nói chuyện, nhưng mà cũng thôi, với nó và các tiệm khác thì vẫn có một câu “khách hàng là thượng đế” là trên hết.
Vừa gói hoa vừa quan sát động tĩnh của cô nàng này, cô nàng này đi hết khắp tiệm, lấy bông hoa này hoa kia lên mà xem. Coi hết một lượt rồi lại đến xem những bức ảnh do nó chụp cùng chiếc xe đạp của nó giờ đã thành vật trang trí.
– Thiết kế tiệm dễ thương ghê. – Cô nàng mỉm cười nói một mình.
Nó nghe nhưng cũng giả vờ như không rồi thầm nghĩ:
– Lúc nảy như con sư tử giờ như con mèo, thay đổi gì nhanh vậy trời.
– Ê, xong chưa? – Nhỏ này lại trở về với cái giọng “bố đời”.
Nó nhăn mặt đáp lịch sự, chìa bó hoa ra.
– Đây thưa chị?
– Bao nhiêu?
– Thưa, 300 nghìn ạ!
– Nè!
– Quý khách đi thong thả.
Nó thở phào, tưởng bị quay như quay dế rồi chứ. Được một lúc thì chị Hoa cùng bé Ái Linh cũng về và nó có một trận cằn nhăn no nê, với vẻ mặt hối lỗi của Ái Linh cùng chị Hoa, đôi khi nó cũng dám nghĩ rằng: “Hình như nó là sếp”.
Ngồi ngắm dòng người qua lại dưới đường, nó thấy Sài Gòn lại mang một bộ mặt mới dưới cái nhìn mới của một nơi mới. Giờ đây Ái Linh đã có một cuộc sống mới, một cuộc sống có lẽ sẽ yên bình. Nó nhìn bé Ái Linh đang ngồi say sưa coi tivi đôi khi cười khúc khích vui vẻ, nhìn cô bé ai có thể tưởng rằng bé Ái Linh đã trải qua một nỗi đau mất người thân, mười sáu tuổi, cái tuổi dám yêu – dám hận, dám nghĩ – dám làm và dễ lạc lối. Nó thở dài, dòng người vẫn không bao giờ tan, dòng xe cộ cứ qua lại pha lẫn ánh đèn. Cuộc sống quả là có nhiều cuộc hành trình, đôi khi leo lên được chuyến tàu của hạnh phúc cũng chưa chắc đến được ga mình mong ước. Sài Gòn, lại không ngủ và nó cũng vậy, nó lo cho cuộc sống của một cô bé hoàn toàn xa lạ, rồi sẽ về đâu, cuộc sống của Ái Linh sẽ như thế nào trước sống giờ của cuộc đời. Đời dài lắm, sẽ khó để mà đi.
Chương 6: Sài Gòn trong mắt em!
Tiếng chuông điện thoại dồn dập đánh thức nó vào một ngày không nắng cũng không mưa. Ánh nắng ban mai nhẹ dịu chiếu nhẹ qua ô cửa kính nhỏ xinh của căn phòng. Nó khều tay với lấy chiếc điện thoại kế bên rồi áp lên tai:
– Alo.
Bên kia đầu dây tiếng chị Hoa vang lên:
– Kha ơi! Hôm nay tiệm nghỉ một hôm nhé em, nhà chị có việc một chút. À mà em nhớ dẫn bé Linh đi chơi tham quan Sài Gòn đi cho biết đường biết xá.
Nó thều thào đáp vì còn ngái ngủ:
– Vâng ạ!
– Vậy thôi chị đi đây, tạm biệt cưng.
Nó lắc đầu trước cách gọi nó của chị Hoa, cứ lâu lâu buột miệng là chị Hoa cứ kêu nó là “cưng” và mỗi lúc như vậy thì da gà nó nổi lên. Nó quay sang chỗ Ái Linh nằm thì không thấy cô bé đâu, hoảng hồn nó ngồi bật dậy chạy tìm khắp phòng nhưng vẫn không thấy. Nó sợ Ái Linh bỏ đi, nó vội chạy xuống dưới nhà thì thấy Ái Linh đang đứng cùng chị Thục nấu đồ ăn sáng, trong hai người có vẻ vui lắm.
Nó cười lắc đầu trước cái suy nghĩ viễn vong rằng Ái Linh sẽ bỏ đi lúc nó đang ngủ, tự cười vì điều đó khá giống phim Hàn và chỉ dành cho các cặp đôi yêu nhau. Nó định nằm xuống mà nướng thêm một giấc nữa thì Ái Linh gọi từ dưới lên:
– Anh Kha, dậy xuống ăn sáng nè anh!
Nó nghe nhưng giả vờ như không mà nằm xuống ngủ tiếp, khi hai mí mắt khép lại và dần chìm vào những giấc mơ tươi đẹp thì nó có cảm giác như có một cái gì đó ươn ướt và lạnh đang chảy trên mặt nó. Nó vội bật dậy thì thấy Ái Linh đang cầm ca nước mà cười khúc khích.
– Cái gì vậy Linh? – Nó hơi bực vì bị phá giấc ngủ.
Ái Linh bỏ tay đang che miệng cười xuống rồi nói:
– Anh xuống ăn sáng kìa, em kêu mà không thấy anh trả lời gì hết nên dùng biện pháp mạnh với anh.
Nó ngẩn ngơ nhìn Ái Linh, chỉ sau một đêm Ái Linh trong mắt nó đã hoàn toàn khác. Cô bé với những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má phúng phính, tóc tai dính bết vào nhau vì mồ hôi và lúc nào cũng để tóc che đi khuôn mặt. Và giờ đây khi Ái Linh khoác lên một bộ đồ thường ngày của những cô gái Sài Gòn, tóc cột cao thì nó mới phát hiện ra rằng Ái Linh rất xinh.
Đôi mắt to tròn đen láy, đôi môi hình trái tim cùng với khuôn mặt tròn xinh xắn chưa kể đến khi Ái Linh cười thì lộ ra hai lúm đồng tiền. Ái Linh toát lên một vẻ đẹp mộc mạc của các cô gái quê. Nó chỉ lo nhìn Ái Linh mà im lặng quên mất rằng cô bé vừa mới chơi nó một vố nặng.
– Anh sao vậy? Có đi xuống ăn sáng không nè hay em rửa mặt cho anh tiếp đây. – Ái Linh trừng mắt nhìn nó, mắt cô bé vốn đã to khi trừng lên càng to hơn.
– À ừ, chờ anh chút. – Nó vội chạy vào phòng vệ sinh.
Ái Linh ở ngoài nói vào trong khi nó đang cạo râu:
– Em xuống trước đây.
Làm xong mọi thủ tục thường ngày vào những buổi sáng nó vội bước xuống. Nhà chị Thục có bốn lâu trong đó ba lầu là để làm phòng trọ và tầng trệt là nơi chị sinh hoạt, do có quen với chị Hoa cộng thêm một phần chị Thục quý nó và bé Linh nên cũng đâm ra dễ tính hơn với những người khác ở phòng trọ.
Vừa đi hết chân cầu thang thì nó đã thấy Ái Linh cùng chị Thục bưng ra những tô mì gói hết sức hấp dẫn khi được trang trí vào vài miếng thịt chiên cùng một trứng ốp la và trang trí thêm vài miếng cà chua cùng rau.
– Trai tráng gì ngủ lắm thế em. – Chị Thục vừa thấy nó đã nheo mắt ghẹo.
Nó cười đáp:
– Thế mỗi sáng em phải làm gì mới gọi là “trai tráng” đây chị.
Chị Thục hơi ngại khi nó nhấn mạnh từ “trai tráng” nhưng cũng bật lại:
– Thì em ra công viên chạy bộ hay tập thể dục.
Nó vội xua tay:
– Sáng mà em ra được khỏi phòng trước bé “Heo” kia em đi bằng hai tay.
Ái Linh khi nghe nói xấu cũng dọa:
– Anh Kha! Anh muốn gây sự hả?
– Thôi cho anh xin. – Nó cười cầu hòa.
Sở hữu khuôn mặt baby dễ thương cùng với chiều cao một mét sáu nhưng Ái Linh có một khuyết điểm là hơi tròn, không mập mà cũng không ốm nói chung là thân hình chuẩn nhưng nó vẫn thích gọi Ái Linh là bé Heo.
– À chút em đi chơi không Linh?
Bé Linh ngừng đũa ngước mặt lên hỏi lại:
– Ủa hôm nay không ra tiệm à anh?
Nó cười đáp:
– Nhà chị Hoa có việc bận nên tiệm nghỉ ngày hôm nay. Vì vậy anh muốn dẫn em đi chơi đây đó.
– Vâng ạ, vậy giờ đi luôn hả anh? – Ái Linh đáp với vẻ thích thú.
– Ăn xong đã.
Chị Thục thấy vậy tỏ vẻ buồn mà xuýt xoa:
– Hai đứa sướng thiệt, chẳng bù lại với chị chút nào. Suốt ngày cứ loay hoay ở công ty chán chết.
– Vậy chị đi với em cùng anh Kha luôn cho vui. – Ái Linh đưa ra ý kiến.
– Hì, chị cũng muốn lắm nhưng phải để dịp khác, hôm nay chị phải lên công ty.
– Vâng.
Nó phụ Ái Linh rửa bát rồi nói chuyện với chị Thục đôi chút rồi mới dắt xe bắt đầu chuyến tham quan Sài Gòn sau khi chị Thục lên công ty. Dọc con đường Nguyễn Thị Minh Khai nó bắt đầu cuộc hành trình của mình cùng Ái Linh.
Sài Gòn dưới ánh nắng tung tăng của mùa hè phượng đỏ, dòng người qua lại tấp nập. Chiếc AB màu trắng lăn đều bánh trên các con đường của thành phố. Qua những hàng cây tỏa bóng mát, qua những con phố phồn hoa náo nhiệt, ngang qua cái shop quần áo ở Quận 5, rồi lại ngồi ở một quán cafe vỉa hè. Vòng quanh nhà thờ Đức Bà cùng đàn bồ câu, tham quan Bến Nhà Rồng hay vòng ngược lên Chợ Bến Thành. Nó cùng Ái Linh vi vu khắp cả nẻo đường thành phố.
Sài Gòn luôn vậy, luôn vội vã với mọi ngày. Những giờ cao điểm hay kẹt xe hay những tiếng rao hàng đậm chất của Sài Gòn. Có lẽ con người nơi đây sống trong một nhịp sống cũng như Sài Gòn. Và Sài Gòn luôn trong tim họ.
Nó với Ái Linh ngồi nghỉ ở một quán nước sau khi đi tham quan hết cái Đằm Sen, đi đâu thấy cảnh đẹp thì Ái Linh cứ bảo nó chụp cho cô bé một tấm rồi tạo kiểu. Nó uống một ngụm coca rồi hỏi Ái Linh:
– Em thấy Sài Gòn như thế nào?
Ái Linh quay lại nhìn nó rồi chớp mắt nói:
– Sài Gòn rộng thật đó anh, nếu lạc không biết có tìm được nhau không nữa.
Nó không biết câu nói ấy là vô tình hay cố ý của Ái Linh. Ừa thì Sài Gòn rộng, Sài Gòn xa hoa, nếu lạc mất nhau trong Sài Gòn thì có thể sẽ khó tìm ra nhau. Nhưng chắc hẳn cái duyên sẽ làm Sài Gòn nhỏ lại, sẽ khó lạc mất nhau giữa lòng Sài Gòn.
Lại đèo Ái Linh sau lưng, vòng vèo về lại Quận 7, ngắm nhìn cầu Ánh Sao lúc lên đèn. Chỉ thoáng một chút bầu trời đã dần buông màn đêm và Sài Gòn gần như đang thay màu áo mới.
Nó đi sau Ái Linh, nhìn cô bé tung tăng chạy nhảy trên cầu Ánh Sao, xa xa dòng xe qua lại tấp nập như dòng đời. Nó chợt nghĩ, nếu một ngày nào đó nó rời xa Sài Gòn thì nó có nhớ những hình ảnh này không nhỉ?
– Anh Kha! Về thôi tối rồi anh. – Ái Linh gọi nó trong khi nó còn mãi ngắm nhìn Sài Gòn từ trên cao.
– À ừ. Về thôi.
Dọc đường về nó ghé qua một tiệm kem, mua hai hộp kem cho nó và Ái Linh rồi về. Ngồi trên ban công tầng bốn nhìn xuống công viên Tao Đàn đang tràn đầy ánh đèn. Những tòa nhà cao ốc tráng lệ, những ánh đèn qua lại, hay những tiếng rao bắp nướng, bánh chưng – bánh giò, hủ tíu gõ… Những âm thanh mang đậm chất Sài Gòn.
– Sài Gòn lúc về đêm đẹp quá anh nhỉ? – Ái Linh nói trong khi vẫn ăn kem ngon lành.
– Ừa. Em có cảm giác Sài Gòn buồn không?
– Không anh, nơi đây lúc nào cũng nhộn nhịp, vui tươi, nếu buồn thì chỉ có làng quê em mà thôi.
– Ừa.
Nó nhìn những cô bán hàng rong dưới lòng đường đang gánh những gánh hàng của mình vội vã về nhà để kịp buổi cơm tối với gia đình. Cũng đã lâu nó đã không ăn cơm cùng mẹ.
– Không biết nếu bây giờ có mẹ ở đây, thì mẹ sẽ dẫn em đi chơi không anh? – Ái Linh hỏi nó.
Một câu hỏi đối với nó là rất khó để trả lời:
– Anh cũng không biết nữa, chắc mẹ em sẽ chở em đi vòng quanh Sài Gòn, ngắm nhìn mảnh đất này.
– Em biết Sài Gòn đẹp, nhưng em ghét Sài Gòn vào đêm mưa. – Ái Linh nói rồi những giọt nước mắt lăn dài trên má.
– …
Nó im lặng để cô bé dựa vào vai mình, nó biết Ái Linh giờ đây rất nhớ mẹ của em và nỗi đau chỉ những ngày trước đang trở về trong tâm trí của cô bé.
– Nếu em muốn khóc thật to thì hãy khóc, cho nhẹ nhõm.
Nó vừa dứt lời thì Ái Linh khóc òa lên, em không còn kiềm nén những nỗi đau trong lòng.
– Tại sao chứ, tại sao mẹ lại bỏ em ở lại đây chứ. Tại sao vậy anh?
– …
Nó vòng tay ôm em, vai áo nó đã ướt đẫm nước mắt của cô bé. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi thấm vào vai và có lẽ thấm vào tim.
Một lúc thì Ái Linh không khóc nữa mà ngủ gục trên vai nó, một chuyến đi dài, một nỗi đau tận trong tim. Có lẽ đã làm Ái Linh kiệt sức. Nó bồng cô bé vào giường rồi lại ra ban công ngắm nhìn thành phố, với tay lấy hủ kem đang ăn dở lúc nãy giờ đã tan thành nước. Sài Gòn, đôi khi nó nghĩ phải sống cho hôm nay mặc kệ ngày mai như thế nào nhưng giờ đây, nó phải sống cho ngày hôm nay và lo ngày hôm sau cho bé Linh, không biết ngày mai sẽ có sóng gió nào chờ đợi, đang rình rập hay không. Sài Gòn luôn khó đoán.
Chương 7: Tiểu thư lang thang.
Nó đèo Ái Linh tới tiệm, vừa mới mở cửa tiệm ra nó và Ái Linh hết sức ngỡ ngàng. Xung quanh những bó hoa tươi đẹp đang có sự hiện hữu với rất nhiều vali và túi xách. Nó nghĩ: “Không lẽ chị Hoa định chuyển sang kinh doanh túi xách tay với vali à?”
– Chị Hoa đâu rồi nhỉ? – Nó hỏi.
– Em cũng không biết nữa, để em vào trong tìm xem.
Ngồi xuống ghế sa- lon, nó đảo mắt nhìn những vật dụng lạ đang có mặt trong quán, tổng cộng có bốn cái vali, hai lớn, một trung bình và một nhỏ, cùng ba túi sách. Không biết chị Hoa định cho ra mặt hàng mới gì mà mua đồ nhiều thế không biết.
Ái Linh bước ra từ kho, lắc đầu ra ý không có. Nó thở dài không biết đã có chuyện gì xảy ra hay chị Hoa đang bày trò gì. Nó lấy laptop mở những bản nhạc, những bản nhạc không lời nhẹ nhàng sâu lắng. Ái Linh ngồi cạnh nó, chân đung đưa, mắt cứ dáo dác nhìn ra ngoài cửa.
Nó cũng im lặng, nó và Ái Linh như thể mỗi người cứ chạy theo một suy nghĩ riêng biệt. Để rồi khoảng lặng đang dần lan tỏa trong không khí chỉ còn lại tiếng nhạc bên tai.
– Em muốn nghe truyện không? – Nó hỏi em, cố bắt chuyện để phá tan bầu không khí.
Ái Linh quay nhìn nó tò mò:
– Chuyện gì anh? Anh cứ kể đi em nghe.
– Ừa.
Nó suy nghĩ một lúc về câu chuyện nó sắp kể cho Ái Linh nghe, và có lẽ cái tuổi thơ của nó sẽ làm cô bé vui. Nó trầm ngâm rồi cất lời. Dòng quá khứ quay ngược trong tâm trí nó, trở về thời học trò.
– Những năm cuối cấp cũng giống như những buổi đầu tới trường, mọi thứ vẫn còn khá lạ lẫm, dù lạ đến thế nào cũng phải quên vì sắp xa trường. Lúc trước, những buổi đi học anh cùng thằng bạn tên Quý cứ suốt ngày đi học muộn cứ đến trường là cứ phải ném cặp rồi leo tường trèo vô. Nếu lúc hên thì măn mắn thoát được còn nếu không thì cũng lên giám thị mà làm bản kiểm điểm.
Nghe đến đây Ái Linh hỏi:
– Thế anh bị bắt bao nhiêu lần rồi?
Nó ngại ngùng đáp:
– Thì cũng gần chục lần. Thôi anh kể tiếp nhé.
– Vâng.
Nó vẫn nhớ như in những ngày cuối năm học, sau khi đỗ tốt nghiệp tất cả ai ai trong lớp nó đều một tâm trạng nửa vui nửa buồn, buồn vì sắp phải xa nhau, vui vì ai cũng đã qua thử thách đầu tiên của con đường mới. Tận dụng những ngày cuối cùng, nó cùng tụi bạn kéo theo những tụi con trai của những lớp kế bên mở ra một đại hội bong bóng nước.
Theo sự chỉ đạo từ lớp nó thì tất cả khối 12 tổng cộng là mười lớp sẽ chia thành bốn phe. Phe thứ nhất tập kết quân ở phía trước cổng trường lấy khăn đỏ quấn tay làm hiệu, phe thứ hai tập kết ở khu vực cửa sau và quấn khăn xanh, phe thứ ba tập kết ở dãy các phòng thí nghiệm quấn khăn vàng còn lại phe thứ tư thì tập kết ở dãy lớp học quấn khăn trắng. Mục đích của mỗi phe là phải tấn công phe khác và bắt lấy “công chúa” của phe đó. “Công chúa” của mỗi phe là một nữ sinh xinh nhất trong cái lớp liên minh thành một phe. Bởi vì là người bày ra trò này nên phe thứ nhất do nó lãnh đạo và “công chúa” bên phe nó không phải ai khác là cô bạn gái nó Khánh Lê.
Nó chỉ đạo các thành viên trong phe chia thành ba tốp. Một tốp cản không cho quân địch tiếp cận vòi nước ở sân, tốp thứ hai tiếp tế vũ khí cho tốp thứ nhất và thứ ba trong khi tốp thứ ba bảo vệ “công chúa”. Vì mỗi khu đều có vòi nước riêng nhưng riêng ở sân thì có tới ba vòi nên phe nó có phần lợi thế tuy nhiên lực lượng cũng dễ bị phân tán do địa hình rộng chỉ cần hai phe tấn công cùng một lúc thì coi như tiêu đời.
– Khi trận chiến bắt đầu, anh cùng bọn bạn…
– Hai em coi bộ vui vẻ quá nhỉ. – Tiếng chị Hoa sau lưng nó.
Nó giật mình:
– Hả?
Chị Hoa nghiêm giọng nói:
– Chà chà, nói chuyện gì say xưa vậy, chị vô còn không biết nữa, không may trộm vô thì chắc có lẽ…
Ái Linh la lên:
– Aaa. Chị nói xui không à.
– Hehe.
Nó quay hỏi chị Hoa:
– À mà em có chuyện muốn hỏi, đống vali túi xách này là sao hả chị? Không lẽ chị định biến tiệm hoa cảnh thành shop thời trang à?
Chị Hoa cười buồn:
– Có đâu, chị bị đuổi rồi.
Nó cùng Ái Linh sửng sốt cùng lúc hét lên:
– Cái gì?
– À mà cũng không phải là đuổi mà là chị tự bỏ đi.
Nó nhăn mặt:
– Tại sao chị lại bỏ đi chứ?
Ái Linh cũng đồng tình:
– Phải đó, chị đang có gia đình tốt mà tại sao?
Chị Hoa thở dài:
– Tốt thì cũng tốt, mà không tốt thì cũng không tốt.
Ái Linh thắc mắc hỏi trong khi nó im lặng:
– Là sao chị?
– Chị học khoa kinh tế và quản trị kinh doanh theo yêu cầu của ba chị để khi tốt nghiệp thì quay về công ty giúp sức cho ba chị. Nhưng chị cảm thấy mình không hợp với những công việc đó, suốt ngày cứ giấy tờ, ra ngoài giờ thì cứ bắt gặp những ánh mắt dò xét của người khác. Sau một tháng chị chịu không nổi nữa mà nghỉ việc và trong thời gian đó cũng là thời gian ba chị đi công tác nước ngoài. Một thời gian sau, nghĩa là từ lúc chị mở tiệm hoa này đến tận bây giờ đã một năm thì ba chị mới trở về nước và biết chuyện, ngày hôm qua chị bị ba hỏi đủ thứ và ép chị quay lại công ty.
Nó nhìn chị Hoa vừa nói vừa khóc, nó lặng người ngước nhìn qua Ái Linh, như hiểu ý nó, Ái Linh nhẹ nhàng ngồi bên cạnh chị Hoa:
– Chị đừng khóc, không có gì là theo ý mình cả. Anh Kha cũng nói mọi thứ là do chính bản thân quyết định.
– Chị biết chứ, nhưng công việc hiện tại, mở tiệm hoa như thế này thì đúng sở thích của chị. Từ nhỏ chị đã từng nghĩ khi lớn lên chị sẽ mở một cửa hàng bán hoa và giờ chị đã làm được điều đó. Chị không hối hận khi bỏ công ty mà về đây mở ra tiệm hoa này. – Chị Hoa khẽ chùi nước mắt.
Nó thở dài:
– Vậy cũng khó cho chị thật.
– Ừa, ba chị bảo nếu chị không đóng cửa tiệm và quay trở lại công ty thì sẽ gạch tên trong gia phả của gia đình, rồi phải rời khỏi nhà. Chị không chịu và giờ ngồi đây với đống hành lí.
Ái Linh cúi mặt xuống nói trong tiếng nấc:
– Sao chị không nghe lời ba chị, em biết rằng chị rất yêu công việc hiện tại nhưng vậy thì quá nặng chị à.
Chị Hoa cười trấn an cô bé:
– Nếu chị đóng cửa tiệm hoa thì em với Kha phải như thế nào, với lại việc kinh doanh của tiệm cũng đang khắp khá, không phải lo về vấn đề tiền nong khi ra khỏi nhà.
Nó và Ái Linh im lặng, nó cùng bé Linh đều biết chị Hoa rất thương mọi người xung quanh mình. Vì nó và Ái Linh mà chị phải bỏ cả gia đình, bỏ cả công việc chỉ cần ngồi bàn giấy lương cao.
– Vậy có đáng không hả chị, em vẫn có thể kiếm một công việc khác, vẫn có thể chăm sóc cho Ái Linh cơ mà. Ra khỏi nhà vậy không tốt đâu chị. – Nó gắt.
Chị Hoa quả quyết nói:
– Không sao đâu em, chị quyết định rồi, chị sẽ đi theo con đường chị đã chọn và chị không hối hận vì những gì hôm nay chị đã quyết định.
– Em xin lỗi, vì em mà chị phải làm khó xử như vậy. – Ái Linh nói, giọng nghẹn ngào.
Ái Linh bật khóc nức nở, nó vội quay qua nhìn hướng khác để kiềm lại những giọt nước mắt có vẻ sắp rơi. Chị Hoa đã hi sinh vì nó và Ái Linh, bỏ cả công việc mà nhiều người mong muốn, quay lưng lại với gia đình. Nó không bao giờ hiểu được giới nhà giàu làm những gì, nghĩ gì nhưng nó chắc một điều rằng họ luôn làm theo ý họ và sắp xếp mọi người trong gia đình phải luôn theo ý của người có quyền lớn nhất trong gia đình.
– Đây không phải lỗi của em, chị quyết định mà, dù gì chị cũng lớn rồi mà cứ theo ý gia đình thì chị cũng không thích cho lắm. Tính chị thích tự do không muốn bị ép buộc.
Nó lo lắng hỏi chị Hoa:
– Giờ chị định như thế nào, chị sẽ ở đâu?
Trái lại với vẻ lo lắng của nó, chị Hoa dửng dưng:
– Ừa nhỉ, chị sẽ ở đâu giờ, chị cũng chưa tính tới nữa. Lúc sáng chị giận quá nên đưa đồ qua đây trước rồi đi dạo quanh đây cho thư thái nên giờ chị cũng không biết tìm chỗ ở đâu nữa.
Nó lắc đầu ra vẻ bó tay, trong khi Ái Linh lại tỏ ra vẻ hớn hở:
– Hay chị ở cùng em với anh Kha đi, chắc vui lắm đó.
Chị Hoa nghe câu nói của Ái Linh liền cười như đúng ý:
– Chu cha, sao chị không nghĩ ra nhỉ. Ở nhà con Thục phải là khỏe không, với lại ở chơi với hai em thỏa thích.
– Vâng, vậy quá tốt luôn đó chị.
Với cái tình hình này thì nó bó tay toàn tập rồi, dù có bất kì ý kiến nào của nó đưa ra đi chăng nữa thì sẽ không có một tí hy vọng nào để hai người này chấp nhận, thôi đành nhắm mắt xua tay cho con tim dẫn lối vậy. Mà nghĩ đi nghĩ lại có khi ở cùng chị Hoa lại có lợi ấy chứ, không bị Ái Linh sai việc nhà nữa. Cứ nghĩ đến viễn cảnh nó ngồi phe phẩy cuốn tiểu thuyết, mắt ngắm nhìn Sài Gòn trong khi hai cô nương kia quét nấu ăn, lau nhà thì còn gì bằng cơ mà nó nghĩ vậy khác gì nó lười biếng.
Chỉ một chút ý nghĩ điên rồ của nó thoáng qua mà thôi, nó chỉ có thể cảm nhận phần nào cuộc sống của chị Hoa, vì vậy nó tin vào quyết định của chị, nó lại phải lo lắng thêm cho một người nữa, Ái Linh và chị Hoa là hai người quan trọng nhất đối với nó lúc này và nó không muốn phải mất ai cả, mất một người thân là đã quá đủ với nó rồi.
– Này Kha, phụ chỉ chở đồ về với sao còn đứng đó vậy? – Chị Hoa kêu nó.
– Rồi rồi, ra ngày.
– Tối nay mở tiệc đi chị. – Ái Linh đề nghị.
– Chị tán thành. Còn em thì sao Kha? – Chị Hoa quay hỏi nó.
– Nghe tuyệt đó.
Thêm một người chắc có khi lại thêm niềm vui. Và Sài Gòn lại thêm một đêm đẹp tuyệt vời. Mở party xua tan nỗi buồn của cô “tiểu thư” lang thang này thôi.
Chương 8: Party bốn người.
Nó phụ chị Hoa đèo những cái vali từ tiệm về nhà trọ. Đoạn đường từ Trần Phú về Nguyễn Thị Minh Khai chỉ trong một đêm mà nó đã chạy tới chạy lui năm lần. Đến nỗi những người xe ôm già hình như đã quen mặt nó, có khi những bóng đèn đường cũng đang cười rôm ra khi nhìn thấy nó và chúng cùng đùa vui cá coi thử nó có chạy tới nữa không.
Bỏ cái vali cuối cùng của chị Hoa xuống sân nhà, nó thở phào nhẹ nhõm rồi cất tiếng bảo:
– Còn cái gì không? Chị hành em luôn một lần cho khỏe.
Chị Hoa tươi cười nói:
– Còn chứ, hành em đi siêu thị cùng chị với bé Linh.
Nó ôm mặt nhăn nhó:
– Trời!
Chị Hoa đèo Ái Linh đi song song nó, vòng vèo khắp nẻo đường của Sài Gòn thì chị mới chịu dừng chân ở một siêu thị ở Quận 2. Nó có hỏi chị là tại sao không vào siêu thị ở Quận 1 hay Quận 3 cho gần thì chị Hoa cười bảo là thích đi dạo mát.
Sài Gòn về đêm với những cơn gió mát rượi, dòng người ra đường mỗi lúc một đông hơn khi phố phường về đêm. Không phải dửng dưng mà người ta bảo Sài Gòn là “thành phố không ngủ”. Sài Gòn không ngủ hay chính người Sài Gòn không ngủ.
Những người khác đang vi vu ngoài đường và nó đang chính là những người không ngủ ở Sài Gòn đêm nay. Đã 10 giờ đêm mà nó còn đang loay hoay cùng với chiếc xe đẩy tràn ngập đồ ăn của chị Hoa và Ái Linh, đồ của Ái Linh thì chỉ vỏn vẹn vài thứ, của nó thì không có gì tất cả đều là của chị Hoa. Sau khi xem căn phòng trọ của nó và Ái Linh thì chị Hoa tóm tắt tất cả vào hai chữ “đẹp, thiếu”.
“Đẹp” ở đây của chị Hoa chỉ vị trí căn phòng cao, thoáng mát, sạch sẽ nhờ Ái Linh suốt ngày lau dọn và một phần tính nó không thích bừa bộn và luôn yêu chủ nghĩa sạch sẽ.
“Thiếu” ở đây của chị Hoa là thiếu tiện nghi. Căn phòng trọ của nó chỉ vỏn vẹn một cái bàn học và một cái tủ quần áo còn lại đều được bỏ trống. Khi mới bước vào phòng thì chị Hoa lắc đầu liên tục cứ luôn miệng bảo: “Thế này thì buồn chết mất”. Và đó là lí do để bây giờ chị Hoa bắt nó theo để mua nào là: tivi, tủ lạnh, máy lạnh, máy giặt và một vài thứ linh tinh để trang trí cho căn phòng theo ý của chị. Nó thì có phàn nàn gì cũng như không mà thôi còn ngược lại thì Ái Linh thích thú với những hình dáng và những vật trang trí siêu “cute” của chị Hoa.
– Trời ơi! Xong chưa vậy chị. – Nó thở dài ngao ngán vì nãy giờ bị chị Hoa hành vòng vòng quầy thực phẩm để chọn thêm món lẩu.
Chị Hoa tặc lưỡi bảo:
– Từ từ đã em, không biết bây giờ nên ăn lẩu gì nè, hải sản hay bò, cá nữa.
Ái Linh cũng có vẻ nóng ruột:
– Chọn cái nào cũng được mà chị, mình ăn cái loại này thì vài bữa ăn loại khác mà chị.
Nó đồng tình với ý kiến của Ái Linh nên gật đầu liên tục. Chị Hoa cũng cười xòa:
– Hay là lấy hết ba cái lẩu hải sản, bò, cá về luôn, nấu ra ai ăn lẩu nào thì ăn.
Nó lắc đầu bảo:
– Chị định mua về cho cả nhà trọ ăn luôn hả chị. Đã hai con gà, bốn con cá ba sa, mười bịch cá viên chiên, mười hộp tôm chiên bột rồi mà giờ chị chơi thêm ba cái lẩu nữa thì chị Thục có nước chết mất.
Chị Hòa cười:
– Em đừng lo, ai lại để Thục nấu một mình, chị cùng với Ái Linh làm bếp nữa đó nhé.
Nó tỏ ra sợ sệt:
– Chị nấu được không đó?
Ái Linh nghinh mặt thách nó:
– Anh dám cá với em không, một chầu kem nhé.
– Chơi luôn, nếu chị Hoa nấu không được em thua anh một chầu kem nhé.
– Rồi chơi luôn.
Trong khi đó chị Hoa bẻ tay răng rắc:
– Hai em dám lấy tài làm bếp của chị ra làm trò đánh cược hả?
Kết quả của cuộc cá cược đầy tình cảm này được kết thúc bằng lời đe dọa trừ lương của chị Hoa.
Bợ mớ đồ ăn lên bếp cho chị Hoa, chị Thục cùng bé Linh chế biến các món ăn còn nó thì rảnh rang mà ngồi tréo chân xem tivi giết thời gian chờ mở tiệc. Bấm tới bấm lui thì cũng được một kênh đang chiếu phim ma. Tính nó vốn thích mấy thể loại kinh dị, liên quan đến mấy vấn đề về tâm linh. Và công việc đầu tiên của nó khi ra trường thì sẽ đầu quân cho một tòa soạn nào đó rồi viết báo kí sự về những hiện tượng ma cỏ này.
Đang xem phim mà mùi thức ăn cũng đến gõ bụng nó nên nó đành tắt tivi mà mò đầu vào bếp. Những món nào là gà quay đang được bày ra đĩa, tôm chiên vàng đỏ cũng đang được vớt ra từ chảo, đến nữa con cá ba sa được chiên bột giòn tan và những viên cá viên ngon đáo để. Mọi thứ đã được bày lên bàn cùng với ba cái lẩu đang nghi ngút khói.
– Giờ mọi người khui bia, còn bé Linh khui nước ngọt rồi cùng nâng ly nào. – Chị Hoa bắt đầu buổi tiệc.
Chị Thục cười xòa:
– Mày chưa nói lí do mở party đấy con quỷ.
Như nhắc lại đúng chủ đề, chị Hoa liền cao hứng:
– Hôm nay nhân ngày Hồng Hoa cập bến nhà mới, mọi người nâng li chúng mừng nào.
– 1…2…3 dzô.
Tiếng cười nói vang lên giữa mười một giờ đêm trong không gian ồn ào náo nhiệt của thành phố về đêm. Tiếng cụng ly lách cách, tiếng nói chuyện rôm rã, tiếng khui bia hay tiếng khen những món ăn ngon cứ liên tục vang lên.
– Hồi đó nhỏ Thục cứ thấy trai là hai mắt cứ sáng lên đấy Kha. – Chị Hoa kể về thời hai chị ở những năm cấp 3.
Chị Thục ngà ngà say giọng lè nhè bật lại:
– Còn đỡ hơn mày, cứ thấy trai là như thấy vàng.
Cuộc khẩu chiến giữa hai người con gái quyền lực nhất hiện giờ của ngôi nhà đang bàn tán sôi nổi, hết khen nhau rồi lại đem nhau ra mà chọc, lôi hết thói hư tật xấu của người kia ra mà làm chủ đề bàn tán. Nó cùng Ái Linh ngồi im ăn rồi làm quan sát viên kiêm luôn thính giả cho hai bà chị.
– Anh ăn thử cá nè. – Ái Linh gắp cho nó một miếng cá ba sa.
– À, ừ.
– Hi.
Đột nhiên nó trầm giọng hỏi Ái Linh:
– Em quen với cuộc sống mới này chưa?
Ái Linh cười đáp:
– Rồi anh ạ, ở đây mọi người ai cũng tốt với em, chị Hoa, chị Thục và cả anh nữa. Mọi người thật sự đã giúp em rất nhiều.
– Em đừng khách sáo vậy, dù gì em cũng là một phần gia đình nhỏ của chị Hoa mà.
– Vâng!
Nó lấy dao cắt cho Ái Linh cái đùi gà:
– Thưởng cho bé “heo” nè.
Ái Linh đỏ mặt, ngượng ngùng:
– Anh này…
– Hehe.
Khi đồng hồ điểm 1 giờ sáng thì đã tới lúc tiền tàn. Chị Thục dìu chị Hoa lên lầu nghỉ sau khi đã cho thùng bia cháy túi không còn lon nào. Nó cùng Ái Linh thu dọn bãi chiến trường. Vỏ lon lăn lóc cùng với vô vàn những chiếc chén đĩa đồ ăn.
– Em mệt thì lên nghỉ trước đi Ái Linh, để anh dọn cho.
– Thôi, để em phụ anh cho nhanh.
Nó nhìn Ái Linh đang trong điệu bộ ngái ngủ, mắt cứ híp lại:
– Thôi em ra ghế salon ngồi chút đi rồi anh dọn xong rồi mình rửa chén.
– Vâng.
Cô bé ra ghế ngồi nghỉ theo lời nó trong khi nó lui cui dưới bàn nhặt những lon bia nằm ngổn ngang ở dưới. Khi mọi thứ đều ở trên bồn rửa chén bát thì nó đi ra sa – lon gọi Ái Linh. Ra tới salon thì nó bắt gặp Ái Linh đang ngủ ngon lành trên ghế, người cuộn tròn lại vì sương đêm. Nó đóng cửa nhà lại rồi rửa chén bát, những năm tháng làm sinh viên sống một mình thì cái kĩ năng rửa chén, nấu ăn của nó cũng tàm tạm.
Làm xong hết mọi việc, ngước nhìn đồng hồ đã gần 2 giờ sáng, nó uể ỏi vươn vai cho đỡ mỏi rồi ra gọi Ái Linh dậy mà lên lầu nghỉ.
– Ái Linh, dậy đi em.
Nó lay lay cô bé cả mười phút nhưng đáp lại nó chỉ là một thất vọng, Ái Linh giờ đã ngủ say, chắc hẳn cô bé đã quá mệt mỏi. Nó bồng cô bé lên lầu, đặt cô bé bên cạnh chị Hoa giờ đang say ngủ rồi quay về với chiếc nệm cá nhân sát cửa kính lan can.
Nó mở cửa lan can, hít vào lòng ngực mùi của phố phường Sài Gòn lúc về khuya. Cảm thấy thật thanh mát. Dưới lòng đường dòng xe vẫn qua lại có phần đông đúc.
Sáng sớm, ánh nắng nhẹ nhàng của đầu tuần chiếu xuyên qua cánh cửa kính của lan can soi rọi vào mặt nó. Nó bật dậy, nheo mắt nhìn điện thoại đang sáng đèn run từng chập, màn hình đang hiện rõ thằng Tuân đang gọi.
– Alo. – Nó bắt máy.
– Đi ăn sáng không bạn hiền, tao giới thiệu cho mày em người yêu mới của tao luôn nè.
– Đừng có nói với tao nhỏ gặp ở hồ bơi nha.
– Chứ còn ai nữa.
– Vậy cần gì tao phải đi chứ.
– Uầy, bạn bè lâu ngày rủ đi ăn sáng mà cũng khó nữa hả mậy.
– Rồi rồi, thì đi. Mày lằng nhằng quá.
– Hehe, lẹ đi. Tao qua nhà mày ngay đấy.
– Ờ, cứ qua tao không có ở nhà đâu.
– Ủa, chứ mày ở đâu?
– Số abc, Nguyễn Thị Minh Khai.
– Rồi, 20 phút nữa tao tới, chuyển chi xa vậy.
– Kệ tao.
Nó cúp máy rồi ngáp ngắn ngáp dài, rồi dậy đi rửa mặt. Rồi quay lên lại hỏi chị Hoa hôm nay tiệm có mở cửa không. Đáp lại nó là cái giọng ngái ngủ:
– Ôi, ôm ay chị ệt ắm, ỷ ột ữa ha em. (Thôi, hôm nay chị mệt lắm, nghĩ một bữa nha em.).
Điện thoại reo lên những tiếng chuông dồn dập. Nó dắt xe ra thì đã thấy thằng Tuân đứng đó, miệng há hốc:
– Lâu ngày không gặp lên đời nhanh ghê bây, từ xe đạp lên AB luôn.
Nó nhăn mặt đáp:
– Xe mượn đó mày, chứ tao tiền đâu mà mua.
– Nói tao một tiếng tao mua cho một chiếc mà chạy, sau này trả tao lo gì.
Nghe vậy nó vội xua tay:
– Thôi cho tao xin.
– Đi lẹ đi, em yêu tao chờ.
– Ờ.
Mới sáng sớm bước ra đường thì phải gặp kẹt xe, nó với thằng Tuân bóp kèn inh ỏi cả buổi mới tới được một quán KFC. Mà Sài Gòn không kẹt xe thì đâu phải là Sài Gòn. Nó đi theo thằng Tuân lên lầu, vừa thấy thằng Tuân, nhỏ hôm bữa ở hồ bơi đã reo mừng mà chạy tới ôm thằng Tuân, giọng nhí nhảnh.
– Sao anh lâu quá vậy? Em chờ phờ râu luôn.
Thằng Tuân nhăn mặt đáp.
– Tại kẹt xe đó em, mà anh giới thiệu luôn, đây là Huy Kha bạn anh.
Bạn gái thằng Tuân quay sang chào nó, rồi thằng Tuân tiếp lời:
– Còn đây Trúc My, bạn gái tao.
Nó cười đáp:
– Ai lại không biết là bạn gái mày.
– Hehe.
Trúc My vội chen vào nói:
– À hôm nay có bạn em nữa, giới thiệu với hai anh luôn, đây là Mỹ Phụng, bạn thân của em.
Một cô gái bước ra từ cửa của căn phòng lạnh mà thằng Tuân đã đặt trước, nó ngước nhìn cô gái ấy rồi cả hai cùng thốt lên:
– Anh!
– Cô!